Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 126: Lục Manh đột phá Hợp Đạo
**CHƯƠNG 126: LỤC MANH ĐỘT PHÁ HỢP ĐẠO**
Kinh thành Đông Huyền Châu vào hạ, không khí mang theo cái oi nồng đặc trưng của những ngày nắng gắt. Nhưng tại góc phố hẻm nhỏ nơi Bất Nhị Đường tọa lạc, một thứ sức nóng khác còn mãnh liệt hơn, bức người hơn đang không ngừng lan tỏa.
*Keng! Keng! Keng!*
Tiếng sắt thép va chạm đều đặn, nặng nề mà vang dội, như thể từng nhịp búa đang đập thẳng vào nhịp tim của cả khu phố. Sau gian bếp của dược điếm cũ nát, trong một xưởng rèn lộ thiên nhỏ hẹp, Lục Manh đang đứng đó. Thân hình gã hộ pháp như một ngọn núi nhỏ, nửa thân trên để trần, những khối cơ bắp cuồn cuộn đỏ rực dưới ánh lửa và mồ hôi chảy ròng ròng như suối.
Trên chiếc đe đen kịt sứt mẻ là một khối sắt phế liệu đỏ rực. Lục Manh không dùng linh hỏa của tu sĩ, cũng không dùng bất kỳ trận pháp hỗ trợ nào. Gã dùng hơi ấm của than củi bình thường, dùng sức mạnh của đôi tay thô ráp, và dùng một trái tim mà Diệp Vô Trần gọi là “chân chất đến mức ngốc nghếch”.
Bên dưới gốc cây hòe già trước cửa tiệm, Diệp Vô Trần đang nằm ngửa trên chiếc ghế nan tre ọp ẹp, trên mặt đắp một tờ giấy bản cũ. Nghe tiếng búa của đồ đệ, hắn khẽ mỉm cười, đôi môi mấp máy:
– Sắt là cốt của đất, lửa là hồn của trời. Đập đi Lục Manh, đập cho đến khi ngươi không còn thấy sắt, cũng không còn thấy búa nữa.
Tiếng búa khựng lại một nhịp, rồi ngay lập tức vang lên với tần suất dày hơn, mãnh liệt hơn.
Lúc này, phía đầu hẻm, một luồng áp lực mạnh mẽ đột ngột ập tới. Đám đông phàm nhân đang xếp hàng chờ bốc thuốc ở Bất Nhị Đường hoảng hốt dạt ra hai bên. Một nhóm tu sĩ mặc cẩm y màu tím thẫm, thêu hình mây vần sóng cuộn của Tử Tiêu Tông – đại tông môn trấn thủ phía Bắc kinh thành – kiêu ngạo bước vào.
Dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, gương mặt thanh tú nhưng ánh mắt đầy vẻ phù phiếm, hắn chính là đệ tử nội môn Tử Tiêu Tông, Trần Thiên Dực. Hắn nhìn cái dược điếm xập xệ với vẻ khinh bỉ tột cùng, giọng nói vang lên đầy uy thế của kẻ bề trên:
– Đan sư lười biếng kia, nghe nói ngươi có loại “Trần Cấu Đan” có thể hóa giải tâm ma phàm trần? Đại trưởng lão nhà ta cần công thức đó. Giao ra, rồi cuốn gói khỏi kinh thành này. Chỗ này không phải nơi để một lũ sâu bọ tụ tập.
Diệp Vô Trần vẫn nằm im lìm trên ghế, tờ giấy trên mặt vẫn phập phồng theo nhịp thở đều đặn. Hắn dường như không nghe thấy lời đe dọa, cũng không màng đến những ánh mắt run rẩy của người dân xung quanh.
– Ngươi điếc sao? – Một tên tùy tùng bước lên, định dùng chân hất đổ cái bàn trà bên cạnh Vô Trần.
Nhưng bàn chân hắn chưa kịp chạm tới mép bàn, một luồng hơi nóng kinh người từ gian sau bất ngờ thổi quét ra ngoài. Không gian dường như vặn vẹo trong một tích tắc.
*Bộp!*
Một bàn tay to lớn, đầy những vết chai sần và nhọ nồi, đã vững vàng túm lấy cổ chân tên tùy tùng kia. Lục Manh xuất hiện, tay kia vẫn cầm chiếc búa rèn nặng hàng trăm cân, ánh mắt gã lạnh lùng như đá tảng nghìn năm.
