Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 124: Thế cờ nhân gian

Cập nhật lúc: 2026-05-30 13:41:12 | Lượt xem: 8

CHƯƠNG 124: THẾ CỜ NHÂN GIAN

Tuyết sau cơn đại nạn trên đỉnh Đại Tuyết Sơn không còn mang màu trắng tinh khôi của tạo hóa, mà phảng phất một chút tro tàn của những quy tắc cũ kỹ vừa sụp đổ.

Dưới chân núi, trong một thung lũng nhỏ bị che khuất bởi những rặng thông già, có một gian nhà gỗ đơn sơ mới được dựng lên. Khói bếp lười biếng vươn mình lên bầu trời xám xịt, mang theo mùi nồng đậm của lá thông khô và vị đắng thanh thoát của các loại thảo dược phàm trần.

Trong căn phòng nhỏ, Diệp Vô Trần nằm trên chiếc phản gỗ đơn sơ, gương mặt tái nhợt như tờ giấy bản, hơi thở mong manh đến mức tưởng chừng như chỉ cần một cơn gió nhẹ lướt qua cũng đủ khiến nó tan biến. Sau trận chiến với ý chí Thiên Đạo, linh căn của hắn đã vỡ vụn, khí hải khô cạn, ngay cả thần hồn cũng chìm vào một trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối, không một chút gợn sóng của linh lực.

Tô Nguyệt Dao ngồi bên cạnh, đôi tay nhỏ nhắn đỏ ửng vì nước lạnh, nàng đang cẩn thận vắt khô chiếc khăn ấm để đắp lên trán hắn. Đôi mắt nàng vương chút quầng thâm, nhưng ánh nhìn lại kiên định đến lạ lùng.

– Vô Trần, huynh nhất định phải tỉnh lại. Huynh đã hứa với muội, khi tuyết tan, chúng ta sẽ trồng lại luống bách hợp sau hiệu thuốc mà.

Tiếng thì thầm của nàng như một sợi chỉ nhỏ, len lỏi qua không gian u tịch, tìm đến nơi sâu thẳm trong thức hải của người đang nằm kia.

Khẽ động đậy hàng mi, Diệp Vô Trần từ từ mở mắt. Hắn không nhìn Nguyệt Dao ngay, mà ánh mắt vô định ấy lại xuyên qua ô cửa sổ nhỏ, hướng về phía ba ngọn núi hùng vĩ bao quanh thung lũng.

– Huynh tỉnh rồi! – Nguyệt Dao reo lên, nước mắt không kìm được mà lăn dài trên má.

Diệp Vô Trần muốn mỉm cười, nhưng cơ thể hắn bây giờ đau nhức như bị hàng vạn chiếc kim châm cứu. Hắn khàn giọng nói:

– Nguyệt Dao… đỡ ta dậy… ta muốn xem… thế cờ.

– Huynh điên rồi sao? Huynh còn chưa ngồi vững được nữa! – Nguyệt Dao xót xa trách móc, nhưng khi nhìn vào đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ nghìn năm không đáy kia, nàng lại chần chừ. Đôi mắt ấy không có sự suy sụp của một kẻ vừa mất đi tu vi Đan Đế, mà là một sự sáng suốt đến rợn người.

Nàng cẩn thận dìu hắn ngồi dậy, chêm thêm mấy chiếc gối mềm sau lưng. Diệp Vô Trần hướng mắt nhìn ra phía trước. Từ vị trí này, thung lũng hiện ra như một cái lò luyện đan khổng lồ bị lật ngược, còn ba ngọn núi cao vút vây quanh lại giống như ba chiếc chân lò đang chống đỡ bầu trời.

Ngay lúc này, Mặc Thiên Hành bước vào. Lão kiếm tu hôm nay không mang theo thanh kiếm gỗ Bất Nhị, mà trên tay cầm hai bình rượu nếp đục, phong thái có chút tiêu điều nhưng ánh mắt vẫn rực lửa.

– Thằng nhóc, ngươi thật sự mạng lớn. Trảm đi Thiên Đạo, đóng lại Thiên Môn mà vẫn còn hơi thở để đòi xem cờ. Lão tử sống mấy trăm năm, chưa thấy ai điên như ngươi.

Diệp Vô Trần khẽ ho một tiếng, ra hiệu cho Mặc Thiên Hành ngồi xuống cạnh bàn gỗ thấp kê sát cửa sổ.

– Mặc lão già… lão thấy không? Thiên hạ vừa trải qua một trận bệnh nặng. Khí vận tiêu tán, linh mạch đứt đoạn. Nếu không chữa, nhân gian này sẽ trở thành vùng đất chết.

