Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 119: Nhân gian thái bình, Đan thần ẩn tích
**Chương 119: Nhân gian thái bình, Đan thần ẩn tích**
Gió tuyết ở Đại Tuyết Sơn không giống như gió ở vùng đồng bằng. Nó mang theo hơi lạnh từ vạn năm trước, từng cơn rít gào như tiếng rồng ngâm, muốn xé nát mọi sinh vật dám đặt chân vào cấm địa này. Chiếc xe ngựa của nhóm Diệp Vô Trần nhỏ bé như một chiếc lá khô giữa dòng nước xiết, kẽo kẹt tiến về phía trước trong màn trắng xóa vô tận.
Lục Manh cởi trần nửa người trên, dù da thịt gã đã bị cái lạnh làm cho đỏ rực rồi lại trắng bệch, nhưng mồ hôi vẫn cuồn cuộn chảy dọc theo những cơ bắp cuồn cuộn. Gã không dùng linh lực để chống lạnh, mà dùng chính nhục thân thô lặc của một kẻ thợ rèn để kháng lại thiên uy. Với gã, mỗi bước chân lún sâu trong tuyết dày là một lần gã dùng tâm kiên định để “rèn” chính mình.
Mặc Thiên Hành ngồi trên nóc xe, hồ lô rượu bên hông đã sớm đóng một tầng băng mỏng. Lão cầm thanh kiếm Bất Nhị ngang đầu gối, ánh mắt sắc lẹm nhìn vào hư không. Lão biết, Thiên đạo tuy bị đẩy lui, nhưng cái nhìn dòm ngó của những vị “Tiên” trên cao kia vẫn chưa bao giờ dứt. Họ đang đợi, đợi tia sinh cơ cuối cùng của Vô Trần lụi tàn để xuống tay thu hoạch “kết quả”.
Bên trong xe, không khí dường như ngưng đọng.
Tô Nguyệt Dao vòng tay ôm chặt lấy Diệp Vô Trần. Hắn bây giờ không còn là chàng thanh niên thanh tú, lười biếng ngày nào nữa. Mái tóc đen nhánh đã hóa bạc phơ như tuyết trắng bên ngoài, những nếp nhăn hằn sâu trên khóe mắt và trán, làn da khô héo bao lấy xương cốt. Đây chính là cái giá của việc “Thái Bình Đan” ra đời. Một viên đan hóa giải dịch bệnh cho vạn dân, lấy đi toàn bộ căn nguyên sinh mệnh của một vị Đan Đế.
– Vô Trần… đừng bỏ ta lại. – Nguyệt Dao thì thầm, nước mắt nàng rơi xuống, nhưng vừa chạm vào vạt áo của hắn đã lập tức kết thành những hạt ngọc băng lấp lánh.
Diệp Vô Trần dường như nghe thấy tiếng gọi. Hắn mệt mỏi hé mở đôi mắt đục ngầu. Trong tầm nhìn mờ ảo, hắn thấy cái gậy gỗ dựa bên thành xe. Mầm lá nhỏ màu xanh mướt trên thân gỗ khô héo kia đang tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ, như một ngọn đèn nhỏ giữa đêm trường.
Hắn mỉm cười, một nụ cười hiền từ nhưng đầy vẻ rã rời. Hắn vươn bàn tay run rẩy, những ngón tay gầy guộc chạm vào mầm lá xanh ấy.
– Đạo… không ở trên cao… Đạo ở đây… – Giọng hắn khản đặc, chỉ đủ cho Nguyệt Dao nghe thấy.
Bỗng nhiên, chiếc xe ngựa dừng khựng lại.
– Có chuyện gì? – Mặc Thiên Hành bật dậy, kiếm khí trên người bùng phát, chấn tan lớp tuyết xung quanh trong vòng mười trượng.
– Tiền bối… đường hết rồi. – Giọng Lục Manh nghẹn lại.
Trước mặt họ là một vực thẳm không đáy, mây mù che phủ. Phía sau là bão tuyết phong tỏa đường về. Một thế trận tuyệt lộ.
Ngay lúc đó, không trung đột ngột rung chuyển. Mây đen vốn đang tản đi sau trận thiên kiếp bỗng nhiên co cụm lại, hóa thành một khuôn mặt khổng lồ, lạnh lùng nhìn xuống. Đó không phải là người, mà là ý chí của Thiên đạo đang phẫn nộ vì bị một kẻ phàm trần trêu ngươi.
“Diệp Vô Trần, nghịch thiên cải mệnh, gieo rắc nhân quả. Ngươi phải trả giá.”
Một tiếng sấm không vang lên trong không khí mà vang trực tiếp vào thần hồn của mọi người. Mặc Thiên Hành hự lên một tiếng, khóe miệng chảy máu. Lục Manh quỳ sụp xuống, đôi chân vốn vững chãi nay run rẩy dưới áp lực của thái sơn.
