Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 139: Đón Nguyệt Dao trở về

Cập nhật lúc: 2026-05-30 13:54:22 | Lượt xem: 2

**Chương 139: Đón Nguyệt Dao trở về**

Sương sớm của vùng biên thùy còn chưa kịp tan trên những phiến lá thảo mộc xanh mướt, tiếng chim sẻ đã líu lo trên mái ngói rêu phong của Bất Nhị Đường. Hôm nay, cái không khí tĩnh lặng thường ngày của dược điếm dường như đã bị một luồng khí thế vừa náo nhiệt, vừa ấm áp phá vỡ.

Trên chiếc cổng gỗ sứt mẻ của hiệu thuốc, Mặc Thiên Hành – vị Kiếm tiên phong lưu thuở nào nay đầu tóc đã bắt đầu điểm bạc, tay cầm một vò rượu nếp, tay kia vụng về treo lên một dải lụa đỏ. Đôi mắt lão nheo lại, nhìn chằm chằm vào dải lụa bị treo lệch, cười khà khà:

“Vô Trần, lão phu từng một kiếm chém đứt chín tầng mây, ấy thế mà lại không trị nổi cái dải lụa đỏ của phàm nhân nhà ngươi. Thật là… Đạo pháp thâm sâu cũng chẳng bằng một nút thắt của trần gian.”

Từ trong sân sau, một bóng người cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn như đá tạc bước ra. Lục Manh đang bê một cái mâm đồng lớn đựng đầy kẹo lạc và trà thơm. Hắn gãi đầu, cười thật thà:

“Mặc tiền bối, để con giúp. Sức người phàm của con, làm mấy việc này quen tay hơn.”

Diệp Vô Trần từ trong dược phòng bước ra. Hôm nay hắn không mặc bộ thanh y đơn giản cũ kỹ thường ngày. Thay vào đó là một bộ trường bào màu đỏ sẫm, chất liệu là loại vải thô của vùng này, nhưng đường kim mũi chỉ vô cùng tinh tế, cho thấy người may đã dồn hết tâm tư vào đó.

Hắn lặng lẽ nhìn quanh. Quy Phàm Lô vốn là thần khí đỉnh cao, sau khi vỡ vụn tại Đại Tuyết Sơn đã hóa thành linh khí nuôi dưỡng mảnh vườn này. Giờ đây, thay vì hào quang chói lọi, mảnh vườn sau hiệu thuốc chỉ có những gốc linh chi, nhân sâm mọc xen kẽ với mấy luống rau cải và nhành hoa cúc dại. Nhưng với Diệp Vô Trần, đây mới chính là linh đan diệu dược thực sự của cuộc đời hắn.

Ánh mắt hắn dừng lại ở một bóng dáng đang lúi húi bên góc sân. Phùng Kinh Thiên – thiên tài số một của Tiên giới, kẻ từng đối đầu với hắn sinh tử trên đỉnh trời, lúc này đang lặng lẽ cầm cây chổi tre quét sạch những cánh hoa rơi. Động tác của hắn rất chậm, giống như mỗi một nhát chổi đều là một lần gột rửa tâm hồn.

“Ngươi cũng chuẩn bị xong chưa?” Diệp Vô Trần bước lại gần, giọng nói nhẹ như gió thoảng qua kẽ lá.

Phùng Kinh Thiên dừng tay, nhìn về hướng kinh thành Đông Huyền xa xôi, khẽ đáp:

“Ta đã đưa linh khí vào từng tấc đất nơi đây. Hôm nay, bất kể là phong ba từ Tiên giới hay ma khí từ U Minh, đều không thể xâm phạm vào hỉ sự của Bất Nhị Đường. Vô Trần… ta đã từng ghét bỏ sự yếu ớt của người phàm, nhưng khi thấy mọi người dốc lòng chuẩn bị đón nàng ấy, ta chợt hiểu vì sao ngươi lại chọn con đường này.”

Diệp Vô Trần không nói gì, chỉ vỗ nhẹ vào vai Phùng Kinh Thiên. Trong lòng hắn lúc này không còn oán thù, chỉ còn một nỗi mong chờ da diết.

