Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 127: Mặc Thiên Hành tiêu sái đi vào cõi chết
CHƯƠNG 127: MẶC THIÊN HÀNH TIÊU SÁI ĐI VÀO CÕI CHẾT
Gió sớm ở kinh thành Đông Huyền Châu năm nay mang theo cái se lạnh của những bông tuyết muộn tan từ đỉnh Đại Tuyết Sơn tràn về. Khói bếp từ những mái nhà tranh liêu xiêu quyện vào sương mù, tạo nên một bức tranh nhân gian bình thản đến lạ kỳ.
Trước hiên của Bất Nhị Đường, Diệp Vô Trần đang dùng một chiếc khăn vải cũ, tỉ mẩn lau chùi từng chiếc bình gốm đựng dược liệu. Sau khi mất hết tu vi để chống lại Thiên Môn, động tác của hắn đã chậm chạp đi nhiều, đôi bàn tay từng điều khiển cả Thiên Hỏa nay lại run nhẹ khi cầm một nhành Cam Thảo khô. Tuy nhiên, đôi mắt hắn vẫn vậy, tĩnh lặng như nước, phản chiếu cả vạn trượng hồng trần.
“Vèo —”
Một vò rượu từ đâu bay tới, Diệp Vô Trần không ngẩng đầu, đưa tay đón lấy một cách chuẩn xác, dù hắn hiện tại chẳng khác gì một người phàm không có chút linh lực.
“Rượu nếp của lão Lý đầu phố, vừa ủ đủ ba tháng, gắt nhưng hậu vị lại ngọt đến tê người. Ngươi nếm thử xem?”
Mặc Thiên Hành không biết từ lúc nào đã ngồi chễm chệ trên mái ngói của dược điếm. Gã vẫn rách rưới như cũ, thanh kiếm gỗ Bất Nhị dắt ngang thắt lưng, mái tóc bạc trắng xõa tung che khuất nửa khuôn mặt đầy vết chân chim. Gã cười, tiếng cười không còn vẻ hào sảng của vị Tửu Tiên vang danh thiên hạ năm xưa, mà mang một sự tiêu sái, thanh thản đến đau lòng.
Diệp Vô Trần mở nút vò rượu, mùi men nồng nặc sực nức. Hắn nhấp một ngụm nhỏ, để cái cay nồng đốt cháy cuống họng, rồi mới nhẹ giọng nói:
– Ngươi định đi thật sao?
Mặc Thiên Hành nhìn lên bầu trời, nơi mây trắng đang vần vũ che lấp đi ánh mặt trời le lói. Phía sau những tầng mây đó, gã có thể cảm nhận được một luồng áp lực vô hình nhưng sắc lẹm, tựa như hàng vạn thanh kiếm đang treo lơ lửng trên đầu toàn bộ sinh linh kinh thành.
– Thanh Loan Cung mang Nguyệt Dao đi, đó là sự ép buộc. Nhưng Phùng Kinh Thiên phái “Trấn Thế Đội” xuống đây, đó lại là sự thanh trừng. Vô Trần, hiện tại ngươi là người phàm, Lục Manh tuy vừa phá cảnh Hợp Đạo nhưng căn cơ chưa vững. Nếu hôm nay ta không ra chặn, Bất Nhị Đường này sẽ biến thành tro bụi trong một cái hắt hơi của bọn thần thánh kia.
Diệp Vô Trần im lặng. Hắn biết Mặc Thiên Hành nói đúng. Tiên giới sẽ không bao giờ để một kẻ như hắn — một kẻ nắm giữ bí mật “Lấy Đạo Nhập Phàm” — được sống yên ổn giữa nhân gian. Sự hiện diện của hắn là một vết sẹo trên khuôn mặt hoàn mỹ của Thiên Đạo.
– Thanh kiếm Bất Nhị của ngươi… nó vốn không dùng để giết chóc thần thánh. – Diệp Vô Trần hạ vò rượu xuống, ánh mắt có chút xót xa.
