Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 110: Nấu một nồi thuốc cho cả thiên hạ
**CHƯƠNG 110: NẤU MỘT NỒI THUỐC CHO CẢ THIÊN HẠ**
Gió đêm rít qua những khe cửa của Bất Nhị Đường, mang theo cái lạnh lẽo thấu xương không thuộc về mùa này. Ánh trăng ngoài kia vốn dĩ phải thanh khiết, nay lại phủ một lớp sương mờ ảo ảnh sắc tím sậm – màu của “Thiên Cực Tịch Diệt”. Dưới mái hiên, vị lão giả kỳ lạ vẫn đứng đó, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy chìa ra, không phải để xin vàng bạc, cũng không phải xin tiên đan thoát xác, mà chỉ xin một nhúm vỏ bưởi khô đã héo úa.
Diệp Vô Trần im lặng nhìn lão. Đôi mắt hắn vốn tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, nay chợt hiện lên một tia gợn li ti. Hắn không nhìn vào dáng vẻ rách rưới của lão, mà nhìn vào khí vận đang lụi tàn dần trên đỉnh đầu vị khách này. Đó không phải là một con người, mà là hiện thân của linh mạch Đông Huyền Châu, một phần “hồn” của vùng đất này đang đi đến hồi kết.
“Vỏ bưởi khô có thể trừ tà, nhưng không cứu được gốc rễ đã thối rữa.” Vô Trần nhẹ giọng nói, tay khẽ vẫy, một rổ vỏ bưởi khô từ trong góc hiệu thuốc bay đến.
Lão giả nhận lấy, đưa lên mũi ngửi một hơi dài, gương mặt đầy những nếp nhăn khổ hạnh bỗng giãn ra. Lão cười, nụ cười méo mó: “Lão hủ đi khắp vạn dặm sơn hà, nhìn thấy tiên nhân tranh đoạt khí vận, nhìn thấy hoàng đế điên cuồng cầu trường sinh, chỉ có ở cái tiệm thuốc rách này, lão mới ngửi thấy mùi của đất. Đan Thần… đất trời sắp chết rồi, Ngài vẫn định gánh vác sao?”
Vô Trần bước xuống bậc tam cấp, nhìn ra ngoài phố xá kinh thành Đông Huyền Châu. Dưới ánh đèn lồng lay lắt, vô số người dân đang co quắp vì dịch bệnh Tịch Diệt. Họ không đau đớn gào thét, mà lặng lẽ tan biến. Cảm quan của họ bị tước đoạt: không nghe thấy tiếng người thân, không cảm nhận được hơi ấm của cơm canh, không nhìn thấy sắc màu của thế gian. Họ trở thành những cái xác không hồn, cô độc ngay trong chính thân xác mình.
Đây là sự thanh tẩy của Thiên Đạo. Một khi con người không còn cảm nhận được thế giới, sự tồn tại của họ sẽ bị xóa sổ khỏi quy luật vĩnh hằng.
“Ta không gánh vác đất trời.” Vô Trần thản nhiên đáp, “Ta chỉ đang nấu một nồi thuốc để ngày mai người ta còn có cái mà húp cho ấm bụng.”
Lão giả run rẩy, cúi đầu thật sâu, bóng dáng dần dần tan biến vào màn đêm, để lại một câu nói thoảng qua như gió: “Lấy hơi ấm của một người, đốt cháy cả một mùa đông lạnh lẽo… Ngài sẽ không còn gì cả.”
Tô Nguyệt Dao bước ra từ phía sau bình phong, đôi mắt nàng đỏ hoe. Nàng đã nghe hết cuộc đối thoại. Nàng biết, khi sư phụ nói về việc “nấu một nồi thuốc”, đó không bao giờ là một chuyện đơn giản.
“Vô Trần… huynh định dùng thứ gì để làm lửa?” Nàng khẽ hỏi, giọng run run.