Mặc Thiên Hành rót một bát rượu, nhấp một ngụm rồi tặc lưỡi:

– Ngươi bây giờ ngay cả một viên Nhất phẩm Thanh Tâm Đan cũng chẳng luyện nổi, lấy gì mà đòi chữa cho cả nhân gian? Thiên Đạo tuy rút lui, nhưng tàn dư của nó vẫn đang cắn xé khí vận lục địa này. Ngươi nhìn xem, mây đen ngoài kia chính là điềm báo của sự lụn bại.

Diệp Vô Trần không đáp, hắn đưa bàn tay gầy gò chỉ về phía thung lũng, nơi Lục Manh đang hì hục gánh những xô nước suối từ đỉnh thác đổ xuống một rãnh nhỏ vừa được đào xong.

– Manh nhi, dừng lại ở đó! – Vô Trần đột ngột lên tiếng, giọng nói tuy yếu nhưng vang vọng trong không gian tĩnh mịch.

Lục Manh dừng gánh nước, quệt mồ hôi trên trán, ngẩng đầu nhìn về phía căn gác nhỏ:

– Sư phụ, con đã dẫn nước theo đúng đường rãnh người chỉ, nhưng có vẻ nước không chịu chảy vào trung tâm hồ, cứ chảy ngược ra ngoài.

Diệp Vô Trần quay sang nhìn Mặc Thiên Hành, mỉm cười nhàn nhạt:

– Lão già, mượn kiếm gỗ của lão một lát. Không phải để chém người, mà để gieo hạt.

Mặc Thiên Hành ngẩn người, nhưng vẫn tháo thanh kiếm gỗ Bất Nhị ra giao cho Diệp Vô Trần. Dù không còn tu vi, nhưng khi cầm lấy thanh kiếm, phong thái của Diệp Vô Trần đột ngột thay đổi. Hắn không còn là một bệnh nhân sắp lìa đời, mà là một vị đại tông sư đang cầm quân cờ định đoạt giang sơn.

Hắn chống kiếm đứng dậy, từng bước nặng nề đi ra ngoài hiên nhà. Gió tuyết thốc vào mặt, thổi bay vạt áo thanh y rách nát.

– Nhân gian là một bàn cờ, núi sông là quân, đan đạo là nước đi. – Vô Trần lầm rầm trong miệng.

Hắn chỉ kiếm về phía ngọn núi phía Đông – đỉnh Thanh Long:

– Ngọn núi đó mang hành Mộc, nhưng đang bị khí tử vong của trận chiến ám vào, nên sinh khí không thông. Mặc lão, phiền lão ném một vò rượu lên vách đá hướng 3 giờ của ngọn núi đó. Rượu của lão nồng, có tính Hỏa, sẽ giúp Mộc sinh Hỏa, đốt sạch uế khí.

Mặc Thiên Hành bán tín bán nghi, nhưng vẫn vung tay ném vò rượu đi. Vò rượu bay vút qua không trung, vỡ tan trên vách đá. Kỳ lạ thay, một vò rượu phàm trần khi va chạm lại bùng lên một ngọn lửa xanh nhạt, trong phút chốc, sương mù đen đặc bao quanh đỉnh núi tan biến, để lộ ra một mảng xanh rờn của thông già.

Diệp Vô Trần lại chỉ về phía dòng suối:

– Manh nhi, lấy gánh thuốc của ta, đặt ngang dòng nước ở đoạn cua kia. Gánh thuốc ấy làm bằng gỗ dâu vạn năm, có tác dụng điều hòa Thủy vận.

Lục Manh làm theo ngay lập tức. Khi gánh thuốc vừa chạm nước, tiếng suối chảy vốn dĩ đang hỗn loạn bỗng trở nên êm dịu, dòng nước tự động chuyển hướng, cuộn tròn vào trung tâm thung lũng như một luồng chân khí đang vận hành trong cơ thể người.

Tô Nguyệt Dao đứng bên cạnh quan sát, nàng cảm nhận được mặt đất dưới chân mình đang rung nhẹ. Một mùi hương thảo mộc thanh khiết, khác hẳn với mùi linh dược nồng nặc ở Tiên giới, bắt đầu tỏa ra từ lòng đất.

– Đây là… luyện đan? – Nguyệt Dao thốt lên đầy kinh ngạc.

– Phải, đây là cách luyện đan mà ta vừa ngộ ra. – Diệp Vô Trần tựa người vào cột hiên, mồ hôi hột lăn dài trên trán nhưng ánh mắt lấp lánh lạ thường – Không cần lò luyện, không cần lửa tiên. Ta dùng cả thung lũng này làm lò, dùng khí vận của núi sông làm dược liệu, và dùng sức lao động của phàm nhân làm lửa mồi. Đây chính là “Nhân Gian Đan”.