Mặc Thiên Hành nhảy xuống khỏi mái nhà, đáp nhẹ nhàng như một chiếc lá khô. Gã tiến đến bên cạnh Diệp Vô Trần, vỗ mạnh vào vai người bạn già:
– Sai rồi. Bất Nhị được ngươi đúc lại bằng đan tâm, mang mùi hương của cỏ dại và hơi thở của phàm nhân. Chính vì thế, nó là thanh kiếm duy nhất trên đời này có thể làm cho lũ thần tiên cao thượng kia cảm thấy… đau.
Gã dừng lại một chút, ánh mắt trở nên sâu thẳm:
– Vô Trần, cả đời này Mặc Thiên Hành ta theo đuổi Kiếm Đạo, đi qua bao nhiêu danh sơn đại thủy, chém rách bao nhiêu bí cảnh cổ xưa. Nhưng mãi đến khi gặp ngươi ở vùng biên thùy rách nát kia, ta mới hiểu ra một điều. Kiếm, không phải để trảm tiên, mà là để bảo vệ một bình rượu ấm, bảo vệ một bữa cơm gia đình.
Nói đoạn, gã tháo thanh kiếm Bất Nhị ra khỏi thắt lưng, chậm rãi lau sạch lớp bụi bám trên vỏ gỗ. Thanh kiếm gỗ vốn giản dị, lúc này lại tỏa ra một mùi hương thảo mộc dịu nhẹ, khiến không gian xung quanh Bất Nhị Đường bỗng chốc trở nên bình an lạ kỳ.
– Hôm nay, ta không đi để chiến đấu. Ta đi để “nhập đạo”. – Mặc Thiên Hành cười nhạt – Ngươi lấy Đan nhập Phàm, Lục Manh lấy Rèn nhập Phàm. Còn ta… ta sẽ lấy Kiếm để đi vào cõi chết, dùng cái chết của mình để chứng minh cho bọn chúng thấy, máu của người phàm cũng nóng hơn cả chân hỏa của Tiên giới.
Diệp Vô Trần buông chiếc khăn lau xuống. Hắn đi vào trong dược điếm, lấy ra một viên đan dược màu xanh lục không có lấy một chút hào quang, tỏa ra mùi thơm của đất sau cơn mưa. Hắn đặt viên đan vào tay Mặc Thiên Hành.
– Đây là viên đan cuối cùng ta luyện khi còn là Cửu phẩm Đan Đế sao? – Mặc Thiên Hành hỏi, mắt nheo lại.
– Không. – Diệp Vô Trần lắc đầu – Đó là viên “Bình An Đan” ta vừa nặn bằng tay sáng nay, từ rễ cây cỏ ven đường. Nó không giúp ngươi bất tử, không giúp ngươi hồi phục tu vi. Nó chỉ khiến ngươi lúc đi vào cõi luân hồi… sẽ cảm thấy ấm áp như đang nằm giữa cánh đồng hoa cỏ lúc vào xuân.
Mặc Thiên Hành ngẩn người, rồi cười lớn. Gã ngửa cổ uống cạn vò rượu, ném vò xuống đất tan tành, xoay người bước ra cửa.
– Khá cho một viên Bình An Đan! Vô Trần, nhớ trông chừng Lục Manh, bảo nó rèn sắt cho tốt. Khi nào ta đi rồi, đừng có nhỏ nước mắt vào lò luyện đan, mùi mặn của nước mắt sẽ làm hỏng vị thuốc đấy!
Dáng người rách rưới của Tửu Tiên dần khuất xa trong làn sương mù sớm. Diệp Vô Trần đứng trước hiên, đôi tay run rẩy cuối cùng cũng khép lại thành nắm đấm.
…
Ngoài kinh thành mười dặm, trên đỉnh của Vọng Tiên Đài — một đài quan sát cổ xưa nay đã hoang phế.
