Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 108: Dịch bệnh tràn lan khắp lục địa

Cập nhật lúc: 2026-05-30 13:26:43 | Lượt xem: 8

CHƯƠNG 108: THIÊN CỰC TỊCH DIỆT, PHÀM TÂM NAN GIẢI

Trên đỉnh Thiên Cực, mây mù vốn dĩ trắng xóa thanh khiết nay lại ngả sang một màu bạc sắc lạnh, giống như lưỡi kiếm vừa được mài giũa qua vạn năm băng giá. Phùng Kinh Thiên đứng đó, tà áo bào thêu hình nhật nguyệt tung bay trong gió lốc, khuôn mặt hắn không còn chút nét người nào, chỉ còn lại một sự trang nghiêm đến tàn khốc của một vị thần đang thi hành phán quyết.

Hắn nhìn xuống cột lửa cam hồng đang bốc lên từ núi lửa Vô Tận, khóe miệng khẽ nhếch lên một cung độ mỉa mai.

“Diệp Vô Trần, ngươi dùng cái gọi là ‘nhân gian hỏa’ để đối kháng với ‘thiên quy’? Nực cười thay. Ngươi cho rằng thế gian này có thể sưởi ấm được lòng người bằng chút lửa rơm đó sao?”

Phùng Kinh Thiên giơ tay lên, năm ngón tay thon dài khẽ bóp nát một viên ngọc màu tro tàn. Một luồng khí tức xám xịt, tĩnh lặng đến rợn người bắt đầu lan tỏa ra từ kẽ tay hắn, thẩm thấu vào tầng mây bạc phía trên.

“Nếu ngươi muốn làm cứu thế chủ của phàm nhân, vậy thì hãy xem, phàm nhân của ngươi làm thế nào để vượt qua sự ‘trống rỗng’ của thiên đạo. Đây không phải là độc, cũng không phải là chú thuật. Đây là sự thanh khiết tuyệt đối — Thiên Cực Tịch Diệt.”

Tiếng nói của hắn vừa dứt, bầu trời của Linh Hoàn Đại Lục đột ngột biến đổi.

Không còn những đám mây ngũ sắc báo điềm lành, thay vào đó là một cơn mưa. Nhưng đó không phải là mưa nước, mà là những sợi tơ bạc li ti, nhẹ như lông hồng, mỏng như cánh ve, âm thầm rơi xuống khắp bốn đại châu. Chúng đi qua mái nhà, xuyên qua tán lá, thậm chí đi xuyên qua cả hộ thân linh quang của những tu sĩ đang phòng ngự.

Tại kinh thành Đông Huyền Châu, nơi mà mới chỉ ít ngày trước, người dân còn đang hân hoan trong niềm vui được cứu sống khỏi nạn Linh Nhiễm, thì nay, một nỗi sợ hãi mới còn đáng sợ hơn vạn lần bắt đầu bao trùm.

“Mẹ ơi… con không thấy gì nữa.”

Tiếng khóc của một đứa trẻ vang lên giữa phố chợ đông đúc. Bà mẹ hốt hoảng quay lại, định ôm lấy con mình, nhưng bàn tay bà vừa chạm vào vai đứa nhỏ thì khựng lại. Bà không thấy lạnh, cũng không thấy nóng. Cảm giác xúc giác từ đầu ngón tay như biến mất vào hư không. Bà nhìn xuống đôi tay mình, chúng vẫn ở đó, lành lặn và hồng hào, nhưng trong lòng bà, sợi dây liên kết với cơ thể như bị chặt đứt.

Đứa trẻ vẫn đứng đó, nhưng đôi mắt nó bắt đầu mất đi tiêu cự, chuyển dần sang một màu xám bạc giống hệt màu trời. Nó không khóc nữa, khuôn mặt dần trở nên bình thản đến đáng sợ. Nó không còn biết đau, không còn biết sợ, và cũng… không còn biết yêu.

Chỉ trong vòng một canh giờ, dịch bệnh mang tên “Tịch Diệt” đã lan ra như một đám cháy rừng.

