Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 137: Thiên Đạo hồi tâm
**Chương 137: Thiên Đạo hồi tâm**
Sương đêm phủ mờ những rặng liễu rủ bên bờ suối ngoài trấn nhỏ. Cả một vùng Đông Huyền Châu sau những chấn động dữ dội của trận quyết chiến trên đỉnh Đại Tuyết Sơn dường như đang chìm vào một giấc ngủ sâu để tự xoa dịu những vết thương âm ỉ. Không còn những tiếng sấm sét phán xét cuồng bạo của Thiên đạo, không còn hơi thở sắc lạnh của Tiên giới, không gian chỉ còn lại tiếng côn trùng nỉ non trong bụi cỏ và tiếng gió luồn qua những khe cửa gỗ mục.
Tại Bất Nhị Đường, ngọn đèn dầu trên bàn gỗ hắt ra ánh sáng vàng vọt, soi rõ những gương mặt đã trải qua bao dâu bể.
Phùng Kinh Thiên ngồi bên bục cửa, đôi bàn tay từng điều khiển thiên lôi và vạn trượng hào quang giờ đây đang hơi run rẩy vì nhức mỏi. Việc gánh hai thùng nước từ giếng làng về dược điếm là một việc mà ngay cả một thiếu niên mười lăm tuổi ở trấn này cũng có thể làm, nhưng với một “Tiên tử” vừa bị trảm đi thần tính như hắn, đó lại là một thử thách gian nan đến lạ lùng. Hắn cảm thấy bắp chân mình căng cứng, khớp vai ê ẩm, và lạ nhất là một cảm giác trống rỗng trong dạ dày – một thứ cảm giác mà hàng ngàn năm tu hành, chỉ dựa vào linh khí và tiên đan để tồn tại, hắn đã hoàn toàn quên lãng.
“Đói rồi sao?”
Tiếng của Diệp Vô Trần vang lên nhẹ tênh. Hắn đang đứng bên kệ thuốc, tay lách cách sắp xếp lại những bọc linh chi héo và cỏ đuôi ngựa. Hắn không nhìn Phùng Kinh Thiên, nhưng dường như mọi sự biến chuyển nhỏ nhất trong nhịp thở của đối phương đều không thoát khỏi cảm quan của vị Đan sư này.
Phùng Kinh Thiên hơi cúi đầu, mái tóc dài không còn phát ra ánh sáng bạc của thần thánh mà rũ xuống như một người phàm bình thường. Hắn khẽ gật đầu, giọng khản đặc:
“Vị giác của ta… bắt đầu cảm thấy sự thôi thúc. Đây là cảm giác của phàm nhân khi sắp đến giờ dùng bữa sao?”
“Không chỉ là dùng bữa,” Diệp Vô Trần quay lại, đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ nghìn năm. “Đó là sự thèm khát sự sống. Khi ngươi không còn tiên khí để duy trì hư thể, ngươi buộc phải nương tựa vào vạn vật xung quanh để tồn tại. Một bát cơm, một ngụm nước, một hơi ấm từ bếp lửa… Đó chính là những mối dây liên kết đưa ngươi trở lại với thực tại.”
Lúc này, từ phía gian bếp nhỏ, mùi thơm của cá kho tộ quyện với hương gừng tươi và hành lá bắt đầu lan tỏa. Tiếng “xèo xèo” của mỡ nóng chạm vào đáy nồi, tiếng bát đũa va vào nhau lách cách của Tô Nguyệt Dao tạo nên một bản nhạc dung dị nhưng đầy sức sống.
Mặc Thiên Hành khật khưỡng từ góc sân bước vào, trên tay vẫn cầm bầu rượu cũ, cười khà khà:
“Ha ha! Chúc mừng Phùng đại tiên tử chính thức hạ phàm. Ngươi có biết không, ở nhân gian này, đắng cay mặn ngọt đều có vị của nó. Thần tiên trên cao chỉ uống sương sớm, ăn quả thiêng, cuộc đời họ chẳng khác gì một mặt gương phẳng lặng, đẹp đẽ đấy nhưng lạnh lẽo vô cùng. Chỉ có vị cá kho của Nguyệt Dao cô nương mới có thể dạy cho ngươi biết thế nào là ‘hương hỏa nhân gian’.”