Mây đen đặc quánh lại, cuồn cuộn đổ xuống như một thác nước mực tàu. Giữa đám mây, một chiến thuyền bằng đồng xanh khổng lồ lờ mờ hiện ra. Trên thuyền, hàng trăm chiến binh giáp bạc đứng thẳng như những pho tượng, tỏa ra sát khí lạnh lẽo thấu xương. Dẫn đầu là một vị Thần tướng tay cầm giáo dài, đôi mắt vàng rực không chút cảm xúc, nhìn xuống vạn vật bên dưới như nhìn một bãi rác.
– Phàm nhân Diệp Vô Trần phạm vào thiên quy, gieo rắc tà thuyết “Nhập Phàm”, làm nhiễu loạn Đạo tâm của giới tu chân. Nay Tiên Cung có lệnh, tru diệt Bất Nhị Đường, san phẳng kinh thành Đông Huyền Châu.
Giọng nói của Thần tướng vang dội như sấm nổ, khiến những bức tường thành vững chãi của kinh đô cũng phải nứt toác. Người dân kinh hoàng quỳ lạy, lính canh ngã rụi vì không chịu nổi uy áp.
– Ồn ào quá…
Một giọng nói lười biếng vang lên từ phía chân đài Vọng Tiên.
Mặc Thiên Hành một tay ôm kiếm, một tay cầm một bầu rượu nhỏ, bước lên từng bậc thang đá phủ đầy rêu xanh. Gã bước đi thong thả, như thể đang dạo chơi trong vườn hoa nhà mình, mặc kệ luồng uy áp khổng lồ kia đang nghiền nát xương cốt gã.
Vị Thần tướng cúi đầu nhìn xuống, đôi mày nhíu lại:
– Một kẻ tu tiên rách rưới? Ngươi muốn cản bước Trấn Thế Đội sao?
Mặc Thiên Hành dừng lại ở bậc thang cao nhất. Gã ném bầu rượu rỗng sang một bên, chậm rãi rút thanh kiếm gỗ Bất Nhị ra khỏi vỏ.
“Rắc…”
Âm thanh thanh thúy vang lên. Không phải tiếng kiếm thép ra khỏi bao, mà là tiếng vỏ gỗ cọ xát. Khi lưỡi kiếm bằng gỗ nhám hiện ra, toàn bộ sát khí của chiến thuyền phía trên bỗng nhiên khựng lại.
– Ta không phải tu sĩ. – Mặc Thiên Hành nói, giọng nói thấp nhưng xuyên thấu qua cả tiếng sấm – Ta là một thằng say gác cửa. Và lão bạn già của ta nói rằng hôm nay không muốn đón khách quý tộc.
– Ngông cuồng! – Thần tướng giận dữ phất tay – Giết hắn!
Ngay lập tức, mười vị tiên binh cấp Hóa Thần nhảy xuống, trường giáo trong tay hóa thành những đạo lôi điện tím ngắt, đồng loạt đâm về phía Mặc Thiên Hành.
Mặc Thiên Hành không né tránh. Gã khép hờ mắt, trong đầu gã lúc này không phải là kiếm chiêu, mà là hình ảnh khói bếp ở Bất Nhị Đường, là nụ cười ngây ngô của Lục Manh khi cầm búa, là vẻ mặt lạnh lùng nhưng ấm áp của Diệp Vô Trần.
“Vạn vật hữu linh, kiếm tại nhân tâm.”
Thanh kiếm gỗ trong tay gã bỗng rung lên một tiếng cực khẽ. Một vòng sóng không khí màu xanh ngọc lan tỏa ra. Những mũi giáo lôi điện khi chạm vào vòng sóng này, không hề nổ tung, mà tan biến một cách lặng lẽ, hóa thành những đóa hoa dại lơ lửng giữa không trung rồi rơi xuống đất.
– Cái gì? – Thần tướng kinh ngạc.
– Kiếm của ta, mang theo hơi thở của đất. – Mặc Thiên Hành bước lên một bước, kiếm gỗ vung ngang – Cỏ cây sinh trưởng không phải để chiến thắng mặt trời, mà để tìm lấy sự sống cho chính mình. Thần thông của các ngươi quá lạnh, không hợp với mảnh đất này.
