Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 99: Thành lập Liên minh Nhập Phàm
**Chương 99: Thành Lập Liên Minh Nhập Phàm**
Nắng sớm tại kinh đô Đông Huyền Châu bao giờ cũng mang theo một chút hơi ẩm của sương đêm và mùi của bụi trần tinh khôi. Sau trận đại biến Thiên Môn rung động, kinh thành dường như đã lấy lại nhịp sống vốn có của nó, nhưng sâu thẳm trong từng thớ đất, từng hơi thở của người dân, một điều gì đó đã vĩnh viễn thay đổi.
Bất Nhị Đường sáng hôm nay không mở cửa đón khách khám bệnh. Cánh cửa gỗ có phần cũ kỹ khép hờ, treo một tấm biển nhỏ viết bằng nét chữ phóng khoáng, tiêu sái của Diệp Vô Trần: “Hôm nay luận Đạo, tạm ngưng bốc thuốc.”
Bên trong sân nhỏ, khói từ lò trà bốc lên nghi ngút, hòa quyện với mùi trầm hương thanh khiết. Diệp Vô Trần ngồi xếp bằng trên một phiến đá xanh nhẵn nhụi, thanh y bay nhẹ trong gió, đôi mắt hắn tĩnh lặng như chứa đựng cả một bầu trời sao sau cơn mưa. Đối diện hắn, Mặc Thiên Hành vẫn bộ dạng rách rưới nhưng khí thế đã hoàn toàn lột xác, thanh kiếm gỗ “Bất Nhị” gác ngang đùi, tỏa ra một loại kiếm ý ôn hòa nhưng thâm trầm.
Lục Manh thì đang hì hục khiêng những chiếc ghế gỗ nặng trịch xếp thành một vòng tròn lớn. Hắn tuy mồ hôi nhễ nhại nhưng tinh thần phấn chấn lạ thường, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía sư phụ mình với vẻ sùng bái không giấu diếm.
“Vô Trần, huynh thực sự quyết định rồi chứ?” Tô Nguyệt Dao bước ra từ gian bếp, trên tay bưng một mâm trà gốm mộc mạc. Nàng không mặc lụa là của một tiểu thư quyền quý, chỉ đơn giản là bộ đồ vải thô, tóc búi đơn giản bằng một nhành cỏ linh lăng, nhưng vẻ thanh thoát và dịu dàng trên khuôn mặt nàng khiến không gian xung quanh như bừng sáng.
Diệp Vô Trần mỉm cười, gật đầu nhẹ: “Tiên giới coi phàm nhân là kiến hôi, coi Đạo là công cụ để thống trị. Sau trận chiến với Phùng Kinh Thiên, ta nhận ra rằng một mình ta gánh vác không thể che chở hết thảy nhân gian. Đạo của ta là Nhập Phàm, vậy thì mảnh đất nhân gian này cần những người cùng chung chí hướng để chăm sóc và bảo vệ.”
Mặc Thiên Hành nốc một ngụm trà, tặc lưỡi: “Đúng thế! Kiếm của ta trước nay chỉ biết trảm yêu trừ ma, nhưng từ khi theo đệ, ta mới thấy dùng kiếm để bảo vệ một gánh hàng rong cũng là một loại khoái cảm. Tiên giới cao cao tại thượng kia quá lạnh lẽo, ta thích hơi ấm của khói bếp này hơn.”
Khi ánh mặt trời lên tới đỉnh đầu, trước cửa Bất Nhị Đường bắt đầu xuất hiện những bóng người.
Người đầu tiên bước vào là một lão giả râu tóc bạc phơ, bước chân run rẩy nhưng đôi mắt lại sáng quắc như đuốc. Đó là Lưu đại phu, một thầy thuốc phàm trần nức tiếng trong thành, người đã dành cả đời để chữa bệnh cho dân nghèo mà không màng danh lợi.
Tiếp sau đó là một người đàn ông trung niên mặc áo bào đỏ của Hỏa Vân Tông từ Tây Mạc xa xôi – Xích Tiêu tông chủ. Hắn đã vượt hàng vạn dặm, mang theo những món quà đặc sản của sa mạc, chỉ để đến đây dập đầu tạ ơn Diệp Vô Trần đã cứu mạng cả tông môn mình khỏi hỏa sát.
