Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 128: Vô Trần luyện đan trong hư không

Cập nhật lúc: 2026-05-30 13:44:39 | Lượt xem: 5

Kinh thành Đông Huyền Châu sau một đêm đại biến, bầu trời chẳng những không sụp đổ mà trái lại còn trong trẻo đến lạ kỳ. Nhưng cái sự trong trẻo ấy lại mang theo một luồng khí lạnh thấu xương tủy, một loại tĩnh lặng chết chóc bao trùm lên từng mái nhà, từng con ngõ nhỏ.

Tại Bất Nhị Đường, hơi ấm của vò rượu dang dở của Mặc Thiên Hành dường như vẫn còn phảng phất, nhưng người thì đã tan thành cát bụi theo làn gió thanh tân.

Diệp Vô Trần ngồi lặng lẽ bên hiên cửa. Chiếc áo thanh y cũ kỹ của hắn lấm tấm bụi trần, đôi mắt vốn dĩ luôn tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng nay lại sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời sao đang sụp đổ. Trên đùi hắn, thanh kiếm gỗ gánh thuốc nằm ngang, đơn sơ và giản dị, nhưng nếu nhìn kỹ, trên thân gỗ dường như đang ẩn hiện những đường vân lấp lánh như huyết mạch của nhân gian.

“Sư phụ…”

Tiếng gọi khàn đục của Lục Manh vang lên phá vỡ không gian tĩnh mịch. Gã thợ rèn cao lớn đứng tựa vào cột nhà, đôi mắt đỏ hoe, bắp tay cuồn cuộn gân xanh nhưng đôi bàn tay ấy lại run rẩy. Gã chưa bao giờ thấy Diệp Vô Trần như thế này. Không phải là sự lười biếng tiêu sái thường ngày, mà là một sự hiện diện đầy nặng nề, giống như toàn bộ vận mệnh của vạn vật đang đè nặng lên vai vị sư phụ trẻ tuổi kia.

Tô Nguyệt Dao bước ra, tay bưng một bát trà nóng. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt bát trà xuống cạnh tay Vô Trần. Ánh mắt nàng nhìn hắn đầy lo âu và xót xa. Nàng hiểu, cái chết của Tửu Tiên Mặc Thiên Hành không chỉ là mất đi một người bạn, mà là sự khiêu khích trắng trợn của Tiên giới đối với Đạo tâm mà Diệp Vô Trần đang dốc lòng bồi đắp.

Diệp Vô Trần đột ngột ngẩng đầu lên. Hắn không nhìn Nguyệt Dao, cũng không nhìn Lục Manh. Ánh mắt hắn xuyên qua mái hiên, xuyên qua lớp mây tầng tầng lớp lớp, nhìn thẳng vào khoảng không hư vô nơi mà các quy tắc của trời đất đang bị bóp méo.

“Phùng Kinh Thiên dùng Thiên Cực Tịch Diệt để xóa bỏ cảm quan của chúng sinh, muốn biến nhân gian thành một vùng đất trắng xóa, không ký ức, không khổ đau, và cũng không có sự sống. Hắn muốn đóng băng thời gian của phàm trần để làm bàn đạp cho vĩnh hằng của hắn.”

Vô Trần khẽ giọng, tiếng nói nhỏ nhẹ nhưng truyền đi rất xa: “Hắn cho rằng thời gian là thứ mà Tiên giới có thể ban phát hoặc thu hồi. Hắn đã sai rồi.”

Nói đoạn, Diệp Vô Trần đứng dậy. Hắn nhấc thanh kiếm gỗ lên, không phải để gánh thuốc, mà để chống xuống đất. Một tiếng *cộp* nhẹ nhàng vang lên, nhưng mặt đất kinh thành đột nhiên chấn động một nhịp.

“Manh nhi, nhóm lửa lò Quy Phàm. Hôm nay, sư phụ không luyện thuốc cho người bệnh nữa.”

Lục Manh sững người: “Vậy người luyện gì?”

“Ta luyện lại dòng chảy của nhân gian.”

