Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 140: Huyết Đan Môn hoàn toàn bị xóa sổ

Cập nhật lúc: 2026-05-30 13:55:04 | Lượt xem: 2

Gió rít gào qua những khe đá hẹp trên đỉnh Huyết Phong Lĩnh, mang theo mùi tanh nồng đặc quánh của máu và sự mục nạt của linh hồn. Đây là sào huyệt cuối cùng của Huyết Đan Môn – kẻ thù truyền kiếp đã gieo rắc bao tai ương cho lục địa Linh Hoàn. Sau sự kiện kinh thành và trận chiến tại Đại Tuyết Sơn, đám tàn quân của chúng đã rút về đây, cố thủ trong cấm địa cổ xưa, nuôi hy vọng dùng “Huyết Ma Đại Đan” để lật ngược thế cờ.

Giữa con đường mòn dẫn lên đỉnh núi, bốn bóng người lững thững bước đi. Đi đầu là một thanh niên mặc thanh y đã sờn cũ, trên vai gánh một đôi sọt thuốc bằng tre đơn sơ. Theo sau hắn là một nữ tử thanh tú với đôi mắt trong veo, một gã thợ rèn to béo vác chiếc búa nặng nề, và một lão giả rách rưới mang theo bầu rượu tỏa hương nồng nặc.

Họ trông giống một nhóm lữ hành lạc lối hơn là những kẻ đi tìm công lý. Thế nhưng, mỗi bước chân của Diệp Vô Trần chạm xuống mặt đất, sát khí âm u tỏa ra từ lòng đất đều tan biến như tuyết gặp ánh mặt trời.

“Tiểu tử thối, nhìn kìa. Lũ chuột nhắt này dường như đã gom hết máu của chín mươi chín dòng suối phía Đông về đây rồi.” Mặc Thiên Hành nhấp một ngụm rượu, chỉ tay về phía hồ máu đỏ rực đang sôi sùng sục giữa quảng trường Huyết Đan Môn. “Thanh kiếm Bất Nhị của lão phu hôm nay cứ run lên, chắc là nó ghét cái mùi này lắm.”

Diệp Vô Trần dừng bước, đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng nhìn về phía tòa tháp đen kịt trên đỉnh núi. Hắn không còn tu vi Đan Đế, kinh mạch cũng không còn linh lực cuồn cuộn, nhưng khí thế “Nhập Phàm” của hắn lại khiến cả ngọn núi như đang run rẩy phục tùng.

“Mùi máu chỉ làm bẩn thêm linh thảo. Lục Manh, đi mở đường.” Diệp Vô Trần bình thản nói.

“Dạ, sư phụ!”

Lục Manh gầm lên một tiếng, đôi chân to khỏe đạp mạnh xuống đá tảng. Gã không dùng hoa mỹ chiêu thức, chỉ đơn giản là vung chiếc búa thợ rèn nặng nghìn cân. Chiếc búa này đã được Diệp Vô Trần dùng Đan ý tôi luyện, không chỉ đập tan sắt thép mà còn đập tan những ảo ảnh tâm ma.

*Uỳnh!*

Cánh cổng đá đen của Huyết Đan Môn bị đập nát vụn. Hàng trăm đệ tử áo đỏ tràn ra như lũ quét, miệng gào thét những âm thanh quái dị. Chúng không còn là con người, mà là những vật chứa máu, bị điều khiển bởi sự tham lam cùng cực.

Mặc Thiên Hành cười dài một tiếng, thanh kiếm gỗ *Bất Nhị* gánh thuốc của Diệp Vô Trần năm xưa – nay đã được đúc lại bằng đan tâm – ra khỏi vỏ. Không có ánh kiếm chói lòa, không có sấm sét nổ vang, chỉ có một làn hương thảo mộc thanh khiết lan tỏa. Làn hương đi đến đâu, những tu sĩ ma đạo đang điên cuồng bỗng khựng lại, đôi mắt đỏ ngầu dần trở nên đờ đẫn rồi đổ gục xuống như những rặng lúa bị cắt ngang gốc.