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Diệp Vô Trần đột nhiên đẩy nhẹ Nguyệt Dao ra. Hắn gượng dậy, từng khớp xương kêu lên những tiếng rắc rắc khô khốc. Hắn cầm lấy cái gậy gỗ, dùng nó làm điểm tựa để bước ra khỏi xe.
Gió tuyết gào thét định quật ngã lão già già nua ấy, nhưng kỳ lạ thay, mỗi khi gió chạm vào vạt áo hắn, nó bỗng trở nên nhu hòa lạ thường.
– Trả giá? – Diệp Vô Trần nhìn lên khuôn mặt mây đen khổng lồ, ánh mắt đục ngầu của hắn bỗng nhiên trở nên trong vắt như hồ nước mùa thu. – Ta luyện đan cứu người, đó là nhân. Nhân gian thái bình, đó là quả. Thiên đạo vô tình coi chúng sinh là rác rưởi, còn ta lấy Đạo nhập phàm, lấy phàm tâm định đạo trời. Ngươi có tư cách gì đòi ta trả giá?
Hắn giơ cao cái gậy gỗ. Mầm lá xanh nhỏ bé kia đột ngột bùng nổ hào quang.
Không phải là thứ ánh sáng rực rỡ, lóa mắt của các vị thần tiên, mà là một thứ ánh sáng ấm áp như nắng xuân, mang theo mùi thơm của đất ẩm, của cỏ non, của hơi thở những người nông dân trên đồng ruộng, và của cả tiếng khóc oa oa của một đứa trẻ mới chào đời.
Đó là **Lực Lượng Của Nhân Gian**.
Hàng vạn, hàng triệu sợi tơ ánh sáng nhỏ li ti từ khắp phương trời — từ kinh đô Đông Huyền Châu, từ Trấn Trúc Khê xa xôi, từ những làng chài nghèo khổ — đồng loạt bay về phía Đại Tuyết Sơn. Đó là sự cảm ơn của những người đã được cứu bởi Thái Bình Đan, là niềm tin của những người phàm đã tìm lại được hy vọng.
Hào quang ấy bao phủ lấy Diệp Vô Trần. Cơ thể già nua của hắn bắt đầu có sự biến đổi kỳ diệu. Tóc bạc rụng xuống, tóc đen lại mọc lên. Những nếp nhăn mờ đi, nhưng không biến mất hoàn toàn, mà đọng lại nơi khóe mắt như minh chứng cho sự thấu hiểu hồng trần.
– Quy Phàm… thực sự là trở về với cái tâm ban đầu. – Diệp Vô Trần lẩm bẩm.
Hắn không dùng lò luyện đan nữa. Hắn vò nhẹ cái gậy gỗ trong tay. Cả cái gậy gỗ vốn chứa đựng tinh túy của một đời tu luyện bỗng chốc tan chảy, hóa thành một dòng chất lỏng màu ngọc bích lơ lửng giữa không trung. Hắn lại đưa tay hớp một ngụm tuyết lạnh, mỉm cười nhìn vào đó.
– Lấy Tuyết Sơn làm cốt, lấy tình người làm dẫn, lấy bản ngã làm hỏa… Luyện!
Uỳnh!
Một cột sáng khổng lồ xuyên thủng mây đen, xé nát khuôn mặt Thiên đạo trên bầu trời. Không có tiếng nổ lớn, chỉ có một luồng sóng xung kích êm dịu lan tỏa khắp toàn cầu.
Tất cả những tu sĩ đang dòm ngó, tất cả những vị Tiên sứ đang ẩn nấp trong hư không, vào khoảnh khắc đó đều cảm thấy lòng mình chùng xuống. Họ thấy mình bỗng nhiên nhỏ bé lạ thường trước sự bình thản của nhân gian.
Khi ánh sáng tan đi, bão tuyết ở Đại Tuyết Sơn đã ngừng hẳn. Mặt trời ló rạng sau đỉnh núi, nhuộm vàng cả một vùng đất trắng xóa.
Nơi Diệp Vô Trần đứng khi nãy, giờ chỉ còn lại một nam tử trung niên với phong thái thanh nhàn. Hắn mặc một bộ thanh y giản dị, trên vai vẫn gánh một đòn gánh bằng gỗ, hai đầu gánh là hai giỏ thuốc trống rỗng.
Cái “Đan Đế” vĩ đại kia đã biến mất. Cái “Vô Trần Tiên Tôn” kiêu ngạo xưa kia cũng không còn.
Chỉ còn lại một gã thầy thuốc phàm trần.
– Vô Trần? – Nguyệt Dao run rẩy bước đến gần. Nàng sợ đây chỉ là một ảo ảnh.
Diệp Vô Trần quay lại, ánh mắt tràn đầy ấm áp. Hắn đặt gánh thuốc xuống, giơ tay lau đi giọt nước mắt còn vương trên má nàng.
– Ta ở đây. Nguyệt Dao, ta đói rồi. Về thôi.
