Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 161: Một tiệm thuốc mới ở trấn cũ

Cập nhật lúc: 2026-05-30 13:56:03 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 161: MỘT TIỆM THUỐC MỚI Ở TRẤN CŨ**

Trấn Trúc Khê vào tiết lập xuân, sương mù liếm nhẹ trên mặt sông như dải lụa mỏng của tiên nga bỏ quên nơi hạ giới. Tiếng gà gáy rộ lên từ phía xóm Đông, phá tan sự tĩnh mịch của màn đêm còn sót lại. Gió mang theo hương vị ẩm ướt của đất mùn và mùi cỏ non mới nhú, len lỏi qua từng con ngõ nhỏ lát đá xanh đã nhẵn thín dấu chân người qua lại từ ngàn đời nay.

Phía cuối phố, nơi có gốc liễu già đổ bóng xuống dòng nước chảy xiết, một tiệm thuốc cũ vốn đã bỏ hoang nhiều năm nay lại vang lên tiếng “loảng xoảng” của gạch đá và tiếng quét tước sột soạt.

Trên tấm biển gỗ cũ kỹ đã mục nát một góc, bốn chữ “Bất Nhị Dược Đường” được viết lại bằng mực đen tuyền, nét chữ không hề rồng bay phượng múa, trái lại còn có chút mộc mạc, bình thản đến lạ thường. Người viết ra những chữ đó đang ngồi trên một chiếc ghế tre xiêu vẹo ngay giữa sảnh, tay cầm một ấm trà đất nung tỏa khói nghi ngút, đôi mắt lim dim như thể chưa tỉnh hẳn khỏi giấc nồng.

Đó là Diệp Vô Trần.

Hắn mặc một bộ thanh y bằng vải thô, mái tóc búi đơn giản bằng một thanh kiếm gỗ – chính là thanh kiếm mà hắn từng dùng để gánh thuốc xuyên qua vạn dặm sơn hà. Sau trận đại chiến chấn động tại Đại Tuyết Sơn, sau khi đã đứng ở đỉnh cao của quyền lực và đạo pháp, Diệp Vô Trần lại chọn trở về nơi này. Trấn Trúc Khê – nơi bắt đầu của mọi nhân duyên.

“Vô Trần, huynh lại lười biếng rồi! Cái kệ thuốc này bụi bặm thế này mà huynh vẫn ngồi uống trà cho được sao?”

Một giọng nói trong trẻo như chuông bạc vang lên từ phía sau. Tô Nguyệt Dao bước ra, trên đầu quấn một dải khăn xanh, tay bê một chậu nước nhỏ. Gương mặt nàng ửng hồng vì làm việc, nhưng đôi mắt thì tràn ngập niềm vui thanh thuần. Nàng không phải là tiên nữ xa vời trên chín tầng mây, mà là đóa hoa dại xinh đẹp nhất của trấn nhỏ này. Với nàng, việc cứu vãn thiên hạ hay tiêu diệt tà ma đều chẳng quan trọng bằng việc quét sạch đám mạng nhện trên trần nhà.

Diệp Vô Trần đặt chén trà xuống, cười khà khà:
“Nguyệt Dao, tu tâm là phải thuận theo tự nhiên. Ta thấy đám bụi kia đậu ở đó cũng là duyên phận, quét đi chẳng phải là đoạn tuyệt nhân duyên sao?”

“Huynh chỉ khéo bao biện cho sự lười của mình!” Nguyệt Dao lườm hắn một cái sắc lẹm, nhưng bàn tay vẫn nhẹ nhàng đặt một đĩa bánh ngô nóng hổi xuống cạnh ấm trà của hắn.

Ở góc sân, tiếng búa gõ “choang choang” đều đặn vào khối sắt đỏ rực tạo nên một giai điệu khỏe khoắn. Lục Manh, gã đệ tử cục mịch với bắp tay cuồn cuộn, đang hì hục đóng lại mấy cái khung cửa bị mọt ăn. Hắn chẳng dùng đến chút linh lực nào, chỉ thuần túy dùng sức mạnh cơ bắp của một kẻ thợ rèn. Mỗi nhát búa nện xuống đều mang theo một loại quy luật kỳ lạ, như thể hắn đang đúc nặn không phải là sắt thép, mà là chính ý chí của mình.

“Sư phụ, cửa tiệm xong rồi. Có cần con đúc thêm một cái biển ‘Y thuật cái thế’ treo trước cửa không?” Lục Manh dừng tay, lau mồ hôi trên trán, cười chân chất hỏi.

