Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 125: Nguyệt Dao bị ép trở về Tiên giới
CHƯƠNG 125: KIỆU HOA PHÀM TRẦN, HỨA NÀNG MỘT ĐỜI
Gió tuyết trên đỉnh Đại Tuyết Sơn chưa bao giờ ngừng thổi, nhưng lúc này, dường như cả đất trời đều đang nín thở.
Sau trận chiến kinh thiên động địa với Phùng Kinh Thiên, đỉnh núi vốn cao ngất trời giờ đây đã bị gọt đi một nửa, trơ trọi giữa mây ngàn. Diệp Vô Trần nằm đó, gối đầu lên đùi Tô Nguyệt Dao. Khuôn mặt hắn nhợt nhạt, hơi thở mỏng manh như tơ nhện trước gió. Toàn bộ kinh mạch trong người hắn đã khô kiệt, không còn một tia linh lực, ngay cả “Quy Phàm Lô” nằm sâu trong thức hải cũng đã trở nên ảm đạm, phủ đầy vết nứt sau khi dốc toàn bộ khí vận nhân gian để định giang sơn.
Bàn tay Nguyệt Dao run rẩy vuốt nhẹ những sợi tóc vương trên trán hắn. Nàng không khóc, vì lệ đã đóng băng ngay khi vừa chạm vào làn gió lạnh. Nàng chỉ lặng lẽ nhìn hắn, như thể muốn khắc sâu hình ảnh người đàn ông này vào tận cùng linh hồn mình.
– Vô Trần… chúng ta về nhà thôi. Về Bất Nhị Đường, ta sẽ sắc thuốc cho huynh, Mặc tiền bối sẽ lại cằn nhằn về hũ rượu chưa kịp ủ…
Giọng nói của nàng nghẹn ngào, tan biến vào hư không. Mặc Thiên Hành đứng cách đó không xa, thanh kiếm gỗ sau lưng lão đã gãy làm đôi, bầu rượu bên hông cũng trống không. Lão nhìn đôi trẻ, thở dài một tiếng, đôi mắt già nua hiện lên một nỗi bi thương sâu thẳm. Lão biết, sự yên bình này là một sự xa xỉ cuối cùng.
Bởi vì trên bầu trời cao kia, phía sau lớp mây xám xịt của trận chiến, một đạo kim quang dị thường đang bắt đầu lan tỏa.
Kim quang ấy không mang theo sát khí của Phùng Kinh Thiên, nhưng nó lại mang theo một áp lực tuyệt đối của quy tắc thiên địa, một thứ uy nghiêm không thể xâm phạm. Tiếng chim Loan hót vang vọng thiên không, thanh tao và lạnh lẽo, khiến cho vạn vật chúng sinh ở dưới chân núi đồng loạt quỳ rạp, không phải vì sợ hãi, mà vì một bản năng quy phục trước nguồn gốc của sự sống.
Từ trong luồng sáng ấy, một tòa tiên các khổng lồ ẩn hiện, tựa như lâu đài trong gương, đẹp đến mức hư ảo. Những dải lụa tiên dài vạn trượng rủ xuống từ trời cao, hoa tuyết quanh đỉnh núi đột nhiên biến thành những cánh hoa Thanh Loan màu xanh biếc, bay múa rợp trời.
– Cuối cùng… họ cũng đã đến. – Mặc Thiên Hành lẩm bẩm, bàn tay lão nắm chặt lấy chuôi kiếm gãy, khớp xương kêu lên răng rắc.
Trong vòng tay Nguyệt Dao, Diệp Vô Trần khẽ cử động đôi mi. Hắn khó khăn mở mắt, ánh nhìn đầu tiên là dành cho nàng, sau đó mới chậm rãi liếc lên bầu trời. Hắn không ngạc nhiên, chỉ có một chút mệt mỏi hiện lên trong đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ ấy.
– Thanh Loan Tiên Cung… – Hắn thầm thì, giọng khàn đặc.
Từ trên cao, ba vị lão bà tóc trắng như tuyết, mặc trường bào thêu hình chim Loan vờn mây, từ từ hạ xuống. Mỗi bước chân của họ đều giẫm trên một đóa hoa sen ánh sáng, không vướng chút bụi trần. Kẻ dẫn đầu là Thanh Loan Cung chủ – một vị cường giả mà ngay cả khi ở thời kỳ đỉnh cao, Diệp Vô Trần cũng phải kiêng dè vài phần.
– Thánh nữ, bụi trần đã gột rửa, vạn kiếp đã viên mãn. Mời người trở về vị trí cũ, chấp chưởng Tiên Cung, cứu chuộc chúng sinh.