“Kiếm vốn để hộ đạo, đan vốn để cứu người. Các ngươi lấy máu làm thuốc, lấy oán làm đạo, vốn dĩ đã tự tuyệt đường sống với trời đất này.” Mặc Thiên Hành lẩm bẩm, bước đi ung dung giữa đám đông đang tan rã.

Trên tầng cao nhất của Huyết Tháp, Cổ Sát Thiên – kẻ đứng đầu Huyết Đan Môn – đang nhìn xuống với đôi mắt điên dại. Lão giờ đây chỉ còn là một bộ xương khô được bọc trong lớp da đỏ héo hắt, cánh tay cắm chặt vào bệ lò luyện để truyền dẫn sức mạnh từ hồ máu bên dưới.

“Diệp Vô Trần! Ngươi đã mất hết tu vi, chỉ là một phàm nhân! Sao ngươi dám đến đây?!” Tiếng của lão rít lên qua kẽ răng, vang vọng khắp thung lũng.

Diệp Vô Trần không trả lời. Hắn vẫn lững thững bước lên những bậc thang đầy máu, bàn tay thon dài chạm nhẹ vào vách tường đá. Một cảm giác mát lành từ lòng bàn tay hắn tỏa ra, gột rửa đi lớp nhầy nhụa ám khí.

Tô Nguyệt Dao đi bên cạnh, nàng cầm một bó thảo dược nhỏ, chốc chốc lại rắc một ít bột mịn xuống đất. Đó là “Bình An Phấn” do chính tay Vô Trần dạy nàng điều chế những ngày qua. Những hạt bột chạm vào đâu, những tiếng rên rỉ uất ức của những linh hồn bị giam cầm trong Huyết Tháp liền dịu xuống, rồi hóa thành những đốm sáng nhỏ bay về phía chân trời.

“Lòng người là lò luyện tốt nhất, Cổ Sát Thiên. Ngươi dùng máu vạn người, cũng không bằng một niệm thiện tâm của phàm nhân.” Diệp Vô Trần cuối cùng cũng đứng đối diện với lão.

Cổ Sát Thiên cười sằng sặc, khuôn mặt vặn vẹo: “Thiện tâm? Thế giới này là cá lớn nuốt cá bé! Ta luyện thành viên Huyết Ma Đại Đan này, ta sẽ thành thần! Ta sẽ bất tử!”

Lão nhấn mạnh tay, hồ máu dưới thung lũng bỗng bốc cháy rực trời. Một viên đan dược màu đỏ đen sẫm từ từ bay lên từ giữa lòng lò luyện khổng lồ, tỏa ra áp lực kinh người khiến không gian xung quanh vặn vẹo. Đây là kết tinh của hàng nghìn năm tàn ác, là thứ tà vật chống lại quy luật tự nhiên.

Lục Manh và Mặc Thiên Hành định lao lên, nhưng Diệp Vô Trần đưa tay ngăn lại.

“Lần này, để ta.”

Vô Trần bước tới trước lò luyện. Hắn không dùng pháp quyết, không dùng thiên hỏa. Hắn lấy từ trong gánh thuốc ra một gáo nước giếng bình thường – thứ nước lấy từ giếng cũ ở Bất Nhị Đường trước khi đi.

“Trời có đạo của trời, đất có lý của đất. Một gáo nước phàm trần, cũng đủ dập tắt ngọn lửa u minh.”

Vô Trần nhẹ nhàng hắt gáo nước vào lò luyện đang cháy rực hỏa diễm của Cổ Sát Thiên.

*Xèo…*

Một tiếng động nhỏ vang lên, giống như nước rơi vào tàn tro nguội lạnh. Nhưng kỳ diệu thay, ngọn lửa đỏ rực của Huyết Ma bỗng khựng lại, rồi chuyển sang màu xanh ngọc bích nhạt. Hỏa khí bạo liệt biến mất, thay vào đó là một sự bình lặng đến lạ kỳ.

