Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 171: Bài học về một bát nước lọc
Sáng sớm tại trấn Trúc Khê, sương mù còn vương trên những tán lá trúc xanh mướt, bao phủ lấy hiệu thuốc Bất Nhị Đường trong một màn lụa trắng mờ ảo. Tiếng gà gáy vang vọng từ phía xa, báo hiệu một ngày mới bắt đầu trên thế gian phàm trần.
Phùng Kinh Thiên, vị Thiên Đạo Đan Quân từng oai phong lẫm liệt khắp Tiên giới, nay đang khoác trên mình bộ quần áo vải thô màu xám, đứng ở sân sau của Bất Nhị Đường. Trên tay ông ta không còn là thanh kiếm lệnh thiên hạ, mà là một chiếc rìu gỉ sét. Trước mặt ông là một đống củi gỗ lớn cần phải chẻ xong trước giờ nấu cháo sáng.
“Cộp!”
Chiếc rìu bổ xuống, khúc củi văng sang hai bên. Phùng Kinh Thiên thở hắt ra một hơi, mồ hôi rịn ra trên trán. Đây là một trải nghiệm kỳ lạ. Kể từ khi rơi vào vòng luân hồi nghìn năm chỉ trong một hơi thở ấy, ông ta đã mất đi đại bộ phận tu vi, đạo tâm sụp đổ nhưng lại nảy sinh ra một mầm mống mới – một thứ gì đó nguyên sơ và sống động hơn. Ông ta phát hiện ra rằng, cảm giác đau nhức ở bắp tay sau một buổi lao động cũng chân thật hơn cả ngàn năm bế quan trong linh điện lạnh lẽo.
Cách đó không xa, Lục Manh đang gánh hai thùng nước từ giếng lên, bắp thịt cuồn cuộn rung lên theo mỗi bước chân. Gã thợ rèn này vốn ít nói, nhưng ánh mắt lúc nào cũng kiên định như một tảng đá ngàn năm. Mặc Thiên Hành thì vẫn như cũ, ôm lấy vò rượu Bất Nhị mà nằm khểnh trên mái hiên, mắt nhắm mắt mở đón những tia nắng đầu tiên.
Diệp Vô Trần từ trong gian phòng nhỏ bước ra, tay cầm chiếc chổi tre già. Hắn liếc nhìn Phùng Kinh Thiên một cái, cười nhạt:
“Hôm nay lực tay có phần nhu hòa hơn, nhưng tâm vẫn còn tạp niệm. Phùng đạo hữu, ngươi đang nghĩ đến việc dùng linh khí để điều khiển rìu sao?”
Phùng Kinh Thiên khựng lại, cúi đầu nói: “Vô Trần tiên hữu… không, chủ quán, thói quen cũ thật khó bỏ.”
“Thói quen không phải là thứ để bỏ, mà là thứ để dung hòa.” Diệp Vô Trần vừa nói vừa thong dong quét đi những lớp lá rụng trên sân. Tiếng chổi tre xào xạc trên nền đất nện tạo thành một giai điệu kỳ lạ, dường như hòa quyện với nhịp thở của cả trấn nhỏ.
Đúng lúc đó, từ phía cổng Bất Nhị Đường truyền đến tiếng bước chân nặng nề. Một vị lão giả mặc cẩm bào sang trọng nhưng nhuốm đầy bụi trần đang lảo đảo đi tới. Gương mặt lão xám xịt, hơi thở dồn dập, đôi mắt vằn vện những tia máu. Phía sau lão là hai gã thanh niên tu vi không thấp, sắc mặt lo lắng cực độ.
“Đan thần… xin hỏi ai là vị Đan thần ở đây?” Lão giả giọng run rẩy, mỗi bước chân đều như muốn ngã quỵ.
Mặc Thiên Hành hé mắt, nhìn thoáng qua rồi lẩm bẩm: “Lại là một kẻ bị danh lợi đầu độc đến mức hỏng cả căn cơ. Đông Huyền Châu này đúng là càng lúc càng nhiều kẻ tham lam.”
