Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 113: Đạo tâm của chúng sinh

Cập nhật lúc: 2026-05-30 13:31:14 | Lượt xem: 8

**CHƯƠNG 113: ĐẠO TÂM CỦA CHÚNG SINH**

Trấn Trúc Khê sau trận đại dịch “Thiên Cực Tịch Diệt” dường như đã lột xác thành một nơi hoàn toàn khác. Không phải là những dãy nhà lầu dát vàng hay những trận pháp hào quang vạn trượng, mà là một sức sống âm thầm, bền bỉ như mầm cỏ sau cơn mưa bão, chậm rãi nhưng mãnh liệt đâm chồi từ kẽ đá.

Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp sương mù mỏng manh, rót lên mái hiên của Bất Nhị Đường những dải lụa vàng óng ả. Trên gác mái, Diệp Vô Trần nằm vắt vẻo trên chiếc ghế tre cũ, một chân đung đưa, trên mặt phủ một quyển sách y dược ố vàng. Mùi trà nồng đậm từ phía dưới sân xông lên, quyện với hương thơm thanh khiết của thảo mộc vừa mới được phơi sấy, tạo nên một bầu không khí khiến người ta muốn chìm sâu vào giấc ngủ tĩnh lặng nhất.

Dưới sân, Lục Manh đang hì hục gánh những xô nước lớn từ giếng làng về. Mỗi bước chân của gã thợ rèn này đều nặng nề nhưng vững chãi, cơ bắp cuồn cuộn phản chiếu ánh nắng, mồ hôi chảy ròng ròng trên làn da bánh mật. Điều kỳ lạ là, gã không dùng linh lực để nâng đỡ, mà hoàn toàn dùng sức người phàm. Mỗi xô nước đổ vào bể lớn đều tạo ra những vòng sóng li tâm đầy tiết tấu.

“Sư phụ, nước đầy bể rồi!” Lục Manh lau mồ hôi bằng vạt áo, miệng cười toe toét.

Quyển sách trên mặt Diệp Vô Trần nhích nhẹ. Hắn không ngồi dậy, chỉ khàn khàn đáp: “Tốt. Lấy sáu phần nước giếng trộn với bốn phần nước tuyết đọng từ hầm băng mùa trước, đun nhỏ lửa bằng củi thông già, khi nào mặt nước nổi tăm cá thì gọi ta.”

Lục Manh không một câu thắc mắc, lại bắt đầu loay hoay nhóm lửa. Trong mắt gã, lời của sư phụ còn đáng giá hơn vạn cuốn công pháp tiên môn.

Tô Nguyệt Dao từ trong gian thuốc bước ra, đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng còn vương chút bụi phấn từ dược liệu. Nàng ngước nhìn lên gác mái, khẽ bĩu môi: “Diệp Vô Trần, huynh lại lười biếng. Người dân từ huyện bên gánh lễ vật tới cảm tạ cứu mạng đã xếp hàng đến tận đầu trấn rồi kìa, huynh không xuống xem sao?”

Diệp Vô Trần lúc này mới chậm rãi bỏ quyển sách xuống, đôi mắt đen lánh như chứa đựng cả tinh hà nhìn nàng, cười nhẹ: “Lễ vật à? Nếu là vàng bạc hay linh thạch thì bảo Lục Manh mang trả lại hết đi. Chúng ta là dược điếm, không phải tiêu cục hay tiệm cầm đồ.”

“Không phải vàng bạc đâu.” Tô Nguyệt Dao mỉm cười, đôi mắt cong lại như vầng trăng khuyết, “Huynh tự xuống mà xem.”

Diệp Vô Trần khẽ nghiêng người, nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng, hắn đã đứng ở dưới sân từ lúc nào không hay. Bước ra khỏi cánh cửa gỗ của Bất Nhị Đường, cảnh tượng trước mắt khiến một kẻ từng đứng trên đỉnh cao nhất của Cửu Châu như hắn cũng phải lặng người trong giây lát.

