Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 135: Phùng Kinh Thiên nếm trải nỗi đau phàm nhân

Cập nhật lúc: 2026-05-30 13:50:58 | Lượt xem: 2

Tiết trời cuối đông ở trấn nhỏ Thanh Vân dường như khắc nghiệt hơn mọi năm. Những cơn gió bấc tràn về từ phương Bắc, mang theo hơi lạnh thấu xương, len lỏi qua từng khe cửa nhỏ của những ngôi nhà lụp xụp ven đường.

Phùng Kinh Thiên bước đi trên con đường mòn phủ đầy tuyết rơi lốm đốm. Tấm áo bào trắng vốn tinh khiết, tượng trưng cho địa vị cao quý của Thiên Đạo Đan Quân, giờ đây đã lấm lem bùn đất và sờn cũ ở gấu áo. Tiên căn đã phế, tu vi nghìn năm tiêu tan sạch sành sanh trong cuộc đối đầu ý niệm tại Bất Nhị Đường, hắn giờ đây không khác gì một kẻ phế nhân, hay nói đúng hơn, là một phàm nhân đúng nghĩa.

Hắn khẽ rùng mình. Cái lạnh này, trước đây chỉ cần một tia chân hỏa là có thể xua tan, thậm chí đứng giữa bão tuyết vạn năm trên đỉnh Thiên Cực hắn cũng chẳng mảy may cảm nhận được. Nhưng giờ đây, cái lạnh như những chiếc kim nhỏ đâm sâu vào tủy xương, khiến từng thớ thịt của hắn run rẩy không ngừng.

Phùng Kinh Thiên dừng lại trước một con hẻm tối. Bụng hắn vang lên những tiếng “đánh lô lô”. Đó là một cảm giác kỳ lạ, đau râm ran, cồn cào, khiến tâm trí vốn thanh tịnh của một đan sư hàng đầu bỗng trở nên cáu gắt và hoảng loạn.

“Đây là… cái đói sao?”

Hắn tự lẩm bẩm, hơi thở phả ra làn khói trắng đục. Vị Thiên tài Tiên giới này lần đầu tiên trong đời hiểu được tại sao phàm nhân lại có thể vì một bát cơm mà cúi đầu, vì một mẩu bánh mà đánh đổi tôn nghiêm.

Hắn nhìn thấy một sạp bánh bao ven đường đang bốc khói nghi ngút. Mùi thơm của thịt, của bột mì lên men lan tỏa trong không khí, xộc thẳng vào mũi hắn, kích thích mọi giác quan đã bị bỏ đói từ lâu. Phùng Kinh Thiên vô thức bước tới, đôi mắt nhìn chằm chằm vào những chiếc bánh bao trắng ngần, tròn trịa.

“Này, kẻ lang thang kia, muốn ăn thì phải có tiền. Không có tiền thì cút sang một bên, đừng chắn chỗ làm ăn của lão tử!” Gã chủ sạp to béo, mặt mày bặm trợn, quát lên một tiếng đầy khinh miệt.

Phùng Kinh Thiên sững người. Hắn từng là người được vạn dân quỳ lạy, ngay cả quốc chủ các nước lớn thấy hắn cũng phải khép nép. Vậy mà giờ đây, một gã đồ tể phàm trần lại có thể dùng giọng điệu đó để nói với hắn. Cơn giận dữ bùng lên trong lòng, nhưng ngay lập tức bị một cơn chóng mặt dập tắt. Hắn nhận ra, mình ngay cả sức lực để mắng lại cũng không còn.

Hắn lẳng lặng quay đầu đi, đôi chân bước đi xiêu vẹo.

Dưới gốc cây hòe già cuối phố, có một cụ già mù đang ngồi co quắp, bên cạnh là một đứa trẻ nhỏ thó, mặt mũi nhem nhuốc đang cố dùng đôi tay tím tái vì lạnh để ủ ấm cho ông mình.

“Ông nội, ông ăn đi…” Đứa bé chìa ra nửa củ khoai lang khô khốc, xám xịt.