Hắn đưa tay chỉ vào một khoảng trống giữa thung lũng, nơi có bốn tảng đá lớn nằm rải rác:

– Chỗ đó thiếu một nước đi. Mặc lão, mời lão một ván cờ.

Mặc Thiên Hành cười ha hả:

– Được! Lão phu tuy không giỏi đan, nhưng đánh cờ thì chưa bao giờ ngán ai.

Lão vung kiếm, dùng kiếm khí tinh thuần gạt những khối tuyết lớn, tạo thành một bàn cờ khổng lồ trên mặt thung lũng. Diệp Vô Trần chỉ dẫn, Mặc Thiên Hành vận công dời đá. Từng quân cờ đá đặt xuống, giống như từng huyệt đạo trên cơ thể đại địa được khai thông.

Nửa canh giờ trôi qua, một thế trận kỳ ảo hiện ra. Nếu nhìn từ trên cao, cả thung lũng bây giờ trông như một viên đan dược khổng lồ đang nằm trong lòng đất, tỏa ra hào quang dịu nhẹ của sự sống.

Đột nhiên, từ phía xa, một đám mây đen lớn lao đến. Đó không phải là mây thiên nhiên, mà là sát khí.

– Diệp Vô Trần! Giao ra bí kíp Đan Đạo vạn cổ, ta sẽ cho ngươi được chết toàn thây!

Một tiếng gầm vang vọng trời xanh. Ba bóng người đáp xuống đỉnh thông, phong thái hiên ngang nhưng ánh mắt đầy vẻ tham lam tột cùng. Đó là tàn dư của Huyết Đan Môn – những kẻ đã may mắn sống sót sau trận chiến ở kinh thành và luôn rình rập để cướp đoạt thừa kế của Vô Trần Tiên Tôn khi hắn đang yếu nhất.

Tên cầm đầu là một lão giả áo huyết bào, tu vi Hóa Thần cảnh sơ kỳ. Ở phàm trần lúc này, lão chính là một tồn tại đỉnh cấp.

Mặc Thiên Hành nheo mắt, tay nắm chặt bầu rượu:

– Một lũ kiến hôi. Nhóc con, để ta tiễn tụi nó đi.

Diệp Vô Trần ngăn lão lại, khẽ lắc đầu:

– Mặc lão, lão không cần ra tay. Lão phu đã nói, hôm nay chúng ta đang chơi cờ. Những kẻ này… chính là những tạp chất trong đan dược. Luyện đan mà không có tạp chất thì không thành Đạo.

Hắn nhìn lên lão giả áo huyết bào, bình thản nói:

– Ngươi muốn đan đạo? Vậy hãy vào bàn cờ của ta mà lấy.

Lão giả hừ lạnh một tiếng:

– Một kẻ phế vật không còn tu vi mà cũng dám cuồng ngôn? Các ngươi, giết chết gã thợ rèn và con nhóc kia trước cho ta!

Hai tên đệ tử Huyết Đan Môn lao xuống như hai con chim ưng vồ mồi. Nhưng khi chúng vừa bước vào phạm vi thung lũng, bước chân bỗng nhiên loạng choạng.

Địa hình thung lũng vốn dĩ hiền hòa, giờ đây trong mắt chúng lại biến thành một bát quái trận đồ biến ảo khôn lường. Dòng suối đang chảy êm đềm bỗng chốc gầm thét như rồng lửa, hơi sương mù ban nãy vốn dịu mát giờ lại đặc quánh như dược tính ngàn năm, khiến lỗ chân lông của chúng bị bít kín, linh lực trong người đình trệ không thể vận chuyển.

– Chuyện gì thế này? Linh lực của ta… – Một tên đệ tử kêu lên thất thanh rồi ngã quỵ xuống tuyết, cơ thể co giật như bị trúng độc.

Diệp Vô Trần vẫn đứng đó, giọng nói đều đều như một thầy đồ đang giảng bài:

– Trong đan đạo, có một loại thuật gọi là “Thanh lọc”. Các ngươi mang theo sát khí quá nặng, khi bước vào lò luyện mang đầy sinh khí này, sát khí ấy sẽ trở thành thuốc dẫn để kích hoạt sự phản phệ của dược tính. Các ngươi không phải đang đánh với ta, mà là đang tự đánh với cái tâm đầy dục vọng của chính mình.

