Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 170: Khi thần tiên học cách làm người

Cập nhật lúc: 2026-05-30 14:05:01 | Lượt xem: 3

Chương 170: Khi thần tiên học cách làm người

Trấn Trúc Khê buổi sớm mai thường bắt đầu bằng tiếng gà gáy nảy sương và mùi khói bếp len lỏi qua những rặng tre xanh ngắt. Thế nhưng, vài ngày nay, sự yên bình của trấn nhỏ vùng biên thùy này đã bị phá vỡ bởi một hiện tượng vô cùng kỳ quái.

Trước cổng Bất Nhị Đường – cái dược điếm cũ kỹ mà tấm biển hiệu đã bắt đầu tróc sơn – có một hàng dài người đứng xếp hàng từ lúc tờ mờ sáng. Điều đáng nói là, những người này ai nấy đều cốt cách phi phàm, dù đã cố tình mặc thanh y đơn giản, nhưng khí chất rực rỡ và thần quang mờ ảo nơi đáy mắt vẫn không giấu vào đâu được. Có người là tông chủ của một danh môn chính phái ở Đông Huyền Châu, có người lại là trưởng lão ẩn thế nghìn năm của những động thiên phúc địa.

Thậm chí, trong đám đông ấy, người ta còn thấy cả một vị Tiên tôn từng danh trấn phương Bắc, kẻ từng một tay dời núi lấp biển, nay lại đang xách theo một giỏ trứng gà phàm trần, vẻ mặt đầy sự kính cẩn và lo âu.

Ở phía sân sau của dược điếm, tiếng “cộp… cộp…” vang lên đều đặn.

Phùng Kinh Thiên – người từng là thiên tài số một Tiên giới, kẻ từng đứng trên đỉnh cao cô độc nhìn xuống chúng sinh như cỏ rác – lúc này đang cầm một lưỡi rìu rỉ sét, mồ hôi nhễ nhại chẻ từng thanh củi khô. Hắn không được phép dùng linh lực, cũng không được phép sử dụng bất kỳ tiên pháp nào. Mỗi nhát rìu bổ xuống, hắn phải dùng sức bình sinh của đôi tay phàm trần, cảm nhận thớ gỗ cứng nhắc và độ phản chấn đau rát truyền tận xương tủy.

Cách đó không xa, Diệp Vô Trần đang nằm lười biếng trên chiếc võng mắc giữa hai cây nhãn già. Hắn đắp một chiếc nón lá lên mặt, đôi chân bắt chéo đung đưa theo nhịp điệu của gió.

“Phùng đại công tử, nhịp điệu sai rồi.” Diệp Vô Trần lên tiếng, giọng nói ngái ngủ vương chút bụi trần. “Chẻ củi không phải là chặt đứt kẻ thù. Ngươi phải nghe tiếng lòng của gỗ, tìm thấy kẽ hở giữa các vân, thuận thế mà xuống. Đó không phải là lực, đó là đạo.”

Phùng Kinh Thiên dừng lại, quệt mồ hôi trên trán, nhìn thanh củi sần sùi trước mặt với ánh mắt phức tạp. Nếu là trước kia, chỉ cần một hơi thở, hắn có thể khiến cả rừng tre này hóa thành tro bụi. Nhưng giờ đây, một thanh củi khô lại khiến hắn phải khổ sở đến vậy. Tuy nhiên, sau một tháng ở Bất Nhị Đường, đạo tâm sụp đổ của hắn đang bắt đầu hình thành một mầm non mới – thứ gì đó rất thô sơ nhưng cũng vô cùng bền bỉ.

“Đã hiểu, thưa tiên sinh.” Phùng Kinh Thiên khàn giọng đáp, rồi lại cúi đầu tiếp tục công việc của một người phàm.

Đúng lúc đó, Tô Nguyệt Dao bước ra từ gian bếp, hai tay bưng một chậu nước vo gạo. Nàng thấy Phùng Kinh Thiên lóng ngóng thì không nhịn được mà mắng:

“Phùng ca, huynh chẻ củi kiểu gì mà cứ vụn nát hết cả thế? Tối nay dùng số củi này để nhóm lò luyện đan cho Vô Trần, lửa không đều là huynh lại phải nhịn cơm đấy!”