Sau một lúc, tiếng chiêng trống xa xăm bỗng vang lên từ phía đầu trấn. Người dân trấn nhỏ vốn mang ơn Diệp đại phu chữa bệnh bấy lâu nay, nay nghe tin hắn rước Nguyệt Dao – vị nữ chủ nhân hiền hậu của Bất Nhị Đường – về nhà một cách chính thức, liền cùng nhau góp sức tạo nên một đoàn đón dâu giản đơn nhưng tràn ngập tiếng cười.

Dẫn đầu là một chiếc kiệu nhỏ màu đỏ do chính những người thợ rèn trong trấn tự tay đóng tặng. Không có linh thú kéo xa, không có tường vân rực rỡ, chỉ có những bước chân trần giẫm trên nền đất đá bùn lầy, nhưng lại mang theo cái hơi ấm của nhân thế mà không tiên gia nào có được.

Diệp Vô Trần đứng trước cổng dược điếm, đôi mắt bình thản như mặt hồ của hắn bỗng dao động khi rèm kiệu được vén lên.

Tô Nguyệt Dao bước xuống. Nàng khoác lên mình bộ hỉ phục giản dị của con gái dân thường, khăn trùm đầu màu đỏ khẽ bay trong gió, để lộ khuôn mặt thanh tú, đôi mắt lấp lánh như sương mai. Nàng nhìn thấy hắn, thấy cái tiệm thuốc cũ nát nơi bắt đầu mọi chuyện, nước mắt không kìm được mà lăn dài trên má.

Nàng đã đi một vòng từ phàm gian lên tiên cảnh, chịu đựng biết bao thương tổn, bị tiên môn ép buộc, bị quy tắc thiên đạo trói buộc. Nhưng cuối cùng, nàng cũng đã trở về với cái thực tại nhỏ bé, ấm áp này.

“Vô Trần… thiếp đã về.” Giọng nàng run run.

Diệp Vô Trần bước tới, nắm lấy đôi bàn tay hơi lạnh của nàng. Đôi bàn tay từng hái thuốc, từng nhóm lửa nấu cháo, giờ đây nằm gọn trong tay hắn, mềm mại mà kiên định.

“Ta đã chờ nàng rất lâu rồi, Nguyệt Dao.”

Mặc Thiên Hành lúc này đứng giữa cổng, giọng sang sảng:

“Hôm nay không cần tế thiên địa vô tình, cũng không cần lạy tiên môn cao xa! Ở đây, tại Bất Nhị Đường, Diệp Vô Trần và Tô Nguyệt Dao giao ước trọn đời. Ta – kẻ nát rượu họ Mặc, cùng với tên thợ rèn cục mịch này và gã phu quét rác kia, làm chứng cho hai người!”

Tiếng cười vang lên rộn rã. Lục Manh nhanh tay đốt pháo trúc, tiếng nổ *đoành đoành* vui tai cùng làn khói mờ ảo làm không gian thêm phần sống động.

Đám cưới diễn ra ngay trong sân tiệm thuốc. Bàn ghế mượn của hàng xóm, rượu là loại tự nấu ở quán đầu thôn, món ăn là những sản vật núi rừng tươi ngon. Những người phàm nhân nghèo khó ngồi chung bàn với một kẻ từng là Đan Đế, một cao thủ Kiếm tu và một cựu Thiên tài tiên giới. Không có sự phân biệt tôn ti, chỉ có những chén rượu chúc mừng thành tâm.

Giữa tiệc vui, Mặc Thiên Hành bỗng quay sang Diệp Vô Trần, hỏi nhỏ:

“Này, ngươi là Cửu phẩm Đan Đế, viên tâm đan ‘Vạn Vật Nhập Phàm’ của ngươi, chẳng lẽ hôm nay không định tặng hỉ vật gì đặc biệt cho nương tử sao?”

Diệp Vô Trần mỉm cười. Hắn từ từ mở lòng bàn tay. Trong lòng bàn tay hắn không có tiên quang rực rỡ, chỉ là một nhành hoa cỏ vô danh mà hắn nhặt được dưới chân gánh thuốc gỗ hồi sáng.

Hắn khẽ thổi một hơi. Kỳ diệu thay, nhành cỏ ấy không biến thành linh thảo quý hiếm, mà nó từ từ nở rộ thành một đóa hoa mang vẻ đẹp của tất cả các mùa trong năm. Sắc trắng của tuyết, sắc hồng của xuân, sắc đỏ của hạ và sắc vàng của thu luân chuyển nhịp nhàng trong cánh hoa mỏng manh.

