Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 136: Một ngàn năm luân hồi trong một hơi thở
**CHƯƠNG 136: MỘT NGÀN NĂM LUÂN HỒI TRONG MỘT HƠI THỞ**
Nắng chiều ở trấn nhỏ vùng biên thùy này luôn có một vẻ uể oải đặc trưng, nó không gắt gỏng như nắng vàng của đại mạc, cũng không lăng lệ như linh quang trên đỉnh chín tầng trời. Nó vàng óng như mật, từ từ lướt qua những mái ngói rêu phong của Bất Nhị Đường, khẽ đậu trên bờ vai của Phùng Kinh Thiên.
Vị cựu thiên tài số một Tiên giới, người từng một tay khuấy động phong vân, kẻ từng coi chúng sinh là quân cờ trên bàn cờ Thiên Đạo, lúc này đang đứng ngẩn ngơ bên giếng nước. Trong cổ họng hắn, dư vị của viên đan dược mà Diệp Vô Trần đưa cho vẫn còn vương vấn. Đó là một mùi vị kỳ lạ, không phải hương thảo dược thanh khiết của linh đan, mà là vị nồng của bùn đất sau cơn mưa, vị chát của mồ hôi, và một chút ngọt thanh rất khẽ khàng, giống như vị của bát canh hành mà người mẹ nghèo nấu cho đứa con sau buổi cày.
Chỉ một hơi thở.
Đúng, chỉ trong một hơi thở sau khi viên đan ấy tan vào huyết quản, thế giới trong mắt Phùng Kinh Thiên bắt đầu sụp đổ.
Không phải là sự sụp đổ của vật chất, mà là sự sụp đổ của một hệ tư tưởng kiêu ngạo đã tồn tại vạn năm.
***
Trong thức hải của Phùng Kinh Thiên, thời gian bỗng chốc kéo dãn ra vô tận. Hắn không còn thấy mình đang đứng ở Bất Nhị Đường, cũng không còn thấy Diệp Vô Trần.
Hắn thấy mình là một đứa trẻ mồ côi ở một làng chài rách nát.
Cái đói. Đó là cảm giác đầu tiên xâm chiếm lấy hắn. Thần tiên không biết đói, họ chỉ biết thiếu hụt linh khí. Nhưng cái đói này nó chân thực đến mức ruột gan hắn cồn cào như có ngọn lửa đốt, mắt hoa lên vì thiếu chất, bàn chân trần đau đớn khi giẫm lên vỏ sò sắc nhọn. Hắn phải tranh giành một mẩu bánh bao thừa thãi với lũ chó hoang, cảm nhận sự nhục nhã ê chề khi bị người đời mắng chửi.
Trong khoảnh khắc ấy, sự kiêu ngạo của một vị thần linh tan biến. Hắn không phải là kẻ ban phát số phận, hắn chỉ là một sinh linh đang vật lộn để tồn tại qua đêm đen. Hắn cảm nhận được niềm hạnh phúc run rẩy khi có người qua đường ném cho một chiếc áo rách vào đêm đông lạnh giá.
Một ngàn năm luân hồi bắt đầu như thế.
Viên đan của Diệp Vô Trần không phải là dược, mà là “Tâm”. Nó bắt linh hồn cao cao tại thượng của Phùng Kinh Thiên phải chìm xuống đáy cùng của nhân thế.
Hắn hóa thân thành một người lính già trên chiến trường biên ải. Mùi máu tanh nồng xộc vào mũi, tiếng gươm giáo chạm nhau rền trời. Hắn thấy người đồng đội thân thiết nhất gục xuống ngay trước mặt mình, đôi bàn tay hắn nhuốm đầy máu ấm của người bạn ấy. Lần đầu tiên, Phùng Kinh Thiên biết “nỗi đau của sự chia lìa” là gì. Trước đây, khi nhìn xuống từ tiên giới, hắn coi chiến tranh là một quy luật đào thải cần thiết. Giờ đây, khi là một mảnh nhỏ của cuộc chiến ấy, hắn chỉ thấy sự vô nghĩa và nỗi thương tâm tột cùng của những người mẹ chờ con nơi quê nhà.
Hắn hóa thân thành một vị hoàng đế trẻ tuổi, sống trong gấm vóc lụa là, nhưng cô độc giữa vạn người tung hô. Hắn nếm trải cái vị của sự phản bội, cảm giác lạnh lẽo của ngai vàng khi không có một trái tim chân thành ở cạnh.
Hắn hóa thân thành một người nông dân già, lưng còng rạp xuống vì sương gió, bàn tay thô ráp như vỏ cây già. Hắn cảm nhận được niềm vui giản đơn khi thấy lúa trổ bông, sự lo âu khi bầu trời nổi gió bão, và cái thanh thản khi cuối đời được nằm giữa vòng tay con cháu, nhắm mắt xuôi tay mà không hối tiếc điều gì.