Dần dần, sân nhỏ của Bất Nhị Đường trở nên chật chội. Có những tu sĩ cao ngạo đã từ bỏ hào quang tông môn, có những người thợ thủ công bình dị, có những kẻ lang thang cơ nhỡ nhưng mang trong mình tấm lòng nghĩa hiệp. Họ đại diện cho đủ mọi tầng lớp trong xã hội, từ tu chân giới đến phàm trần thế tục.
Diệp Vô Trần đứng dậy. Hắn không dùng linh áp để uy hiếp, cũng không dùng tiên pháp để tỏa sáng, nhưng khi hắn vừa đứng lên, cả sân đấu lặng ngắt như tờ.
“Mọi người đến đây, không phải để làm thuộc hạ của ta, cũng không phải để bái sư học đạo.” Giọng nói của Vô Trần không lớn, nhưng lại truyền thấu vào tâm khảm mỗi người như tiếng chuông chùa thanh tịnh. “Ta mời mọi người đến để lập ra một mái nhà chung. Một liên minh không tranh giành ngôi thứ, không đoạt lấy tài nguyên, không cầu trường sinh bất tử. Một liên minh lấy việc bảo vệ ‘Phàm Tâm’ làm gốc.”
Hắn khẽ vẫy tay, Quy Phàm Lô từ trong tay áo bay ra, xoay tròn giữa không trung. Lần này, cái lò không tỏa ra tiên quang rực rỡ, nó chỉ phát ra một luồng hơi ấm dịu nhẹ như nắng xuân.
“Tu sĩ gọi phàm nhân là ‘trần cấu’, coi nhân gian là chốn khổ ải cần thoát ly. Nhưng nếu không có đất, hoa sen mọc ở đâu? Nếu không có nước giếng, tiên đan lấy gì mà sắc? Thiên đạo vô tình, nhưng Nhân đạo phải có tình.”
Diệp Vô Trần vỗ nhẹ vào Quy Phàm Lô. Bên trong lò, hàng vạn đóa hoa linh thảo khô héo mà dân chúng thu lượm từ khắp nơi mang đến bắt đầu hòa quyện. Hắn không dùng tiên hỏa, mà dùng chính “tâm hỏa” của những người có mặt ở đây. Một luồng khí trắng tinh khiết thoát ra, dần dần ngưng kết thành một tấm bia đá nhỏ bằng lòng bàn tay, trên đó khắc ba chữ giản đơn: **Nhập Phàm Minh**.
Xích Tiêu tông chủ xúc động đứng dậy, cúi người thật thấp: “Diệp tiên sinh, Hỏa Vân Tông chúng tôi đã chán ngấy cảnh chém giết vì một mẩu linh thạch. Nếu tiên sinh muốn lập liên minh bảo vệ phàm nhân, Hỏa Vân Tông nguyện là bức tường thành đầu tiên nơi biên thùy.”
Lão đại phu họ Lưu cũng run run tay vuốt râu: “Lão hủ chỉ là kẻ phàm phu tục tử, không biết pháp thuật, nhưng lão biết mỗi vị thảo dược đều có tính cách riêng. Lão nguyện đem những bí thuật y thuật gia truyền này chia sẻ cho thiên hạ, mong sao vơi đi nỗi đau của chúng sinh.”
Lục Manh cũng vỗ ngực rầm rập: “Con và búa rèn của con sẽ là thợ rèn cho liên minh! Ai dám bắt nạt người phàm, con sẽ ném cái đe vào đầu kẻ đó!”
Tiếng cười vang lên, nhưng không phải tiếng cười ngạo mạn, mà là sự thấu hiểu.
Diệp Vô Trần nhìn qua Tô Nguyệt Dao, thấy nàng đang mỉm cười, giọt lệ nóng hổi lăn dài trên má. Nàng hiểu, điều mà Vô Trần đang làm chính là tạo ra một trật tự mới. Một thế giới nơi người mạnh che chở kẻ yếu, nơi đan dược không dùng để thống trị mà để cứu rỗi.
“Quy tắc của Nhập Phàm Minh rất đơn giản.” Diệp Vô Trần nghiêm túc nói, thanh kiếm gỗ trên gánh thuốc sau lưng hắn khẽ rung lên. “Một là không được coi thường phàm nhân. Hai là không được dùng tu vi để nhiễu loạn trật tự nhân gian. Ba là khi chúng sinh có nạn, Nhập Phàm Minh phải là người đứng ra gánh vác trước nhất. Ai làm được, hãy cầm lấy một viên đan này.”