Đó không phải là một đám người tu chân uy nghi, cũng không có linh chu hào nhoáng. Chỉ có những người nông dân mặc áo vải thô, những bà lão lưng còng, và những đứa trẻ mắt sáng trong veo. Họ đứng im lặng, không ai gây ồn ào. Trên tay họ, hoặc là một giỏ trứng gà vẫn còn ấm nóng, hoặc là vài bó rau dại tươi xanh còn vương hạt sương, hay những tấm vải thô tự dệt một cách vụng về.

Khi thấy Diệp Vô Trần xuất hiện, đám đông khẽ xao động. Một ông lão tóc bạc phơ, bước đi run rẩy dẫn đầu, quỳ xuống định lạy lục: “Diệp tiên sinh… ơn cứu mạng của ngài và các vị tiên nhân tại Bất Nhị Đường, người dân nghèo chúng tôi không có gì quý giá, chỉ có chút sản vật nhà làm…”

Diệp Vô Trần nhanh tay bước tới đỡ ông lão dậy. Hắn không dùng sức mạnh của Đan Đế, mà chỉ dùng một đôi tay ấm áp của một người phàm.

“Lão trượng, đừng gọi ta là tiên sinh, cũng đừng quỳ. Ở đây chỉ có tiểu đồ đệ hiệu thuốc Diệp Vô Trần.” Giọng hắn ôn hòa, trầm thấp, vang vọng giữa phố thị.

Hắn đón lấy một chiếc giỏ từ tay một đứa bé. Bên trong là vài củ khoai lang được nướng thơm phức. Hắn bẻ một nửa, đưa vào miệng nhai một cách ngon lành trước mặt mọi người. Vị ngọt của khoai, vị mặn của mồ hôi người lao động, và cả hơi ấm từ sự chân thành, tất cả những thứ đó đột nhiên cuộn trào trong thực quản, đi sâu vào tâm mạch của hắn.

Ngay khoảnh khắc đó, chiếc lò Quy Phàm đặt ở góc khuất sân sau đột nhiên ngân vang một tiếng “Boong” thanh thoát. Không cần hỏa diễm của tiên giới, không cần linh thạch làm dẫn, chiếc lò sứt mẻ bắt đầu tỏa ra một luồng khí tức nhu hòa đến cực điểm.

Diệp Vô Trần cảm nhận được, có hàng vạn sợi chỉ đỏ vô hình, từ trong tim của từng người phàm trước mặt, đang âm thầm nối kết với lò đan, và nối kết trực tiếp vào Đạo Tâm của hắn. Đó không phải là linh khí, cũng không phải tín lực mang tính chiếm đoạt của thần phật. Đó là “Nhân Tâm nguyện lực” – thứ sức mạnh tinh khiết nhất của vũ trụ mà hằng vạn năm tu tiên hắn đã vô tình lướt qua.

Mặc Thiên Hành dựa lưng vào cột đình cách đó không xa, thanh kiếm Bất Nhị gác ngang đùi. Ông lặng lẽ nhấp một ngụm rượu, đôi mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào những sợi khí tức đó.

“Vô Trần… ngươi quả nhiên đã tìm ra rồi.” Mặc Thiên Hành lẩm bẩm, “Tiên giới dùng vạn vật làm chó rơm, còn ngươi dùng vạn vật làm linh hồn. Con đường này, khó đi nhưng thực sự đáng sợ.”

Phía trên cửu tiêu, tầng mây đột nhiên bị xé rách bởi một luồng ánh sáng vàng rực. Ba vị chấp pháp trưởng lão của Tiên Cung đang ẩn thân trong hư không, nhìn xuống trấn nhỏ Trúc Khê với vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng. Bản đồ mệnh số trong tay vị trưởng lão đứng đầu đang run rẩy kịch liệt, các quân cờ đại diện cho vận mạng nhân gian vốn dĩ nằm trong lòng bàn tay họ, giờ đây đều chuyển sang màu trắng đục, thoát ly khỏi sự kiểm soát.

