Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 129: Nghịch chuyển âm dương
CHƯƠNG 129: NGHỊCH CHUYỂN ÂM DƯƠNG
Kinh thành Đông Huyền Châu sau cơn đại dịch “Thiên Cực Tịch Diệt” giống như một pho tượng đá vừa trải qua một trận gột rửa của thời gian. Những hạt mưa từ “Nhân Gian Nhất Niệm Đan” tan biến vào hư không, để lại một bầu không khí trong vắt đến lạ thường. Nhưng trong sự thanh khiết ấy, hơi thở của cái chết vẫn đậm đặc đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Dịch bệnh đã lui, nhưng những người đã ngã xuống thì không tỉnh lại.
Dọc theo những con phố dài lát đá xanh, xác người nằm chồng chất. Có những người mẹ vẫn trong tư thế ôm chặt lấy con, có những vị tướng sĩ tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm, và có cả những hài nhi bé bỏng mà đôi mắt vĩnh viễn khép lại khi chưa kịp thấy ánh bình minh đầu tiên sau đại nạn. Những thi thể ấy không hề thối rữa do tác động của đan đạo truyền thừa từ Tiên giới, họ giống như những bức tượng sáp bị rút cạn linh hồn, khô héo và lạnh lẽo.
Diệp Vô Trần đứng giữa quảng trường trung tâm, dưới chân là chiếc Quy Phàm Lô cũ kỹ đang tỏa ra những luồng khói xám nhạt. Gương mặt hắn trắng bệch như tờ giấy, mái tóc dài vốn dĩ đen mượt giờ đây đã điểm bạc quá nửa. Dùng một niệm của nhân gian để đối kháng với Thiên Đạo là một hành động đi ngược lại quy luật của tự nhiên. Hắn đã thắng Phùng Kinh Thiên trong trận chiến về tâm đạo, nhưng cái giá phải trả là sự cạn kiệt của sinh cơ.
“Vô Trần… đủ rồi.” Tô Nguyệt Dao lao đến, đôi tay run rẩy ôm lấy cánh tay gầy gò của hắn. Lòng bàn tay nàng cảm nhận được cái lạnh thấu xương đang truyền ra từ da thịt hắn. “Huynh đã cứu được thành phố này, cứu được cả châu lục này rồi. Hãy nghỉ ngơi đi…”
Lục Manh đứng bên cạnh, thanh trọng kiếm trong tay cắm sâu xuống đất làm điểm tựa. Gã thợ rèn cục mịch ấy giờ đây cũng đầy vết thương, nhưng đôi mắt gã đỏ hoe khi nhìn thấy vị sư phụ vốn dĩ tiêu sái của mình lại trở nên tiều tụy như một ngọn đèn trước gió.
Diệp Vô Trần không nhìn Nguyệt Dao, đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng của hắn đang dõi theo những đốm sáng nhỏ li ti đang bay lơ lửng trên không trung. Đó là những mảnh linh hồn còn sót lại, những tia thần thức chưa kịp tan biến vào u minh của hàng vạn con người đã ngã xuống.
“Vẫn chưa đủ.” Thanh âm của hắn khàn đục, giống như tiếng đá cuội cọ xát vào nhau. “Nguyệt Dao, cô nhìn xem… Thế giới này không nên yên tĩnh như thế này.”
Hắn đưa bàn tay run rẩy chỉ về phía một người lính trẻ nằm cách đó không xa, người lính ấy chỉ chừng mười tám tuổi, trên ngực vẫn còn đeo một chiếc túi thơm nhỏ – vật đính ước của một cô gái thôn quê nào đó đang chờ đợi.
“Họ chết vì sự kiêu ngạo của Tiên giới, chết vì cái gọi là ‘Thiên Đạo Vô Tình’ của Phùng Kinh Thiên. Nếu ta cứ thế để họ đi, thì cái ‘Đạo’ mà ta theo đuổi chẳng qua cũng chỉ là một sự dối trá cao cấp mà thôi.”
“Nhưng huynh muốn làm gì?” Nguyệt Dao sững sờ, một dự cảm bất lành dâng lên trong lòng nàng. “Nghịch chuyển sinh tử là cấm kỵ của trời đất! Ngay cả khi huynh ở đỉnh cao Đan Đế, huynh cũng từng nói rằng cải tử hoàn sinh là điều không thể!”
Diệp Vô Trần khẽ cười, một nụ cười nhợt nhạt nhưng tràn đầy sự kiêu hãnh của một người đã thấu hiểu hồng trần.
“Trước đây ta nói không thể, là vì lúc đó ta dùng Tiên Đạo để nhìn nhận cái chết. Với Tiên giới, cái chết là sự chấm dứt của một công cụ, là sự thu hồi của linh khí. Nhưng bây giờ, ta nhìn nó bằng Phàm Tâm.”
Hắn đột nhiên đứng thẳng dậy, thân hình gầy yếu ấy bỗng chốc tỏa ra một khí thế khiến trời đất phải rung chuyển. Hắn nắm chặt thanh kiếm gỗ Bất Nhị nằm cạnh chiếc lò luyện đan sứt mẻ.
