Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 163: Khi Đan Thần đi cày ruộng

Cập nhật lúc: 2026-05-30 13:58:01 | Lượt xem: 2

Trời vừa tảng sáng, sương mù còn vương vít trên những rặng liễu rủ ven bờ suối Trúc Khê, che mờ đi những mái ngói rêu phong của trấn nhỏ. Tiếng gà gáy rộ lên từng hồi, xua tan đi cái tĩnh mịch của đêm trường.

Trong hiệu thuốc Bất Nhị Đường, Diệp Vô Trần khẽ cựa mình trên chiếc ghế mây cũ kỹ. Hắn không dậy bằng một tiếng hít thở điều động linh khí, cũng không dùng thần thức quét qua vạn dặm để kiểm soát thế gian. Hắn tỉnh dậy bởi mùi thơm của cháo trắng ninh nhừ hòa quyện với chút hành hoa thanh khiết từ dưới bếp đưa lên.

“Vô Trần, huynh còn định nằm đến bao giờ? Mặt trời sắp xuống đến mông rồi!”

Tiếng nói lanh lảnh của Tô Nguyệt Dao vang lên, kéo theo đó là tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Nàng vận một bộ vải thô màu xanh nhạt, mái tóc búi đơn giản bằng một chiếc trâm gỗ, trông vừa thanh tú vừa tràn đầy sức sống của một cô gái thôn dã.

Diệp Vô Trần dụi mắt, lười biếng ngồi dậy, cười khổ: “Nguyệt Dao, ta mới vừa chợp mắt được một canh giờ sau khi đọc xong mấy cuốn dược phổ cũ. Nàng nỡ lòng nào…”

“Bớt viện cớ đi!” Nguyệt Dao chống nạnh, mắt phượng nheo lại đầy đe dọa. “Hôm nay là tiết Mang Chủng. Lão bá nhà bên cạnh đã ra đồng từ lúc gà chưa gáy. Ba mẫu ruộng thuốc mà cha để lại sau trấn, nếu huynh không ra cày, cỏ dại sẽ ăn sạch linh tính của đất mất. Lục Manh đã ra đó trước rồi, cả cái gã… gã giúp việc họ Phùng kia nữa.”

Nhắc đến “Phùng giúp việc”, Diệp Vô Trần không khỏi bật cười. Vị thiên tài số một của Tiên giới, Phùng Kinh Thiên, người từng vung tay là mây mưa sấm sét, nay lại đang lầm lũi cầm cuốc ngoài đồng. Cảnh tượng đó, nghĩ thôi đã thấy nhân sinh thật sự là một vở kịch thú vị.

“Được rồi, được rồi. Ta đi là được chứ gì?”

Diệp Vô Trần đứng dậy, vươn vai một cái. Hắn không mặc tiên bào lấp lánh, chỉ khoác lên mình chiếc áo thô sờn vai, xắn ống quần quá gối, đôi chân trần xỏ vào đôi dép cỏ. Trên vai hắn, thay vì gánh vác vận mệnh thiên hạ, nay là một chiếc cày gỗ nặng trịch, cái lưỡi cày bằng sắt đã gỉ sét vài chỗ.

Hắn lững thững bước ra khỏi Bất Nhị Đường, đi ngang qua sân, thấy Thanh Nhi và A Ngưu đang chăm chỉ quét lá. Hai đứa nhỏ ngước lên, đồng thanh reo: “Sư phụ đi cày ruộng ạ?”

“Ừ, sư phụ đi ‘luyện đan’ trên đất.” Vô Trần xoa đầu hai đứa nhỏ, nụ cười thanh thản như mây trôi.

Bước chân Diệp Vô Trần giẫm trên con đường mòn nhỏ đầy cỏ dại đọng sương. Càng đi về phía ruộng thuốc, mùi đất ẩm nồng nàn càng đậm đặc. Đó là mùi của sự sống, mùi của luân hồi, thứ mà khi ngồi trên tòa sen cao ngất của Cửu phẩm Đan Đế, hắn chưa bao giờ thực sự ngửi thấy.

Khi đến nơi, một cảnh tượng dở khóc dở cười đập vào mắt hắn.

Giữa thửa ruộng xâm xấp nước, Lục Manh – gã đệ tử lực lưỡng của hắn – đang trần trùng trục, mồ hôi nhễ nhại, hai tay ghì chặt cán cày, cơ bắp cuồn cuộn như những khối đá hoa cương. Tiếng quát “Hây!” của gã làm chấn động cả một vùng không gian nhỏ.