“Chuyện gì đang xảy ra?” Một vị lão giả mặc bào phục thêu hình hỏa phụng kinh hãi nói, “Vì sao một nhóm phàm nhân thấp kém lại có thể sinh ra sức mạnh chống lại thiên mệnh thiên cương?”

“Là Diệp Vô Trần!” Vị trưởng lão dẫn đầu nghiến răng, “Hắn không luyện đan cho mình hắn. Hắn đang dùng chính cả nhân gian này để luyện một viên đại đan. Nếu để hắn luyện thành, trật tự vạn năm của Tiên giới sẽ sụp đổ!”

Tuy nhiên, họ không dám hạ giới ngay lập tức. Sát khí tỏa ra từ thanh kiếm cũ kỹ của Mặc Thiên Hành dưới kia, cộng với một bức màn “nguyện lực” đang bao phủ trấn Trúc Khê như một bức tường thành kiên cố bằng ý chí con người, khiến bất kỳ tiên thuật nào cũng bị suy yếu.

Quay lại Bất Nhị Đường, Diệp Vô Trần nhắm mắt lại. Hắn thấy trong ý thức của mình không còn là một biển linh khí mênh mông, mà là hàng nghìn vạn câu chuyện nhỏ bé: Tiếng cười của một gia đình bên mâm cơm tối, giọt nước mắt hạnh phúc của một người mẹ thấy con hết bệnh, niềm hy vọng của người nông dân vào vụ mùa tới…

Hắn đưa tay về phía lò Quy Phàm, hư không điểm một cái.

“Chúng sinh là dược, nhân gian là lò. Lấy sự chân thành làm hỏa, lấy khổ đau làm tôi luyện.”

Luồng sáng trắng tinh khôi từ lò đan bộc phát, nhưng nó không làm ai lóa mắt, mà ngược lại khiến cho mỗi người có mặt tại hiện trường đều cảm thấy một luồng ấm áp chạy khắp kinh mạch. Những vết sẹo cũ của người thợ rèn, cơn đau khớp của lão trượng, sự mệt mỏi của những người phụ nữ gánh gồng… tất cả dường như tan biến dưới ánh sáng này.

Viên Nhân Tâm Đan bên trong lò Quy Phàm lúc này bắt đầu co rút, từ một khối ánh sáng thô kệch trở nên nhẵn nhụi, nhỏ nhắn như một hạt cát. Nhưng trong mắt của Diệp Vô Trần, hạt cát này chứa đựng trọng lượng của cả một đại lục.

Đó chính là “Đạo Tâm của chúng sinh”.

Việc luyện đan của Diệp Vô Trần lúc này không còn là sử dụng thủ pháp nữa, mà là một sự giao hòa. Hắn cười, một nụ cười thật sự tiêu sái, không phải sự cao ngạo của Đan Đế kiếp trước, mà là sự khoáng đạt của một kẻ đã thật sự chạm tay vào bản chất của sự sống.

Lúc này, một nhóm binh sĩ của triều đình Đông Huyền Châu cưỡi ngựa lao tới. Dẫn đầu là một vị tướng trẻ tuổi, mặt mày đầy vẻ lo âu. Khi thấy đám đông, hắn lập tức xuống ngựa, chạy tới trước mặt Diệp Vô Trần, thở hổn hển:

“Diệp tiên sinh! Xin cứu mạng! Phía Bắc biên giới, quân của Tiên môn đang kích động thú triều. Hàng vạn bá tánh đang bị kẹt giữa chiến hỏa và thú dữ. Bọn chúng nói… nếu tiên sinh không giao ra bí pháp của Đan Đế, chúng sẽ san phẳng mười tòa thành!”

Lời vừa dứt, không khí xung quanh dường như đông cứng lại. Những người phàm vừa nãy còn đang hân hoan cảm tạ, nay mặt mũi ai nấy đều trắng bệch. Họ hiểu rằng, cái gọi là tiên nhân, thực chất lại tàn nhẫn hơn bất kỳ loài thú dữ nào.

Lục Manh siết chặt cán búa, đôi mắt đỏ ngầu: “Bọn khốn kiếp! Tiên nhân mà hành xử như thế sao?”