“Lục Manh! Trấn giữ bốn phương! Nguyệt Dao, hãy dùng linh thảo của cô, rải khắp kinh thành này cho ta!”
Diệp Vô Trần quát lớn, tiếng vang như sấm dội giữa ban ngày. Lục Manh không chút do dự, gầm lên một tiếng, chân khí trong người bộc phát, cắm bốn thanh trọng kiếm do chính mình đúc xuống bốn góc quảng trường, tạo thành một hộ đạo trận pháp thô sơ nhưng kiên cố. Tô Nguyệt Dao dù đang rơi lệ, nhưng cũng cắn răng lấy ra túi trữ vật, hàng nghìn, hàng vạn gốc linh thảo – từ những loại quý hiếm nhất đến những nhành cỏ khô bình dị nhất – theo một cái phất tay của nàng bay ra như một trận mưa hoa.
Diệp Vô Trần nhắm mắt lại. Trong tâm trí hắn, vạn vật không còn là những cá thể riêng biệt. Hắn thấy kinh thành này là một cái lò luyện lớn nhất thế gian. Hắn thấy dòng máu của người chết là dược dẫn, thấy sự tiếc thương của người sống là lửa thần.
“Quy Phàm Lô, mượn sức mạnh của nhân gian cho ta!”
Hắn đập mạnh tay vào chiếc lò luyện cũ kỹ. *Keng!* Một tiếng chuông đồng vang lên trầm hùng, truyền đi nghìn dặm. Từ trong lò, một ngọn lửa không có màu sắc, không có nhiệt độ bùng lên. Đó là ngọn lửa của **Nhân Tính**.
Diệp Vô Trần bắt đầu múa thanh kiếm gỗ. Mỗi một đường kiếm vẽ ra một vòng tròn thái cực trong hư không. Hắn không dùng linh lực để chiến đấu, hắn dùng “Ý” để dẫn dắt quy luật.
“Vạn vật có sinh tất có tử, có dương tất có âm. Nhưng âm dương vốn dĩ chung một nguồn gốc. Ta lấy danh nghĩa Vô Trần, lấy Đan Tâm của cả đời tu luyện, cầu xin Nhân Thế mở cho một con đường!”
Trên bầu trời, những đám mây đen vốn đã tan biến giờ đây lại cuồn cuộn kéo về. Lần này không phải là dịch bệnh, mà là Thiên Phạt. Trời không cho phép ai chạm vào luân hồi. Những tia sét đỏ rực như máu bắt đầu luồn lách giữa các tầng mây, nhắm thẳng vào đỉnh đầu Diệp Vô Trần mà giáng xuống.
*Oành!*
Lục Manh gào thét, nâng đe thợ rèn lên che chắn cho sư phụ. Chấn động làm xương cốt gã rạn nứt, nhưng gã vẫn đứng vững như một ngọn núi đá.
“Sư phụ! Người cứ làm đi! Con chưa chết thì Thiên Lôi không thể chạm vào lò!”
Diệp Vô Trần không nghe thấy gì nữa. Hắn đã nhập định. Thần thức của hắn đang du hành trong một không gian mịt mù, nơi hàng vạn linh hồn đang đứng ngơ ngác bên bờ một dòng sông xám xịt.
“Trở lại!” Hắn gầm khẽ trong vô thức.
Trong thực tại, Quy Phàm Lô rung động dữ dội. Những gốc linh thảo đang bay lơ lửng bỗng chốc tan thành bụi phấn, nhưng không phải thành dược dịch bình thường, mà biến thành một loại khí xanh biếc tràn ngập sức sống. Loại khí này len lỏi vào từng kẽ đá, chui vào lỗ chân lông của những thi thể lạnh lẽo.
Diệp Vô Trần đưa tay vào giữa ngọn lửa không màu trong lò. Da thịt hắn lập tức cháy xém, nhưng hắn không hề run rẩy. Hắn đang rút ra từ chính linh hồn mình những mảnh ký ức về cuộc sống – tiếng trẻ con khóc, mùi cơm chín buổi chiều tà, tiếng cười trong chén rượu cùng Mặc Thiên Hành.
Hắn đem những thứ đó luyện vào “Nhân Gian Nhất Niệm Đan” còn sót lại trên tay.
“Nghịch chuyển âm dương, không cần thần thông Quảng Đại, chỉ cần một chút vương vấn hồng trần.”
Hắn ném viên đan vào giữa đám tro tàn của linh thảo. Một vòng tròn ánh sáng màu nhạt từ quảng trường lan tỏa ra. Đi tới đâu, màu sắc rực rỡ quay trở lại tới đó. Những người lính tử trận, sắc mặt bắt đầu có chút hồng hào. Những hài nhi vốn dĩ đã ngừng thở, lồng ngực bỗng chốc phập phồng một cái cực nhẹ.
Thiên Lôi trên cao như giận dữ đến cực điểm. Một tia sét to bằng cột nhà, mang theo uy áp hủy diệt vạn vật bổ xuống.