Giọng nói của vị Cung chủ vang lên như tiếng chuông đồng, không chứa chút cảm xúc con người. Bà ta nhìn Nguyệt Dao bằng ánh mắt tôn kính, nhưng khi lướt qua Diệp Vô Trần đang nằm đó, ánh mắt ấy chỉ còn lại sự khinh bạc lạnh lùng, như nhìn một hạt cát không đáng nhắc tới.
Tô Nguyệt Dao ôm chặt lấy Vô Trần, đôi mắt nàng bỗng chốc trở nên sắc lạnh, khí chất Thánh nữ trong người nàng bùng phát, một bóng hình chim Loan khổng lồ mờ ảo hiện ra sau lưng, đối chọi lại với áp lực từ Tiên Cung.
– Ta không phải Thánh nữ của các người! Ta là Tô Nguyệt Dao, là người của dược điếm nhà họ Tô ở trấn biên thùy! Các người cút đi!
Thanh Loan Cung chủ không giận, chỉ khẽ lắc đầu, trong mắt hiện lên một tia thương hại:
– Ngươi là mảnh hồn tinh khiết nhất của trời đất, vì nếm trải nhân gian mà lầm lạc. Nhìn xem, kẻ ngươi đang ôm kia là ai? Một tên phế nhân không còn một tia tu vi, một kẻ đã dùng cạn khí vận để đánh đổi một chiến thắng phù phiếm. Hắn không bảo vệ được ngươi, hắn chỉ là một mắt xích nhỏ bé trong sự vận hành của Thiên đạo. Ngươi ở lại đây, sức mạnh Thánh nữ trong ngươi sẽ khiến trần giới này sụp đổ vì không thể chứa nổi một vị thần. Ngươi muốn hắn chết vì ngươi sao?
Câu nói ấy như một lưỡi dao chí mạng đâm xuyên qua tâm phòng ngự của Nguyệt Dao. Nàng bàng hoàng nhìn xuống Vô Trần. Quả nhiên, xung quanh nàng, không gian đang bắt đầu rạn nứt, những tia sét tím li ti bắt đầu xuất hiện quanh tà áo nàng, đe dọa thiêu rụi mọi thứ trong bán kính mười dặm. Tu vi của nàng quá cao, cao đến mức phàm giới không còn đủ dung lượng để chứa đựng.
Diệp Vô Trần cảm nhận được cơ thể mình đang đau đớn như bị hàng vạn kim châm vì sức mạnh của nàng vô ý tỏa ra. Hắn khẽ ho, một ngụm máu đỏ tươi chảy ra nơi khóe miệng.
– Vô Trần! – Nguyệt Dao hốt hoảng nới lỏng tay, gương mặt nàng đầy sự kinh sợ. – Ta… ta không cố ý…
– Nguyệt Dao… – Vô Trần dùng hết chút sức tàn, vươn bàn tay thô ráp, chai sạn vì hái thuốc bấy lâu nay lên chạm vào má nàng. Bàn tay ấy không có linh quang, nhưng lại ấm vô cùng. – Đi đi.
Nàng khựng lại, nước mắt cuối cùng cũng vỡ òa:
– Huynh đuổi ta sao? Huynh nói sẽ cùng ta về sắc thuốc, cùng ta ngắm mây cơ mà?
Vô Trần mỉm cười, nụ cười vẫn tiêu sái và thanh thản như những ngày hắn nằm trên mái nhà Bất Nhị Đường ngắm trời xanh:
– Trời cao kia vốn dĩ lạnh lẽo lắm, nhưng vì có nàng, nó mới trở nên rực rỡ. Tiên giới cần một Thánh nữ để dẫn dắt, nhưng nhân gian của ta… chỉ cần một lời hứa của Nguyệt Dao thôi.
Hắn quay sang nhìn Thanh Loan Cung chủ, đôi mắt đột nhiên sắc lẹm, uy áp của một Đan Đế vạn cổ dù đã mất tu vi vẫn khiến vị Cung chủ phải giật mình lùi lại nửa bước:
– Mang nàng về cho tốt. Nếu nàng chịu một chút thương tổn, ta sẽ dùng toàn bộ tàn hồn này để luyện hóa cái Tiên Cung của các ngươi thành một viên rác đan. Ta làm được.
Vị Cung chủ nén sự run rẩy trong lòng, trầm giọng đáp:
– Thánh nữ trở về là chủ nhân của chúng ta, ai dám tổn thương? Chỉ sợ tâm nàng không tĩnh, đạo nàng không thông.
