Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 121: Tiên giới rúng động
Tiếng gào thét của Thần tướng giáp bạc như sấm động thiên đình, xé toạc màn mây đen đặc quánh trên đỉnh Đại Tuyết Sơn. Ngay lập tức, hàng ngàn tia sáng vàng rực phóng xuống từ thiên môn, mỗi tia sáng là một tiên binh khoác chiến giáp, tay cầm trường thương mang theo hơi thở hủy diệt. Đối với người tu hành tại Linh Hoàn Đại Lục, đây chính là hình phạt tối cao của thượng giới – Thiên Phạt Diệt Thế.
Thế nhưng, giữa trung tâm của cơn bão ánh sáng ấy, có ba bóng người đứng vững chãi như những gậy chống trời.
Lục Manh gầm lên một tiếng, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo vải thô. Hắn không có tiên căn, không có linh mạch thượng đẳng, nhưng trong lồng ngực hắn là một trái tim được tôi luyện qua nghìn vạn lần rèn sắt. Chiếc búa thợ rèn đen ngòm trong tay hắn bỗng nhiên rực cháy một ngọn lửa màu cam đỏ – không phải linh hỏa của tu sĩ, mà là “Nhân hỏa” của lò rèn, của sự sống trần thế.
“Phá cho ta!”
Lục Manh vung búa. Một cú đập đơn giản, thô lố nhưng mang theo sức nặng của sự kiên định vạn năm. Khi chiếc búa va chạm với mũi giáo của vị tiên binh đầu tiên, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Quy tắc “tiên phàm khác biệt” dường như bị cú đập này làm cho rạn nứt. Vị tiên binh với tu vi tương đương Hóa Thần cảnh lại bị đánh bay ngược trở lại, chiến giáp vàng ròng nứt vỡ vụn vặt.
Bên cạnh hắn, Mặc Thiên Hành vẫn duy trì vẻ phóng khoáng bất kham. Lão nhấp một ngụm rượu mạnh, đôi mắt đục ngầu bỗng chốc trở nên sắc lạnh như kiếm mang. Thanh kiếm gãy trong tay lão không còn là sắt vụn, mà là hiện thân của một tâm hồn tự do, không chịu trói buộc bởi thiên quy.
“Tiên nhân các ngươi uống linh dịch, còn lão tử chỉ thích uống rượu nhân gian.” Mặc Thiên Hành cười dài, thanh kiếm gãy vạch ra một đường cong tuyệt mỹ giữa không trung. “Kiếm này gọi là… Túy Hậu Hồng Trần!”
Vạn đạo kiếm ý mang theo hương rượu nồng nàn lan tỏa. Lạ thay, kiếm ý này không sắc lẹm để chém giết, mà nó giống như một mạng lưới tơ tằm, quấn quýt và hóa giải mọi công kích sắc bén của quân đoàn tiên giới. Những mũi thương mang theo sát khí thượng giới hễ chạm vào “biển rượu” của Mặc Thiên Hành đều bị mềm hóa, lực đạo tiêu tán vào vô hình.
Và ở phía sau họ, Diệp Vô Trần đang làm một việc mà tất cả tiên binh đều phải sửng sốt.
Hắn ngồi xếp bằng trên nền tuyết lạnh, đôi bàn tay gầy gộc, đầy nếp nhăn của một lão già đang không ngừng chuyển động. Giữa không trung trước mặt hắn, Quy Phàm Lô không còn phát ra ánh sáng chói mắt, trái lại, nó trở nên xám xịt và bình dị như một cái nồi đất nấu cơm của dân làng.
Diệp Vô Trần không nhìn lên bầu trời rực lửa, hắn nhìn vào bên trong lò.
“Gió từ Đông phương mang theo niềm hy vọng của những người mẹ mong con…”
Hắn phất tay, một luồng gió lạnh từ chân núi cuộn lên, bay vào lò luyện.
“Tuyết từ phương Bắc mang theo sự cô độc của kẻ lãng khách…”
Một nắm tuyết trắng tan vào lò.
“Và đây, là lòng tin của chúng sinh rằng trời cao vốn không tuyệt lộ.”