Cách đó không xa, Phùng Kinh Thiên đang cầm một chiếc cuốc sắt, đứng ngẩn ngơ nhìn xuống vũng bùn dưới chân. Đôi giày vải thêu hoa văn thanh nhã của y đã lấm lem bùn đen. Khuôn mặt thanh tú của cựu tiên tử hiện rõ sự bối rối tột cùng. Y nhìn cái cuốc, rồi nhìn vũng bùn, như thể đang đối mặt với một trận pháp cổ xưa khó giải nhất thế gian.

“Phùng đạo hữu, cuốc đất không phải dùng thần niệm, mà phải dùng lực cánh tay và lòng bàn chân.” Diệp Vô Trần hạ chiếc cày xuống, mỉm cười nói.

Phùng Kinh Thiên quay lại, thở dài: “Vô Trần, ta đã thử điều động linh lực để xúc lớp đất này lên, nhưng kỳ lạ thay, lực đạo của ta càng mạnh, đất càng vỡ vụn vô hồn. Ta không sao giữ được cái ‘khí’ của mặt đất này.”

Diệp Vô Trần bước xuống ruộng, cảm nhận cái lạnh buốt và sự mềm mại của bùn đất luồn qua kẽ ngón chân. Hắn ra hiệu cho Lục Manh dừng lại, rồi bước tới gần Phùng Kinh Thiên.

“Ngươi sai rồi. Ngươi vẫn đang dùng tâm thế của một ‘Tiên’ để đối đãi với đất. Tiên coi thường vật chất phàm trần, coi chúng là rác rưởi, chỉ muốn điều khiển chúng. Nhưng đất mẹ là cái gốc của vạn vật. Ngươi muốn cuốc đất, trước tiên phải để nó chấp nhận ngươi.”

Nói rồi, Diệp Vô Trần cầm lấy chiếc cuốc từ tay Phùng Kinh Thiên. Hắn không hề sử dụng một chút tu vi nào, hơi thở điều hòa, nhịp nhàng như hơi thở của gió lướt qua lá cây.

*Phập!*

Lưỡi cuốc cắm xuống đất một cách tự nhiên, nhẹ nhàng nhưng sâu sắc. Khi Vô Trần kéo cuốc lên, một tảng đất tươi xốp được lật lên, để lộ ra những rễ cỏ già và mùi hăng hắc của đất được đánh thức.

“Ngươi thấy không? Không dùng lực để trấn áp, mà là dùng tâm để hòa hợp. Mỗi nhát cuốc xuống chính là một lần giao tiếp với đất mẹ. Đây cũng chính là quá trình ‘Vào Lò’.”

Phùng Kinh Thiên sững sờ. Y nhìn đôi bàn tay lấm bùn của Vô Trần, chợt nhận ra một điều gì đó. Trước đây, khi luyện đan, y luôn cố gắng dùng ngọn lửa mạnh nhất, linh dược quý nhất để ép ra tinh túy. Nhưng Vô Trần thì khác, hắn coi dược liệu như bằng hữu, coi lò luyện như nhà.

“Luyện đan trên đất…” Phùng Kinh Thiên lẩm bẩm, mắt y sáng lên một tia sáng kỳ lạ. Y cởi bỏ đôi giày vải quý giá, chân trần dẫm vào bùn lạnh. Một cảm giác chấn động chạy dọc sống lưng. Đó là lần đầu tiên trong ngàn năm qua, y cảm nhận được “nhịp đập” của mặt đất một cách trực tiếp như vậy.

Diệp Vô Trần gật đầu khích lệ, rồi hắn quay sang gác chiếc cày gỗ lên vai con trâu già mà hắn vừa mượn được của lão bá hàng xóm.

“Lục Manh, nghỉ tay một chút. Xem sư phụ cày đường đầu tiên.”

Con trâu già khẽ khịt mũi, đuôi quất phành phạch vào hông. Vô Trần nắm lấy tay cày, khẽ hô một tiếng. Con trâu bắt đầu tiến lên.

*Xoèn xoẹt…*

Lưỡi cày sắc lẹm xé toạc mặt đất chi chít rễ cỏ. Diệp Vô Trần đi sau con trâu, bước chân vững chãi trên rãnh đất vừa mới được lật ra.

Trong mắt những nông dân bình thường, đây chỉ là việc cày ruộng vất vả. Nhưng trong nhãn giới của một bậc đại năng tu tâm, mỗi đường cày của Diệp Vô Trần đều mang theo một quy luật khó có thể diễn tả bằng lời. Đường cày thẳng tắp, nhịp nhàng như một nét vẽ của thần linh trên mặt giấy đại địa.