Phùng Kinh Thiên ngừng chẻ củi, nhìn về phía lão giả. Với con mắt của một Đan Quân trước đây, ông ta nhận ra ngay lão giả này đang bị “Vạn Linh Phệ Tâm” – hậu quả của việc uống quá nhiều linh dược cấp cao một cách cưỡng cầu để đột phá cảnh giới Hóa Thần. Nếu không có đan dược lục phẩm trở lên, lão sẽ nổ tung mà chết trong vòng ba canh giờ tới.
Diệp Vô Trần ngừng chổi, bình thản nhìn người vừa đến. Hắn không nói mình là ai, chỉ hỏi:
“Lão trượng tìm Đan thần làm gì?”
“Cứu mạng…” Lão giả quỳ sụp xuống đất, hai đệ tử đi cùng cũng vội vàng quỳ theo. “Lão phu là Thanh Nguyên Tử của Thanh Vân Tông. Vì nhất thời ham hố, luyện hóa nhầm hỏa độc của Yêu đan, hiện tại lục phủ ngũ tạng như bị lửa đốt, tu vi sắp tan rã. Nghe danh Bất Nhị Đường có vị Đan thần tại thế, xin ngài từ bi, ban cho một viên Tuyệt Thế Linh Đan. Bao nhiêu linh thạch, bao nhiêu báu vật Thanh Vân Tông cũng xin dâng lên!”
Nói đoạn, lão vung tay, hàng loạt hòm gỗ chứa đầy linh thảo lấp lánh và linh thạch thượng phẩm hiện ra giữa sân, làm chói mắt cả Phùng Kinh Thiên.
Diệp Vô Trần nhìn đống báu vật kia, ánh mắt vẫn tĩnh lặng như nước. Hắn nhẹ nhàng lắc đầu:
“Ở đây không có Đan thần, cũng không có linh đan để cứu ngươi.”
Thanh Nguyên Tử nghe vậy, gương mặt càng thêm tái nhợt: “Chẳng lẽ ngài thấy bảo vật quá ít? Lão phu có thể… có thể giao ra cả tông môn truyền thừa!”
Tô Nguyệt Dao từ trong gian nhà thuốc bước ra, thấy cảnh này thì thở dài: “Ông lão này, không phải ở đây tham tiền của ông đâu. Chỉ là vị này của nhà chúng tôi… hắn không bao giờ luyện đan theo ý muốn của người khác cả.”
Nàng liếc nhìn Diệp Vô Trần, đôi mắt trong veo lộ ra vẻ tinh nghịch. Nàng hiểu rõ tính nết của hắn hơn ai hết.
Diệp Vô Trần bước đến cạnh giếng nước nơi Lục Manh vừa đặt hai thùng nước xuống. Hắn dùng chiếc gáo gỗ cũ kỹ, múc một gáo nước đầy, sau đó thong thả đổ vào một chiếc bát sành sứt mẻ đặt trên bàn đá ở giữa sân.
“Uống bát nước này đi.” Diệp Vô Trần nói.
Cả sân bỗng chốc im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió rít qua khe cửa.
Thanh Nguyên Tử ngây người, nhìn bát nước trong vắt không một chút linh khí, rồi nhìn lại Diệp Vô Trần: “Ngài… ngài đang đùa với lão phu sao? Hỏa độc của lục giai Yêu đan đang thiêu đốt thần hồn lão phu, ngài bảo lão phu uống… nước lã?”
Hai đệ tử phía sau cũng không nén nổi phẫn nộ, một gã đứng phắt dậy: “Thật là quá đáng! Chúng ta lặn lội ngàn dặm đến đây cầu cứu, các ngươi không cứu thì thôi, sao lại dùng thứ nước phàm trần này để nhục mạ sư tôn ta?”
Phùng Kinh Thiên đứng bên đống củi, trong lòng cũng không khỏi nghi hoặc. Mặc dù ông ta biết Diệp Vô Trần đã đạt tới cảnh giới “Vạn Vật Vi Đan”, nhưng hỏa độc trong người Thanh Nguyên Tử là thứ vô cùng mãnh liệt, bát nước kia dù có sạch đến đâu cũng chỉ là nước từ giếng cổ Trấn Trúc Khê, làm sao có thể áp chế được hỏa tính của Yêu thú?