Người nhiễm không ho hắng, không lở loét, không phát sốt. Họ chỉ dần dần đánh mất các giác quan. Đầu tiên là vị giác, họ ăn cơm mà thấy như ăn sáp. Sau đó là khứu giác, mùi hương của hoa cỏ, mùi nồng của rượu, mùi mặn của biển cả đều tan biến. Tiếp đến là thính giác và thị giác. Cuối cùng, khi ngũ quan đã đóng kín, tâm hồn họ sẽ rơi vào một cõi tĩnh lặng tuyệt đối — nơi mà theo lời Phùng Kinh Thiên, chính là cảnh giới thanh tịnh nhất để lên tiên.

“Chuyện gì đang xảy ra thế này?”

Tô Nguyệt Dao đứng trước sân dược điếm Bất Nhị Đường, đôi bàn tay nhỏ bé run rẩy khi chứng kiến những bệnh nhân vừa mới tới xin thuốc đột ngột đứng lặng như những pho tượng đá. Nàng vội vàng lấy ra những viên đan dược thanh tâm do chính tay Diệp Vô Trần luyện chế trước khi đi, nhét vào miệng một ông lão đang gục xuống.

Nhưng vô dụng.

Viên đan vừa đi vào thực quản, linh lực thanh khiết lập tức bị những sợi tơ bạc trong cơ thể ông lão đồng hóa, tan biến không còn dấu vết. Càng nhiều linh khí được đưa vào, tốc độ “tịch diệt” càng diễn ra nhanh hơn.

“Sư mẫu! Không được dùng linh lực!” Lục Manh từ phía sau chạy tới, gương mặt vốn cục mịch nay đầy vết hằn của sự mệt mỏi. Hắn vừa dùng thanh đại đao của mình để cản lại một đám tu sĩ đang phát điên vì mất đi cảm giác. “Thứ này… thứ này nuốt chửng linh khí! Những đan sư ở Đan Tháp ngoài kia càng cố cứu người thì người chết càng nhanh!”

Mặc Thiên Hành cũng xuất hiện, thanh kiếm Bất Nhị trên tay ông không còn sáng rực rỡ mà bao phủ bởi một tầng màng mỏng mờ ảo. Vị Tửu Tiên lừng lẫy ngày nào nay gầy sọm đi, hơi rượu trên người ông không còn nồng nặc nữa.

“Tiên giới lần này tàn nhẫn thật sự.” Mặc Thiên Hành thở dài, giọng nói khàn đặc. “Chúng ta đang đánh nhau với một thứ không có hình hài. Thiên đạo vô tình, nó muốn biến cả nhân gian thành một cái đầm lầy câm lặng. Vô Trần ở Vô Tận Hỏa Sơn có lẽ cũng đang bị Phùng Kinh Thiên kiềm tỏa, chúng ta phải tự cứu lấy mình thôi.”

Nguyệt Dao nhìn ra dòng người đang vô hồn bước đi trên phố, nước mắt nàng rơi xuống, thấm vào lớp bụi trần trên đất. Nàng nhớ tới bóng dáng thanh y đơn giản, mùi thảo mộc thoang thoảng của hắn. Nàng nhớ tới câu nói của Diệp Vô Trần khi hắn gánh nước cho nàng: *“Nguyệt Dao, đạo ở trong tâm, không ở nơi cao cao tại thượng. Người phàm chúng ta có một thứ mà tiên nhân vĩnh viễn không thể có, đó là hơi ấm.”*

“Hơi ấm…” Nguyệt Dao lẩm bẩm, rồi nàng đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ rõ vẻ kiên định chưa từng có. “Lục Manh, mau đi thu thập hết tất cả vỏ gừng, tỏi, giấm chua và rơm rạ khô trong kinh thành cho ta!”

Lục Manh ngẩn người: “Sư mẫu, người muốn luyện đan sao? Những thứ đó làm sao chịu nổi sức mạnh của thiên đạo?”