Gã vừa dứt lời, cả người hóa thành một tia sáng mờ ảo. Không có tiếng nổ, không có những chiêu thức hào nhoáng. Chỉ thấy Mặc Thiên Hành lướt qua mười vị tiên binh.
Trong một nhịp thở, mười vị tiên binh Hóa Thần đứng khựng lại. Giáp bạc của họ bắt đầu mọc ra những dây leo xanh mướt, đâm xuyên qua kẽ hở của những lá thép thần thánh. Trong phút chốc, mười chiến binh mạnh mẽ đã hóa thành mười gốc cây cổ thụ, lặng lẽ đứng chôn chân tại chỗ.
Lấy kiếm khí hóa thành sinh cơ, dùng sinh cơ để trấn áp tử khí của chiến tranh. Đây chính là đỉnh cao của Kiếm Đạo mà Mặc Thiên Hành đã ngộ ra sau bao ngày cùng Diệp Vô Trần đàm đạo.
Thần tướng trên thuyền không thể ngồi yên được nữa. Hắn nhận ra, lão già rách rưới này đang dùng “Đạo” để chiến đấu, một thứ Đạo mà tiên giới vốn đã khinh thường và vứt bỏ từ lâu.
– To gan! Ngươi dám dùng yêu thuật làm nhục linh binh của Tiên Cung!
Thần tướng nhảy xuống, thanh giáo dài trong tay phóng ra một con giao long lửa vàng rực dài hàng trăm trượng, nuốt chửng cả đài Vọng Tiên. Hỏa độc của tiên giới có thể đốt cháy cả linh hồn, không gì có thể ngăn cản.
Mặc Thiên Hành nhìn con giao long lửa đang ập đến, gã đưa tay sờ vào ngực áo, nơi viên “Bình An Đan” của Diệp Vô Trần đang tỏa ra một hơi ấm nhẹ nhàng.
Gã cười. Nụ cười rạng rỡ nhất trong suốt cả cuộc đời mình.
– Vô Trần, xem này… Đây mới là tuyệt chiêu của Tửu Tiên ta!
Mặc Thiên Hành không lùi mà tiến. Gã đâm thẳng thanh kiếm gỗ vào trung tâm của con giao long lửa. Toàn bộ tu vi, toàn bộ tinh huyết, và cả linh hồn của gã trong phút chốc đều rót sạch vào thanh kiếm gỗ.
Thanh kiếm Bất Nhị bắt đầu cháy. Nhưng nó không cháy rụi theo nghĩa thông thường. Nó bốc lên một ngọn lửa màu lục đậm, mang theo mùi của rừng già và vị đắng của trà thảo mộc.
“Kiếm Chiếu Hồng Trần — Vạn Kiếp Quy Nhất!”
“Oanh!”
Một vụ nổ không có âm thanh bùng phát. Toàn bộ vùng trời phía trên kinh đô bỗng chốc rực rỡ sắc màu của hoa cỏ mùa xuân. Con giao long lửa thần thánh bị ngọn lửa lục sắc ấy bao vây, tiêu融 (tiêu dung) đi nhanh chóng như tuyết gặp nắng hè.
Luồng kiếm ý kinh khủng ấy không dừng lại, nó lao thẳng lên chiến thuyền đồng xanh, chém đứt đôi cánh buồm thiên hạ, khiến cả con thuyền khổng lồ chao đảo và bắt đầu nứt vỡ.
Vị Thần tướng gào lên thảm thiết khi bị kiếm ý mang theo “hơi thở nhân gian” ấy chạm vào. Hắn nhận ra, sự “cao quý” của mình đang bị một loại lực lượng phàm tục vô cùng mạnh mẽ xé nát. Hắn vội vã điều khiển mảnh vỡ của chiến thuyền, rút lui trong hoảng loạn.
Đám mây đen tan biến. Ánh nắng chiều le lói chiếu xuống đài Vọng Tiên lúc này chỉ còn là đống gạch vụn.