Diệp Vô Trần không quay đầu lại, hắn nhìn lên bầu trời, nơi một ngôi sao màu máu đang rực sáng – đó là hóa thân của Phùng Kinh Thiên. Hắn nhẹ nhàng cởi bỏ chiếc áo choàng ngoài, chỉ còn lại một bộ thanh y đơn giản.
“Lục Manh, mang cái vạc lớn nhất của con ra đây. Đặt giữa sân.” Vô Trần ra lệnh.
Gã đệ tử cục mịch Lục Manh không hỏi một lời, gã khiêng cái vạc đồng khổng lồ dùng để tôi luyện binh khí ra giữa sân Bất Nhị Đường. Tiếng vạc chạm đất rền vang như sấm.
“Mặc huynh, mượn kiếm của huynh một lát.” Vô Trần nhìn về phía góc tối.
Tửu Tiên Mặc Thiên Hành bước ra, trên tay cầm bầu rượu, sắc mặt nghiêm trọng chưa từng có. Ông ném thanh kiếm cũ kỹ cho Vô Trần, trầm giọng: “Vô Trần, tu vi kiếp này của ngươi chỉ vừa mới ổn định, Đan đạo sắp chạm đến ‘Hồi Hương’. Nếu ngươi làm vậy, cái giá phải trả không chỉ là tu vi, mà là cả thần hồn đã tu luyện vạn năm đấy. Đáng sao?”
Vô Trần đón lấy thanh kiếm, dùng nó làm đòn gánh, treo lên hai thùng nước giếng bình thường nhất. Hắn mỉm cười: “Trên đời này không có gì là không đáng, chỉ có muốn hay không muốn. Thế gian này mượn ta một đời Đan Đế, giờ ta trả lại cho họ một đời bình an.”
Vô Trần bắt đầu hành động.
Hắn không dùng linh hỏa, không dùng bí thuật thượng cổ. Hắn bắt đầu đổ nước vào vạc. Những gáo nước giếng trong vắt, phản chiếu gương mặt của hàng ngàn phàm nhân đang rên xiết ngoài kia. Hắn vẫy tay, từng loại dược thảo bình dị nhất bay ra: vỏ quế, gừng già, tía tô, lá hạ khô thảo… Những thứ vốn dĩ chỉ dùng để chữa cảm mạo cho phàm nhân, lúc này lại tỏa ra một thứ hào quang mờ nhạt nhưng ấm áp.
“Vạn Vật Vi Đan, Nhân Tâm Vi Hỏa.”
Vô Trần trầm giọng quát. Bỗng nhiên, từ lồng ngực hắn, một luồng ánh sáng vàng óng ánh thoát ra. Đó là Đạo quả của một vị Đan Đế. Đó là kết tinh của vạn năm tu hành, là sức mạnh có thể dời non lấp bể, có thể khiến cả Tiên giới phải quỳ phục. Nhưng lúc này, hắn dùng nó để làm… củi đốt.
*Ầm!*
Một ngọn lửa không có màu sắc, nhưng mang theo hơi ấm nồng đượm của nhân gian bùng lên dưới đáy vạc. Sức nóng của nó không làm héo úa cỏ cây, nhưng khiến cho màn sương tím độc hại xung quanh Bất Nhị Đường phải lùi bước.
Diệp Vô Trần đứng trước vạc thuốc, gương mặt hắn bắt đầu biến đổi. Một nếp nhăn hiện lên ở khóe mắt. Một sợi tóc đen bỗng chốc hóa bạc. Sức mạnh của hắn đang chảy ngược vào nồi thuốc. Mỗi một khắc trôi qua, tu vi Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan… cứ thế tan biến.
“Vô Trần!” Nguyệt Dao định lao tới nhưng bị Mặc Thiên Hành giữ lại.
“Đừng phá vỡ nó. Cậu ấy đang nhập đạo. Đây là khoảnh khắc cậu ấy thực hiện lời thề: Lấy Đạo Nhập Phàm. Muốn thực sự làm một người phàm, cậu ấy phải vứt bỏ tất cả những gì làm nên một vị thần.” Mặc Thiên Hành thở dài, nước mắt chảy vào trong rượu.