Hắn vung tay, từ Quy Phàm Lô bay ra hàng trăm viên đan dược tròn trịa, tỏa ra mùi thơm của đất và cỏ non. Đó là “Nhập Phàm Đan”. Viên đan này không tăng cường tu vi, không giúp thăng cấp, nó chỉ có một tác dụng duy nhất: Thanh lọc tâm cảnh, khiến người tu luyện không bao giờ quên đi bản ngã ban đầu của mình, dù có đạt đến cảnh giới cao tới đâu.
Từng người, từng người một tiến lên, đón lấy viên đan với sự trân trọng tuyệt đối.
Mặc Thiên Hành cười lớn, cầm viên đan ném vào miệng như nhắm rượu: “Hảo đan! Vị ngọt như nước suối, vị đắng như đời người. Diệp lão đệ, đệ đúng là kẻ điên nhất mà ta từng gặp, nhưng cũng là kẻ đáng để ta theo nhất.”
Đúng lúc này, bầu trời đột ngột tối sầm lại. Một luồng uy áp đáng sợ từ phía chín tầng mây ép xuống kinh thành. Thiên không như bị rạch ra một vết nứt dài, lộ ra những bóng dáng mờ ảo mang theo kim quang chói mắt.
Là người của Tiên Cung! Việc Phùng Kinh Thiên bị phế tiên căn và việc Diệp Vô Trần thành lập thế lực mới tại nhân gian đã chạm đến giới hạn của Tiên giới.
“Diệp Vô Trần! Ngươi to gan lớn mật, dám tụ tập chúng nhân gian để chống lại thiên mệnh?” Một giọng nói uy nghiêm, lạnh lẽo như băng giá vọng xuống, khiến nhiều tu sĩ yếu hơn trong sân cảm thấy ngực đau nhói, máu huyết sôi trào.
Đám đông bắt đầu có chút xao động, nỗi sợ hãi từ hàng ngàn năm qua đối với thần thánh vẫn còn thâm căn cố đế.
Nhưng Diệp Vô Trần chỉ nhàn nhạt ngẩng đầu. Hắn không đứng dậy chiến đấu ngay lập tức, mà thản nhiên cầm lấy chén trà, thổi nhẹ hơi khói.
“Thiên mệnh của các người là gì? Là vắt kiệt linh khí của nhân gian để hưởng thụ sự vĩnh hằng cô độc sao?”
Hắn chậm rãi đặt chén trà xuống, thanh kiếm gỗ “Bất Nhị” tự động bay lên, xoay vòng quanh Bất Nhị Đường. Ngay lúc đó, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Tất cả những người vừa uống Nhập Phàm Đan, bất kể là phàm nhân hay tu sĩ, đều cảm thấy một luồng hơi ấm từ trái tim lan tỏa. Luồng hơi ấm đó hòa quyện với nhau, tạo thành một màng chắn vô hình bao bọc lấy toàn bộ Bất Nhị Đường và những vùng lân cận.
Sức mạnh của chúng sinh, khi có cùng một niềm tin, đã chặn đứng luồng uy áp của Tiên giới.
“Từ hôm nay, nơi nào có Nhập Phàm Minh, nơi đó Tiên pháp không được phép nhũng nhiễu.” Diệp Vô Trần đứng dậy, bước từng bước lên hư không. Dưới chân hắn, hoa sen xanh nở rộ sau mỗi bước chân, không phải bằng linh lực, mà bằng đạo tâm cô đọng.
Hắn nhìn thẳng vào vết nứt không gian, nơi những vị trưởng lão Tiên Cung đang phẫn nộ, bình thản nói tiếp: “Các vị ở trên cao lâu quá nên quên rồi. Thiên đạo sinh ra vạn vật không phải để các vị cai trị, mà là để vạn vật tự sinh sôi. Nếu các vị muốn dùng vũ lực, ta không ngại dùng gánh thuốc này đánh tan cái gọi là thiên đường giả dối của các vị.”
Vị trưởng lão dẫn đầu của Tiên Cung thấy uy áp bị hóa giải, sắc mặt đại biến. Lão cảm nhận được, sức mạnh của Diệp Vô Trần lúc này không giống với bất kỳ tu sĩ nào lão từng gặp. Nó không bạo liệt như sấm sét, không sắc bén như kiếm quang, mà nó dày đặc và vững chãi như đại địa, bao la như biển cả.