Hắn đang dùng “Đạo” để cày.

Hắn cảm nhận được sự kháng cự của những tảng đất cứng, cảm nhận được hơi ấm của những sinh vật nhỏ bé đang ẩn mình dưới lòng đất, cảm nhận được cả sự tàn úa của vụ mùa trước đang phân hủy để làm dinh dưỡng cho vụ mùa sau.

“Đất chính là Quy Phàm Lô vĩ đại nhất,” Vô Trần nghĩ thầm. “Mưa sa là linh dịch, ánh nắng là hỏa hầu, bốn mùa là thời gian luyện chế. Vạn vật sinh trưởng trên mảnh đất này, bản chất chính là những viên đan dược do trời đất tự mình luyện ra.”

Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán hắn, rồi chảy dài xuống cằm, rơi xuống rãnh cày mới lật. Giọt mồ hôi mang theo chút hơi ấm của cơ thể phàm nhân, thấm vào lòng đất.

Bỗng nhiên, từ sâu trong lòng đất, một luồng khí mờ ảo bắt đầu bốc lên. Đó không phải linh khí nồng đậm của tiên giới, mà là “Nhân Gian Yên Hỏa Khí” – thứ khí của sự sống bình dị. Luồng khí ấy bao phủ lấy Diệp Vô Trần, khiến hình bóng hắn giữa cánh đồng trở nên mờ ảo, giống như một bức tranh thủy mặc thiên nhiên.

Ở phía bên kia, Phùng Kinh Thiên cũng bắt đầu vung cuốc. Ban đầu còn lóng ngóng, nhưng dần dần, y tìm được nhịp điệu. Tiếng cuốc va chạm với đất đá tạo thành một bản nhạc đều đặn. Gương mặt y không còn vẻ kiêu ngạo, chỉ còn sự tập trung thuần túy. Y phát hiện ra rằng, khi toàn tâm toàn ý vào việc cuốc đất, những tạp niệm về quyền lực, về thiên đạo vô tình trước đây dường như tan biến hết.

Đến giữa trưa, mặt trời đứng bóng, cả ba người mới dừng tay nghỉ ngơi bên bờ ruộng.

Tô Nguyệt Dao mang đến một giỏ cơm với vài bình nước vối mát lạnh. Nàng nhìn ba người đàn ông lấm lem từ đầu đến chân, nụ cười rạng rỡ như nắng hạ.

“Nào, các đại sư phụ ‘cày ruộng’, vào ăn cơm thôi!”

Họ ngồi bệt trên cỏ, không phân biệt sư phụ đệ tử, không phân biệt Đan Đế hay Tiên tử. Bữa cơm chỉ có rau luộc chấm kho quẹt, mấy củ khoai lang nướng và bát canh chua thanh mát.

Phùng Kinh Thiên cầm một củ khoai, thổi phù phù rồi cắn một miếng lớn. Vị ngọt bùi của khoai lan tỏa trong khoang miệng. Y bỗng thấy cay cay nơi sống mũi.

“Trước đây ta chỉ uống sương sớm, ăn linh quả, coi đó là thanh cao. Giờ mới biết, một củ khoai đất này lại mang lại cảm giác chân thật đến thế.”

Diệp Vô Trần húp một ngụm nước vối, mắt nhìn về phía xa, nơi những thửa ruộng bậc thang nhấp nhô như sóng lượn.

“Kinh Thiên, ngươi có thấy những cây mầm đang nhú lên không?”

Phùng Kinh Thiên nhìn theo chỉ tay của hắn. Giữa những rãnh đất mới cày, vài mầm cỏ xanh mướt đang vươn lên đón nắng.

“Đó chính là ‘Đạo’. Nó không nằm ở trên chín tầng mây, không nằm ở những đạo văn phức tạp. Nó nằm ở sức mạnh muốn vươn lên khỏi bùn lầy, sức mạnh muốn tồn tại và nở hoa của những sinh linh nhỏ bé nhất. Ngươi luyện đan, nếu không hiểu được cái ý chí này của thảo mộc, đan của ngươi vĩnh viễn chỉ là một khối linh lực vô hồn.”

Phùng Kinh Thiên lặng im. Những lời của Vô Trần như sấm truyền đánh thẳng vào đạo tâm của y. Y nhìn đôi tay mình, những vết chai bắt đầu hình thành do cầm cuốc, y cảm thấy tự hào hơn cả khi cầm trên tay thanh tiên kiếm trấn thế.