Vô Trần không nhìn bà ta nữa, hắn quay lại với Nguyệt Dao, hơi thở mỗi lúc một ngắn lại:
– Nghe ta… Phàm nhân có câu: “Có duyên ắt sẽ gặp lại”. Nàng lên đó, chờ ta. Ta sẽ không bắt nàng chờ mười vạn năm như kiếp trước. Lần này, ta sẽ đi chậm một chút, đi bằng đôi chân phàm trần này để cảm nhận hết đắng cay của nhân thế.
Nguyệt Dao khóc nấc lên, nàng biết hắn đang làm gì. Hắn đang dùng chính mạng sống và sự an nguy của nhân gian để ép nàng lựa chọn. Nàng không thể ích kỷ giữ lấy hắn mà nhìn hắn bị chính sức mạnh của nàng hủy diệt.
Nàng đứng dậy, tà áo bay ngược trong gió tuyết, ánh kim quang từ Tiên Cung đã bao phủ lấy nàng. Thân hình nàng dần dần trở nên hư ảo, hóa thành một đạo quang ảnh rực rỡ nhất giữa đêm đen.
– Diệp Vô Trần! Huynh hứa đi! Huynh sẽ đến tìm ta đúng không?
Vô Trần cố gắng gượng dậy, dựa lưng vào một tảng đá vụn. Hắn nhìn lên bóng hình đang bay cao kia, lớn tiếng đáp:
– Nguyệt Dao! Kiếp trước ta dùng tiên pháp cưỡng cầu thiên hạ, kết quả là sự cô độc. Kiếp này ta lấy Đạo nhập Phàm, ta sẽ dùng cách của phàm nhân để đón nàng.
– Cách của phàm nhân? – Giọng nàng từ trên không trung vọng xuống, xa xăm mà tha thiết.
– Đúng! – Vô Trần cười to, tiếng cười vang động cả núi rừng, xua tan cái lạnh giá. – Ta không dùng phi kiếm, không cưỡi Thanh Loan, không bước lên thang trời. Ta sẽ tu luyện bằng lòng thành của nhân gian, gom nhặt tình cảm của chúng sinh để làm dược dẫn. Đến một ngày, ta sẽ mang theo một chiếc kiệu hoa bằng gỗ lê đỏ đơn giản nhất, thuê những nhạc công phàm trần gõ trống chiêng rộn rã nhất, vượt qua cửu trùng thiên để đón nàng. Ta sẽ đi giữa Tiên giới lạnh lẽo đó, chỉ cho họ thấy: Tình yêu của phàm nhân, so với trường sinh bất tử còn quý giá gấp vạn lần!
Nguyệt Dao nghe đến đó, trên khuôn mặt đầy nước mắt chợt hiện lên một nụ cười rạng rỡ. Đó là nụ cười đẹp nhất mà Diệp Vô Trần từng thấy trong suốt hai kiếp người.
– Ta chờ huynh! Huynh không đến, ta sẽ hóa đá trên đỉnh Thiên Cực! Kiệu hoa không đỏ, ta sẽ không lên! Nhạc công không vui, ta sẽ không đi!
Thanh Loan Tiên Cung rung chuyển, một đạo chùm sáng khổng lồ từ trung tâm tòa lầu các phóng xuống, bao trùm hoàn toàn Nguyệt Dao. Trong phút chốc, tiếng chim Loan hót vang đến mức làm rung chuyển cả không gian, rồi tất cả – ánh sáng, tiên cung, và cả người con gái hắn yêu – đều tan biến như một giấc mộng giữa ban ngày.
Cánh hoa Thanh Loan rụng xuống, gặp đất phàm liền biến thành cát bụi.
Đỉnh Tuyết Sơn trở về với vẻ hoang tàn, cô tịch của nó.
Bịch!
Diệp Vô Trần đổ gục xuống tuyết. Mặc Thiên Hành vội vàng lao đến đỡ lấy hắn, thấy nhịp tim của hắn yếu đến mức tưởng như đã ngừng hẳn.
– Vô Trần! Tỉnh lại! Đừng có chết ở đây, ta không có tiền mua quan tài cho ngươi đâu! – Lão tửu quỷ la hét, cố gắng truyền chút ít linh lực gãy gọn vào cơ thể hắn.
Vô Trần mấp máy môi, ánh mắt đờ đẫn nhìn lên bầu trời xanh ngắt sau cơn giông bão. Hắn thầm thì:
– Mặc… lão…
– Ta đây! Ngươi nói gì?