“Cút!”
Một bóng dáng rách rưới, tay cầm vò rượu, tay cầm thanh kiếm mang tên “Bất Nhị” xuất hiện giữa hư không. Đó là ý chí còn lại của Mặc Thiên Hành. Ông cười hào sảng, một kiếm vung ra, xẻ đôi tia sét ấy làm hai nửa.
“Tiểu tử, ngươi luyện đan của ngươi, ông già này hôm nay cùng ngươi nghịch thiên một lần cho thỏa!”
Có sự trợ giúp của Mặc Thiên Hành, Diệp Vô Trần càng điên cuồng hơn. Hắn cắn đầu lưỡi, phun một ngụm máu tinh thuần nhất vào trong lò. Đây là máu của một Đan Đế, chứa đựng quy tắc của vạn năm tu luyện.
“Dùng huyết của ta làm cầu, dùng tâm của ta làm đường. Linh hồn lạc lối, nghe tiếng chuông mà quay lại!”
*Keng! Keng! Keng!*
Mỗi tiếng chuông là một lần chấn động linh hồn.
Lúc này, ở ngoại ô kinh thành, một người phụ nữ đang than khóc bên thi thể chồng bỗng nhiên sững lại. Nàng thấy ngực chồng mình rung lên. Một hơi thở khàn đặc phát ra từ cuống họng anh ta.
“Nước… nước…”
Tiếng gọi ấy nhỏ như tiếng muỗi kêu, nhưng trong sự tĩnh lặng của cái chết, nó giống như một tiếng sét khai thiên lập địa.
Tiếp theo đó là tiếng ho, tiếng thở dốc, và tiếng khóc oa oa của một đứa trẻ vừa “sinh ra” lần thứ hai. Một người, mười người, trăm người… Cả kinh thành vốn là một nghĩa địa khổng lồ bỗng chốc rung chuyển bởi những âm thanh của sự sống.
Diệp Vô Trần quỳ thụp xuống đất. Hắn không còn chút sức lực nào để đứng vững. Máu từ mắt, mũi, tai hắn chảy ra ròng ròng. Nghịch chuyển âm dương cho hàng vạn người là một tội ác đối với Thiên Đạo, nhưng lại là một đại đức đối với nhân gian.
“Huynh làm được rồi… Vô Trần, họ tỉnh lại rồi!” Tô Nguyệt Dao ôm lấy hắn, nước mắt giàn dụa.
Hắn nhìn thấy những người lính vừa tỉnh lại đang ngơ ngác nhìn quanh, nhìn thấy người mẹ trẻ đang điên cuồng hôn lên má đứa con vừa tỉnh giấc. Hắn thấy ánh nắng thực sự của mặt trời chiếu rọi lên những gương mặt còn ngơ ngác vì vừa trở về từ cõi chết.
Bầu trời đen kịt bắt đầu tản ra vì không thể khuất phục được ý chí của con người. Phùng Kinh Thiên – vị thiên tài kiêu ngạo của Tiên giới, kẻ vẫn đang quan sát từ một kẽ nứt không gian – cảm thấy một nỗi sợ hãi chưa từng có. Hắn ta thấy đạo tâm của mình đang sụp đổ. Cái “Thiên Đạo” lạnh lẽo mà hắn theo đuổi hóa ra lại mỏng manh đến thế trước một gã đan sư lười biếng.
Diệp Vô Trần mỉm cười. Mái tóc trắng của hắn phất phơ trong gió. Hắn đã thực sự trở thành một kẻ phàm nhân – một kẻ phàm nhân không còn chút tu vi, không còn thọ mệnh nghìn năm, nhưng trong lòng hắn lúc này là cả một vũ trụ viên mãn.
Hắn vươn tay, chạm vào cái lò sứt mẻ.
“Quy Phàm… về nhà thôi.”
Chiếc lò luyện đan cũ kỹ bỗng rạn nứt thành từng mảnh, biến thành tro bụi, hoàn thành sứ mệnh cuối cùng của nó. Diệp Vô Trần ngả đầu vào vai Nguyệt Dao, hơi thở nhẹ tênh. Hắn không chết, nhưng hắn đã dùng toàn bộ “Đan Thần” của mình để đánh đổi lấy sự sống cho thành phố này.
Mặc Thiên Hành thu kiếm, nhìn đống đổ nát của Tiên đạo và sự hồi sinh của Nhân gian, ngửa cổ uống một ngụm rượu cuối cùng, rồi cười vang trời:
“Đan thần? Không, đây mới là Nhân thần.”
Dưới chân họ, Bất Nhị Đường vẫn đứng vững. Và giữa đống tro tàn của linh dược, một nhành cỏ dại màu xanh biếc đang vươn lên mạnh mẽ, mang theo sức sống của một chương mới trong lịch sử Linh Hoàn Đại Lục. Diệp Vô Trần biết, từ nay về sau, trời cao không còn là thứ đáng sợ nhất, vì trái tim của con người đã tìm thấy ngọn lửa để sưởi ấm chính mình.