Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 172: Sự trỗi dậy của một thế hệ đan sư mới
**CHƯƠNG 172: SỰ TRỖI DẬY CỦA MỘT THẾ HỆ ĐAN SƯ MỚI**
Sương sớm tại trấn Trúc Khê thường mang theo vị ngọt của cỏ dại và hơi ẩm của dòng suối nhỏ chảy ngang qua đầu làng. Khi mặt trời còn chưa kịp nhô lên khỏi đỉnh ngọn núi phía Đông, tiếng “cộc… cộc…” nhịp nhàng của chày giã thuốc đã vang lên từ phía sau cánh cổng gỗ bạc màu của Bất Nhị Đường.
A Ngưu đứng đó, bả vai rắn chắc lộ ra dưới lớp áo vải thô, đôi mắt chăm chú nhìn vào chiếc cối đá xanh. Cậu không có linh căn, thân thể không thể cảm thụ được linh khí cuồn cuộn của đất trời, nhưng mỗi nhát chày hạ xuống đều mang theo một sự kiên định đến lạ lùng.
Cách đó không xa, Thanh Nhi – cô bé mồ côi với đôi mắt to tròn lấp lánh – đang ngồi xổm bên cạnh những mẹt thuốc vừa mới rải ra. Đôi tay nhỏ nhắn của cô bé lướt nhẹ trên từng phiến lá khô, thỉnh thoảng lại đưa lên mũi ngửi rồi lẩm bẩm điều gì đó.
Phùng Kinh Thiên, vị Đan Quân từng oai phong lẫm liệt ở thượng giới, nay mặc một bộ đồ xám tro giản dị, đang cầm chổi quét lá rụng trong sân. Ông dừng tay, nhìn hai đứa trẻ, rồi lại nhìn về phía căn phòng vẫn còn khép hờ của Diệp Vô Trần.
“Nhìn kỹ vào, đừng chỉ nhìn bằng mắt.”
Giọng nói của Diệp Vô Trần vang lên, thanh thản như gió thoảng nhưng lại rõ mồn một bên tai mỗi người. Hắn bước ra khỏi phòng, trên vai vẫn khoác chiếc thanh y đơn giản, mái tóc đen buộc hờ sau gáy. Hắn đi đến bên cạnh A Ngưu, cầm lấy một mẩu rễ cỏ tranh khô héo bị bỏ sót bên cạnh cối đá.
“A Ngưu, tại sao ngươi lại dùng lực đều đặn như vậy?”
A Ngưu ngừng tay, quệt mồ hôi trên trán, thật thà đáp: “Thưa sư phụ, người dạy rằng thảo dược cũng có nhịp thở. Nếu con giã quá nhanh, lửa trong dược tính sẽ bốc lên quá mạnh, làm mất đi cái vị thanh mát ban đầu. Nếu giã quá chậm, khí sẽ tán mất.”
Diệp Vô Trần mỉm cười gật đầu, sau đó quay sang Thanh Nhi: “Còn con, Thanh Nhi, con đang tìm kiếm điều gì trong đống lá khô này?”
Thanh Nhi ngẩng đầu, giọng lanh lảnh: “Sư phụ, con đang cảm nhận xem lá nào còn ‘nhớ’ mùa xuân, lá nào đã ‘buông xuôi’ theo mùa thu. Những chiếc lá còn nhớ mùa xuân sẽ mang lại hy vọng cho người bệnh, còn những chiếc đã buông xuôi chỉ có thể dùng để dẫn hỏa mà thôi.”
Phùng Kinh Thiên đứng lặng người, cán chổi trong tay hơi rung nhẹ. Ở Tiên giới, việc dạy đệ tử luyện đan luôn bắt đầu bằng việc nhận biết phẩm cấp linh dược, phân chia nồng độ linh khí, và nắm vững các thủ ấn phức tạp. Chưa từng có ai dạy đệ tử phải cảm nhận “nhịp thở” hay “nỗi nhớ” của một nhành cỏ dại.
“Đạo nằm ở sự bình đẳng.” Diệp Vô Trần khoanh tay trước ngực, nhìn về phía cổng điếm thuốc bắt đầu có bóng người qua lại. “Người đời chia linh dược làm chín phẩm, coi thường phàm dược như cỏ rác. Nhưng họ quên mất rằng, trời đất sinh ra vạn vật đều có lý do. Một nhành cỏ ven đường, nếu được dùng bằng cái tâm hướng thiện, cũng có thể cứu sống một vị tiên nhân. Một viên thánh đan vạn năm, nếu luyện bằng tâm địa độc ác, cũng chỉ là độc dược hại người.”