Bỗng nhiên, một lão nông phu đi ngang qua ruộng, thấy họ đang nghỉ ngơi, liền dừng lại chào hỏi.

“Chào các chú em, hôm nay cày giỏi quá! Đường cày này nhìn qua là biết người có tâm. Nhưng mà chú em này,” lão nhìn về phía Diệp Vô Trần, “chú cày hơi sâu rồi, loại đất này mà cày sâu quá, phơi nắng mấy ngày nó sẽ bạc màu, cây khó lên lắm.”

Diệp Vô Trần hơi sững người, rồi hắn đứng dậy, cung kính chắp tay cúi đầu trước lão nông: “Đa tạ lão bá chỉ dạy. Là vãn bối sơ suất, chỉ mải mê nhìn phía trước mà quên mất đặc tính của tầng đất này.”

Lão nông xua tay cười hà hà: “Không có gì, làm nông thì phải từ từ, vừa làm vừa nhìn trời nhìn đất. Chúc các chú em mùa màng bội thu!”

Lão nông rời đi với đôi quang gánh trên vai, tiếng hát vang vọng khắp cánh đồng.

Phùng Kinh Thiên kinh ngạc: “Vô Trần, ngươi là Cửu phẩm Đan Đế, nắm rõ ngũ hành biến hóa, sao lại cúi đầu trước một phàm nhân không có chút tu vi nào?”

Diệp Vô Trần quay lại, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ: “Kinh Thiên, ở trên lĩnh vực tu tiên, ta có thể là thầy của lão bá. Nhưng trên mảnh ruộng này, lão bá chính là ‘Đạo sư’ của ta. ‘Lấy Đạo nhập Phàm’ không phải là hạ mình đi giúp người, mà là thành tâm học hỏi từ vạn vật nhân gian. Trong mỗi lĩnh vực, mỗi con người bình thường nhất đều ẩn chứa một mảnh ghép của Đạo lớn.”

Lục Manh đứng bên cạnh, tuy không hiểu hết lời sư phụ, nhưng gã thấy lòng mình nhẹ nhõm vô cùng. Gã thấy sư phụ mình vĩ đại nhất không phải lúc vung tay triệu hỏa, mà là lúc cúi đầu học cách cày ruộng từ một lão nông.

Buổi chiều, họ tiếp tục công việc. Lần này, Diệp Vô Trần điều chỉnh đường cày, nông hơn một chút nhưng đều đặn hơn. Hắn không còn suy nghĩ về việc luyện đan hay tu tâm nữa. Hắn chỉ đơn thuần là một người nông phu, tập trung vào từng bước chân, từng nhát xới.

Và trong chính sự “quên mình” đó, một sự thay đổi lặng lẽ diễn ra.

Chiếc “Quy Phàm Lô” cũ kỹ nằm trong ngực áo Diệp Vô Trần bỗng rung nhẹ. Những vết nứt sứt mẻ trên thân lò dường như mờ đi một chút, thay vào đó là một lớp màng ánh sáng màu đất ấm áp bao phủ lấy.

Từ bốn phương tám hướng, những luồng khí tức thanh khiết từ cây cỏ, dòng nước, và cả lòng đất trào dâng, tự động tụ hội về phía thửa ruộng thuốc của Bất Nhị Đường.

Các tu sĩ quanh đó nếu có mặt, chắc chắn sẽ kinh hãi nhận ra đây chính là “Vạn Vật Triều Bái” – một dị tượng chỉ xuất hiện khi một vị Thánh nhân ra đời hoặc một món thần khí bậc nhất xuất thế.

Nhưng ở đây, không có hào quang rực rỡ, không có tiếng sấm vang dội. Chỉ có tiếng xào xạc của gió lùa qua ruộng ngô, tiếng lội bùn lõm bõm và tiếng cười nói của bốn con người đang hăng say lao động.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời.

Diệp Vô Trần dắt con trâu già lên bờ, nhìn lại thành quả sau một ngày: ba mẫu ruộng đã được lật sạch cỏ, đất tơi xốp, sẵn sàng cho những mầm thảo dược quý giá nhất.

“Về thôi.” Vô Trần vỗ vai Lục Manh và Phùng Kinh Thiên.

Phùng Kinh Thiên đứng trên bờ ruộng, nhìn đôi bàn chân lấm bùn đen của mình, rồi nhìn sang Diệp Vô Trần. Y bỗng cảm thấy, những năm tháng tu luyện trong động thiên phúc địa trước đây thực sự tẻ nhạt vô cùng. Tại đây, giữa bùn đất hôi hám này, y lại cảm nhận được một niềm vui sống chưa từng có.