Một luồng khí màu nhũ bạch mênh mông, ấm áp như ánh nắng mùa xuân bỗng từ khắp mọi ngả đường của Linh Hoàn Đại Lục đổ về. Đó là sức mạnh của Tín Ngưỡng – thứ mà các thần linh hằng khao khát nhưng luôn dùng uy quyền để cưỡng đoạt. Nhưng với Diệp Vô Trần, luồng khí ấy lại nhẹ nhàng như nước chảy về nguồn, tự nguyện và thuần khiết.
Tại Thượng giới, trong Cửu Tiên Cung lộng lẫy, những vị đại năng đang soi mặt kính huyền quang bỗng nhiên đứng bật dậy. Sắc mặt của họ từ lạnh lùng chuyển sang kinh hãi.
“Hắn đang làm gì? Hắn dùng cái gì để luyện đan?” Một vị trưởng lão râu trắng run rẩy chỉ vào tấm gương. “Đó không phải dược liệu! Hắn đang dùng ‘Nhân quả’ và ‘Cảm xúc’ để luyện đan!”
Từ xưa đến nay, đan dược là vật ngoài thân, là sự tích tụ của linh khí đất trời. Chưa từng có ai dám, hoặc có thể, đem “hỉ nộ ái ố” của con người vào trong một viên đan. Bởi vì cảm xúc của phàm nhân là thứ hỗn loạn nhất, nhơ bẩn nhất đối với sự thanh cao của Tiên giới.
Thế nhưng, chính cái thứ bị coi là “nhơ bẩn” ấy, dưới sự điều phối của Diệp Vô Trần, lại đang tạo ra một sức mạnh phản phệ khủng khiếp.
Trên đỉnh Tuyết Sơn, vị Thần tướng giáp bạc nhận ra điều bất thường. Ngọn giáo trong tay lão rung lên bần bật, một cảm giác lo âu – thứ cảm xúc mà lão đã bỏ quên từ nghìn năm trước khi đắc đạo – bỗng dưng trỗi dậy. Lão nhìn xuống Diệp Vô Trần và thấy, gã đàn ông già nua ấy đang nhìn lão với sự thương hại sâu sắc.
“Ngươi… ngươi đã làm gì?” Thần tướng gầm lên, giọng nói đã mất đi sự trấn tĩnh.
Diệp Vô Trần nhẹ nhàng đáp, giọng nói trầm khàn nhưng lọt vào tai từng người: “Ta không làm gì cả. Ta chỉ trả lại cho các ngươi những gì các ngươi đã bỏ quên khi lên làm Thần.”
Ngay lúc đó, Quy Phàm Lô rung chuyển mạnh mẽ. Một viên đan dược màu xám tro, không tròn trịa, không nhẵn bóng, thậm chí trông còn thô ráp như một hòn đá cuội, từ từ bay ra.
Viên đan này tên là: “Phàm Tâm Đan”.
Khi viên đan xuất hiện, toàn bộ áp lực của Thiên Đạo giáng xuống đỉnh núi bỗng chốc tan biến. Thay vào đó là một bầu không khí thân thuộc đến kỳ lạ. Tiên binh đang cầm thương chợt khựng lại, đôi mắt họ trở nên mơ hồ. Có kẻ bỗng nhìn thấy hình ảnh người vợ hiền dưới mái tranh nghèo năm xưa. Có kẻ bẻ gãy thanh giáo, bật khóc nức nở khi nhớ về bữa cơm ấm áp cùng cha mẹ trước khi bước vào con đường tu tiên đầy máu lạnh.
Sát khí của hàng ngàn tiên quân bỗng chốc sụp đổ.
Quy tắc của Tiên giới được xây dựng trên sự vô tình. Tu luyện là để cắt đứt bụi trần, để trở thành thần thánh không cảm xúc. Nhưng viên đan của Diệp Vô Trần lại là một “virus” của nhân tính. Nó đánh thức phần “người” bị chôn vùi dưới tầng tầng lớp lớp tiên mang và thần lực.
“Láo xược! Tâm đạo của ngươi là tà môn ngoại đạo!”