“Ông không đói, Tiêu nhi ăn đi, ăn mới có sức để chống chọi qua đêm nay.” Người lão mù run rẩy, giọng nói thều thào như sắp đứt đoạn.

Phùng Kinh Thiên đứng lặng nhìn cảnh tượng ấy. Trong thâm tâm hắn, một luồng xúc cảm khó gọi tên trào dâng. Trước đây, khi nhìn xuống nhân gian từ tầng mây thứ chín, hắn chỉ thấy họ như những hạt cát nhỏ bé, sinh diệt theo quy luật, chẳng đáng để bận tâm. “Thiên Đạo vô tình”, đó là chân lý mà hắn hằng theo đuổi. Hắn cho rằng việc xóa bỏ đau khổ bằng cách xóa bỏ cảm quan là sự cứu rỗi cao nhất.

Nhưng lúc này, đứng ngay trước mặt hắn là cái đau khổ trần trụi nhất: sự hữu hạn của sinh mạng và sự vĩ đại của tình thương trong khốn khó.

Hắn vô thức ngồi bệt xuống đống tuyết gần đó, đôi mắt đờ đẫn nhìn về phía Bất Nhị Đường xa xăm.

Cùng lúc đó, tại Bất Nhị Đường.

Diệp Vô Trần đang ngồi bên hiên nhà, trên đùi đặt một khay gỗ cũ kỹ. Trên khay không phải là những loại linh dược hào quang rực rỡ, mà chỉ là một đống lộn xộn những thứ kỳ quái: một ít tro bếp, một giọt nước mắt đông cứng lấy từ nhành hoa huệ sớm, một nắm đất nâu từ gốc cây ngô đồng, và… một sợi tơ không khí mỏng manh mang theo hơi thở của mùa đông.

Ánh mắt hắn không nhìn vào nguyên liệu, mà dường như đang xuyên thấu màn đêm, dõi theo từng nhịp tim, từng cơn run rẩy của Phùng Kinh Thiên.

“Quy Phàm Lô” tuy đã nát, nhưng trong lòng Diệp Vô Trần, một cái lò luyện vô hình đang rực cháy. Lửa không phải là hỏa diễm màu nhiệm, mà là tâm hỏa của một người đã thấu triệt hồng trần.

“Manh tử, mang cho ta thêm một chút nước giếng lạnh.” Diệp Vô Trần khẽ nói.

Lục Manh đang lau chùi cái đe sắt ở phía sau, vội vàng xách một gáo nước chạy lại. Hắn tò mò nhìn đống “rác” trên khay của sư phụ: “Sư phụ, huynh định luyện cái gì thế? Thứ này mà cũng thành đan được sao?”

Diệp Vô Trần mỉm cười, đôi tay thon dài khẽ lướt qua những món đồ phàm trần ấy. Một cử động rất nhẹ, nhưng dường như kéo theo cả khí vận của cả trấn nhỏ đang chuyển động.

“Lục Manh, ngươi thấy gì?”

“Đệ thấy… tro bếp, thấy đất, thấy nước…” Lục Manh gãi đầu.

“Ta thấy một đời người.” Diệp Vô Trần bình thản đáp. “Tro là kết thúc của một sinh mệnh rực rỡ, đất là nơi chúng ta trở về, nước là dòng lệ của nhân gian, và hơi lạnh này chính là thử thách của thiên đạo. Ta muốn luyện một viên đan mang tên ‘Nhân Sinh’.”

Hắn bắt đầu động thủ. Không có tiếng nổ vang dội, không có lôi kiếp kéo đến, chỉ có tiếng gió xào xạc và hơi ấm nhẹ nhàng lan tỏa từ đôi bàn tay hắn. Diệp Vô Trần nhắm mắt, tâm niệm hắn lúc này đang hòa cùng Phùng Kinh Thiên giữa phố đêm lạnh giá.

Trở lại góc đường tối, Phùng Kinh Thiên bỗng cảm thấy một luồng hơi ấm lạ thường xoa dịu trái tim đang thắt lại. Hắn nhìn thấy hai gã thanh niên say xỉn đang loạng choạng bước đến phía cụ già mù và đứa bé.