“Không!” Nguyệt Dao quát lớn, một tiếng quát của người nữ nhân luôn đứng sau lưng Đan Thần nay phải tự mình gánh vác cả bầu trời. “Chúng ta không luyện tiên đan, chúng ta luyện ‘vị của nhân gian’! Phùng Kinh Thiên muốn lấy đi ngũ quan của mọi người, ta sẽ dùng cái mùi nồng nhất, cay nhất, bẩn thỉu nhất của cõi hồng trần này để gọi họ trở về!”

Trong lúc kinh thành đang rơi vào hỗn loạn, tại núi lửa Vô Tận, Diệp Vô Trần đang phải đối mặt với một tình cảnh còn ngặt nghèo hơn.

Phùng Kinh Thiên không tấn công trực tiếp vào hắn. Hắn dùng một trận pháp tên là “Cửu Chuyển Hóa Tiên Trận” để vây hãm Diệp Vô Trần ở tâm điểm hỏa sơn. Những sợi tơ bạc kết lại thành kén, mỗi một sợi đều mang theo quy tắc của Tiên giới, không ngừng thuyết phục Diệp Vô Trần từ bỏ nhục thân phàm trần để trở lại làm Vô Trần Tiên Tôn.

“Nhìn xem, Diệp Vô Trần. Dưới kia, nhân gian của ngươi đang héo úa.” Giọng của Phùng Kinh Thiên vang dội giữa những vách đá. “Họ đang chết đi trong sự bình thản. Ngươi cứu họ làm gì? Để họ tiếp tục tranh giành, đau khổ, sinh lão bệnh tử sao? Sự ‘tịch diệt’ này chính là ân huệ lớn nhất mà ta dành cho những kẻ hạ đẳng đó.”

Diệp Vô Trần vẫn đứng yên, gánh thuốc bằng gỗ đặt bên cạnh chân. Hắn không nhìn vào những sợi tơ bạc đang dần quấn lấy cánh tay mình, mà hắn đang nhắm mắt, lắng nghe.

Hắn nghe thấy tiếng Nguyệt Dao đang gào thét trên phố phường Đông Huyền Châu.
Hắn nghe thấy tiếng tiếng thở dốc nặng nề của Lục Manh khi khuân vác những bao rơm rạ.
Hắn nghe thấy cả tiếng một người cha đang cố dùng những mẩu gừng già cay xè xát vào tay đứa con để đánh thức nó khỏi cơn mê.

Hóa ra, dịch bệnh này không phải là độc tố, nó là sự cắt đứt tình cảm. Người ta không cảm thấy gì nữa, nên họ từ bỏ việc kết nối với thế giới.

Diệp Vô Trần mở mắt, đôi đồng tử bình lặng như mặt hồ vạn năm bỗng nhiên rực cháy một ngọn lửa màu cam kỳ dị. Không phải hỏa diễm của linh khí, mà là ngọn lửa của một loại ý chí trần trụi nhất.

“Phùng Kinh Thiên, ngươi nói đúng. Nhân gian này đầy rẫy sự tranh giành và đau khổ.”

Hắn chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm ổn xuyên qua lớp kén bạc.

“Nhưng ngươi lại quên mất một điều. Nếu không có vị cay của gừng, người ta làm sao biết được mật ngọt là quý giá? Nếu không có mùi bùn đất thối rữa dưới chân, người ta làm dẫu có bay cao đến đâu cũng chỉ là những linh hồn phiêu bạt không gốc rễ.”

Hắn cúi xuống, nhặt một nhành cây héo úa bị gió thổi vào miệng núi lửa, rồi nhìn vào cái lò Quy Phàm sứt mẻ đang đặt trước mặt.

“Ngươi muốn thanh tẩy nhân gian, ta sẽ dùng sự bẩn thỉu của nhân gian để chữa trị cho ngươi.”

Diệp Vô Trần bắt đầu hành động. Hắn không dùng những thủ ấn cầu kỳ của Đan Đế kiếp trước. Hắn vốc một nắm tro tàn từ miệng núi lửa, ném vào trong lò. Hắn đổ thêm một bầu nước giếng đã cũ mang theo từ trấn nhỏ biên thùy. Cuối cùng, hắn cắt một lọn tóc của chính mình — lọn tóc đã nhuốm màu phong trần suốt mấy năm qua, ném vào đống lửa.