Diệp Vô Trần bước vào giữa sân, chiếc lò luyện sứt mẻ mang tên Quy Phàm Lô đã được đặt sẵn ở đó. Nó cũ kỹ, bám đầy mụi than, chẳng có vẻ gì là một pháp bảo chấn động thiên hạ. Nhưng khi Vô Trần đặt tay lên miệng lò, một luồng khí tức cổ xưa, mộc mạc đột nhiên từ lòng đất trào dâng.

Hắn nhắm mắt lại. Tâm thần hắn thoát ly khỏi xác thân, bay vút lên cao. Trong nhãn giới của vị Cửu phẩm Đan Đế, thế gian lúc này không còn là nhà cửa hay phố xá, mà là vô vàn những sợi chỉ lấp lánh chồng chéo lên nhau. Đó là thời gian.

Sợi chỉ của một đứa trẻ vừa chào đời ngắn ngủi và rực rỡ; sợi chỉ của một lão già sắp lâm chung xám xịt và đứt quãng; sợi chỉ của Mặc Thiên Hành đã hóa thành một dải lụa vàng rực rỡ quấn quýt quanh kinh thành. Nhưng lúc này, tất cả những sợi chỉ ấy đang bị một bàn tay vô hình khổng lồ từ trên cao kéo căng, hút sạch sắc màu, biến chúng thành những sợi tơ trắng bệnh hoạn.

“Thời gian của nhân gian, không nằm ở lịch vạn niên, mà nằm ở từng nhịp đập của trái tim hỉ nộ ái ố.”

Vô Trần lầm bầm. Hắn bắt đầu triển khai kỹ thuật “Thái Cổ Hồng Mông Thủ”. Đôi bàn tay thanh tú của hắn vung lên giữa hư không, mỗi động tác đều chậm chãi như thể đang kéo một vật nặng nghìn cân. Nhưng lạ thay, theo mỗi lần xoay tay, không gian xung quanh Bất Nhị Đường bắt đầu vặn xoắn lại.

Lục Manh kinh hãi nhìn thấy, mầm cây non vừa nhú ở góc sân bỗng nhiên lớn nhanh như thổi, ra hoa rồi kết quả chỉ trong vài hơi thở, rồi lại héo tàn và trở về thành hạt giống. Vòng lặp ấy diễn ra điên cuồng, nhanh đến mức tạo thành một vầng sáng mờ ảo.

“Sư phụ đang… điều khiển thời gian sao?” Lục Manh lắp bắp.

Tô Nguyệt Dao đứng bên cạnh, nắm chặt vạt áo: “Không, huynh ấy không điều khiển… Huynh ấy đang ‘trích xuất’.”

Đúng vậy. Diệp Vô Trần đang trích xuất “Thời Gian” ra khỏi thực tại.

Hắn cần một loại dược liệu mà chưa một Đan sư nào trong lịch sử từng dám nghĩ đến: **”Dư vị của quá khứ”**, **”Áp lực của hiện tại”** và **”Hy vọng của tương lai”**.

Trong hư không vô tận, Diệp Vô Trần nhìn thấy một mảnh ký ức của chính mình từ vạn năm trước khi hắn còn là Vô Trần Tiên Tôn. Khi ấy, hắn cao cao tại thượng, xem thời gian chỉ là những con số vô nghĩa trên con đường trường sinh. Hắn đưa tay ra, tóm lấy mảng ký ức lạnh lẽo ấy, ném vào trong lò Quy Phàm.

“Đây là sự cô độc của Tiên đạo, làm vị đắng dẫn thuốc!”

Tiếp theo, hắn vẫy tay về phía những ngôi nhà trong kinh thành. Hàng ngàn tiếng khóc, tiếng cười, tiếng bát đũa va chạm, tiếng những người mẹ ru con, tất cả những âm thanh tầm thường nhất của nhân sinh hóa thành những vầng sáng đầy màu sắc bay về phía lò luyện.

“Đây là hơi ấm của phàm trần, làm linh hồn của đan!”