“Không cần, không cần.” Diệp Vô Trần vẫy vẫy tay. “Cái danh Đan Thần nặng lắm, gánh đi mệt người. Chúng ta cứ làm một thầy thuốc phàm trần, đau bụng thì cho thuốc tiêu thực, cảm mạo thì cho bát nước gừng, thế là đủ rồi.”

Trong lúc ấy, ở góc sân đối diện, có một bóng người đang chăm chú quét lá rụng. Đó là một nam tử tuấn tú đến mức hoàn hảo, dù đang mặc bộ đồ tạp dịch xám xịt nhưng vẫn tỏa ra khí chất bất phàm. Mỗi nhát chổi đưa đi đều tắp lự, từng chiếc lá rụng được gom lại thành một vòng tròn hoàn mỹ không tì vết. Phùng Kinh Thiên – thiên tài số một của Tiên giới thuở nào, kẻ từng nắm giữ Thiên Đạo trong tay, nay đang cúi đầu nhìn một chiếc lá vàng dưới chân với ánh mắt thảng thốt.

Hắn đã ở đây làm tạp dịch được một thời gian kể từ sau khi đạo tâm sụp đổ dưới “Một hơi thở nghìn năm luân hồi” của Diệp Vô Trần. Những ngày đầu, hắn u uất, điên dại vì không thể chấp nhận sự tầm thường. Nhưng bây giờ, hắn quét rác còn tận tâm hơn bất cứ ai. Hắn đang cố tìm lại cái “Đạo” mà hắn đã đánh mất trong sự kiêu ngạo nghìn đời.

“Lá rụng về cội, sinh ra từ đất, trở về với đất…” Phùng Kinh Thiên lẩm bẩm, tay đưa chổi theo một quỹ đạo tự nhiên nhất. “Thì ra, Thiên Đạo không nằm ở trên cao kia, nó nằm ở dưới đế giày của một gã phu quét lá.”

Diệp Vô Trần liếc nhìn Phùng Kinh Thiên, trong lòng thầm gật đầu. Để một vị Tiên tôn thực sự trở thành người phàm, quá trình đó còn gian nan hơn cả việc tu luyện từ Luyện Khí lên Đại Thừa.

“Thiên Hành đâu rồi?” Diệp Vô Trần chợt hỏi.

Vừa dứt lời, một vò rượu trống không từ trên cây liễu cổ thụ ngoài cửa bay vào, rơi gọn vào lòng Lục Manh. Một bóng người rách rưới, tóc tai bù xù, tay cầm thanh kiếm gỗ “Bất Nhị” treo lủng lẳng bên hông nhảy xuống từ tán cây. Mặc Thiên Hành đưa tay dụi mắt, ngáp một cái dài thượt.

“Đừng có hỏi ta, ta còn bận bảo vệ sự bình yên cho vò rượu này.” Tửu Tiên cười hà hà, nhìn quanh cửa tiệm một lượt rồi tặc lưỡi. “Chậc, Vô Trần, ngươi chọn cái nơi rách nát này làm gì? Ở kinh thành Đông Huyền Châu, đám hoàng thân quốc thích đang khóc lóc cầu xin ngươi quay lại kia kìa. Họ hứa sẽ xây cho ngươi một tòa Đan Tháp bằng vàng ròng, cao chọc tận mây xanh.”

Diệp Vô Trần lắc đầu, nhấp một ngụm trà nguội:
“Vàng ròng lạnh lẽo lắm, không ấm áp bằng khói bếp trấn Trúc Khê. Với lại, ở đây có món bánh ngô của Nguyệt Dao, tháp vàng có đổi được không?”

Mặc Thiên Hành bật cười ha hả, ngồi xuống bậc thềm gỗ:
“Phải, phải! Cái tâm phàm nhân của ngươi đúng là kỳ quặc. Người ta tu luyện để thành tiên, còn ngươi lại dùng cả tính mạng để xin làm người.”

Trời dần về trưa, những tia nắng vàng óng bắt đầu xuyên qua các khe hở trên mái ngói, rọi xuống mặt đất những vệt sáng lấp lánh. Tiệm thuốc mới mà cũ cuối cùng cũng tạm hoàn thiện. Đúng lúc đó, tiếng bước chân sột soạt vang lên bên ngoài cửa.