Trên đường về trấn, họ đi ngang qua những ngôi nhà tranh đã bắt đầu lên khói bếp. Mùi thức ăn giản dị phảng phất trong không gian.

Bất Nhị Đường đã lên đèn. Tô Nguyệt Dao đang đứng tựa cửa đợi họ, trong tay cầm vài chiếc khăn sạch.

“Sao? Các ‘thần tiên’ đã thấy khổ chưa?” Nàng trêu chọc khi thấy bộ dạng lem luốc của họ.

Diệp Vô Trần cười hà hà, quẳng chiếc cày gỗ sang một bên: “Khổ thì có khổ, nhưng lại rất ‘ngọt’.”

Đêm đó, sau khi tắm rửa sạch sẽ, Diệp Vô Trần lại ra ngồi trên mái nhà. Phùng Kinh Thiên cũng lặng lẽ trèo lên, ngồi cạnh hắn.

Hai người ngồi lặng im hồi lâu, ngắm nhìn bầu trời sao rực rỡ.

“Vô Trần,” Phùng Kinh Thiên khẽ gọi. “Ta đột nhiên cảm thấy, đan đạo của ngươi… thực sự quá rộng lớn. Ngươi không dùng lò để luyện dược, mà ngươi đang dùng cả thế gian này để luyện ra một thứ gì đó vĩ đại hơn nhiều.”

Diệp Vô Trần nhấp một ngụm trà nguội, ánh mắt nhìn sâu vào hư không: “Kinh Thiên, ngươi nói đúng. Mỗi người sống trên đời này, đều là một viên dược liệu. Quá trình sống, lao động, yêu thương và khổ đau chính là hỏa hầu. Nếu ta có thể luyện cho mỗi người trong nhân gian này trở thành một viên ‘Đan tâm’ chính trực, thì lúc đó, ta mới thực sự đạt tới cảnh giới Đan Thần.”

Phùng Kinh Thiên chấn động. Y nhìn về phía những ánh đèn lấp lóe của trấn nhỏ, nơi những phàm nhân đang chuẩn bị đi vào giấc ngủ sau một ngày lao động mệt nhọc. Y chợt hiểu vì sao Tiên giới sụp đổ dưới tay Vô Trần. Bởi vì Tiên giới đã mất đi cái “Gốc” này từ lâu.

Dưới sân, Lục Manh vẫn đang cặm cụi mài chiếc lưỡi cày cho ngày mai. Tiếng đá mài xèn xẹt vang lên đều đặn.

Tiết Mang Chủng năm nay, trấn Trúc Khê đón một mùa gieo hạt lạ kỳ. Những hạt giống thuốc sau khi được gieo xuống những đường cày của Diệp Vô Trần, dường như nảy mầm nhanh hơn, khỏe hơn.

Trong mơ màng, những người dân trấn Trúc Khê ngửi thấy một mùi hương dịu nhẹ lan tỏa khắp không gian. Đó không phải mùi dược thảo thông thường, mà là mùi của sự bình an, mùi của hy vọng.

Diệp Vô Trần nhắm mắt lại, cảm nhận hơi thở của mặt đất đang hòa nhịp cùng nhịp tim mình.

Lấy Đạo nhập Phàm, thực chất chính là tìm lại bản thân giữa vạn trượng hồng trần.

Đan Thần đi cày ruộng, chuyện nghe có vẻ nực cười, nhưng trong cái nực cười ấy, lại chứa đựng một chân lý vĩnh hằng mà ngàn vạn tu sĩ vẫn hằng tìm kiếm: Đạo chẳng ở đâu xa, đạo ở ngay dưới lòng bàn chân, giữa những thớ đất và giọt mồ hôi chân chất của con người.

Sáng hôm sau, tiếng gà lại gáy. Diệp Vô Trần lại bật dậy, mỉm cười đón nhận một ngày mới.

Hành trình hành y cứu thế của hắn, giờ đây mới thực sự bắt đầu từ những rãnh đất nâu trầm ấy. Bởi vì hắn biết, muốn luyện được viên đan cải tử hoàn sinh cho cả thế gian, trước tiên hắn phải biết cách làm cho một hạt mầm bé nhỏ được nảy mầm trong an lạc.

Dưới gốc liễu trước cửa Bất Nhị Đường, một bông hoa dại nhỏ xíu, vốn đã héo úa từ lâu, bỗng nhiên rung rinh rồi bừng nở rực rỡ, tỏa ra một làn hương thanh khiết, bay xa, bay xa mãi tận chân trời…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8