Mỗi một kiếp người chỉ đi qua trong một nhịp đập của tim, nhưng những cảm xúc ấy lại nặng ngàn cân, liên tục va đập vào đạo tâm đóng băng vạn năm của hắn.
***
Bên ngoài thực tại, thời gian mới trôi qua chưa đầy ba nhịp thở.
Diệp Vô Trần vẫn nằm đó trên chiếc ghế dựa cũ, mắt lim dim, bàn tay vẫn còn hơi hơi nâng chén trà nứt miệng. Nhưng đôi mắt hắn, thứ ánh sáng tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng kia, đang theo dõi từng biến động nhỏ nhất trên gương mặt của Phùng Kinh Thiên.
Tô Nguyệt Dao bước ra khỏi bếp, đôi tay vẫn còn vương chút bột mì, nàng lau mồ hôi trên trán rồi tò mò nhìn về phía gã thanh niên đang đứng bất động như tượng gỗ bên giếng nước.
“Vô Trần huynh, hắn sao vậy? Sao trông mặt hắn lúc thì đau đớn, lúc lại cười một mình thế kia? Hay là… viên thuốc của huynh có độc?”
Diệp Vô Trần không mở mắt, chỉ khẽ đáp: “Hắn đang đi qua một con đường dài nhất trong đời mình. Một con đường mà vạn năm qua hắn chưa từng liếc nhìn một lần. Độc hay không độc, phải xem trái tim hắn cứng cỏi đến mức nào, hay mềm yếu đến mức nào.”
Lục Manh cũng dừng tay búa ở lò rèn bên cạnh, lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt chữ điền: “Đại ca, ta thấy tên này không giống người thường. Khí thế của hắn lúc trước làm ta thấy sợ, nhưng bây giờ… sao ta thấy hắn có chút đáng thương.”
“Kẻ mạnh nhất chính là kẻ đáng thương nhất,” Diệp Vô Trần thong thả nói, “vì họ không còn đường để lui, chỉ có thể đứng trên đỉnh cao mà hóa thành đá lạnh.”
Mặc Thiên Hành, kẻ nát rượu vẫn hay ngủ bờ ngủ bụi, bỗng nhiên từ trên mái nhà nhảy xuống, thanh kiếm gỗ bên hông rung nhẹ. Lão nheo mắt nhìn Phùng Kinh Thiên, sau đó thở dài một tiếng:
“Lão Diệp, ngươi ác thật. Cho hắn ăn ‘Vạn Kiếp Hồng Trần Đan’, ngươi không sợ hắn vỡ nát thần hồn sao? Kẻ luyện đan không sợ chết, kẻ tu tâm mới sợ sống không ra hồn người.”
Diệp Vô Trần bấy giờ mới mở mắt, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mây tím đang kéo về: “Hắn vốn đã vỡ nát từ khi quyết định trảm đứt bụi trần để cầu đạo. Ta chỉ đang nhặt những mảnh vỡ đó lại, rồi dán chúng lại bằng nhựa của cây đời. Có thể sẽ có sẹo, có thể sẽ xấu xí, nhưng ít ra… đó là một tâm hồn hoàn chỉnh.”
***
Trở lại với thức hải của Phùng Kinh Thiên.
Đến kiếp thứ chín trăm chín mươi chín, hắn thấy mình là một lão mù hành khất, ngồi bên lề đường trong tiết trời đông chí. Tuyết rơi trắng xóa lên mái tóc bạc phơ của hắn. Hắn không nhìn thấy gì, nhưng tai hắn nghe thấy rõ mồn một tiếng bước chân của dòng đời đi ngang qua. Người khinh rẻ, kẻ thương hại, người tò mò.
Giữa cơn rét thấu xương ấy, một bàn tay nhỏ nhắn hơi thô ráp bỗng đặt vào tay hắn một củ khoai lang nướng nóng hổi.
“Lão bá bá, ăn đi kẻo lạnh.” Giọng nói ấy thanh tao và ấm áp vô ngần.
Phùng Kinh Thiên run rẩy nâng củ khoai lên. Mùi thơm bình dị ấy xuyên thấu qua mọi giác quan, khiến hắn bật khóc. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt nhăn nheo của lão mù.
Tại sao?
Tại sao một thứ tầm thường đến cực điểm này lại khiến tâm cảnh vốn kiên cố hơn kim cương của hắn run rẩy?
Tại sao hàng vạn năm đứng trên đỉnh Tiên giới, nắm giữ sức mạnh diệt thế, hắn chưa bao giờ cảm thấy ấm áp như một củ khoai lang rách nát này?
Trong khoảnh khắc ấy, hắn nghe thấy tiếng nứt vỡ.