Diệp Vô Trần không giận, chỉ mỉm cười hỏi: “Thế nào là phàm trần, thế nào là thần tiên? Ngươi tìm đến ta cầu một viên linh đan, chẳng qua là vì ngươi tin vào ‘hình dáng’ của viên đan đó sẽ mang lại hy vọng. Nhưng ngươi đã bao giờ hỏi ‘bản chất’ của cơn đau trong lòng ngươi chưa?”
Hắn chỉ vào bát nước: “Bát nước này, ta lấy từ đất mẹ, hứng sương đêm từ mây trời, đựng trong bát sành nung bằng lửa bếp nhân gian. Ngươi uống, hay là muốn mang đống báu vật kia về để làm tang lễ?”
Ánh mắt của Diệp Vô Trần bỗng chốc trở nên thâm trầm lạ thường. Trong phút chốc, Thanh Nguyên Tử cảm thấy như bát nước sành kia không còn là bát nước nữa. Nó dường như chứa đựng cả một đại dương bao la, chứa đựng sự dịu dàng của cơn mưa rào đầu hạ, chứa đựng cái tĩnh lặng của mặt hồ đêm thu.
Lão giả nghiến răng, cơn đau từ đan điền lại một lần nữa bùng phát như muốn xé toạc cơ thể. Lão không còn cách nào khác, bò trườn đến bàn đá, run rẩy bưng chiếc bát sành lên.
Nước chảy vào cổ họng.
Không có hương vị nồng đậm, không có linh khí bùng nổ, chỉ có một cảm giác mát lạnh giản đơn nhất. Nhưng khi dòng nước ấy trôi xuống lồng ngực, Thanh Nguyên Tử bỗng nhiên khựng lại.
Lão nhắm mắt. Trong bóng tối của ý thức, lão thấy những ngọn lửa rực cháy đang tàn phá cơ thể mình bỗng nhiên gặp phải một thứ gì đó vô cùng kiên định. Thứ đó không phải là sức mạnh to lớn để dập tắt lửa, mà là sự bao dung.
Lửa vẫn cháy, nhưng nước không tan biến. Nước chỉ nhẹ nhàng bao bọc lấy lửa, giống như một người mẹ đang dỗ dành đứa con nhỏ đang giận dữ. Cơn đau vốn xé nát tâm can bỗng chốc biến thành một luồng nhiệt năng ôn hòa.
Hỏa độc của Yêu đan vốn dĩ là một loại năng lượng cuồng bạo chưa được thuần hóa. Đan sư thông thường sẽ dùng dược tính hàn lạnh cực độ để trấn áp, dẫn đến một cuộc chiến “thủy hỏa bất dung” trong cơ thể người bệnh, dù có cứu được mạng thì tu vi cũng tổn thương nặng nề. Nhưng bát nước của Diệp Vô Trần lại mang theo một loại “Đạo ý” kỳ lạ: Bình đẳng.
Nó coi hỏa độc là một phần của tự nhiên, không xua đuổi, không tiêu diệt. Khi tâm thế người bệnh đạt đến sự buông bỏ theo bát nước, hỏa độc tự khắc trở nên hiền hòa.
Một phút, hai phút trôi qua.
Khói đen bắt đầu từ các lỗ chân lông trên người Thanh Nguyên Tử thoát ra, hóa thành những tia lửa nhỏ xíu rồi tan biến vào không trung. Sắc mặt xám xịt của lão từ từ hồng nhuận trở lại. Những vết nứt trên đạo tâm đang khép lại với tốc độ mắt thường cũng thấy được.
Phùng Kinh Thiên sững sờ, rìu trên tay suýt chút nữa rơi xuống chân. “Lấy đạo trị độc… không cần lò luyện, không cần hỏa diễm, chỉ dùng một chút đạo tâm gửi gắm vào nước phàm… Đây mới chính là đỉnh cao nhất của Ý Đan sao?”
Mặc Thiên Hành lúc này đã ngồi hẳn dậy trên mái hiên, vỗ tay cười sảng khoái: “Thú vị! Thật là thú vị! Một bát nước giếng chữa khỏi cả vạn dặm tham cầu. Thanh Nguyên Tử, lão đã hiểu chưa?”