Nguyệt Dao bê ra một chiếc khay gỗ, trên đó là bốn bát cơm trắng bốc khói nghi ngút và một đĩa cá kho vàng óng ánh màu hổ phách. Nàng khẽ vén lọn tóc mai, mỉm cười nhìn Phùng Kinh Thiên:
“Phùng huynh, đừng quá gò bó. Ở Bất Nhị Đường không có lễ nghi tiên giới, cũng không có quy tắc của Thiên đạo. Chỉ có một quy tắc duy nhất là: Đã ngồi vào bàn thì phải ăn cho thật ngon. Ăn để thấy mình còn sống.”
Phùng Kinh Thiên cầm đôi đũa tre một cách vụng về. Dưới sự hướng dẫn bằng ánh mắt của Lục Manh – gã đệ tử lực lưỡng đang ngồi đối diện – hắn đưa một miếng thịt cá vào miệng.
Vị mặn mòi của muối biển, vị cay nồng của ớt khô, cái ngọt béo của mỡ cá và mùi thơm nồng nàn của tiêu rừng… Tất cả nổ tung trong khoang miệng hắn. Phùng Kinh Thiên sững người, đôi mắt vốn chỉ chứa đựng những đạo tắc khô khan bỗng dưng đỏ hoe. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má hắn, rơi thẳng vào bát cơm trắng.
Ngàn năm luân hồi trong một hơi thở của Diệp Vô Trần vừa rồi chỉ là ảo ảnh tâm linh, nhưng miếng cá kho này lại là “đạo quả” thực sự khiến hắn chạm tới thực tại. Hắn không khóc vì đau thương, mà khóc vì chợt nhận ra mình đã đánh mất những điều giản đơn này suốt vạn năm chinh phạt đỉnh cao vô vọng.
Diệp Vô Trần lẳng lặng gắp thêm một miếng rau xanh vào bát của Phùng Kinh Thiên, đoạn nhấp một ngụm trà loãng. Hắn không nói gì, vì hắn biết lúc này, im lặng chính là loại đan dược tốt nhất để xoa dịu một linh hồn vừa thức tỉnh.
***
Trong lúc Bất Nhị Đường đang chìm trong bữa cơm ấm áp, bên ngoài vòm trời, một sự biến chuyển kinh thiên động địa nhưng lại diễn ra vô cùng âm thầm bắt đầu khởi phát.
Thiên Môn – cánh cổng uy nghiêm ngăn cách giữa thần thánh và trần gian – sau khi chứng kiến sự sụp đổ của “Vật chứa” Phùng Kinh Thiên, vốn định phát động một cuộc thanh tẩy tàn khốc hơn. Những đám mây đen cuồn cuộn tụ lại trên đỉnh Tuyết Sơn, lôi điện tím ngắt vặn xoắn như những con rồng điên dại đang chực chờ giáng xuống.
Thế nhưng, chính vào giây phút Phùng Kinh Thiên rơi nước mắt, và chính vào khoảnh khắc Diệp Vô Trần gieo mầm ý niệm “Vạn vật hữu linh” vào linh hồn của cựu thủ lĩnh Tiên giới, quy luật vận hành của toàn bộ thế giới bỗng nhiên thay đổi.
Những đám mây đen đang hung tợn bỗng nhiên tan rã ra. Từ trong tâm của những cơn bão sấm sét, từng hạt mưa lờ mờ bắt đầu rơi xuống. Đây không phải là “Linh Nhiễm” chết chóc, cũng không phải là “Thiên Phạt” lạnh lùng.