Đó là tiếng nứt vỡ của “Thiên Đạo Vô Tình” mà hắn từng tôn thờ. Một âm thanh khô khốc, giống như tảng băng vạn năm gặp phải mặt trời mùa hạ. Sức mạnh thần thánh, linh khí nồng nặc, quyền uy tối thượng… tất cả đều như khói mây nhạt nhòa.
Hắn chợt thấy một bóng người đi tới. Một thanh niên mặc thanh y giản dị, bước chân thong dong giữa tuyết trắng. Người ấy đứng trước mặt hắn, đôi mắt không chứa đựng uy nghiêm nhưng lại bao dung như mặt đất.
“Phùng Kinh Thiên,” giọng nói của Diệp Vô Trần vang lên, không phải từ lỗ tai, mà từ sâu thẳm tâm linh. “Ngươi đã thấy gì?”
Phùng Kinh Thiên – lúc này trong hình hài lão mù – run rẩy đáp: “Ta thấy… ta thấy ta không là gì cả. Ta chỉ là một hạt bụi giữa vạn trượng hồng trần.”
“Đúng,” Diệp Vô Trần mỉm cười, một nụ cười ấm áp như nắng sớm. “Nhưng ngươi là hạt bụi có linh hồn. Ngươi thấy hạt bụi nhỏ bé, nên ngươi mới thấy thế gian này vĩ đại. Ngươi từng coi mình là mặt trời, nên thế gian trong mắt ngươi mới u tối và nhỏ mọn. Bây giờ, ngươi đã sẵn sàng tỉnh lại chưa?”
“Ta…” Phùng Kinh Thiên ngập ngừng. Hắn sợ. Lần đầu tiên một vị thần biết sợ hãi. Hắn sợ khi tỉnh lại, hắn sẽ mất đi sự cao ngạo vốn có, hắn sẽ trở thành một “kẻ yếu” như những sinh linh mà hắn từng khinh miệt.
“Ngươi sẽ mất đi một vị thần, nhưng ngươi sẽ tìm thấy một con người,” Diệp Vô Trần nói, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai hắn. “Hơi ấm này, là thật. Nỗi đau này, cũng là thật. Hãy chấp nhận nó.”
***
Ầm!
Một tiếng nổ chấn động trong linh hồn.
Bên cạnh giếng nước của Bất Nhị Đường, Phùng Kinh Thiên đột nhiên rùng mình mạnh một cái. Hắn thở hắt ra, hơi thở đứt quãng như thể vừa chạy hàng vạn dặm.
Keng!
Chiếc thùng sắt đựng đầy nước trên tay hắn rơi xuống đất, nước lạnh bắn tung tóe lên đôi giày thêu gấm cao quý của hắn. Nhưng hắn không hề để ý.
Đôi mắt của Phùng Kinh Thiên – vốn luôn sắc lạnh như kiếm quang, mang theo sự uy nghiêm lạnh lẽo của trời cao – lúc này bỗng nhiên tràn đầy mờ mịt. Rồi trong sự mờ mịt ấy, từng giọt lệ lớn bắt đầu trào ra, lăn dài trên gò má.
Hắn khóc.
Tô Nguyệt Dao che miệng kinh ngạc. Mặc Thiên Hành lặng lẽ hớp một ngụm rượu, quay mặt đi chỗ khác. Lục Manh gãi đầu, trong lòng dấy lên một cảm giác thương cảm khó tả.
Lệ rơi không ngừng, như thể tích tụ của vạn năm cô độc bây giờ mới tìm được lối thoát. Phùng Kinh Thiên khuỵu xuống bên giếng nước, đôi bàn tay trước đây chỉ biết cầm linh bảo và thi triển pháp ấn, giờ đây đang bấu chặt lấy thành đá xù xì đến chảy máu. Hắn không dùng linh lực để hồi phục, hắn để cơn đau ấy thấm vào từng thớ thịt.
“Vô Trần… Diệp Vô Trần…” giọng hắn khản đặc, chứa đầy sự sụp đổ của một niềm tin cũ và sự sinh thành đau đớn của một tâm thức mới. “Ngươi… ngươi thật độc ác. Ngươi bắt ta phải thấy sự vô nghĩa của chính mình.”
Diệp Vô Trần đứng dậy từ ghế dựa, chậm rãi bước đến bên cạnh hắn. Hắn không nhìn Phùng Kinh Thiên từ trên xuống dưới, mà ngồi xổm xuống ngang bằng với đối thủ cũ của mình.
“Thấy được sự vô nghĩa, mới là lúc bắt đầu tìm thấy ý nghĩa thực sự,” Diệp Vô Trần nhẹ giọng nói. “Thiên Đạo mà ngươi theo đuổi là một con đường cụt, bởi vì nó không có ‘Gốc’. Nhân gian chính là gốc, phàm tâm chính là rễ. Không có rễ, cái cây Tiên Đạo dù cao đến mấy cũng chỉ là một cái cây chết khô trong khoảng không lạnh lẽo mà thôi.”