– Sư phụ đang nghỉ trưa. Ai dám làm phiền, ta đập nát.
Tiếng nói của Lục Manh trầm đục nhưng chứa đựng một sức nặng vạn quân. Trần Thiên Dực nhướn mày, cảm nhận được một tia linh khí mỏng manh đến đáng thương trên người Lục Manh, hắn cười lạnh:
– Một gã thợ rèn thô kệch, ngay cả Trúc Cơ còn chưa vững mà đòi ngăn cản Tử Tiêu Tông? Lũ phàm nhân các ngươi thật sự là không biết trời cao đất dày.
Nói đoạn, hắn phất tay, một đạo sấm sét màu tím lăng lệ từ tay hắn bắn ra, hướng thẳng về phía ngực Lục Manh. Đây là Tử Điện Chỉ, đủ sức xuyên thủng cả tấm khiên thép cứng nhất của quân đội phàm trần.
Lục Manh không né tránh, cũng không dùng chiêu thức hoa mỹ. Gã chỉ đơn giản giơ chiếc búa rèn lên, đón lấy luồng sấm sét.
*Đùng!*
Một tiếng nổ chói tai vang lên, điện quang lan tỏa râm ran trên bề mặt búa sắt. Lục Manh lùi lại một bước, mặt đất dưới chân nứt toác, nhưng đôi mắt gã lại càng thêm sáng. Gã cảm nhận được thứ gì đó trong tâm trí mình đang rung động. Đạo lý mà Diệp Vô Trần truyền dạy bấy lâu nay về sự “kiên trì” và “nhập phàm” bỗng chốc kết nối lại với nhau.
*“Tu luyện không phải là thoát ly nhân gian, mà là trở thành cái trụ cột cho nhân gian ấy.”* – Tiếng nói của sư phụ vang vọng bên tai.
Lục Manh hít một hơi thật sâu. Gã không dùng linh lực từ khí hải, bởi khí hải của gã vốn dĩ nhỏ bé và cằn cỗi. Gã dùng sức mạnh của từng thớ thịt, của từng giọt mồ hôi đã đổ xuống trên chiếc đe rèn suốt mười năm qua.
Trần Thiên Dực thấy một kích không hạ được đối thủ, cảm thấy mất mặt, hắn hét lớn:
– Chết đi!
Hắn rút ra một thanh phi kiếm dài ba thước, lam quang lấp lánh, kiếm ý xé toác không khí lao đến. Lục Manh đứng yên, đôi chân cắm chặt xuống nền đất như rễ cổ thụ. Gã giơ cao chiếc búa, toàn bộ ý chí của gã, sự bền bỉ của gã, nỗi đau của việc là một “kẻ phế vật tư chất kém” đều dồn vào nhịp đập này.
– Ta không có thiên phú, ta chỉ có sự lặp lại! – Lục Manh gầm lên.
*Keng!*
Chiếc búa rèn va chạm với thanh phi kiếm linh khí dồi dào. Một cảnh tượng kinh hoàng diễn ra: thanh phi kiếm vốn là linh bảo cấp thấp bỗng chốc nứt ra thành từng mảnh nhỏ, rơi vãi xuống đất như rác rưởi. Lục Manh không dừng lại, gã bước tới một bước, búa sắt trong tay lại giáng xuống.
Không phải giáng vào người Trần Thiên Dực, mà là giáng vào khoảng không gian trước mặt.
Nhưng kỳ lạ thay, không gian nơi đó bỗng chốc đặc quánh lại như sắt nguội. Áp lực khổng lồ từ cú đập khiến nhóm tu sĩ Tử Tiêu Tông đồng loạt khuỵu gối, sắc mặt trắng bệch.
Diệp Vô Trần bấy giờ mới lười biếng nhấc tờ giấy trên mặt ra, hé nhìn một con mắt, khẽ gật đầu:
– Được lắm. Hợp với cái “Đạo” của sắt, lấy cái “Phàm” mà đập tan cái “Tiên”. Đột phá đi đồ đệ, đừng để sắt nguội.
Lục Manh dường như rơi vào một trạng thái kỳ dị. Gã không còn nghe thấy tiếng la hét của đám tu sĩ, không còn thấy những ánh mắt kinh ngạc của dân chúng. Trong mắt gã chỉ còn một chiếc đe khổng lồ là cả bầu trời, và khối sắt rực đỏ chính là vận mệnh của mình.