Mặc Thiên Hành ngồi dựa lưng vào một phiến đá vỡ. Thanh kiếm Bất Nhị chỉ còn lại một nửa chuôi gỗ cháy sém. Gã vẫn mỉm cười, mắt nhìn về phía xa, nơi dược điếm Bất Nhị Đường vẫn đang bốc lên một làn khói trắng nhỏ bé.
– Viên đan… ấm thật…
Gã thì thào. Thân thể gã bắt đầu hóa thành vô số đốm sáng nhỏ, tan vào trong gió. Mặc Thiên Hành không chết đi như một vị anh hùng lâm nạn, gã tan ra để hòa quyện vào không khí của Đông Huyền Châu này. Mỗi một hạt bụi lấp lánh rơi xuống, cây cỏ dưới chân đài Vọng Tiên bỗng chốc đâm chồi nảy lộc, xanh tốt lạ thường.
Gã đi vào cõi chết một cách tiêu sái như thế, để lại phía sau một trời hoa nở và một nỗi đau không tên trong lòng người ở lại.
…
Tại Bất Nhị Đường.
Lục Manh đứng lặng lẽ trong sân, chiếc búa sắt trong tay rơi xuống đất từ lúc nào không hay. Gã nhìn về phía Vọng Tiên Đài, nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt thô kệch.
– Sư phụ… Mặc tiền bối… người ấy…
Diệp Vô Trần vẫn đứng đó, lưng hơi còng xuống. Hắn không khóc. Những người đã đi qua vạn năm như hắn đều hiểu rằng, có những cuộc ra đi là sự giải thoát, là sự hoàn thiện đạo tâm cao nhất.
Hắn từ từ nhặt viên Bình An Đan khác trên bàn lên, bỏ vào miệng. Vị đắng chát của cỏ dại lan tỏa, rồi sau đó là một sự ấm áp kỳ lạ xộc lên sống mũi.
– Hắn đi rồi. Nhưng hắn chưa bao giờ thực sự rời đi. – Diệp Vô Trần nhẹ giọng nói, ánh mắt xa xăm – Manh nhi, lấy than hồng ra đây. Ta cần rèn một cái hộp để đựng chỗ bụi này.
Hắn nhìn lên bầu trời vừa trở nên trong vắt. Phía xa, có thể thấp thoáng thấy bóng dáng một kẻ rách rưới đang vác kiếm, một tay cầm vò rượu, vừa đi vừa hát một khúc du ca cũ kỹ của dân gian:
“Sáng say trà nhạt nhìn hoa nở,
Tối ngủ hiên nhà mặc tuyết rơi.
Tiên đạo nghìn năm là giả dối,
Một chén rượu nồng, thỏa chí đời…”
Cái chết của Mặc Thiên Hành không phải là dấu chấm hết. Đó là phát pháo hiệu đầu tiên của phàm nhân hướng về phía thiên giới lạnh lùng. Tại Bất Nhị Đường này, lửa đã bắt đầu nhen nhóm.
Diệp Vô Trần quay vào trong dược điếm, bước chân hắn đã vững chãi hơn một chút. Trong lò luyện đan Quy Phàm, một làn hơi thuốc mới bắt đầu bốc lên, mang theo cả mùi rượu nồng của Tửu Tiên và ý chí kiên định của người bạn cũ.
Hôm đó, kinh thành Đông Huyền Châu hoa nở rộ suốt cả đêm, bất kể cái lạnh của mùa đông vẫn chưa tan hết. Người ta truyền tai nhau về một vị tiên nhân rách rưới đã dùng một nhành gỗ để xua tan bóng tối từ bầu trời.
Chỉ có Diệp Vô Trần biết, đó không phải là tiên nhân. Đó là một con người thực sự.
Hành trình “Lấy Đạo Nhập Phàm” của hắn từ giờ phút này mới chính thức thấm đẫm mùi vị của “nhân gian” — một mùi vị được nêm nếm bằng sự hy sinh và lòng kiêu hãnh của một thanh kiếm gỗ mang tên Bất Nhị.