Vị khách đầu tiên là một lão nông phu, lưng còng rạp, tay chống gậy gỗ, chân bước tập tễnh. Lão nhìn lên tấm biển “Bất Nhị Dược Đường”, đôi mắt mờ đục nheo lại như đang hồi tưởng điều gì đó.

“Tiểu hữu… tiệm này, có phải của ông chủ Tô không?” Lão già run rẩy hỏi.

Tô Nguyệt Dao vội vã chạy ra, đỡ lấy tay lão nhân:
“Dạ đúng, tổ tiên nhà cháu đời đời mở tiệm ở đây. Cháu là Nguyệt Dao, còn đây là Vô Trần, chồng… à, phu quân của cháu. Lão bá, ông đau ở đâu ạ?”

Lão nông nhìn Nguyệt Dao, rồi nhìn sang Diệp Vô Trần đang ngồi lười biếng trên ghế. Lão sờ sờ cái chân đau của mình, khàn giọng nói:
“Lão già này không đau ở đâu cả… Chỉ là thấy tiệm mở lại, lòng già thấy vui. Năm xưa, lúc cha cô còn trẻ, ta cũng thường đến đây bốc thuốc cứu mạng. Rồi tiệm đóng cửa, người trong trấn cứ ngỡ các người không bao giờ trở lại nữa. Vòng đi vòng lại, cuối cùng vẫn thấy khói thuốc bay lên ở góc phố này.”

Diệp Vô Trần đứng dậy, bước đến gần lão già. Hắn không dùng thần thức để kiểm tra, cũng không dùng đan dược nghìn năm để chữa trị. Hắn chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai lão, bóp nhẹ một cái. Một luồng hơi ấm cực kỳ mỏng manh, tự nhiên như hơi ấm của ánh nắng mặt trời, len lỏi vào cơ thể lão già, xoa dịu những vết sưng tấy vì thời tiết.

“Lão bá, mùa xuân năm nay hơi lạnh, ông cứ về sắc một ấm nước lá tía tô cùng với vài lát gừng, kê cao chân khi ngủ là sẽ ổn thôi.” Vô Trần cười nói.

“Chỉ vậy thôi sao? Không cần dùng đến linh dược nghìn năm gì đó mà mấy vị tiên sư hay nói à?” Lão già ngạc nhiên.

“Cơ thể con người cũng như mảnh đất này vậy. Nó cần sự ôn hòa của thời tiết, chứ không phải một trận lũ lụt quá lớn. Thuốc quý quá, đôi khi lại là thuốc độc đối với thân thể đã mỏi mệt.”

Lão nông phu nhận gói thuốc đơn giản từ tay Nguyệt Dao, trả mấy đồng tiền xu đã mòn nhẵn rồi chậm rãi bước đi. Nhìn bóng lưng gầy guộc của lão tan dần trong nắng, Diệp Vô Trần đứng lặng hồi lâu.

Vòng lặp của nhân sinh…

Lão già ấy năm xưa từng là một đứa trẻ được Diệp Vô Trần (trong hình hài tiểu đồ đệ) bốc thuốc cứu mạng. Nay Diệp Vô Trần đã đi một vòng từ nhân gian lên đỉnh Tiên giới, rồi từ Tiên giới trở về làm một kẻ pha trà bốc thuốc, còn đứa trẻ năm xưa đã thành một lão già gần đất xa trời. Thời gian trôi qua, cảnh vật đổi thay, nhưng nỗi đau của phàm nhân và sự chân thành của thầy thuốc thì dường như chẳng bao giờ biến mất.

“Vô Trần, huynh đang nghĩ gì vậy?” Nguyệt Dao khẽ tựa vai vào cánh tay hắn.

“Ta đang nghĩ… chúng ta đã đi bao lâu rồi mới về đến nhà.”

Mặc Thiên Hành bên cạnh lại mở một vò rượu mới, ngửa cổ nhắp một ngụm rồi ngâm khẽ:
*”Trăm năm một kiếp phù du,*
*Hồng trần bến cũ sương mù bao quanh.*
*Tu tiên chi cho nhọc thân mình,*
*Về đây nhấp chén trà xanh mặc đời.”*

Bỗng dưng, từ đầu trấn vang lên tiếng hò hét om sòm. Một toán thiếu niên trong trang phục lộng lẫy, cưỡi trên những con Linh mã lấp lánh hào quang đang hùng hổ kéo tới. Dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, vẻ mặt ngạo mạn, tay cầm roi da liên tục quất vào không trung.