Vị Tiên Quân từng một thời oai chấn thiên hạ ấy nghe vậy thì rụt cổ lại, lúng túng đáp: “Nguyệt Dao muội muội yên tâm, ta sẽ chú ý hơn.”

Cảnh tượng này nếu để người của Tiên giới nhìn thấy, chắc chắn họ sẽ phát điên mà hộc máu. Tiên Quân làm tạp dịch, còn bị một cô gái không chút tu vi mắng mỏ như con cháu trong nhà?

Lúc này, Mặc Thiên Hành với chiếc bình rượu quen thuộc vắt vẻo bên hông bước vào từ cửa trước. Ông nhìn hàng dài “đại năng” đang đứng chôn chân ngoài cổng, rồi quay vào cười ha hả:

“Vô Trần, ngoài kia có một đám lão quái vật đang đợi để xin làm tạp dịch kìa. Có vị còn hứa sẽ dùng mười gốc Linh thảo vạn năm chỉ để đổi lấy một chân quét sân cho Bất Nhị Đường của ngươi. Ngươi tính sao đây?”

Diệp Vô Trần lấy chiếc nón lá ra, nheo nheo đôi mắt dưới ánh nắng ban mai. Hắn chậm rãi ngồi dậy, liếc nhìn ra phía cổng.

“Quét sân? Sân nhà ta nhỏ, không cần nhiều người thế.” Vô Trần cười nhạt. “Hơn nữa, họ muốn xin làm tạp dịch không phải vì muốn tu tâm, mà là muốn cầu lấy một chút tiên cơ sau khi Thiên Môn sụp đổ. Những kẻ mang tâm thế cầu lợi đó, quét cả đời cũng không sạch được bụi trần.”

Mặc Thiên Hành gật gù, nhấp một ngụm rượu: “Vậy ngươi cứ để họ đứng đấy sao? Có vài vị sắp héo úa vì nắng rồi.”

Diệp Vô Trần nhảy xuống võng, đi về phía cổng. Lục Manh lúc này cũng từ lò rèn bước ra, vai đeo một cái đe sắt nặng ngàn cân nhưng bước đi nhẹ tênh, lặng lẽ đứng sau lưng sư phụ như một ngọn núi vững chãi.

Vừa thấy Diệp Vô Trần xuất hiện, đám đông bên ngoài lập tức xôn xao. Những vị cao nhân bình thường chỉ đứng trên chín tầng mây giờ đây đồng loạt cúi đầu, cung kính hô vang:

“Bái kiến Vô Trần tiên sinh!”

Diệp Vô Trần chắp tay sau lưng, ánh mắt thản nhiên quét qua những gương mặt già nua đang run rẩy vì kích động. Hắn không nhìn tu vi của họ, chỉ nhìn vào đôi bàn tay và thần thái nơi đáy mắt.

“Bất Nhị Đường không phải là tông môn, cũng không phải nơi truyền đạo.” Vô Trần nhàn nhạt nói. “Ở đây chỉ có bệnh nhân và thầy thuốc, có chủ và có tớ. Các vị ở Thượng giới đều là bậc hô phong hoán vũ, xuống đây làm tạp dịch, không thấy nhục nhã sao?”

Một vị trưởng lão già khọm của Vạn Kiếm Tông bước lên, run rẩy nói: “Thưa tiên sinh, chúng ta tu hành vạn năm, đến cuối cùng lại thấy lòng mình trống rỗng như hư vô. Chứng kiến Phùng Tiên Quân dù đạo tâm sụp đổ nhưng lại tìm thấy sinh cơ giữa cõi phàm, chúng ta mới ngộ ra: bấy lâu nay chúng ta tu Tiên nhưng đã quên mất cách làm Người. Xin tiên sinh rủ lòng thương xót, cho chúng ta một cơ hội để… nhập phàm.”

Diệp Vô Trần lặng im hồi lâu. Hắn nhìn thấy trong mắt họ không còn sự kiêu ngạo, mà là một loại khao khát sinh tồn thực sự – không phải sinh tồn về mạng sống, mà là về Đạo.