Viên Huyết Ma Đại Đan đang tỏa ra sát khí vạn trượng bỗng dưng nứt vỡ. Từng mảng vỏ đỏ đen bong ra, lộ ra bên trong không phải là đan dược, mà là hàng nghìn giọt sương tinh khiết.

“Không! Đan của ta! Thần lộ của ta!” Cổ Sát Thiên gào thét, lão lao vào định chộp lấy những giọt sương, nhưng bàn tay lão vừa chạm vào, cơ thể lão đã bắt đầu tan chảy.

“Ngươi luyện cả đời để tìm sự bất tử từ cái chết, nên khi gặp sự sống chân chính, ngươi sẽ tan biến.” Diệp Vô Trần bình thản nhìn đối thủ. “Huyết Đan Môn vốn dĩ không phải do ta xóa sổ, mà là do quy luật nhân gian không còn chỗ cho các ngươi nương náu.”

Mặt đất rung chuyển dữ dội. Huyết Tháp bắt đầu sụp đổ. Những xiềng xích bằng máu trói buộc ngọn núi này vỡ vụn. Mùi tanh nồng hoàn toàn bị thay thế bởi mùi hương của đất ẩm sau mưa, của cỏ non và của sự tự do.

Dưới thung lũng, đám đệ tử Huyết Đan Môn mất đi chỗ dựa linh hồn, tất cả đều hóa thành cát bụi đen kịt, bị gió núi thổi bay đi. Chỉ còn lại những người dân phàm trần từng bị bắt làm nô lệ, họ ngơ ngác nhìn nhau, rồi quỳ sụp xuống hướng về phía đỉnh núi mà khóc nấc lên.

Khi làn khói bụi cuối cùng lắng xuống, Cổ Sát Thiên đã không còn lại chút dấu vết nào. Tòa tháp vĩ đại từng là nỗi khiếp sợ của cả đại lục Linh Hoàn giờ chỉ là một đống gạch vụn hoang tàn.

Mặc Thiên Hành thu kiếm, lau vệt rượu vương trên mép: “Xong rồi sao? Nhanh hơn lão phu tưởng đấy.”

Lục Manh gãi đầu, nhìn cái búa của mình: “Sư phụ, con còn chưa kịp đập cái lò của lão già đó mà.”

Diệp Vô Trần nhìn về hướng mặt trời đang mọc ở đằng Đông, ánh sáng vàng kim nhuộm lên vai áo hắn một lớp hào quang ấm áp. Hắn mỉm cười, nụ cười của một kẻ đã thực sự buông xuống tất cả gánh nặng của quá khứ.

“Lò đã tự tan trong tâm hắn rồi. Chúng ta về thôi.”

“Về đâu hả chàng?” Tô Nguyệt Dao hỏi, đôi tay nãy giờ vẫn nắm chặt vạt áo hắn.

“Về tìm một mảnh đất nhỏ, dựng lại Bất Nhị Đường. Lần này, không cần Quy Phàm Lô nữa. Nhân gian ở đâu, nơi đó có đan.”

Trên đỉnh núi đổ nát, gánh thuốc gỗ vẫn nằm đó, giản dị và vững chãi. Huyết Đan Môn – một cái tên từng khiến vạn dân khiếp sợ, từ hôm nay chính thức trở thành một dòng chú thích mờ nhạt trong lịch sử. Công bằng được thực thi không phải bằng một cuộc thảm sát lớn hơn, mà bằng cách trả lại hơi thở tự nhiên cho vạn vật.

Bốn bóng người dần khuất xa trong làn sương sớm của buổi bình minh. Dưới chân họ, từ những khe đá từng thấm đẫm máu tươi, những nhành cỏ xanh non mơn mởn bắt đầu vươn mình, chào đón một kỷ nguyên mới – nơi Đạo không nằm ở đỉnh cao cô độc, mà nằm ở hơi ấm của lòng người.

Trời cao lồng lộng, gió thổi mây bay. Một viên “Thái Bình Đan” thực sự, đã được Diệp Vô Trần luyện thành trong chính trái tim của mỗi người dân đại lục này. Hành trình nhập phàm, đến chương này, mới thực sự gọi là viên mãn công đức.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8