Phùng Kinh Thiên ngước nhìn Diệp Vô Trần, đôi mắt đỏ ngầu nhưng đã bớt đi vẻ cuồng loạn, thay vào đó là một sự cầu khẩn chân thành: “Vậy… giờ ta phải làm gì? Ta đã mất hết rồi. Tu vi của ta, đạo quả của ta… tất cả đã tan biến khi ta chấp nhận những kiếp luân hồi ấy.”
Diệp Vô Trần chỉ vào thùng nước vừa bị đổ: “Gánh nước đi. Nước đã đổ thì phải gánh lại. Đời người cũng thế, sai thì sửa, hỏng thì đúc lại. Bắt đầu làm một người phàm cho tốt, trước khi mơ tưởng làm thần.”
Phùng Kinh Thiên nhìn cái thùng sắt móp méo, nhìn bàn tay đầy máu của mình, rồi nhìn sang Tô Nguyệt Dao đang lo lắng đưa cho hắn một chiếc khăn sạch. Hắn run rẩy nhận lấy chiếc khăn, lau đi những giọt nước mắt còn sót lại.
“Ta… ta gánh nước.”
Câu nói ấy bình dị vô cùng, nhưng nó đánh dấu sự sụp đổ hoàn toàn của một vị Thiên Đạo Đan Quân, và sự ra đời của một người giúp việc tên là Phùng Kinh Thiên.
Mặc Thiên Hành từ phía sau cười lớn, tiếng cười mang theo sự sảng khoái của kẻ hiểu đời: “Ha ha ha! Hay cho một câu gánh nước! Thần tiên trên cao kia có bao giờ biết nặng nhọc của một gánh nước nhân gian đâu. Lão Diệp, hôm nay ta phải uống thêm ba vò rượu để chúc mừng gã học việc mới này!”
Tô Nguyệt Dao cũng mỉm cười, dù vẫn còn chút e dè: “Này, Phùng huynh… nếu huynh mệt quá thì nghỉ một chút cũng được. Lát nữa vào ăn cơm, ta nấu món cá kho mà huynh thấy trong viên đan đấy.”
Phùng Kinh Thiên sững người lại. Cá kho? Một món ăn mà hắn từng khinh thường cho rằng chỉ là chất bẩn tích tụ trong cơ thể, giờ đây lại khiến hắn có một cảm giác mong đợi lạ lùng.
Hắn hít một hơi thật sâu. Không khí ở đây có mùi khói bếp, mùi cỏ dại, mùi của sự sống đang nảy nở.
Thế giới bỗng nhiên trở nên rực rỡ một cách kỳ lạ.
Diệp Vô Trần trở lại ghế nằm, tay cầm chiếc gánh thuốc gỗ lên vai, chuẩn bị đi hái thuốc sớm. Hắn nhìn lên Quy Phàm Lô trên mái nhà. Cái lò sứt mẻ ấy dường như đang reo vui dưới ánh hoàng hôn cuối ngày.
Một ngàn năm luân hồi trong một hơi thở. Một đời thần thánh sụp đổ để một linh hồn được tái sinh.
Đây mới là thuật luyện đan thực sự của một Đan Thần: Luyện hóa ác niệm thành lòng trắc ẩn, luyện hóa kiêu ngạo thành khiêm cung, và luyện hóa sự hư vô của trời xanh thành hơi ấm của bếp lửa gia đình.
Phùng Kinh Thiên đứng dậy, cầm lấy thùng nước, đôi chân lần đầu tiên đứng vững chãi trên mặt đất không cần linh lực trợ giúp. Hắn nhìn bóng lưng của Diệp Vô Trần khuất dần phía sườn đồi, khẽ cúi đầu, môi lầm bầm:
“Cảm ơn.”
Gió tối từ phía rừng núi thổi về, mang theo hơi lạnh của đêm khuya. Nhưng bên trong Bất Nhị Đường, ngọn lửa từ bếp của Tô Nguyệt Dao đã bắt đầu cháy lên rực rỡ, chiếu sáng cả một góc trời nhân thế.
Hôm nay, trời cao bớt đi một vị thần lạnh lùng.
Hôm nay, nhân gian có thêm một người tìm lại được trái tim.
Đêm dần buông xuống trấn nhỏ, nhưng trong đôi mắt của những con người tại Bất Nhị Đường, một bình minh mới vừa chính thức bắt đầu. Đạo nhập phàm, vốn không phải là một hành trình gian khổ, mà là một sự trở về đầy thanh thản sau vạn dặm xa xăm.