Không gian quanh Bất Nhị Đường lúc này đã trở thành một cái phễu khổng lồ. Linh khí thiên địa không hề tham gia vào quá trình này, chỉ có những quy luật trừu tượng nhất của nhân gian đang hội tụ lại.

Quy Phàm Lô bắt đầu rung chuyển. Tiếng gào thét của lò luyện như tiếng rồng ngâm hổ khiếu, nhưng lại mang theo âm hưởng của tiếng gió thổi qua đồng nội.

Đột nhiên, bầu trời kinh thành nổ ra một tiếng sấm rền vang. Những đám mây màu tím sậm, mang theo hơi thở của Thiên Đạo vô tình, cuộn xoáy lại phía trên Bất Nhị Đường. Tiên giới đã nhận ra. Họ không thể để một kẻ phàm nhân dám động chạm vào quyền năng của thời gian.

Một khuôn mặt khổng lồ hiện ra giữa tầng mây, đôi mắt lạnh lùng như hai vầng trăng bạc. Đó là ý chí của Phùng Kinh Thiên.

“Diệp Vô Trần, ngươi điên rồi! Lấy thời gian làm dược, ngươi sẽ bị dòng chảy của vạn kiếp nghiền nát thành hư vô. Dừng tay ngay, hoặc trẫm sẽ xóa sổ toàn bộ vùng đất này ngay lập tức!”

Tiếng nói của Phùng Kinh Thiên chấn động linh hồn của mọi người trong kinh thành, khiến họ quỳ sụp xuống vì sợ hãi. Chỉ có Diệp Vô Trần vẫn đứng thẳng. Hắn không ngẩng đầu nhìn lên trời, mà tập trung toàn bộ tâm trí vào cái lò sứt mẻ trước mặt.

Lúc này, lò luyện đã nóng đến mức trong suốt. Bên trong lò, không có lửa, mà là một vùng hư không sâu thẳm. Trong vùng hư không ấy, những sợi tơ thời gian đang cuộn lại, kết thành một hình tròn hoàn mỹ.

“Phùng Kinh Thiên, ngươi tự coi mình là chủ nhân của thiên hạ, nhưng ngươi có bao giờ dành một hơi thở để ngửi mùi của một đóa hoa dại sắp tàn chưa? Ngươi có bao giờ hiểu được, một giây của một kẻ đang yêu giá trị hơn vạn năm trường sinh lạnh lẽo của ngươi?”

Diệp Vô Trần hét lên một tiếng lớn, đôi bàn tay hắn đột nhiên bốc cháy – một ngọn lửa màu xám bạc, không tỏa nhiệt nhưng khiến không gian xung quanh nứt toác. Đó là “Tâm Hỏa” của Đan Thần.

Hắn dùng chính thọ nguyên của bản thân để làm lửa đốt!

“Sư phụ! Đừng!” Lục Manh lao lên nhưng bị một bức tường vô hình đẩy lùi lại.

Tô Nguyệt Dao nước mắt lã chã, nàng muốn gọi hắn nhưng cổ họng nghẹn đắng. Nàng thấy tóc của Diệp Vô Trần đang bạc đi với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Chỉ trong chớp mắt, từ một thanh niên thanh tú, hắn đã mang dáng vẻ của một lão nhân đã đi qua vạn năm dâu bể.

Nhưng đổi lại, bên trong lò luyện, viên đan dược đã thành hình.

Nó không có hình dạng cố định, cứ liên tục biến đổi từ trạng thái khí sang lỏng, rồi sang một viên ngọc trong suốt. Mỗi khi nó biến đổi, một làn sóng xung kích vô hình lại tỏa ra, đánh tan những đám mây tím trên bầu trời.

“Lấy Đạo nhập Phàm, luyện thời gian thành một nhịp đập.”

Diệp Vô Trần nghiến răng, đẩy nốt một đạo ký ức cuối cùng vào – hình ảnh Mặc Thiên Hành vác kiếm gỗ, vừa uống rượu vừa cười khà khà dưới ánh trăng.