“Vạn vật hữu linh, phàm tâm vi gốc.”

“Hôm nay, ta Diệp Vô Trần, lấy khổ ải làm dược dẫn, lấy tình đời làm lửa đốt, luyện một viên ‘Trần Cấu Đan’!”

Cái lò Quy Phàm rung chuyển dữ dội. Những vết sứt mẻ trên thân lò bỗng rực sáng, không phải ánh sáng chói lòa của bảo vật, mà là một màu vàng đất ấm áp và giản dị.

Từ trong lò, một luồng khói đen kịt bắt đầu bốc lên. Mùi vị của nó thật sự… không thể tả nổi. Đó là mùi của mồ hôi sau một ngày làm việc mệt nhọc, mùi của khói bếp cay nồng ban chiều, mùi của quần áo cũ đã lâu không giặt, và cả mùi nồng nặc của những thang thuốc bắc rẻ tiền nơi đầu đường xóm chợ.

Phùng Kinh Thiên ở trên cao cau mày, lộ rõ vẻ ghê tởm: “Ngươi đang làm cái gì thế này? Thứ mùi hôi thối này… ngươi định dùng nó để đối đầu với thiên quy sao?”

Diệp Vô Trần cười dài, tiếng cười vang vọng khắp núi non: “Chính là thứ mùi hôi thối này đã nuôi sống tổ tiên của ngươi trước khi họ trở thành tiên đấy! Ngươi khinh thường nó, vì ngươi đã đánh mất cái gọi là ‘con người’ rồi!”

Luồng khói đen không hề bị lớp kén bạc ngăn cản. Ngược lại, nó giống như một thứ thực thể bướng bỉnh, lách qua từng kẽ hở nhỏ nhất của quy tắc tiên giới mà lan tỏa ra ngoài.

Lúc này, tại Đông Huyền Châu, Tô Nguyệt Dao đang cùng người dân nổi lên những đống lửa lớn. Họ ném vào đó tất cả những gì có mùi nồng đậm nhất: vỏ quýt khô, bã trà, lá sả, và cả những loại thảo mộc dại mọc ven đường.

Cơn mưa tơ bạc của Phùng Kinh Thiên bắt đầu bị những làn khói phàm trần này bao phủ. Khi hương vị của sự sống — dù là thô ráp nhất — len lỏi vào cánh mũi của những người đang lâm vào tình trạng tịch diệt, họ bắt đầu có phản ứng.

Một người thợ rèn đang đứng ngẩn ngơ đột nhiên hắt hơi một cái thật mạnh. Cái mùi cay nồng của gừng tươi len lỏi vào phế quản, đánh thức những dây thần kinh đang ngủ yên. Hắn dụi mắt, nhìn xuống đôi bàn tay chai sạn của mình, rồi nhìn đống lửa bên cạnh.

“Cay quá… cái mùi gì mà kinh khủng thế này?”

Hắn vừa thốt ra câu đó, màu bạc trong đôi mắt lập tức tan biến. Cảm giác đau rát nơi cổ họng khiến hắn nhận ra mình vẫn còn sống, vẫn còn là một thực thể bằng xương bằng thịt giữa cõi đời đầy bụi bặm này.

Từng người, rồi từng người một tỉnh lại. Họ bắt đầu cảm thấy cái lạnh của gió, cái nóng của lửa, và quan trọng nhất, họ cảm thấy sợ hãi khi nhìn thấy cảnh tượng tiêu điều xung quanh. Sự sợ hãi đó chính là minh chứng hùng hồn nhất cho sự sống.

Tuy nhiên, Phùng Kinh Thiên không dễ dàng bỏ cuộc. Hắn thấy phương pháp của Diệp Vô Trần bắt đầu có hiệu quả, khuôn mặt liền trở nên dữ tợn.

“Chỉ là chút tiểu xảo đánh vào cảm quan của phàm nhân. Để xem khi cơ thể họ héo úa vì sức mạnh của quy tắc, cái ‘hơi ấm’ của ngươi còn tác dụng gì không!”