Lão giả áo huyết bào kinh hãi, lão vội vàng kết ấn, định dùng huyết sắc hỏa diễm thiêu rụi khu vực này. Nhưng lão kinh hoàng nhận ra, ngọn lửa của lão vừa mới bùng lên đã bị khí vận của ba ngọn núi xung quanh ép chặt lại.

– Ba ngọn núi này… – Lão giả run rẩy – Ngươi đã dùng núi non để trấn áp địa mạch?

– Không, ta không trấn áp. Ta mời chúng cùng tham gia thế cờ. – Diệp Vô Trần nói, ánh mắt lướt qua quân cờ đá cuối cùng – Lục Manh, đặt khối đá kia vào tâm hồ cho ta.

Lục Manh dùng hết sức bình sinh, nâng khối đá lớn ném vào lòng suối ở giữa thung lũng.

*Uỳnh!*

Một tiếng nổ trầm đục phát ra từ lòng đất. Một cột khí xanh biếc vọt lên tận mây xanh, quét sạch mây đen và sát khí của Huyết Đan Môn trong nháy mắt. Lão giả huyết bào bị dư chấn hất tung ra xa mấy dặm, máu tươi phun ra không ngừng, ánh mắt tràn đầy sự sợ hãi tột độ trước khi tháo chạy trối chết.

Thung lũng trở lại vẻ tĩnh lặng. Tuyết bắt đầu rơi lại, nhưng những bông tuyết lúc này chạm vào người không còn lạnh buốt, mà mang theo một cảm giác ấm áp, thư thái.

Diệp Vô Trần khuỵu xuống, Nguyệt Dao vội đỡ lấy hắn. Hắn thở dốc, nhưng gương mặt lộ rõ sự mãn nguyện.

– Xong rồi… Thế cờ này… sẽ bảo vệ vùng đất này trong trăm năm… Khí vận nhân gian… cuối cùng cũng đã có gốc rễ…

Mặc Thiên Hành nhìn quang cảnh xung quanh, rồi lại nhìn vào gã thanh niên phế nhân trước mặt, trong lòng dâng lên một nỗi cảm khái vô biên. Lão nốc một hơi rượu cạn sạch, cười khà khà:

– Diệp Vô Trần ơi Diệp Vô Trần, ngươi thật sự là kẻ điên nhất mà ta từng gặp. Không có tu vi, mà có thể dùng núi sông làm quân cờ, lấy trời đất làm lò đan. Đan thần? Không, danh hiệu đó vẫn còn quá nhỏ bé với ngươi. Ngươi chính là Đạo của nhân gian này.

Vô Trần khẽ lắc đầu, hắn tựa đầu vào vai Nguyệt Dao, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi một tia nắng vàng yếu ớt đang cố gắng xuyên qua lớp mây dày.

– Ta chỉ là một người trồng thuốc… thích uống trà… và ngắm mây trôi mà thôi…

Tiếng nói của hắn nhỏ dần, rồi chìm vào hơi thở đều đặn của giấc ngủ sâu. Một giấc ngủ không còn vướng bận sự đời, không còn gánh nặng của thiên hạ, chỉ có hương thơm của đất và hơi ấm của người tri kỷ bên cạnh.

Trong mơ, hắn thấy mình và Nguyệt Dao đang đứng giữa một cánh đồng bách hợp bát ngát. Ở đó, không có thần tiên, không có ma quỷ, chỉ có tiếng cười vang vọng và những bình yên giản dị nhất.

Thế cờ nhân gian đã kết thúc bằng một nước đi vô cùng bình phàm, nhưng đó cũng chính là nước đi vĩ đại nhất của một Đan Thần thực thụ: Buông xuống sự vĩ đại để tìm về với cái tâm bình lặng.

Đêm hôm đó, đại lục Linh Hoàn đón nhận một cơn mưa xuân sớm. Những nơi cơn mưa đi qua, bệnh dịch tiêu tan, những linh mạch đứt gãy bắt đầu tự chữa lành. Người ta nói rằng đó là ơn huệ của trời xanh, nhưng ít ai biết rằng, có một gã lười biếng đã dùng toàn bộ những gì còn lại của mình để đặt xuống một ván cờ định giang sơn, ngay cả khi hắn chẳng còn một tia linh lực trong tay.

Dưới ánh trăng mờ ảo, hiệu thuốc Bất Nhị Đường trong giấc mơ của Vô Trần dường như đã hiện hữu thật sự ở đâu đó giữa cõi đời này, chờ đợi ngày hắn tỉnh dậy để viết tiếp những trang truyện về một vị thần đi lạc giữa chốn nhân gian.

— HẾT CHƯƠNG 124 —

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8