Tô Nguyệt Dao run run nắm lấy vạt áo của Diệp Vô Trần. Nàng nhìn thấy sự phẫn nộ trong mắt dân chúng, nhưng cũng thấy sự sợ hãi sâu thẳm trước sức mạnh thần thông không thể kháng cự.

Diệp Vô Trần không hề biến sắc. Hắn quay lại, nhìn vào lò Quy Phàm đang ở giai đoạn cuối cùng của việc kết đan.

“Các vị có sợ không?” Hắn đột ngột hỏi lớn, thanh âm của hắn truyền khắp trấn, bay xa đến từng ngóc ngách của những trái tim đang hướng về nơi này.

Đám đông im lặng một giây, rồi ông lão lúc nãy lên tiếng, giọng run rẩy nhưng kiên quyết: “Diệp tiên sinh cứu sống chúng tôi một lần, cái mạng này coi như là nhặt được. Nếu tiên nhân coi mạng người là cỏ rác, thì chúng tôi dẫu là cỏ rác cũng sẽ khiến chân bọn chúng phải đau!”

“Đúng! Có Diệp tiên sinh ở đây, chúng tôi không sợ!”

“Muốn san phẳng nhân gian, trước hết phải hỏi ý kiến của nhân gian đã!”

Những tiếng hô vang dội khởi đầu từ vài người, sau đó lan ra hàng trăm, hàng nghìn người. Đó không phải là lời tuyên chiến mạnh mẽ của cao thủ Hóa Thần, nhưng nó lại là tiếng gầm của một giống loài bị dồn vào đường cùng nhưng đã tìm thấy đức tin.

Trong ý thức hải của Diệp Vô Trần, viên Nhân Tâm Đan đột ngột quay tròn với tốc độ kinh người. Lực lượng nguyện lực lúc này không còn nhẹ nhàng như làn khói nữa, mà nó bùng cháy như một ngọn lửa khổng lồ, một ngọn lửa nuôi dưỡng bởi ý chí muốn được sống, muốn được công bằng.

“Nhân Tâm Đan, thành!”

Tiếng hô của Diệp Vô Trần chấn động cả tầng mây.

Từ trong lò Quy Phàm, một viên đan không sắc không hương bay vút lên trời. Ngay lập tức, một luồng sóng xung kích vô hình lan tỏa từ trấn Trúc Khê, quét qua toàn bộ lục địa Đông Huyền Châu. Tại mười tòa thành đang bị đe dọa thú triều, một lớp màn hào quang mỏng manh xuất hiện. Những con yêu thú hung dữ nhất khi chạm vào màn hào quang này đều đột ngột dừng lại, sự hung tàn trong mắt chúng biến mất, thay vào đó là sự phủ phục phục tùng, như thể chúng vừa cảm nhận được uy nghiêm của chính Đất Mẹ.

Các đệ tử Tiên môn đang điều khiển thú triều kinh hãi phát hiện ra, mọi mệnh lệnh linh hồn của họ đều bị cắt đứt hoàn toàn bởi một loại “Đạo” lạ lẫm, ấm áp nhưng kiên cố vô cùng.

Ba vị trưởng lão trên không trung lúc này không còn giữ được vẻ bình tĩnh. Viên đan dược của Diệp Vô Trần vừa bay lên đã che khuất cả ánh mặt trời, mang theo toàn bộ nguyện lực của chúng sinh phản kích trực tiếp vào “Thiên Đạo vô tình”.

“Phụt!”

Cả ba vị trưởng lão cùng lúc hộc máu, cơ thể họ như bị hàng vạn cân nặng từ nhân gian đè xuống, buộc phải hiện hình và rơi thẳng từ trên cao xuống mặt đất bụi bặm.

Diệp Vô Trần đứng chắp tay sau lưng, tà áo thanh y bay nhẹ trong gió. Hắn nhìn ba vị cao nhân Tiên giới đang bò dậy đầy chật vật, trong mắt không có sát khí, chỉ có một sự thất vọng sâu thẳm.