“Nghe nói ở đây có kẻ tự xưng Đan Thần tái thế? Là tên nào? Bước ra đây cho bản thiếu gia xem mặt!”

Phùng Kinh Thiên đang quét lá ở gốc cây, động tác khựng lại một chút. Hắn nhìn đám thiếu niên kia, trong ánh mắt thoáng qua một sự thương hại sâu sắc. Những kẻ này làm hắn nhớ lại chính mình của vài năm trước – một kẻ đứng trên cao nhìn xuống thế giới với vẻ khinh miệt, cho rằng sức mạnh là tất cả.

Lục Manh cầm cây búa sắt bước ra cửa, mặt tối sầm lại:
“Tiệm thuốc cần yên tĩnh, không đón những kẻ thiếu giáo dưỡng. Cuốn xéo!”

Nam tử cầm đầu cười khẩy, liếc nhìn Lục Manh rồi nhìn sang Diệp Vô Trần:
“Cái tiệm thuốc nát này mà cũng đòi lên giọng? Ta là đại thiếu gia nhà họ Lý ở thành Vĩnh An, cha ta là Trúc Cơ kỳ tu sĩ! Nghe đồn trong trấn các ngươi nói có thần y có thể cải tử hoàn sinh nên ta tới xem thử. Nếu là phường lừa đảo, ta sẽ đốt sạch chỗ này!”

Diệp Vô Trần vẫn không đứng dậy, hắn chỉ liếc nhìn Phùng Kinh Thiên rồi nói thản nhiên:
“A Thiên, bụi ngoài cửa hơi nhiều, quét sạch đi.”

Phùng Kinh Thiên cúi đầu: “Tuân lệnh ông chủ.”

Hắn nhấc chổi lên, chậm rãi đưa một nhát chổi sang ngang. Một cơn gió nhỏ cuộn lên, nhìn qua thì chỉ là một cơn gió bình thường làm lá bay xào xạc, nhưng khi nó chạm đến đám Linh mã và nhóm tu sĩ kiêu ngạo kia, tất cả bọn họ cảm thấy như đập vào một bức tường khí vững chãi.

Không có nổ vang, không có máu chảy, chỉ thấy cả đám người lẫn ngựa đột ngột bị “thổi” lùi lại hàng chục trượng, rơi bịch xuống con đường đất bụi mù mịt phía ngoài ranh giới của tiệm thuốc.

Nam tử họ Lý lồm cồm bò dậy, mặt mũi xám tro vì sợ hãi. Hắn cảm nhận được, chỉ một nhát chổi vừa rồi đã phế bỏ toàn bộ linh lực trong kinh mạch của hắn, biến hắn thành một phàm nhân bình thường không hơn không kém. Nhưng kỳ lạ thay, cảm giác ấy không đau đớn, chỉ là… trống rỗng.

“Cút đi. Đừng làm bẩn con đường của những người thực sự cần thuốc.” Giọng Phùng Kinh Thiên lạnh lẽo vang lên.

Đám thiếu niên hoảng sợ bỏ chạy thục mạng. Phùng Kinh Thiên quay lại, tiếp tục công việc quét lá của mình như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Diệp Vô Trần nhếch môi cười, cái vị thiên tài này cuối cùng cũng đã hiểu thế nào là “Phàm thế vô thượng”. Sức mạnh thực sự không phải là tiêu diệt đối thủ, mà là dùng sự bình thản để đồng hóa bạo động.

Chiều tà buông xuống, bóng hoàng hôn nhuộm đỏ cả một vùng trời Trúc Khê. Bếp lửa trong tiệm Bất Nhị đã bắt đầu đỏ hồng, mùi khói rơm quyện với mùi thuốc bắc thơm nồng tỏa ra ngào ngạt.

Bữa cơm tối nay đơn giản vô cùng: một bát canh rau rừng, một đĩa đậu phụ luộc và mấy chiếc bánh ngô vàng ruộm. Năm người ngồi quanh một chiếc bàn gỗ tròn.

Mặc Thiên Hành vừa uống rượu vừa kể những chuyện tiếu lâm thời còn phiêu bạt giang hồ. Lục Manh thỉnh thoảng lại gãi đầu cười hì hì. Phùng Kinh Thiên ăn rất chậm, từng hạt cơm đều được hắn cảm nhận như vị ngon ngọt nhất của trời đất. Nguyệt Dao gắp một miếng đậu phụ bỏ vào bát cho Diệp Vô Trần, đôi mắt nheo lại thành hình bán nguyệt.