“Được rồi.” Diệp Vô Trần đột ngột mỉm cười, một nụ cười ấm áp như nắng xuân nhưng lại mang theo áp lực vô hình của một vị Đan Đế. “Muốn ở lại làm việc? Ta không cần linh thạch, cũng chẳng cần linh thảo. Phùng Kinh Thiên, lại đây.”

Phùng Kinh Thiên buông rìu, đi tới cạnh Vô Trần.

“Ngươi dạy họ cách chẻ củi.” Vô Trần chỉ vào đống gỗ phía sau. “Người thứ nhất, quét sân bằng chổi tre, không được làm gãy một sợi rơm nào nhưng phải gom sạch bụi trong bán kính ba thước. Người thứ hai, xách nước từ suối Thanh Lưu về, yêu cầu là mỗi gánh nước không được sóng sánh ra ngoài một giọt, nhưng dọc đường phải dùng sức nặng của gánh nước để ép bằng những hòn đá nhô lên trên đường mòn cho dân làng đi lại dễ dàng.”

Hắn dừng lại, nhìn một vị mỹ phụ xinh đẹp vốn là tông chủ của một môn phái chuyên về múa lụa ở Tiên giới: “Bà, đi giặt quần áo cho cả tiệm. Không dùng pháp thuật, dùng xà phòng cỏ mà ta đã chế. Giặt làm sao cho hết mùi mồ hôi nhưng vẫn phải giữ được mùi của nắng.”

Mọi người ngơ ngác. Đây là đang tu luyện sao? Đây rõ ràng là việc của kẻ hầu người hạ!

Thế nhưng, Phùng Kinh Thiên lại là người phản ứng đầu tiên. Hắn nhìn đám bằng hữu cũ, nghiêm nghị nói: “Đừng đứng ngây ra đó. Khi các ngươi cảm nhận được hơi ấm của thớ gỗ, sự mát lạnh của nước suối và mùi của quần áo sau khi phơi nắng, các ngươi mới biết tại sao tiên giới lại lạnh lẽo như vậy. Bắt đầu đi!”

Thế là, một cảnh tượng vô tiền khoáng hậu đã diễn ra tại trấn Trúc Khê. Những vị “thần tiên” bắt đầu học cách cầm chổi, cách gánh nước, cách vò quần áo. Ban đầu, tiếng đổ vỡ, tiếng la ó và cả những lần linh lực bộc phát ngoài ý muốn làm rung chuyển cả một vùng. Nhưng dưới cái nhìn tĩnh lặng của Diệp Vô Trần, tất cả dần đi vào trật tự.

Đến giữa trưa, Tô Nguyệt Dao mang ra một mâm bánh bao chay lớn. Nàng đặt bộp xuống chiếc bàn gỗ kê ngoài sân:

“Nghỉ tay ăn cơm hết đi! Ai làm xong phần việc thì mới được ăn hai cái, ai chưa xong chỉ được một cái!”

Những vị cao nhân từng dùng linh đan diệu dược, coi việc ăn uống là tục tĩu, nay nhìn những chiếc bánh bao bốc khói nghi ngút kia lại thấy nước miếng trào ra. Họ ngồi bệt xuống đất, không màng đến lễ nghi, không màng đến hình tượng.

Vị trưởng lão của Vạn Kiếm Tông cầm chiếc bánh bao bằng đôi bàn tay vẫn còn dính bụi, cắn một miếng thật lớn. Vị bột mì ngọt dịu, hương thơm của rau rừng xào nhân bên trong bùng nổ trên đầu lưỡi. Lão đột nhiên khóc.

“Trưởng lão, ngài sao thế? Bánh cay quá à?” Lục Manh thật thà hỏi.

Lão lắc đầu, nước mắt lã chã rơi vào chiếc bánh: “Không… ngon quá. Đã bao nhiêu năm rồi… ta không cảm thấy mình thực sự ‘đang sống’ như thế này. Tiên giới kia… chỉ có cô độc và thiền định lạnh lẽo. Miếng bánh này, so với cửu phẩm linh đan còn quý giá hơn nhiều.”