“Thành!”

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, nhưng không phải phát ra từ lò luyện, mà phát ra từ trong lòng của mỗi người dân Đông Huyền Châu. Họ cảm thấy một cái gì đó vừa quay trở lại. Những cảm giác bị tê liệt, những ký ức bị mờ nhạt đột nhiên sống dậy, rực rỡ và mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Viên đan từ trong lò Quy Phàm bay vọt lên. Nó không có hào quang rực rỡ, nó chỉ là một hạt châu nhỏ như hạt sương buổi sớm, lặng lẽ treo giữa không trung. Nhưng khi nó xuất hiện, cái khuôn mặt khổng lồ trên bầu trời bỗng lộ vẻ kinh hoàng.

Thời gian quanh Bất Nhị Đường không còn quay cuồng nữa. Nó trở nên êm đềm, sâu lắng. Những mầm cây héo úa bỗng nhiên xanh tươi trở lại, không phải vì được ban phép màu, mà vì chúng tìm lại được “đúng” nhịp điệu của mình.

Diệp Vô Trần lúc này đã gầy sụp đi, gương mặt đầy vết nhăn nheo, nhưng đôi mắt hắn lại sáng rực rỡ hơn bao giờ hết. Hắn đưa tay đón lấy hạt châu nhỏ bé kia.

“Tên của nó là gì?” Tô Nguyệt Dao nghẹn ngào hỏi khi thấy hắn dần trẻ lại (do dược tính của đan dược phản phệ giúp hồi phục).

Vô Trần mỉm cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng thanh thản:

“Đây là **Nhân Gian Nhất Niệm Đan**. Nó không giúp người ta trường sinh, nó cũng không tăng tiến tu vi. Nó chỉ khiến một khắc của hôm nay… kéo dài vĩnh viễn trong trái tim người cầm nó.”

Hắn nhìn lên bầu trời, nơi ý chí của Phùng Kinh Thiên đang dần tan rã vì không chịu nổi áp lực từ “Nhân Tâm” chân chính.

“Phùng Kinh Thiên, ngươi dùng Thiên Đạo để ép thời gian ngừng lại. Ta dùng Nhân Đạo để khiến thời gian trở nên ý nghĩa. Cuộc đấu này, ngươi đã thua từ khi bắt đầu rồi.”

Viên đan dược lặng lẽ tan ra, biến thành một cơn mưa bụi mịn màng bao phủ khắp kinh thành. Những người đang tuyệt vọng tìm thấy niềm vui, những người đang hận thù tìm thấy sự buông bỏ. Dịch bệnh của Phùng Kinh Thiên – cái gọi là Thiên Cực Tịch Diệt – đã bị xóa sạch không còn một dấu vết.

Trong hư không, Diệp Vô Trần dường như lại thấy Mặc Thiên Hành đang đứng đó, vỗ tay tán thưởng, miệng vẫn lầm bầm khúc ca: *”Tiên đạo nghìn năm là giả dối, một chén rượu nồng thỏa chí đời…”*

Vô Trần khẽ thở dài, hắn ngồi bệt xuống đất, dựa lưng vào chiếc lò luyện cũ kỹ. Hắn nhìn Lục Manh và Nguyệt Dao đang lao về phía mình, rồi lại nhìn thanh kiếm gỗ Bất Nhị nằm cạnh bên.

Hôm nay, hắn luyện đan trong hư không, lấy thời gian làm dược. Nhưng quan trọng nhất, hắn đã luyện ra được một chút hy vọng cho thế gian đang lạnh lẽo này.

Trời đã sáng hẳn. Một tia nắng ban mai yếu ớt xuyên qua làn sương mỏng, đậu trên vai vị Đan Thần vừa dùng cả tính mạng để cá cược với trời xanh. Bất Nhị Đường lại trở về vẻ yên bình vốn có, nhưng từ sâu trong lớp đất đá, một sức sống mới đã bắt đầu đâm chồi, không một sức mạnh tiên gia nào có thể dập tắt được nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8