Mưa rơi xuống những vùng đất khô cằn ở Nam Hoang Yêu Châu, nơi chiến hỏa vừa đi qua. Mưa thấm vào những hố sâu của Huyết Đan Môn để lại, gột rửa đi mùi máu tanh nồng và oán khí uất nghẹn. Mưa rơi lên những ngôi mộ mới đắp ở Đông Huyền Châu, làm những hạt giống cỏ dại nảy mầm chỉ sau một đêm.
Diệp Vô Trần đứng dậy, bước ra hiên nhà, ngửa lòng bàn tay hứng lấy những hạt mưa mát rượi.
“Thiên Đạo… đang hồi tâm.” Hắn khẽ lầm bầm.
Mặc Thiên Hành đặt bầu rượu xuống, đôi mắt sắc sảo nhìn lên bầu trời:
“Lão Diệp, ý của ngươi là…”
“Thiên đạo vốn không có tình, nó chỉ là một tấm gương phản chiếu ý chí của những kẻ mạnh nhất.” Diệp Vô Trần giải thích, giọng nói thâm trầm như hòa cùng nhịp đập của đất trời. “Trước đây, Tiên giới cai trị bằng sự sợ hãi và vứt bỏ hồng trần, nên Thiên đạo mới tàn nhẫn như vậy. Nay Phùng Kinh Thiên – người đại diện cho ý chí Thiên đạo – đã chịu nhập phàm, đã cảm nhận được hơi ấm của bát cơm, chén trà, thì tấm gương của đất trời cũng bắt đầu soi chiếu những hơi ấm đó.”
Lúc này, một luồng hào quang nhàn nhạt, nhu hòa như ánh trăng vỡ vụn bắt đầu từ cơ thể Phùng Kinh Thiên tỏa ra, rồi bay vút lên trời cao, hòa vào những đám mây mưa. Đó là phần “Thần tính” tinh khiết nhất mà hắn đã buông bỏ, nay không mất đi mà quay về để trung hòa với sự lạnh lẽo của quy luật tự nhiên.
Khắp Linh Hoàn Đại Lục, những người tu hành đang bế quan sững sờ nhận ra linh khí trong thiên địa không còn thô bạo như trước. Nếu như trước đây, việc hấp thu linh khí giống như phải nuốt những mảnh thủy tinh sắc lẹm vào người, thì giờ đây, linh khí mềm mại như làn khói, dịu dàng như hơi thở của mẹ.
Những con bệnh nằm liệt giường ở các ngôi làng xa xôi chợt cảm thấy lồng ngực nhẹ bẫng. Những gốc linh thảo héo úa do bị vắt kiệt để luyện đan bỗng nhiên vươn vai, nở ra những đóa hoa nhỏ màu trắng tinh khôi.
Thế giới đang tự chữa lành. Không cần những viên tiên đan hào quang vạn trượng, không cần những phép thuật hồi sinh kinh thế, chính sự “thấu hiểu” đã là loại thuốc quý nhất dành cho chúng sinh.
***
Trong sâu thẳm của ý thức, Diệp Vô Trần cảm nhận được Quy Phàm Lô trên mái nhà đang rung động nhè nhẹ. Cái lò sứt mẻ ấy dường như đã no đầy “Tâm đạo”. Một viên đan dược vô hình đang được luyện chế giữa không gian, dược liệu chính là lòng trắc ẩn của Phùng Kinh Thiên, sự kiên trì của Lục Manh, tình cảm chân chất của Nguyệt Dao và cả sự tiêu sái thoát tục của Mặc Thiên Hành.
Đó chính là “Nhân Gian Đại Đan”.
Viên đan này không có hình dạng cố định. Nó chia nhỏ thành hàng triệu mảnh nhỏ, bay theo những cơn gió đi khắp các châu lục. Nó rơi vào lòng những người mẹ đang bế con, rơi vào đôi bàn tay run rẩy của những lão nông đang cày ruộng, rơi vào tâm trí của những vị quan thanh liêm đang trăn trở vì dân.