“Các ngươi tu hành nghìn năm, để rồi cuối cùng quên mất rằng, chính cái mà các ngươi gọi là ‘Phàm trần’ này mới là gốc rễ của vạn vật. Tiên không có nhân tính, đó chỉ là đá sỏi biết bay.”

Hắn bước tới trước mặt họ, từng bước chân gõ xuống nền đất đá như nhịp đập của quả tim thế giới.

“Hôm nay, ta lấy Đạo Tâm của chúng sinh để phong ấn Tiên lộ của các ngươi trong mười năm. Trong mười năm này, các ngươi hãy đi làm người phàm, đi cày ruộng, đi chữa bệnh, đi trải nghiệm đói khát và hy vọng. Nếu sau mười năm, đạo tâm các ngươi vẫn không đổi, thì lúc đó hẵng nói chuyện ‘thanh tẩy’ nhân gian.”

Nói xong, Diệp Vô Trần phất tay. Viên Nhân Tâm Đan tan vỡ, hóa thành hàng vạn đốm sáng nhỏ rơi xuống nhân gian, chữa lành vết thương, khơi gợi trí tuệ cho bá tánh. Còn ba vị trưởng lão kia, tu vi kinh thiên động địa của họ nhanh chóng tiêu biến, hóa thành ba lão già gầy gò, mặt mày đầy vẻ bàng hoàng lạc lối giữa phố thị ồn ào.

Mọi người dân trong trấn nhìn cảnh tượng này đều sững sờ. Họ không reo hò, vì sự kinh ngạc quá lớn, nhưng sâu trong đôi mắt họ, một ngọn lửa tự tin đã được thắp sáng. Họ không còn nhìn lên trời với vẻ sợ hãi nữa, vì họ biết, chính họ cũng là một phần của “Đạo”.

Tô Nguyệt Dao bước tới cạnh Diệp Vô Trần, nhẹ nhàng hỏi: “Huynh lại dùng hết tâm huyết luyện ra một viên đan quý nhất rồi đem tặng hết cho người ta sao? Huynh thật sự… là đan sư ngốc nhất thiên hạ đấy.”

Diệp Vô Trần mỉm cười, vẻ lười biếng lại quay về trên gương mặt thanh tú. Hắn đưa tay xoa đầu nàng, đôi mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi một chương mới của nhân gian đang mở ra.

“Đan luyện ra mà không dùng để cứu đời, thì cũng chỉ là một viên đá bóng bẩy thôi. Hơn nữa… Nguyệt Dao, nàng xem.”

Hắn chỉ vào trong lòng bàn tay mình. Một hạt mầm màu xanh biếc đang chậm rãi nảy mầm từ không trung, đó chính là hạt giống đạo căn thứ hai của hắn – một loại đạo căn không sinh ra từ linh khí, mà sinh ra từ lòng biết ơn của thế gian.

“Lấy Đạo nhập Phàm, ta mới chỉ đi được bước đầu tiên thôi.”

Mặc Thiên Hành bước tới, gõ cán kiếm vào vai hắn, cười vang: “Được lắm! Diệp Vô Trần, hôm nay bát thuốc của ngươi đắng quá, nhưng dư vị lại thật sự rất ngọt. Đi thôi, uống rượu! Hôm nay chúng ta uống rượu mà những người dân này tặng, xem hương vị phàm trần có hơn được rượu tiên không!”

Bên trong Bất Nhị Đường, Lục Manh lại bắt đầu cặm cụi quét sân. Tiếng chổi tre xào xạc đều đặn, tiếng người dân gọi nhau về ăn cơm, tiếng trẻ con cười đùa… Tất cả tạo thành một bản nhạc trường sinh bất tận.

Ở một nơi nào đó sâu thẳm trong Tiên Cung, những đại năng thực sự đang run rẩy. Họ nhận ra rằng, trò chơi thống trị nhân gian của họ, kể từ khoảnh khắc một tên đan sư lười biếng mở hiệu thuốc, đã chính thức bước vào hồi kết.

Bởi vì giờ đây, chúng sinh đã có “Đạo Tâm” của riêng mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8