“Ngày mai, chúng ta cần phải lên núi hái thuốc. Kho tàng trữ dược liệu đã gần hết rồi.” Nguyệt Dao nhắc nhở.

Diệp Vô Trần gật đầu: “Được, sáng sớm mai ta sẽ mang gánh thuốc lên đỉnh núi hái sương.”

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi dòng sông Trúc Khê vẫn âm thầm chảy qua bao đời nay. Ở dưới đáy sông, những viên đá cuội bị dòng nước mài mòn, tròn lẳng và trơn nhẵn. Tu hành, suy cho cùng, cũng giống như viên đá cuội đó vậy. Phải trải qua hàng vạn lần va đập, hàng vạn năm chảy trôi, mới có thể từ một khối đá sắc nhọn trở thành một sự tồn tại bình dị và trọn vẹn.

Nhiều người cả đời cầu tiên đạo, tìm kiếm sự vĩnh hằng giữa những vì sao xa xôi. Nhưng Diệp Vô Trần lại tìm thấy nó trong tiếng xèo xèo của chảo cơm, trong tiếng cười của bạn hữu, và trong đôi mắt của người con gái ngồi đối diện.

“Thần hay phàm, vốn dĩ chẳng có ranh giới.” Diệp Vô Trần thầm nghĩ.

Khi vạn vật chìm vào giấc ngủ, chỉ còn lại ánh trăng bàng bạc chiếu soi trên mái ngói tiệm thuốc, Diệp Vô Trần lấy ra chiếc “Quy Phàm Lô” cũ kỹ sứt mẻ. Hắn không luyện tiên đan, hắn chỉ bỏ vào đó vài nhành hoa mai trắng thu thập được chiều nay, thêm một chút nước suối tinh khiết.

Hắn dùng tâm niệm để “luyện”.

Không có hào quang nghìn dặm, không có sấm sét thiên kiếp. Chỉ thấy hơi nước bốc lên nhẹ nhàng, đọng lại thành một viên đan màu trắng đục, to bằng hạt nhãn, mang theo một hơi ấm dịu dàng vô cùng.

Hắn đưa viên đan đó cho Nguyệt Dao khi nàng mang trà nóng vào phòng.

“Cái này là gì?” Nguyệt Dao ngạc nhiên hỏi.

“Là ‘Trường An Đan’.” Diệp Vô Trần mỉm cười. “Ăn vào, đêm nay muội sẽ có một giấc mơ thật đẹp. Trong giấc mơ đó, sẽ không có chiến tranh, không có tu tiên, không có ly biệt. Chỉ có chúng ta, sống ở đây, mãi mãi.”

Nguyệt Dao khẽ cười, nhận lấy viên đan rồi tựa đầu vào vai hắn.

Phía ngoài sân, Phùng Kinh Thiên ngồi xếp bằng dưới gốc liễu, ánh trăng phủ lên vai hắn như một lớp lụa mỏng. Hắn nhìn tiệm thuốc mới dựng, nhìn về phía chân trời xa thẳm, rồi nhìn vào đôi bàn tay mình đầy những vết chai sần vì cầm chổi.

Vòng lặp đã khép lại. Một hành trình mới đã bắt đầu.

Không có Tuyệt Thế Đan Thần cứu thế, chỉ có một tiệm thuốc nhỏ ở một trấn cũ, mang theo niềm hy vọng mỏng manh nhưng kiên cường của kiếp người.

Đêm dần sâu, tiếng dế mèn bắt đầu râm ran trong cỏ. Trấn Trúc Khê chìm vào sự tĩnh lặng vĩnh hằng của nhân gian. Ở nơi này, đạo là cơm ăn, là áo mặc, là hơi thở, và là cả tình yêu.

Một chương mới của cuộc đời Diệp Vô Trần đã mở ra như thế, giản dị, bình thản, nhưng thấm đẫm cái chân đạo mà hắn hằng tìm kiếm suốt vạn năm cô độc trên đỉnh tiên giới.

Sáng mai, mặt trời sẽ lại mọc, và hắn sẽ lại là gã thầy thuốc lười biếng, gánh trên vai gánh nặng của nhân sinh mà lòng nhẹ tênh như gió thoảng.

Đạo ở trong tâm, phàm ở trong đạo. Vòng lặp này, hắn nguyện đi mãi không thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8