Diệp Vô Trần quay vào trong, thấy Phùng Kinh Thiên đã buông bát cơm, sắc mặt hồng nhuận hơn hẳn. Hắn nhìn Phùng Kinh Thiên và nói:
“Sáng mai, ngươi theo Lục Manh vào rừng hái thuốc. Chúng ta cần cỏ Cam Thảo và địa cốt bì để sắc thuốc cho những người già trong trấn bị ho khan mùa này. Nhớ kỹ, khi hái thuốc, hãy trò chuyện với cây cỏ. Nếu ngươi nghe được tiếng của đất, ngươi sẽ biết loài thảo mộc nào đang muốn hiến dâng sự sống của mình để cứu người.”
Phùng Kinh Thiên đứng bật dậy, cung kính chắp tay, hành một cái lễ mà không một tiên nhân nào từng thực hiện: đó là lễ tiết của một người học việc chân chính.
“Kinh Thiên… tuân lệnh sư phụ.”
Diệp Vô Trần cười xòa: “Ta chưa từng nói nhận ngươi làm đồ đệ. Ở đây, ngươi chỉ là người giúp việc. Nhưng nếu một ngày nào đó ngươi hiểu được tại sao giọt mưa lại mát và bát cơm lại ngọt, lúc đó, ngươi chính là Đan sư của chính cuộc đời mình.”
Tô Nguyệt Dao nhìn khung cảnh ấy, lòng tràn đầy niềm vui sướng. Nàng chợt nhận ra rằng, vẻ đẹp của Diệp Vô Trần không nằm ở lúc hắn vung tay tạo ra kỳ tích đan đạo, mà nằm ở lúc hắn bình thản ngồi nhấp trà, dùng sự bao dung để hóa giải mọi oán hận nghìn trùng.
Đêm ấy, lần đầu tiên sau nhiều thế kỷ, cả đại lục được bao phủ trong một giấc ngủ không mộng mị, không sợ hãi.
Trên mái nhà của Bất Nhị Đường, bóng tối dần tan, lộ ra những tia sáng bạc đầu tiên của ngày mới. Ở phương Đông, mặt trời chưa mọc nhưng ánh rạng đông đã bắt đầu ửng hồng. Đó không phải là hỏa diễm của luyện đan hỏa, mà là ngọn lửa của sự sống mới bắt đầu bừng cháy từ đống tro tàn của sự vô tình.
Hành trình “Lấy Đạo Nhập Phàm” của Diệp Vô Trần không còn là một hành trình cô độc nữa. Hắn đã tìm thấy con đường đưa tất cả cùng về với nguồn cội – nơi mà thần, tiên hay người phàm, đều khởi đầu bằng một trái tim biết rung động trước vẻ đẹp của nhân gian.
Dưới hiên nhà, Mặc Thiên Hành đã ngủ say từ lúc nào, bầu rượu đổ nghiêng, một chút chất lỏng sóng sánh rớt xuống nền đất. Diệp Vô Trần nhẹ nhàng lấy chiếc áo choàng khoác lên người vị bằng hữu cũ. Hắn nhìn ra xa xôi, nơi Thiên Môn giờ chỉ còn là một vệt mờ nhạt như một vết sẹo đã lành trên da thịt bầu trời.
“Tiên giới… Phùng Kinh Thiên… Tất cả cũng chỉ là một giấc mộng dài. Chỉ có bát cá kho này mới là thực tại,” hắn lầm bầm, môi nở một nụ cười thong dong, tiêu sái lạ kỳ.
Thiên Đạo hồi tâm, nhân tâm cũng hồi hương. Thế gian từ nay, tuy vẫn còn khổ ải, nhưng đã có một liều “Tâm đan” mang tên Bất Nhị Đường luôn tỏa ngát hương thơm giữa dòng đời hối hả.