“Này, ông già, miếu thờ bị dỡ rồi, chỗ này bọn tao bao rồi, cút đi!” Một tên cầm lấy gậy gỗ quất mạnh xuống mặt đất, sát cạnh chân đứa trẻ.

Đứa bé sợ hãi khóc thét lên, ôm chặt lấy ông nội. Phùng Kinh Thiên vốn dĩ định phớt lờ, đó không phải việc của hắn. Nhưng một giọng nói từ sâu trong tâm trí vang lên: *Ngươi muốn chứng kiến nhân gian, hay chỉ muốn trốn chạy nó?*

“Dừng tay.”

Giọng nói của Phùng Kinh Thiên tuy yếu ớt nhưng mang theo một uy thế tiềm tàng của kẻ từng đứng trên đỉnh cao.

Hai gã say rượu quay lại, thấy một tên mặc áo trắng rách rưới, trông như một kẻ điên, liền cười phá lên: “Ồ, lại thêm một thằng muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân… à không, cứu ông già mù? Huynh đệ, đánh nó!”

Cú đấm đầu tiên trúng vào bụng Phùng Kinh Thiên. Hắn gập người lại, cơn đau truyền lên đại não khiến hắn suýt ngất xỉu. Đó là nỗi đau thực sự, đau đến mức nước mắt tự nhiên trào ra. Rồi cú đá thứ hai, thứ ba… Hắn ngã xuống tuyết, máu từ khóe môi chảy ra, đỏ tươi và ấm nóng trên nền tuyết trắng.

Lần đầu tiên, vị Thiên Đạo Đan Quân cảm nhận được vị mặn và tanh của chính máu mình khi chảy vào miệng.

Hắn không chống trả nổi bằng tay chân, nhưng đôi mắt hắn lại trừng trừng nhìn hai kẻ kia. Một cái nhìn không chứa sát ý tiên gia, mà chứa một sự phẫn nộ nguyên thủy nhất của loài người.

“Cút!”

Một âm thanh trầm đục phát ra, lạ kỳ thay, hai gã say rượu kia bỗng rùng mình một cái, cảm thấy một nỗi sợ hãi không tên ập đến, vội vàng bỏ chạy toán loạn.

Phùng Kinh Thiên nằm dài trên tuyết, lồng ngực phập phồng đau đớn. Đứa bé rụt rè tiến lại, dùng chiếc khăn rách lau vết máu trên mặt hắn: “Đại ca ca… huynh có sao không?”

Phùng Kinh Thiên nhìn đứa bé, nhìn đôi mắt trong veo đầy sự lo lắng kia, bỗng nhiên hắn bật cười. Một điệu cười khan khốc, chua chát nhưng lại nhẹ nhõm vô cùng. Hắn hiểu rồi. Đau khổ không phải để xóa bỏ. Đau khổ là một phần của hơi thở. Nếu không có cái đau của cú đấm, sao cảm nhận được sự ấm áp khi đứa trẻ lau vết thương cho mình?

Nếu không có cái đói lả người, sao biết được sự quý giá của sự tồn tại?

Ở Bất Nhị Đường, Diệp Vô Trần khẽ mở mắt. Viên đan trong lòng bàn tay hắn đã thành hình. Nó không có màu sắc cố định, lúc thì đen xám như tro, lúc lại rực rỡ như hoàng hôn, lúc lại trong suốt như lệ.

“Đan thành.” Diệp Vô Trần thì thầm.

Hắn không cho ai ăn viên đan này. Hắn khẽ búng tay, viên đan hóa thành một đạo thanh khí, bay vút vào không trung, tan biến vào giữa những hạt tuyết đang rơi.

Cùng lúc đó, tại góc đường, Phùng Kinh Thiên bỗng thấy mệt mỏi lạ lùng. Hắn thiếp đi trong vòng tay che chở của đứa bé và hơi ấm mỏng manh từ người lão mù. Trong giấc mơ của hắn, hắn không còn ngồi trên ngai vàng tiên giới lạnh lẽo, mà đang đứng giữa một cánh đồng lúa chín vàng, cảm nhận gió thổi qua tóc và tiếng trẻ con nô đùa.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên xuyên qua màn sương mù dày đặc của trấn nhỏ, người dân thấy một kẻ tóc trắng đứng dậy từ đống tuyết. Hắn không còn vẻ xa cách của một tiên nhân, cũng không còn sự thảm hại của một kẻ lang thang.