Vạn vật xung quanh bắt đầu rung chuyển. Linh khí từ bốn phương tám hướng không phải bị thu hút một cách cưỡng cầu, mà là tự nguyện tìm đến, bao bọc lấy Lục Manh như một cái kén vàng óng ánh.
Phạm vi của “nhập phàm” chính là ở chỗ này. Những tu sĩ khác Hợp Đạo là hòa mình vào các quy luật siêu nhiên của gió, của sét, của nước. Còn Lục Manh, gã hòa mình vào “lao động”, vào sự cần mẫn của người thợ, vào hơi thở của những phàm nhân đang ngày đêm mưu sinh.
Trên bầu trời kinh thành, mây đen bỗng chốc kéo đến, nhưng không phải là lôi kiếp dữ dội. Đó là những đám mây nặng nề mang theo hơi nóng của hỏa lò. Một tiếng vang trầm hùng như tiếng chuông đồng đại cổ vang vọng khắp Đông Huyền Châu.
– Hợp Đạo… Có người đang bước vào cảnh giới Hợp Đạo? Ngay giữa thành sao? – Những vị trưởng lão ở các đại tông môn xa xôi giật mình thức giấc từ trong cơn thiền định, đồng loạt hướng mắt về phía hẻm nhỏ của Bất Nhị Đường.
Tại hiện trường, Trần Thiên Dực run rẩy bò lùi lại:
– Không thể nào… Ngươi chỉ là một tên phế vật… Một tên thợ rèn hôi hám… Làm sao có thể…
Lục Manh không đáp. Thân hình gã lúc này bỗng tỏa ra một thứ hào quang ấm áp nhưng cực kỳ vững chãi. Từng lỗ chân lông trên da thịt gã thoát ra những tạp chất đen đục cuối cùng, thay vào đó là một tầng ánh kim mờ ảo.
Sức mạnh “Đan Võ song tu” mà Diệp Vô Trần truyền thụ đã chính thức khai hoa kết trái. Võ là sức mạnh của sự tôi luyện, Đan là sự tinh lọc chất bám bẩn. Lục Manh đã dùng thân thể mình như một viên đại đan, lấy cả nhân gian làm lửa nung, lấy những lần đập búa làm sự thanh tẩy.
Gã từ từ giơ chiếc búa rèn lên trời. Một cột ánh sáng vàng rực phóng thẳng lên không trung, đánh tan những đám mây đen, mở ra một vòm trời xanh ngắt.
Đó là sự chứng nhận của Thiên Đạo dành cho kẻ đã chọn con đường khó khăn nhất, điên rồ nhất nhưng cũng chân thực nhất: Kiên trì tuyệt đối.
– Thành rồi… – Mặc Thiên Hành từ đâu xuất hiện trên mái nhà, vừa nấc cụng một cái vừa lau nước mắt. – Thằng nhóc này, lão tử tu luyện mấy trăm năm mới chạm tới cửa, nó đập búa mười năm mà đã vào nhà rồi. Đạo này… thật sự khiến người ta tức chết mà cũng thán phục chết mất.
Khi ánh sáng dần tản đi, Lục Manh đứng đó, thân hình không còn to lớn đồ sộ như trước mà trở nên thon gọn, vững chãi như một thanh kiếm vừa ra lò. Đôi mắt gã không còn vẻ thô kệch, mà sâu thẳm và tinh anh vô cùng.
Gã nhìn Trần Thiên Dực, lúc này đã sợ đến mức tiểu cả ra quần, thản nhiên nói:
– Công thức Trần Cấu Đan là của sư phụ ta dành cho người nghèo. Các ngươi có cả vạn linh thạch, có cả núi tiên dược, nhưng lại thiếu một trái tim của con người. Viên đan này, các ngươi không nuốt nổi đâu.
– Ngươi… ngươi dám… – Trần Thiên Dực định lên tiếng dọa nạt, nhưng ngay khi chạm phải ánh mắt của Lục Manh, hắn cảm thấy mình như đang đứng trước một biển lửa rực cháy, chỉ cần tiến thêm một bước sẽ tro bụi tan tành. Hắn nhục nhã dẫn theo đám tùy tùng chạy bán sống bán chết ra khỏi con hẻm.
Dân chúng xung quanh đứng ngẩn ngơ, rồi đột nhiên họ vỡ òa trong những tiếng reo hò. Họ không biết “Hợp Đạo” là gì, họ chỉ biết gã thợ rèn hay giúp đỡ họ hằng ngày vừa đánh đuổi những kẻ ác từ tiên tông kiêu ngạo.