Hắn dậm chân một cái, thiên địa biến sắc. Những sợi tơ bạc trên không trung đột nhiên kết tụ lại thành những thanh kiếm sắc lẹm, lao xuống như mưa sa bão táp. Lần này không còn là tịch diệt thầm lặng, mà là sự đồ sát trắng trợn.

“Diệp Vô Trần! Ngươi bảo vệ họ được một lúc, liệu có bảo vệ được họ cả đời không? Ta là Thiên Đạo, lời của ta chính là mệnh lệnh! Chết!”

Hàng vạn thanh kiếm quy tắc hướng về kinh đô Đông Huyền Châu mà lao xuống. Nếu trúng phải, không chỉ phàm nhân mà ngay cả cao thủ như Mặc Thiên Hành cũng sẽ tan thành mây khói.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Diệp Vô Trần ở núi lửa Vô Tận đột ngột đứng bật dậy. Hắn không dùng thanh kiếm gỗ để chặn đứng mưa kiếm, mà hắn dang rộng hai tay, ôm lấy cái lò Quy Phàm vào lòng.

“Phùng Kinh Thiên, ngươi nói đúng. Một mình ta không thể bảo vệ họ cả đời.”

Giọng Diệp Vô Trần trở nên dịu dàng, nhẹ nhàng như gió thoảng nhưng lại rõ ràng trong tai của mọi sinh linh trên đại lục.

“Cho nên, ta sẽ không bảo vệ họ. Ta sẽ đưa cho họ sức mạnh để họ tự bảo vệ lấy chính mình.”

“Hỡi những người con của nhân gian! Hỡi những người đang đau khổ, đang sợ hãi, đang tuyệt vọng! Hãy nhìn vào đốm lửa trước mặt các vị. Hãy nghĩ về người các vị yêu nhất, về bữa cơm nóng nhất các vị từng ăn, về những giọt nước mắt các vị từng rơi!”

“Đan đạo của ta, lấy đạo nhập phàm. Nhân gian này… chính là viên đan dược vĩ đại nhất!”

Bàn tay Diệp Vô Trần vỗ mạnh vào đáy lò Quy Phàm.

Một viên đan dược màu đen xì, trông vô cùng xấu xí, thậm chí còn không được tròn trịa, từ trong lò bay vút lên cao. Nó không bay về phía Phùng Kinh Thiên, mà nó vỡ tan ra giữa không trung, hóa thành hàng triệu hạt bụi nhỏ màu vàng cam rơi xuống mỗi mái nhà, mỗi góc đường.

Đây là “Trần Cấu Đan” — Viên đan được luyện từ bụi trần, từ mồ hôi và từ chính ý chí sinh tồn của nhân loại.

Mỗi khi một hạt bụi vàng rơi trúng một phàm nhân, một lớp màng bảo vệ mờ ảo bao bọc lấy họ. Khi những thanh kiếm quy tắc của Phùng Kinh Thiên chạm vào lớp màng này, chúng không hề nổ tung hay gãy vụn, mà chúng bị… tan chảy. Sự lạnh lẽo và thanh sạch của thiên đạo gặp phải sự nóng bỏng và hỗn tạp của nhân gian, lập tức bị đồng hóa và trở nên bình thường.

Phùng Kinh Thiên sững sờ. Hắn nhìn thấy dưới kia, hàng vạn phàm nhân đang nắm lấy tay nhau. Họ đứng quây quần bên những đống lửa, ánh mắt không còn sợ hãi mà tràn đầy sự che chở.

Sức mạnh của Thiên Đạo vốn dĩ vô địch vì nó không có đối thủ. Nhưng khi nó phải đối mặt với một thứ sức mạnh đối lập hoàn toàn — thứ sức mạnh của sự kết nối giữa những sinh linh yếu ớt — nó bắt đầu bị lung lay.

“Làm sao có thể…” Phùng Kinh Thiên lẩm bẩm, hơi thở hắn bắt đầu loạn nhịp. “Những con kiến hôi đó… tại sao chúng có thể kháng lại thiên quy?”