Một tiếng quát thét vang lên từ sâu trong thiên môn. Không gian bị xé mở, một bóng người mặc trường bào thêu hình nhật nguyệt, chân đạp hư không bước ra. Sự xuất hiện của hắn khiến cả dãy Đại Tuyết Sơn rúng động, những đỉnh núi xung quanh lần lượt đổ sụp.
Phùng Kinh Thiên – ý chí Thiên Đạo của thế hệ này – cuối cùng đã lộ diện.
Khác với vẻ trẻ trung kiêu ngạo trước đây, hiện thân này của hắn mang một sự uy nghiêm đến nghẹt thở. Quanh thân hắn là những sợi xích đen lánh – đó là những quy luật tối cao của trời đất.
Hắn nhìn xuống chiến trường hỗn loạn, nhìn những tiên binh đang buông vũ khí, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn: “Diệp Vô Trần, ngươi nghĩ rằng dùng chút cảm xúc nhỏ nhoi của kiến hôi có thể lật đổ Thiên Đạo sao? Trời xanh vô tình, đó là lẽ vĩnh hằng!”
Diệp Vô Trần từ từ đứng dậy. Cơ thể già nua của hắn lúc này tỏa ra một loại sức hút kỳ dị. Hắn không cao lớn, không oai phong, nhưng khi hắn đứng đó, toàn bộ Linh Hoàn Đại Lục dường như đang đứng sau lưng hắn.
“Thiên đạo vô tình là vì thiên đạo đã cũ.” Diệp Vô Trần thản nhiên nói, đôi mắt tĩnh lặng như nước. “Phùng Kinh Thiên, ngươi nói phàm nhân là kiến hôi. Nhưng không có kiến hôi, cái gọi là ‘Trời xanh’ của ngươi trống rỗng đến dường nào?”
“Câm miệng!” Phùng Kinh Thiên phất tay, một bàn tay ánh sáng khổng lồ bao trùm cả bầu trời áp xuống. “Để ta cho ngươi thấy, sức mạnh thực sự của sự Vô Tình!”
Cú ra tay này không chỉ nhằm vào Diệp Vô Trần, mà là muốn san phẳng cả đỉnh núi, giết chết toàn bộ những tiên binh “đã nhiễm bụi trần” và cả phàm nhân dưới chân núi.
Tô Nguyệt Dao tái mặt, nàng nắm chặt vạt áo, miệng thầm gọi tên Vô Trần. Lục Manh và Mặc Thiên Hành cũng gồng mình lên, chuẩn bị cho cú đánh tử thần.
Thế nhưng, Diệp Vô Trần lại bước lên phía trước một bước.
Hắn đưa tay ra, không phải để chống đỡ, mà giống như một người nông dân đang đón cơn mưa đầu mùa.
“Đạo của ta, lấy từ dân mà dùng cho dân. Nay ta xin mượn sự ấm áp của muôn dân để sưởi ấm cái thiên đạo lạnh lẽo này.”
Bỗng nhiên, từ khắp nơi trên đại lục, hàng triệu điểm sáng nhỏ li ti như đom đóm bắt đầu bay lên. Đó là lòng biết ơn của bà lão được Diệp Vô Trần chữa bệnh miễn phí; là sự lương thiện của những đứa trẻ tại Bất Nhị Đường; là niềm tin của những phàm nhân vốn luôn bị coi rẻ.
Những điểm sáng ấy tụ hội về, dệt thành một tấm lưới mềm mại màu vàng nhạt bao quanh đỉnh núi.
Khi bàn tay khổng lồ của Phùng Kinh Thiên va chạm với tấm lưới ánh sáng ấy, không có tiếng nổ nào vang lên. Ngược lại, giống như tuyết tan trong nắng ấm, lực đạo hủy diệt của Phùng Kinh Thiên dần dần bị đồng hóa.
Những sợi xích quy tắc trên người Phùng Kinh Thiên bỗng rung động, kêu loảng xoảng.
Hắn kinh hoàng nhận ra, cái tấm lưới ánh sáng kia không hề đẩy lùi hắn, mà nó đang… “cảm hóa” hắn. Những sợi xích lạnh lùng vốn dùng để trói buộc thế gian đang bắt đầu rỉ sét, mục nát bởi “hơi ấm nhân gian”.