Lục Manh quay người lại, quỳ sụp xuống trước chiếc ghế nan tre của Diệp Vô Trần, đầu chạm đất:
– Đồ đệ Lục Manh, xin đa tạ ơn giáo hóa của sư phụ. Nếu không có người chỉ bảo con cách nhổ cỏ, cách rèn sắt, cách làm người… Lục Manh cả đời này có lẽ chỉ là một nắm cát bụi ven đường.
Diệp Vô Trần bấy giờ mới chậm rãi ngồi dậy, tay quơ lấy bình trà đã nguội, rót một chén, uống cạn rồi mới tặc lưỡi:
– Đứng lên đi. Đã là cao thủ Hợp Đạo rồi mà còn quỳ cái gì. Nhìn đi, cú đập vừa rồi của ngươi làm mẻ luôn cái đe rồi kia kìa. Mai đi kiếm sắt tốt hơn mà đúc lại cái mới, nhớ là đừng có dùng linh lực để đúc, phải dùng sức người, nghe rõ chưa?
– Đồ đệ tuân lệnh! – Lục Manh hăng hái đáp, khuôn mặt lại hiện lên vẻ chân chất thường ngày.
Diệp Vô Trần đứng dậy, phủi bụi trên áo, nhìn về phía chân trời, nơi khí tức của các đại tông môn đang hội tụ lại đầy dè chừng. Hắn biết, sự đột phá của Lục Manh đã chính thức gióng lên một hồi chuông cảnh báo cho cả Tiên Cung lẫn phàm trần.
Sức mạnh của phàm nhân, một khi đã thức tỉnh nhờ “Đạo”, sẽ đáng sợ hơn bất kỳ bí pháp tà môn nào.
Tô Nguyệt Dao từ trong dược điếm chạy ra, tay cầm một vạt áo lau mồ hôi cho Lục Manh, cười rạng rỡ:
– Lục sư đệ giỏi lắm! Để tối nay tỷ làm thêm mấy món ngon chúc mừng nhé!
– Dạ, tỷ tỷ!
Cảnh tượng ấm áp ấy khiến không ai có thể ngờ rằng, tại cái tiệm thuốc rách nát này, vừa có một vị đại năng đủ sức xoay chuyển càn khôn ra đời.
Trong khi mọi người đang nô nức, Diệp Vô Trần lặng lẽ đi tới cái lò rèn bị hỏng của đồ đệ. Hắn nhặt lấy một mảnh sắt vụn vừa rơi ra từ sự đột phá của Lục Manh. Mảnh sắt đó không còn là sắt bình thường nữa, nó lấp lánh như ngọc, chứa đựng một thứ đạo tâm kiên định đến không gì phá vỡ nổi.
Hắn nhẹ nhàng xoa mảnh sắt, lẩm bẩm:
– Phùng Kinh Thiên, ngươi nói phàm nhân là kiến hôi, phải trảm hết bụi trần mới có thể thành thần. Nhưng ngươi xem, đệ tử của ta chẳng cần trảm gì cả. Hắn đem cả bụi trần này nung vào búa sắt, gánh vác cả nhân sinh trên vai mà bước tới. Ngươi… có làm được không?
Tiếng nói của hắn nhẹ như gió thoảng, nhưng lại chứa đựng một sự tự tin tuyệt đối của một vị Đan Đế đã thấu triệt nhân gian.
Ngày hôm đó, tin tức về một cao thủ thợ rèn tại Bất Nhị Đường đột phá Hợp Đạo lan khắp kinh thành Đông Huyền Châu như một cơn địa chấn. Danh tiếng của Diệp Vô Trần và hiệu thuốc của hắn không còn chỉ giới hạn trong dân nghèo, mà bắt đầu khiến cả những gia tộc tu chân cổ xưa nhất cũng phải nảy sinh sự kiêng dè xen lẫn tò mò.
Cuộc hành trình “Lấy Đạo Nhập Phàm” của Diệp Vô Trần đã rẽ sang một chương mới, đầy máu lửa hơn, nhưng cũng đầy ánh sáng hơn. Vì giờ đây, bên cạnh hắn đã có một ngọn núi vững chãi mang tên Lục Manh – kẻ đã chứng minh cho cả thiên hạ thấy rằng: Chỉ cần đủ kiên trì, một nắm sắt vụn cũng có thể chém đứt xiềng xích của định mệnh.
— HẾT CHƯƠNG 126 —