Diệp Vô Trần gánh gánh gỗ trên vai, bước ra từ trong lớp kén bạc đã tan nát. Gương mặt hắn tuy tái nhợt vì hao tổn thần thức, nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc như sao trời.

“Bởi vì Thiên Đạo của ngươi là cái chết tĩnh lặng, còn Đạo của họ là sự sống ồn ào. Phùng Kinh Thiên, ngươi thua rồi. Ngươi thua không phải vì tu vi của ngươi thấp, mà vì ngươi đã đứng ở trên cao quá lâu, lâu đến mức quên mất vị đắng của trà, vị cay của rượu và cả vị mặn của những giọt nước mắt chảy ngược vào lòng.”

Diệp Vô Trần tiến lên một bước, thanh kiếm gỗ gánh thuốc trên vai hắn phát ra những tiếng rên rỉ nhẹ nhàng, như thể đang hưng phấn vì được quay lại với cuộc sống.

“Trận dịch này, ta không giải nó bằng linh khí. Ta giải nó bằng nhân tâm.”

“Bây giờ, hãy để ta dùng chính cái đạo mà ngươi khinh bỉ nhất, tiễn ngươi trở lại nơi ngươi thuộc về!”

Bầu trời Đông Huyền Châu bắt đầu bớt sương mù, ánh mặt trời thực sự của buổi sớm mai len lỏi qua tầng mây bạc. Mặc Thiên Hành đứng giữa phố, thanh kiếm Bất Nhị rung lên bần bật, ông ngửa cổ uống một ngụm rượu mạnh cuối cùng trong bầu rồi cười sảng khoái:

“Hảo tiểu tử! Luyện ra một viên đan hôi thối để cứu cả thế giới… Khá lắm! Vô Trần, trận này ngươi thắng thật đẹp!”

Bên cạnh ông, Tô Nguyệt Dao mỉm cười giữa những giọt nước mắt còn đọng trên má. Nàng biết, dù bão tố có lớn đến đâu, người nam nhân ấy vẫn luôn có cách để đưa thế gian này trở về với hơi ấm của nó.

Nhưng cuộc chiến này vẫn chưa kết thúc. Phùng Kinh Thiên sau cơn choáng váng ban đầu đã thu hồi lại toàn bộ những sợi tơ bạc còn sót lại. Hắn đứng giữa không trung, khuôn mặt biến dạng vì tức giận và sự kiêu ngạo bị tổn thương sâu sắc.

“Diệp Vô Trần! Ngươi phá hỏng kế hoạch của ta, vậy thì ta sẽ khiến cả đại lục này chôn vùi cùng ngươi! Nếu thiên đạo không thể thanh tẩy, vậy thì hãy để hư không nuốt chửng tất cả!”

Hắn đưa tay lên trời, định gọi ra đòn tấn công cuối cùng mang tính chất hủy diệt toàn phần.

Nhưng Diệp Vô Trần chỉ nhẹ nhàng đưa tay ra phía trước, miệng khẽ nhếch một nụ cười nhàn nhạt:

“Muộn rồi, Phùng Kinh Thiên. Viên đan ‘Nhân Gian’ đã ngấm vào lòng đất. Bây giờ, không phải ngươi cai quản thế giới này, mà là ý chí của chính những con người dưới kia sẽ định đoạt số phận của họ.”

Từ mặt đất, một luồng ánh sáng cam hồng hiền hòa bắt đầu bốc lên, bao phủ lấy toàn bộ Linh Hoàn Đại Lục. Dịch bệnh biến mất, những vết thương tâm hồn của phàm nhân đang được khâu vá bằng chính lòng trắc ẩn của đồng loại.

Chương 108 khép lại khi bầu trời bạc trắng tan rã, để lộ ra khoảng không xanh thẳm của nhân gian. Một cuộc đại nạn đã qua, nhưng dư vị của sự sống và những bài học về “Đạo” trong từng chén cơm, ngụm nước sẽ còn vang vọng mãi về sau trong lịch sử của Đan Thần.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8