“Không thể nào! Quy tắc của ta là bất diệt!” Phùng Kinh Thiên gầm lên điên cuồng.
Tiên giới lúc này đã thực sự rúng động. Trong lịch sử hàng triệu năm tu tiên, họ đã chứng kiến nhiều cuộc đại chiến, nhiều lần thay tên đổi họ của các Thiên Đế, nhưng chưa bao giờ thấy một cảnh tượng này: Một kẻ phàm trần không dùng một chút linh khí nào, chỉ bằng tâm đạo của mình mà khiến cho ý chí của Thiên Đạo phải run sợ.
Ánh sáng từ viên “Phàm Tâm Đan” của Diệp Vô Trần bỗng dưng bùng phát, xuyên thấu qua thiên môn, rọi thẳng vào những cung điện xa hoa nhất của Tiên giới.
Tại đó, những vị tiên nhân ngồi thiền vạn năm bỗng thấy tâm hồn chấn động. Họ nhìn lại những bộ cẩm y ngọc thực, những quyền năng vô thượng, rồi chợt nhận ra mình thật cô độc và trống rỗng biết bao.
Một vết nứt khổng lồ xuất hiện trên Thiên Môn. Đó không phải là vết nứt do ngoại lực tấn công, mà là quy tắc từ bên trong đã sụp đổ.
Diệp Vô Trần ho ra một ngụm máu. Để duy trì “Tâm vực” vĩ đại này, hắn đang phải trả một cái giá cực lớn bằng thọ nguyên vốn đã cạn kiệt. Nhưng ánh mắt hắn vẫn sáng ngời.
“Lục Manh! Manh búa!” Hắn đột nhiên hét lớn.
Lục Manh như hiểu ý, hắn nhảy lên cao hàng trăm trượng, dồn toàn bộ sức mạnh của sự kiên trì, của nỗi nhục nhã nghìn năm phàm nhân vào cú búa cuối cùng.
“Phùng Kinh Thiên, đây là cú đánh thay cho tất cả những kẻ bị ngươi coi là kiến hôi!”
Chiếc búa thợ rèn gào thét trong không trung, bao quanh bởi hào quang của sự hy vọng. Nó đập thẳng vào ngực hiện thân của Phùng Kinh Thiên.
Cái đập này không giết chết hắn, nhưng nó đập nát cái rào cản ngăn cách giữa Tiên và Phàm.
“Ầm!”
Toàn bộ thế giới như đứng khựng lại trong một giây. Sau đó, một cơn chấn động kinh khủng lan tỏa từ đỉnh Đại Tuyết Sơn đi khắp lục địa. Thiên môn rạn vỡ, những khối tiên khí khổng lồ tràn xuống nhân gian như mưa rào.
Nhưng kỳ lạ thay, lượng tiên khí này không tạo ra những cường giả mới, mà nó hòa vào mạch đất, hòa vào nguồn nước, làm cho hoa cỏ tươi tốt hơn, làm cho thân thể của phàm nhân khỏe mạnh hơn.
Tiên giới đã không còn là một thế giới cô lập cao cao tại thượng. Quy tắc cũ đã chính thức sụp đổ.
Phùng Kinh Thiên lùi lại mấy bước, bóng dáng hắn mờ dần. Hắn nhìn xuống đôi bàn tay đang run rẩy của mình, nhìn những sợi xích quy tắc đang tan biến thành tro bụi, rồi nhìn về phía Diệp Vô Trần.
“Ngươi… ngươi đã phá hủy tất cả… Thế giới này sẽ mất đi trật tự…” Giọng nói của hắn đã không còn sự uy nghiêm, chỉ còn lại sự lạc lõng.
Diệp Vô Trần thở dốc, dựa lưng vào cái lò luyện cũ kỹ, mỉm cười nhẹ nhàng: “Trật tự cũ là sự áp bức. Trật tự mới… sẽ được xây dựng bởi chính những con người đang sống nơi đây. Phùng Kinh Thiên, ngươi thua rồi. Không phải thua ta, mà thua cái phần ‘Người’ mà chính ngươi từng sở hữu.”