Đó là sức mạnh của Đạo đã “Nhập Phàm”.
“Hừ! Đồ kiêu ngạo! Chờ đấy, ngày Thần Quân thức tỉnh, cả nhân gian này sẽ là lò luyện đan của người!”
Vết nứt không gian khép lại, kim quang rút lui. Tiên giới cũng hiểu rằng, ở dưới nhân gian này, cái gai Diệp Vô Trần đã không còn là một cá nhân lẻ loi nữa. Hắn đã trở thành hạt nhân của một thứ sức mạnh mới – sức mạnh của Nhân Tâm.
Sân nhỏ Bất Nhị Đường lại trở lại bình lặng. Mọi người nhìn lên bóng dáng Diệp Vô Trần trên không trung, đồng loạt quỳ xuống. Không phải quỳ vì sợ hãi, mà quỳ vì lòng thành kính.
Diệp Vô Trần hạ xuống đất, hít một hơi thật sâu mùi khói bếp bay ra từ nhà sau. Nguyệt Dao bước tới, lau mồ hôi trên trán cho hắn, khẽ hỏi: “Xong rồi sao huynh?”
“Chỉ mới bắt đầu thôi.” Vô Trần nắm lấy tay nàng, ánh mắt nhu hòa. “Nhập Phàm Minh thành lập, ta sẽ bận rộn hơn một chút. Nguyệt Dao, nàng có trách ta không?”
Tô Nguyệt Dao lắc đầu, tựa đầu vào vai hắn: “Miễn là buổi tối huynh vẫn về ăn cơm, thì dù huynh có làm Đan Thần hay người phàm, em vẫn ở đây.”
Phía sau họ, Mặc Thiên Hành và Lục Manh bắt đầu bàn luận về việc mở thêm các chi nhánh của Bất Nhị Đường khắp Đông Huyền Châu. Liên minh Nhập Phàm, từ một vài con người tại một dược điếm cũ nát, bắt đầu gieo những mầm mống đầu tiên cho một kỷ nguyên mới.
Một kỷ nguyên mà ở đó, người phàm có thể ngẩng cao đầu đối diện với trời xanh.
Trăng tối hôm đó thật tròn. Diệp Vô Trần ngồi một mình bên chiếc lò Quy Phàm sứt mẻ. Hắn lấy ra một nắm thảo dược tầm thường, ném vào lò. Một ngọn lửa đỏ hồng ấm áp bốc lên. Hắn đang luyện một viên đan mới.
Viên đan ấy không có tên, nhưng nếu có người hỏi, hắn sẽ nói đó là viên đan mang tên “Hy Vọng”.
Trong im lặng của đêm tối, Diệp Vô Trần khẽ lẩm bẩm: “Đan Đạo của ta, chính là sự sống của muôn dân. Sư phụ, người năm đó nói đúng. Đỉnh cao nhất của luyện đan, không phải là tạo ra thần đan trường sinh, mà là luyện cho trái tim mình đủ rộng lớn để chứa đựng cả nhân gian.”
Tiếng côn trùng kêu râm ran dưới gầm giường, mùi đất ẩm bốc lên sau trận mưa nhẹ, tiếng thở đều đặn của những người bạn thân thương ở các gian phòng bên cạnh… Tất cả hòa vào nhau thành một giai điệu du dương.
Nhập Phàm, rốt cuộc cũng chính là tìm về với bản thân chân thật nhất.
Và tại một góc khuất nào đó ở Tiên giới, những ánh mắt lạnh lẽo đang nhìn xuống, nhưng Diệp Vô Trần không còn bận tâm nữa. Bởi vì hắn biết, dưới gánh thuốc gỗ của hắn hiện tại, không chỉ là thảo dược, mà là cả một niềm tin sắt đá của triệu triệu con người.
Chương 99 kết thúc trong hơi ấm của sự khởi đầu mới, nơi mà mỗi người gia nhập liên minh đều mang trong lòng một đóa hoa Đạo tâm vừa chớm nở. Bất Nhị Đường, từ nay về sau, sẽ không chỉ chữa lành những vết thương thể xác, mà sẽ là nơi chữa lành cả sự cô độc của Tiên đạo bấy lâu nay.