Mặc Thiên Hành lúc này mới đứng dậy, lão cười ha hả, giọng cười vang vọng khắp núi rừng:
– Ha ha! Đan Thần ẩn tích, Nhân gian thái bình! Hay, hay lắm! Nhóc con Lục Manh, còn đứng đó làm gì? Quay xe! Chúng ta đi tìm rượu uống!
Lục Manh ngơ ngác một lúc rồi cũng bật cười rạng rỡ. Gã nhảy lên lưng ngựa, giục giã trở về.
—
Vài tháng sau.
Tại một thị trấn nhỏ vô danh nằm giáp ranh giữa Đông Huyền Châu và Nam Hoang, có một tiệm thuốc nhỏ vừa mới khai trương. Tiệm không có biển hiệu sang trọng, chỉ treo một tấm biển gỗ cũ sờn ghi ba chữ: **”Bất Nhị Đường”**.
Ông chủ tiệm thuốc là một người đàn ông có đôi mắt rất tĩnh, luôn mặc thanh y và thoang thoảng mùi thảo dược. Người dân xung quanh gọi hắn là Diệp tiên sinh. Hắn rất kỳ lạ, chữa bệnh không bao giờ lấy nhiều tiền, có khi chỉ đổi bằng một bình rượu ngon hoặc một bó rau xanh.
Phía sau tiệm thuốc, lúc nào cũng nghe thấy tiếng đe búa của một gã thợ rèn cục mịch. Ở hiên nhà, thường xuyên có một lão già rách rưới ngồi uống rượu và than phiền rằng rượu vùng này không ngon bằng rượu kinh đô. Và đặc biệt nhất là bà chủ tiệm thuốc, một cô gái xinh đẹp, hay mắng ông chủ vì cái tội mải ngắm mây mà quên phơi thuốc.
Thế gian ngoài kia vẫn còn những cuộc tranh đấu của các tông môn, vẫn còn những kẻ khao khát trường sinh, vẫn còn những tu sĩ mơ mộng về Tiên giới. Nhưng tất cả những sóng gió ấy dường như đều dừng lại trước cửa của Bất Nhị Đường.
Một buổi chiều hoàng hôn đỏ rực, Diệp Vô Trần ngồi trên ghế tựa bằng mây, nhìn về phía rặng núi xa xa. Trên bàn đá cạnh hắn là một cái lò luyện đan cũ kỹ, sứt mẻ — đó là Quy Phàm Lô nổi danh thiên hạ một thời. Nhưng hiện tại, nó đang được dùng để… nướng khoai.
Mặc Thiên Hành bưng bát rượu đi đến, ngồi xuống bên cạnh:
– Này, ngươi thật sự cứ thế mà bỏ hết sao? Với tu vi “Hồi Hương” của ngươi lúc này, muốn thành Thần cũng chỉ là chuyện một sớm một chiều.
Diệp Vô Trần lấy một củ khoai nướng ra, thổi phù phù rồi bóc vỏ, đưa một nửa cho Mặc Thiên Hành.
– Thần có gì tốt? Thần nhìn xuống nhân gian mà không có cảm xúc, tu luyện vạn năm chỉ để cô độc một mình trên đỉnh mây.
Hắn cắn một miếng khoai, vị ngọt bùi lan tỏa nơi đầu lưỡi. Hắn mỉm cười mãn nguyện:
– Ở đây, ta có rượu ngon của lão, có đệ tử thật thà, có người ta thương. Một củ khoai nóng, một chén trà thơm, đối với ta, đó mới là trường sinh thực sự.
Mặc Thiên Hành ngẩn người, rồi cũng thở dài, uống một ngụm rượu:
– Ngươi quả thật là kẻ điên nhất mà ta từng gặp. Lấy Đạo nhập Phàm… Hóa ra cái kết cục của Đạo lại giản đơn đến mức này.
Lúc này, một nhóm trẻ em chạy ngang qua cửa tiệm, tiếng cười đùa lanh lảnh phá tan sự tĩnh lặng của buổi chiều. Diệp Vô Trần nhìn theo chúng, trong mắt hiện lên một tia hy vọng. Hắn đã dùng “Thái Bình Đan” để cứu lấy cái thân xác của nhân gian này, nhưng để cứu lấy linh hồn của nó, cần có những mầm non mới.
Từ dưới chân cái Quy Phàm Lô đang bốc khói khoai nướng, một mầm lá xanh mướt đột ngột vươn lên giữa đống tro tàn.
Trời đất bao la, đạo pháp vô biên. Nhưng đạo lớn nhất, suy cho cùng cũng chỉ nằm trong hơi thở của cuộc sống thường nhật, trong lòng nhân hậu và sự bình thản trước vạn biến của hồng trần.
Đan thần đã ẩn tích giữa nhân gian, nhưng Đạo của hắn, sẽ còn lưu truyền mãi mãi qua từng bát thuốc đắng, từng nụ cười của trẻ thơ và từng nhành cỏ dại xanh mướt dưới ánh mặt trời.
—
**HẾT TRUYỆN.**