“Đây là gì?” Nguyệt Dao ngẩn ngơ nhìn đóa hoa.

“Đạo của ta là đời người.” Diệp Vô Trần nhẹ nhàng cài đóa hoa lên tóc nàng. “Hương thơm của đóa hoa này không bao giờ tàn, bởi vì nó không được nuôi bằng linh khí, mà được nuôi bằng hơi thở và sự bình an của nàng. Nguyệt Dao, ta không thể tặng nàng sự vĩnh hằng lạnh lẽo của Tiên giới, nhưng ta có thể cùng nàng đi hết từng giây từng phút của cuộc đời phàm nhân này.”

Nguyệt Dao tựa đầu vào vai hắn. Nàng cảm nhận được nhịp tim đập đều đặn của hắn – một nhịp tim ấm áp, sống động, thực tế. Đây mới chính là điều nàng hằng khao khát, không phải trường sinh bất lão, mà là sự gắn kết linh hồn giữa hai người bình thường.

Bên cạnh đó, Phùng Kinh Thiên nhìn thấy cảnh này, bỗng nhiên chén rượu trong tay hắn khựng lại. Hắn thấy Đan đạo của Diệp Vô Trần đã thực sự đạt đến mức “Vô vi nhi trị”. Không cần lò luyện, không cần hỏa diễm, chỉ một nhành cỏ khô cũng có thể bao hàm cả quy luật nhân sinh. Hắn thở dài một tiếng, tự uống cạn chén rượu, lòng chợt nhẹ tênh.

Bữa tiệc kéo dài cho đến khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời biên thùy. Khi người dân đã dần ra về, để lại không gian yên bình vốn có cho Bất Nhị Đường, Diệp Vô Trần dẫn Nguyệt Dao vào gian phòng nhỏ.

Gian phòng thơm mùi thảo mộc, dưới ánh nến lung linh, chiếc Quy Phàm Lô đã vỡ chỉ còn lại cái bệ sứt mẻ nằm ở góc phòng, như một chứng nhân thầm lặng cho cuộc hành trình gian khổ mà họ đã trải qua.

“Dao nhi, nàng có hối hận khi quay về làm một phàm nhân bình thường, chịu sinh lão bệnh tử không?”

Nguyệt Dao nắm chặt tay hắn, mỉm cười dịu dàng:

“Có chàng ở bên, sinh là niềm vui, lão là sự lắng đọng, bệnh là để dựa vào nhau, còn tử… tử cũng là cùng nhau hóa vào tro bụi nhân gian. So với sự vĩnh cửu vô tình trên kia, thiếp yêu cái hữu hạn đầy ấm áp này hơn.”

Diệp Vô Trần gật đầu. Hắn cảm nhận được Đạo tâm của mình trong giây phút ấy hoàn toàn viên mãn. Tu hành vạn năm, đỉnh cao thế giới, chẳng qua cũng chỉ để chuẩn bị cho một cái nắm tay này.

Đêm ấy, tuyết bắt đầu rơi ngoài hiên cửa. Những bông tuyết trắng muốt đậu trên mái nhà Bất Nhị Đường, bao phủ lấy cái trấn nhỏ yên bình. Trong cái lạnh giá của thiên địa, trong tiệm thuốc nhỏ nhoi ấy, vẫn có ngọn nến hồng thắp sáng niềm tin.

Ngày mai, Diệp Vô Trần vẫn sẽ là một đại phu lười biếng, Nguyệt Dao vẫn sẽ là người vợ tần tảo phơi thuốc, Lục Manh vẫn rèn sắt, Mặc Thiên Hành vẫn say rượu. Họ đã hòa mình hoàn toàn vào dòng chảy của thời gian, không còn là những kẻ nghịch thiên mà là những người thuận đạo – đạo của nhân tâm, đạo của tình người.

Mảnh ghép cuối cùng của “Tuyệt Thế Đan Thần” không phải là một viên thần đan chấn động vũ trụ, mà chính là sự bình yên này.

Hành trình lấy đạo nhập phàm, đến đây, cuối cùng đã thật sự đơm hoa kết trái.

Dưới ánh trăng khuyết, chiếc gánh thuốc gỗ tựa vào vách tường, dường như cũng đang mỉm cười trong giấc ngủ thái bình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8