Hiện thân của Phùng Kinh Thiên tan biến. Đội quân tiên binh trên bầu trời cũng theo đó mà hóa thành những vệt sáng, tản mác vào hư không. Thiên môn từ từ khép lại, nhưng nó không còn mang lại cảm giác đe dọa, mà giống như một cánh cửa bình thường giữa hai ngôi nhà.
Bầu trời đỉnh Đại Tuyết Sơn trở lại vẻ yên bình. Tuyết vẫn rơi, nhưng cái lạnh cắt da cắt thịt đã biến mất, thay vào đó là một sự ấm áp đến lạ thường.
Diệp Vô Trần gục xuống trong vòng tay của Tô Nguyệt Dao. Tóc hắn bạc trắng hoàn toàn, khuôn mặt hằn sâu dấu vết của thời gian.
“Vô Trần… anh không sao chứ?” Nguyệt Dao nức nở, nàng ôm chặt lấy thân hình gầy gò của hắn.
Mặc Thiên Hành lặng lẽ cất thanh kiếm gãy, nhìn lên bầu trời vừa mới lặng sóng, khẽ thở dài: “Thằng nhóc này… nó thật sự làm được. Nó đã luyện ra viên đan vĩ đại nhất: Viên đan thay đổi cả thiên địa.”
Lục Manh đứng lặng yên, chiếc búa thợ rèn vẫn còn nóng rực. Hắn nhìn xuống bàn tay mình, rồi nhìn ra xa, nơi những ánh đèn dầu của các thôn xóm bắt đầu thắp lên dưới chân núi.
Cả thế giới vừa mới chứng kiến một cuộc chiến thay đổi vận mệnh, nhưng kỳ diệu thay, sự thay đổi ấy không đến từ một tiếng nổ lớn, mà từ một sự thấu hiểu âm thầm lan tỏa.
Tại các thành thị và trấn nhỏ khắp Linh Hoàn Đại Lục, mọi người bước ra khỏi nhà. Họ nhìn lên bầu trời, cảm nhận được hơi thở của thiên địa chưa bao giờ gần gũi đến thế. Người ta thấy bệnh tật bớt đau đớn, thấy lòng mình thanh thản hơn, và dường như… họ thấy một con đường tu hành mới đang mở ra. Không phải để làm thần làm thánh, mà để trở thành một con người vẹn toàn.
Diệp Vô Trần mở mắt, nhìn thấy giọt nước mắt trên má Nguyệt Dao. Hắn vươn bàn tay run rẩy, nhẹ nhàng lau đi: “Đừng khóc… ta chỉ… hơi mệt thôi.”
“Chúng ta về nhà chứ?” Nguyệt Dao hỏi, giọng đầy nghẹn ngào.
“Ừ, về nhà. Bất Nhị Đường… chắc giờ này rêu xanh đã mọc nhiều rồi.”
Huyền thoại về trận chiến trên đỉnh Đại Tuyết Sơn rồi sẽ được truyền tụng qua nhiều thế kỷ. Người ta sẽ kể về một vị Đan Thần không cần tiên thảo nghìn năm, không cần lửa thần vạn cổ, chỉ dùng một chiếc lò sứt mẻ và trái tim của một người phàm mà khiến cả Cửu Tiên Cung phải rúng động.
Trời đất vẫn quay, tuyết vẫn rơi, nhưng từ đây, Tiên giới không còn là nơi xa vời bất khả xâm phạm. Bởi vì ở nơi đó, có một người đã chứng minh rằng: Đạo lớn nhất, nằm ngay trong chén cơm, bát nước, và trong hơi ấm của đôi bàn tay giữa đêm đông.
Tiên giới rúng động, không phải vì sợ hãi bị tiêu diệt, mà vì họ nhận ra, phàm nhân vốn chẳng cần đến sự cứu rỗi của thần linh. Họ có thể tự chữa lành, tự tu luyện, và tự trở thành ánh sáng của chính mình.
Hồi chuông của thời đại mới đã vang lên, nhẹ nhàng nhưng vang vọng mãi trong lòng chúng sinh. “Lấy Đạo Nhập Phàm”, bốn chữ ấy đã chính thức khắc sâu vào mạch sống của toàn bộ vũ trụ này.