Thanh Nguyên Tử mở mắt ra, đôi mắt không còn sự tham lam hay sợ hãi, mà chỉ còn sự thanh thản chưa từng có suốt ba nghìn năm tu luyện. Lão đứng dậy, quần áo dù còn đầy bụi bẩn nhưng phong thái đã hoàn toàn thay đổi. Lão cúi gập người trước Diệp Vô Trần, lần này không phải quỳ lạy van xin, mà là cái lễ của một kẻ hậu bối trước một bậc thầy.
“Đa tạ tiên sinh chỉ điểm. Lão phu bấy lâu nay cứ tưởng luyện đan là phải dùng dược liệu quý, tu tiên là phải có linh khí dồi dào. Hôm nay uống bát nước của ngài mới hiểu ra, vạn pháp quy tông, cực giản mới là cực đỉnh.”
Diệp Vô Trần phẩy tay: “Hiểu là được rồi. Đem những thứ này về đi, Bất Nhị Đường của ta không chứa nổi những gánh nặng ấy.”
Lão giả nhìn đống linh thạch, linh thảo, khẽ mỉm cười rồi thu tất cả vào túi không gian. Lão để lại một viên đá xanh bình thường trên bàn đá, nói nhỏ: “Đây là hòn đá lão phu nhặt được ở quê cũ khi mới bắt đầu tu luyện, xin tặng tiên sinh làm vật kỷ niệm.”
Nói xong, Thanh Nguyên Tử cùng hai đệ tử – lúc này đang há hốc mồm kinh ngạc – thong dong bước ra khỏi cổng. Bước chân của lão không còn nặng nề mà trở nên nhẹ nhàng, tựa như có thể cưỡi gió mà đi.
Trong sân, sự tĩnh lặng lại trở về.
Tô Nguyệt Dao đến bên bàn, cầm cái bát sành sứt mẻ lên, tò mò nếm thử một ngụm nước còn sót lại bên trong: “Vẫn là nước giếng nhà mình mà, sao ông ta lại có vẻ như ngộ ra đạo trời thế kia?”
Diệp Vô Trần xoa đầu nàng, cười hiền từ: “Nước là nước, nhưng người uống nước đã không còn là người cũ. Đạo không nằm ở nước, đạo nằm ở cái ‘tâm’ muốn chữa lành.”
Hắn quay sang nhìn Phùng Kinh Thiên vẫn còn đang đứng đờ đẫn: “Phùng đạo hữu, thấy bát nước đó, ngươi thấy gì?”
Phùng Kinh Thiên cúi đầu, trầm ngâm thật lâu rồi mới nói: “Lúc đầu, tôi thấy sự nhạo báng. Sau đó, tôi thấy sự thần kỳ. Và bây giờ… tôi thấy sự hổ thẹn.”
Ông ta nhìn đống củi dưới chân, chiếc rìu rỉ sét dường như không còn nặng nề như trước nữa. “Trước đây tôi luyện đan cho Tiên giới, mỗi viên đan đều đòi hỏi sự hoàn hảo đến tàn khốc, tiêu tốn biết bao tài lực nhân gian. Tôi tưởng đó là đỉnh cao, nhưng hóa ra tôi chỉ đang xây một tòa lâu đài trên cát mà quên đi cái gốc của mặt đất. Bát nước của ngài, chính là mặt đất.”
Diệp Vô Trần gật đầu: “Tốt. Ngươi đã bắt đầu hiểu ‘Phàm’ là gì rồi. Một đan sư chỉ biết luyện đan để thăng tiến là một thợ thủ công giỏi. Một đan sư biết luyện đan để cứu nhân sinh là một đại sư. Nhưng một người biết dùng một bát nước lọc để đánh thức linh hồn một kẻ lầm đường, đó mới là người thấu hiểu Đạo.”
Nói xong, Diệp Vô Trần cầm lấy cái chổi tre, tiếp tục quét nốt phần sân còn lại. Những chiếc lá khô bay theo nhịp chổi, không khí của buổi sáng ở Trấn Trúc Khê vẫn thanh bình như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Buổi trưa, Mặc Thiên Hành xách một vò rượu đi lại gần Diệp Vô Trần khi hắn đang ngồi dưới gốc cây đại thụ sau vườn.
“Vô Trần, cậu vừa nãy hơi ra tay ‘nặng’ quá không?” Mặc Thiên Hành hớp một ngụm rượu, hỏi.