– Chuẩn bị… một lò than… và một nắm cỏ dại… Ta… ta bắt đầu luyện… một viên “Thế Tục Đan”…
Nói đoạn, hắn nhắm mắt lại, rơi vào trạng thái chết lâm sàng. Nhưng kỳ lạ thay, từ dưới chân núi, nơi những làng mạc phàm nhân vừa thoát khỏi kiếp nạn do Phùng Kinh Thiên gây ra, những sợi chỉ trắng vô hình – lực tín ngưỡng và lòng biết ơn của hàng triệu con người – đang bắt đầu âm thầm tụ hội về phía hắn.
Lấy Đạo nhập Phàm, không phải là trở thành một người phàm bất lực, mà là đem cái vô hạn của Đạo hòa vào cái hữu hạn của lòng người.
Mặc Thiên Hành nhìn những sợi chỉ trắng ấy, sững sờ hồi lâu rồi chợt bật cười cay đắng:
– Ngươi là tên điên… quả thật là tên điên. Tiên giới ơi Tiên giới, các ngươi đã bắt đi Thánh nữ của hắn, nhưng lại để lại một con quái vật đáng sợ nhất vạn cổ.
Dưới chân núi Đại Tuyết, cơn mưa xuân bắt đầu nặng hạt. Mưa rửa trôi máu tươi, mưa tưới mát những cánh đồng cằn cỗi.
Trong một gian hàng rèn cũ ở chân núi, Lục Manh đang nện những nhát búa nặng nề xuống khối sắt nung đỏ. Mỗi nhát búa như đang đập vào mạch đập của đất trời. Gã ngước nhìn lên đỉnh núi, lau mồ hôi trên trán, lẩm bẩm:
– Sư phụ… con sẽ rèn cho người một bộ khung kiệu hoa vững chãi nhất. Dù có phải cõng người lên Tiên giới, Lục Manh cũng sẽ làm.
Ba tháng sau.
Đông Huyền Châu, kinh thành náo nhiệt.
Một thiếu niên thanh tú, mặc bộ thanh y đơn giản đến mức bạc màu, trên vai gánh một đôi bồ đà đựng đầy các loại thảo dược rẻ tiền, chậm rãi bước qua cổng thành. Hắn đi đứng thong dong, mắt nhìn cảnh đời sầm uất với vẻ tò mò như một kẻ mới lên tỉnh lần đầu.
Bên cạnh hắn là một lão già rách rưới, ôm vò rượu, vừa đi vừa hát những câu từ không đầu không đuôi.
– Này thiếu niên, ngươi nói muốn mở lại dược điếm, có tiền không? – Lão già hỏi.
Thiếu niên cười, nụ cười hiền lành như nắng ban mai:
– Tiền thì không có, nhưng ta có một lời hứa cần phải thực hiện.
– Tên gì?
– Bất Nhị Đường.
Thiếu niên dừng bước trước một căn nhà cũ nát, hoang tàn giữa con phố thuốc sầm uất. Hắn đặt gánh thuốc xuống, phủi bụi trên tấm biển gỗ sứt mẻ.
Mọi người xung quanh nhìn hắn với vẻ ái ngại và mỉa mai. Giữa kinh thành toàn là danh y và đan sư cấp cao, một kẻ phế nhân không có lấy nửa tia linh khí như hắn lại muốn mở tiệm thuốc?
Diệp Vô Trần không quan tâm. Hắn lấy ra một cái lò nhỏ cũ kỹ, sứt mẻ, đặt trước cửa tiệm. Hắn không dùng chân hỏa, mà lấy ra vài que củi khô, đánh lửa bằng đá lửa bình thường nhất.
Khói bếp bốc lên, mang theo mùi nồng của cỏ dại và hơi ấm của trần gian.
Hắn biết, hành trình “nhập phàm” thực sự của mình, bây giờ mới chỉ là bắt đầu. Mỗi một bệnh nhân hắn chữa, mỗi một viên đan bình dân hắn luyện, sẽ là một bước chân đưa hắn đến gần hơn với chiếc kiệu hoa bằng gỗ lê đỏ kia.
Phía xa, trên tầng mây cao nhất, nơi Tiên Cung lộng lẫy khuất lấp sau hư ảo, có một người con gái đang ngồi bên cửa sổ, nhìn xuống thế gian nghìn trùng. Nàng nghe thấy tiếng trống lồng lộng trong tim, và nàng biết, ở đâu đó dưới kia, người đàn ông của nàng đang bắt đầu nhóm lửa.
Vô Trần, ta chờ huynh.
Chờ tiếng kèn loa của phàm nhân làm kinh động cả chín tầng trời.
Chờ một vị thần phàm trần đón ta bằng trái tim nóng hổi nhất.
— HẾT CHƯƠNG 125 —