Vô Trần bắt đầu dùng thanh kiếm gỗ khuấy nồi thuốc. Hắn vừa khuấy, vừa lẩm nhẩm như một vị thầy đồ dạy trẻ: “Một phần cay đắng để nhớ lại nỗi đau. Một phần ngọt bùi để tìm về hy vọng. Một phần chua chát để hiểu lẽ đời thường…”
Trên đỉnh Thiên Cực, Phùng Kinh Thiên đột nhiên mở mắt. Hắn cảm nhận được một sự phản kháng mãnh liệt. Hắn nhìn xuống kinh thành Đông Huyền, thấy một vòm sáng ấm áp đang lan tỏa từ một điểm nhỏ nhoi.
“Diệp Vô Trần! Ngươi điên rồi! Ngươi dùng bản nguyên sinh mệnh để đối kháng với Thiên Đạo sao? Ngươi sẽ tan thành mây khói!” Tiếng gầm của Phùng Kinh Thiên vang vọng trong không trung, chấn động cả đại lục.
Vô Trần ngẩng đầu lên, mái tóc giờ đây đã trắng xóa như tuyết, nhưng đôi mắt hắn lại sáng rực hơn bao giờ hết. Hắn cười, nụ cười thanh thản của một người vừa trút bỏ được gánh nặng nghìn cân.
“Thiên Đạo vô tình, nhưng lòng người có nhiệt độ. Phùng Kinh Thiên, ngươi luyện Tiên pháp, ta luyện Nhân tâm. Hôm nay, ta cho ngươi thấy nồi thuốc mạnh nhất thế gian này.”
Nói xong, Vô Trần áp hai lòng bàn tay vào thành vạc đồng. Toàn bộ hào quang còn sót lại trên người hắn trút vào nồi thuốc. Một tiếng nổ trầm hùng vang lên, nhưng không có mảnh vỡ nào bay ra. Thay vào đó, một làn hương thơm dịu nhẹ, mang mùi của đất mặn, của khói bếp buổi chiều, của quần áo phơi nắng, bắt đầu lan tỏa.
Mùi hương đi đến đâu, sương mù tím tan biến đến đó.
Ngoài đường phố, một người mẹ đang ôm đứa con lạnh lẽo bỗng ngửi thấy mùi hương này. Đứa trẻ khẽ động đậy, tiếng khóc chào đời vang lên xé toang màn đêm tĩnh lặng. Những cụ già nằm chờ chết bỗng thấy cổ họng ấm nóng, vị giác trở lại, họ bật khóc khi lại nghe thấy tiếng gió thổi qua rặng tre.
Cả kinh thành Đông Huyền, rồi cả Đông Huyền Châu, và dần dần lan ra khắp Linh Hoàn Đại Lục. Một nồi thuốc của Diệp Vô Trần, nương theo gió, theo mây, gieo rắc sự sống vào từng tấc đất.
Dưới tác động của nồi thuốc “Bình An”, dịch bệnh Tịch Diệt tan biến như sương mờ gặp nắng. Phàm nhân bắt đầu đứng dậy, họ không biết ai đã cứu mình, nhưng tất cả đều vô thức hướng về phía Bất Nhị Đường, nơi có làn khói thuốc nhạt nhòa đang bay lên.
Bên trong sân Bất Nhị Đường, vạc đồng vẫn còn ấm, nhưng ngọn lửa đã tắt.
Diệp Vô Trần ngồi bệt dưới đất, lưng tựa vào thành vạc. Hắn giờ đây không còn một chút linh khí nào trên người. Không còn là Đan Đế, không còn là Vô Trần Tiên Tôn. Hắn chỉ là một ông lão tóc trắng, hơi thở yếu ớt, làn da nhăn nheo, đôi bàn tay đầy vết chai sần vì làm thuốc.
Tu vi vạn năm, biến mất hoàn toàn. Hắn thực sự đã “Nhập Phàm”.