“Nặng chỗ nào?”
“Bát nước đó, cậu đã mượn lực của Quy Phàm Lô để gạt đi ‘ác niệm’ của Thanh Nguyên Tử đúng không?”
Diệp Vô Trần nheo mắt nhìn tia nắng xuyên qua tán lá: “Quy Phàm Lô vốn là cái lòng của nhân gian. Thanh Nguyên Tử hỏa độc bùng phát là vì tham niệm quá lớn, gánh nặng tu vi quá nặng. Bát nước đó chỉ là cái gương để lão thấy mình đang vất vả thế nào thôi. Khi lão thấy được mình khổ, lão sẽ tự biết cách buông.”
Hắn dừng lại một chút rồi tiếp lời: “Luyện đan thực chất là điều hòa mâu thuẫn. m và Dương, Lửa và Nước, Tham và Buông. Người đời thường chỉ muốn nhận thêm mà không muốn mất đi, nên mới bị kẹt ở ngưỡng cửa. Ta chỉ cho họ thấy rằng, mất đi gánh nặng đôi khi chính là nhận lại cuộc đời.”
Mặc Thiên Hành thở dài: “Nói thì dễ, làm thì khó. Nếu không phải cậu là vị Đan Đế từng ngồi ở đỉnh cao nhất, làm sao hiểu được giá trị của bát nước lã này.”
“Càng ở trên cao, càng lạnh lẽo.” Diệp Vô Trần nói, giọng nhẹ như gió thoảng. “Ngàn năm trước, ta luyện ra Cửu phẩm Thiên Đan, mây tím phủ kín mười vạn dặm, muôn người tôn sùng. Nhưng lúc đó, ta lại cảm thấy trống rỗng nhất. Vì viên đan đó dù có thể giúp người ta trường sinh, nhưng không thể giúp người ta vui vẻ.”
Hắn nhìn về phía Tô Nguyệt Dao đang loay hoay phơi những loại thảo dược bình thường ở sân trước, giọng nói trở nên ấm áp: “Bát nước lã hôm nay, cứu được một mạng người, thức tỉnh một tâm hồn. Với ta, nó đáng giá hơn bất kỳ viên Thiên Đan nào.”
Chiều hôm ấy, Phùng Kinh Thiên hoàn thành xong công việc chẻ củi. Lần đầu tiên, ông ta không vứt rìu sang một bên mà cẩn thận lau chùi rồi treo lên giá. Ông đi đến cạnh giếng, tự múc cho mình một bát nước giống như Thanh Nguyên Tử lúc sáng.
Ông uống chậm rãi, từng ngụm, từng ngụm.
Nước lạnh thấm vào ruột gan, rửa trôi đi những bực dọc của buổi lao động, và dường như, cả những ký ức kiêu ngạo của một Đan Quân cũng mờ nhạt dần.
“Quả nhiên là rất ngon.” Phùng Kinh Thiên khẽ thốt lên.
Tại Bất Nhị Đường, một bài học về sự đơn giản đã được viết lên như thế. Không có tiếng nổ của lò luyện, không có ánh hào quang vạn trượng, chỉ có tiếng nước chảy, tiếng rìu bổ củi và tiếng lòng của con người đang dần tìm lại bản ngã.
Trên tầng cao của mây trời, những đôi mắt của các vị thần tiên vẫn đang dõi theo trấn nhỏ này. Họ không hiểu vì sao một Đan Thần lại đi quét rác, vì sao một Đan Quân lại đi chẻ củi. Nhưng họ cảm thấy được, khí vận ở cái trấn nhỏ hẻo lánh này đang dần dần trở nên vững chãi đến mức đáng sợ.
Khí vận đó không phải là lực lượng phá hủy, mà là lực lượng sinh tồn.
Diệp Vô Trần đứng bên cửa sổ, nhìn hoàng hôn đang nhuộm đỏ cả cánh đồng phía xa. Hắn biết, Thanh Nguyên Tử trở về sẽ khiến danh tiếng Bất Nhị Đường càng thêm vang dội. Rắc rối rồi sẽ lại đến, nhưng hắn không sợ.
Vì trong cái bát sành sứt mẻ kia, hắn đã chứa được cả thế giới này rồi.
[Hết Chương 171]