Phùng Kinh Thiên ngồi bên cạnh, lặng lẽ nhai bánh, đôi mắt nhìn về phía xa xăm. Hắn nhận ra rằng, khi không còn đứng trên cao nhìn xuống, khi đôi chân chạm vào bùn đất, trái tim hắn mới bắt đầu đập theo nhịp điệu của nhân gian.

Diệp Vô Trần đứng bên cửa sổ nhìn ra sân, tay cầm một chén trà nhạt.

“Vô Trần, ngươi đang luyện hóa họ sao?” Mặc Thiên Hành đứng sau lưng hỏi nhỏ.

“Ta không luyện hóa họ.” Diệp Vô Trần lắc đầu, nhấp một ngụm trà. “Ta chỉ cung cấp lò luyện và than lửa. Còn việc có thể hóa thành ‘Đạo Đan’ hay không, phải xem bản thân họ có chịu buông bỏ cái tôi ‘Thần Tiên’ để tìm lại cái tâm ‘Phàm Nhân’ hay không. Nhập phàm khó hơn thoát tục, bởi vì nó yêu cầu ngươi phải ôm lấy cả những điều tầm thường, dơ bẩn và khổ đau nhất.”

Mặc Thiên Hành thở dài, nhìn cảnh tượng trước mắt: “Một đám thần tiên học làm người… Truyện này nếu viết thành sách, chắc chẳng ai tin nổi.”

“Đời người chính là một vở kịch.” Diệp Vô Trần đặt chén trà xuống, ánh mắt trở nên sâu thẳm. “Họ đã đóng vai thần tiên quá lâu, đến mức quên mất mình vốn dĩ cũng bắt đầu từ bụi cát. Mặc lão huynh, vò rượu tối nay đừng để Phùng Kinh Thiên đụng vào, hắn chẻ củi vẫn chưa đạt, phải phạt hắn nhìn chúng ta uống.”

“Ha ha! Được, được lắm!”

Chiều buông xuống trên trấn Trúc Khê. Tiếng chổi quét sân xào xạc hòa cùng tiếng cười nói của dân làng đi làm đồng về. Bất Nhị Đường lúc này không giống một dược điếm, mà giống như một bến đỗ bình yên giữa dòng đời xô bồ.

Dưới tán cây già, chiếc lò Quy Phàm Lô cũ kỹ bỗng nhiên rung động nhẹ nhàng. Một làn khói trắng thanh khiết không mang theo chút linh áp nào từ từ tỏa ra, bao trùm lấy toàn bộ sân sau. Đó không phải là hỏa diễm của tiên giới, mà là hơi ấm của nhân sinh tích tụ từ sự vất vả, niềm vui và sự hối hận của những con người trong sân.

Diệp Vô Trần cảm nhận được một luồng khí vận mới mẻ đang chảy vào đan điền. “Lấy Đạo Nhập Phàm” không chỉ là dạy người khác, mà là cùng người khác đồng hành qua những điều giản đơn nhất. Đạo tâm của hắn, vào giây phút này, lại thăng hoa thêm một bậc. Hắn không cần phải luyện đan bằng lửa nữa, bởi vì chính hơi thở của cuộc sống xung quanh đã là loại lửa tinh thuần nhất thế gian.

Đêm đó, dưới ánh trăng thanh bình, Bất Nhị Đường rộn rã tiếng cười. Có người chẻ củi, có người giặt đồ, có người gánh nước, tất cả đều đang kiệt sức nhưng đôi mắt lại sáng rực niềm hy vọng. Thần tiên đã bắt đầu học được cách làm người, còn Diệp Vô Trần – vị Đan Thần Tuyệt Thế – thì đang mỉm cười đón nhận một viên “Tâm Đan” đang dần viên mãn trong cõi lòng.

Ông trời dường như cũng đang mỉm cười. Vì ở nơi này, tiên hay phàm không còn quan trọng, chỉ có những tâm hồn đang nương tựa vào nhau, tìm về nguồn cội chân thật nhất của vạn vật.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8