Tô Nguyệt Dao lao đến, quỳ xuống bên cạnh, run rẩy nắm lấy bàn tay lạnh giá của hắn: “Vô Trần… huynh tỉnh lại đi… huynh đừng dọa muội…”
Lục Manh cũng quỳ sụp xuống, gục đầu vào thành vạc mà khóc nức nở. Mặc Thiên Hành đứng đó, nhìn thanh kiếm gỗ đã gãy đôi trong nồi thuốc, rồi nhìn người bạn cũ, ông nghẹn ngào nâng bầu rượu lên: “Một nồi thuốc cứu cả thiên hạ… nhưng lại không cứu chính mình. Diệp Vô Trần, ngươi đúng là tên ngốc nhất mà ta từng gặp.”
Giữa sự im lặng đau đớn ấy, Diệp Vô Trần khẽ mở mắt. Ánh mắt hắn không còn sự sắc sảo của tu sĩ, mà đục ngầu và hiền từ như một người ông nhìn cháu. Hắn mấp máy môi, giọng khàn đặc:
“Tiểu Dao… muội khóc gì chứ… Ta chưa chết…”
Nguyệt Dao nức nở: “Nhưng huynh… huynh không còn tu vi nữa. Huynh trở thành phàm nhân rồi.”
Vô Trần cười, một nụ cười thật thà và thỏa mãn chưa từng có: “Làm người phàm… không tốt sao? Từ nay về sau, ta có thể ngủ một giấc thật ngon, không cần lo tu luyện, không cần lo Thiên đạo. Ta cảm thấy… cơ thể này… nhẹ nhàng lắm…”
Hắn vươn bàn tay run rẩy, xoa đầu Lục Manh: “Con trai, đừng khóc. Ngày mai… đi chợ mua cho ta ít xương heo. Ta muốn… uống canh xương. Phàm nhân mà, phải ăn mới có sức chứ.”
Lúc này, trên bầu trời, ngôi sao đỏ của Phùng Kinh Thiên dường như cũng bị che mờ bởi hơi ấm tỏa ra từ mặt đất. Thiên đạo có lẽ đã thắng về lực lượng, nhưng đã thua hoàn toàn về nhân tâm.
Đêm đó, kinh thành Đông Huyền không có ai ngủ. Họ thắp đèn, họ ăn mừng vì thoát chết. Họ không biết rằng, có một người đã đánh đổi cả vĩnh hằng để đổi lấy một bát canh ấm áp cho họ.
Dưới mái hiên Bất Nhị Đường, Diệp Vô Trần ngủ thiếp đi trong vòng tay của Nguyệt Dao. Trên bầu trời, tuyết bắt đầu rơi, nhưng lần này là những bông tuyết trắng tinh khôi, bao phủ lấy hiệu thuốc nhỏ như một lớp chăn bảo vệ.
Chương truyện khép lại với hình ảnh chiếc lò Quy Phàm cũ kỹ nằm lặng lẽ trong góc sân, dường như nó cũng đang mỉm cười. Bởi vì nó biết, chủ nhân của nó cuối cùng đã luyện ra được viên đan dược vĩ đại nhất: Viên đan mang tên “Nhân Tính”.
Hành trình của Đan Thần không kết thúc ở đây. Nó chỉ mới bắt đầu một chương mới – chương của một người phàm dùng trái tim để làm lay động cả Tiên giới. Một nồi thuốc đã cứu thiên hạ, nhưng tình yêu của thiên hạ, bắt đầu từ giây phút này, mới là dược liệu quý nhất để nuôi dưỡng một vị thần chân chính đang tái sinh từ trong mục nát.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, người ta thấy một ông lão tóc trắng lờ đờ tỉnh dậy, hỏi mượn cái gánh gỗ để đi hái thuốc.
“Vô Trần Tiên Tôn đã chết rồi.” Hắn nói với gió.
“Giờ chỉ còn Diệp lão đầu của Bất Nhị Đường mà thôi.”