Hắn bước đi, dáng dấp vững chãi. Hắn nhìn một người bán hàng rong, hắn mỉm cười. Hắn nhìn một phu xe đang hò hét, hắn gật đầu. Hắn bước về phía cửa hiệu thuốc quen thuộc.

Tô Nguyệt Dao đang quét dọn trước cửa, thấy Phùng Kinh Thiên đi tới với bộ dạng lếch thếch, đầy vết bầm tím nhưng đôi mắt sáng quắc, liền ngạc nhiên: “Vị tiên sinh này… ông lại đến tìm Vô Trần sao?”

Phùng Kinh Thiên chắp tay, cúi đầu thật thấp, giọng nói khàn khàn nhưng thành khẩn:
“Đã không còn vị tiên sinh nào cả. Chỉ có một người phàm tên Kinh Thiên, muốn xin được vào làm người gánh nước, bổ củi cho Bất Nhị Đường.”

Từ trong nhà, giọng nói lười biếng của Diệp Vô Trần vọng ra:
“Nước trong chum hết rồi, củi cũng sắp cạn. Muốn ở lại thì ra sau vườn mà làm việc. À, nhớ rửa sạch mặt mũi đi, bộ dạng này mà đứng ở cửa hiệu sẽ làm khách của ta sợ đấy.”

Phùng Kinh Thiên không hề tức giận, trái lại, hắn cảm thấy một sự thỏa mãn sâu sắc chưa từng có.

Hắn bước vào trong, đi ngang qua Diệp Vô Trần đang nằm ngửa cổ ngắm mây. Hai người không nhìn nhau, nhưng giữa họ dường như có một sợi tơ vô hình nối liền.

“Viên đan hôm qua… vị thế nào?” Diệp Vô Trần bỗng hỏi nhỏ, chỉ đủ cho hai người nghe.

Phùng Kinh Thiên dừng bước, trầm mặc một lát rồi trả lời:
“Cay đắng, tanh nồng, nhưng… kết thúc lại có chút vị ngọt của nắng sớm.”

Diệp Vô Trần cười, một nụ cười sảng khoái và thanh thản:
“Đúng vậy. Đó chính là Nhân Sinh.”

Bất Nhị Đường lại trở về vẻ bình lặng của nó. Mặc Thiên Hành vẫn đang ngủ nướng ở đâu đó sau vườn, Lục Manh đang nện sắt rầm rầm, Tô Nguyệt Dao líu lo ca hát khi sắc thuốc. Và ở sau nhà, một vị cựu Thiên Đạo Đan Quân đang lom khom gánh từng thùng nước giếng lạnh giá, đôi bàn tay phồng rộp vì đau nhưng trái tim lại đập một nhịp đập vô cùng sống động.

Bầu trời trấn nhỏ hôm ấy cao rộng vô cùng. Trên mái hiên của dược điếm cũ nát, Quy Phàm Lô im lìm hứng lấy nắng mai. Nó có thể đã sứt mẻ, đã hư hỏng theo năm tháng, nhưng nó vừa luyện thành một kiệt tác vĩ đại nhất: không phải là một viên tiên đan bất tử, mà là một linh hồn vừa tìm được lối về giữa vạn dặm hồng trần.

Diệp Vô Trần nhấp một ngụm trà nhạt, nhắm mắt lại. Đạo, vốn dĩ không phải để tu cho cao, cho xa.

Đạo là khi ta gieo một hạt giống, thấy nó nảy mầm trong gian khó, và mỉm cười khi thấy nó vươn mình đón lấy ánh mặt trời, bất chấp những cơn bão tuyết của cuộc đời.

Chương thứ 135 kết thúc trong tiếng lách tách của bếp lửa và hương thuốc bình dị, mở ra một hành trình mới cho kẻ vừa nhập thế, cũng như khẳng định con đường bất biến của người đã sớm thấu hiểu nhân gian.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8