Đúng lúc này, từ con phố nhỏ trước cửa Bất Nhị Đường, một đoàn người tiến vào. Đi đầu là một thiếu niên khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, mặc gấm vóc lụa là, chân mang ủng thêu chỉ vàng, thần thái cực kỳ kiêu ngạo. Theo sau cậu ta là bốn hộ vệ khí thế bất phàm, trên ngực áo đều thêu hình một đóa sen lửa – huy hiệu của Lâm gia, một thế gia đan đạo có tiếng tại vùng Trung Thiên.
Thiếu niên dừng bước trước tấm biển “Bất Nhị Đường”, nhíu mày nhìn ngôi nhà cũ kỹ, rồi nhìn thấy Phùng Kinh Thiên đang quét sân. Cậu ta bĩu môi, lên tiếng bằng giọng ra lệnh:
“Này lão già, chủ nhân nơi này đâu? Ta là Lâm Tử Hiên, thiên tài trẻ tuổi nhất của Lâm gia. Nghe nói ở đây có kẻ tự xưng Đan Thần cứu được Thanh Nguyên Tử bằng một bát nước lã, ta không tin, đặc biệt đến đây để tìm hiểu thực hư.”
Phùng Kinh Thiên khựng lại, đôi mắt nheo lại đầy nguy hiểm. Với tu vi và danh tiếng cũ của ông, hạng tôm tép như thế này vốn dĩ chỉ cần một cái phẩy tay là tan thành mây khói. Nhưng ông liếc nhìn Diệp Vô Trần, thấy hắn vẫn bình thản như không, liền thở dài một tiếng, tiếp tục cúi xuống quét rác.
“Đan Thần thì không có, chỉ có một ông chủ tiệm thuốc họ Diệp mà thôi.” Phùng Kinh Thiên lạnh nhạt đáp.
Lâm Tử Hiên hừ lạnh, bước thẳng vào trong sân. Cậu ta nhìn thấy Diệp Vô Trần đang đứng giữa hai đứa trẻ bẩn thỉu, không nhịn được mà bật cười khinh miệt:
“Ngươi là Diệp Vô Trần? Nhìn chẳng khác gì một gã hái thuốc dạo. Đây là đệ tử ngươi sao? Một tên tứ chi phát triển không có linh căn, một con bé rách rưới. Ngươi dạy chúng cái gì? Giã cỏ cứu người sao?”
Diệp Vô Trần không giận, chỉ nhàn nhạt hỏi: “Ngươi tìm ta có việc gì?”
“Ta muốn cùng ngươi thi đấu luyện đan!” Lâm Tử Hiên vung tay, một chiếc lò luyện đỏ rực, xung quanh chạm khắc rồng phượng sống động hiện ra giữa sân. Sức nóng tỏa ra khiến không khí xung quanh dao động. “Đây là ‘Xích Long Lô’ danh tiếng của Lâm gia. Hôm nay ta sẽ cho ngươi thấy, đan đạo chân chính là như thế nào. Nếu ngươi thua, hãy dẹp cái bảng hiệu Bất Nhị Đường này đi và cút khỏi Đông Huyền Châu!”
Tô Nguyệt Dao từ trong bếp bước ra, lau tay vào tạp dề, thấy cảnh này định lên tiếng đuổi khách, nhưng Diệp Vô Trần đã giơ tay ngăn lại. Hắn nhìn Lâm Tử Hiên, rồi nhìn vào chiếc lò quý giá kia, khẽ thở dài:
“Chiếc lò này tốt, linh dược trong túi càn khôn của ngươi cũng rất quý. Nhưng tâm của ngươi quá nặng nề vì danh lợi. Người luyện đan như vậy, dù có thành công cũng chỉ là nô lệ cho viên đan mà thôi.”
“Bớt nói đạo lý đi!” Lâm Tử Hiên giận dữ. “Ngươi có dám đấu không?”
Diệp Vô Trần nhặt một chiếc ấm đất sứt quai dùng để sắc thuốc phàm thường ngày, đặt lên một cái bếp lò gạch đơn sơ. “Ta không đấu với ngươi. Ta sẽ để đệ tử của ta thực hiện một yêu cầu của ngươi. Nếu nó làm không được, ta sẽ dỡ bảng hiệu này xuống.”
Cả sân kinh ngạc. Phùng Kinh Thiên cũng phải ngừng chổi. A Ngưu và Thanh Nhi nhìn sư phụ với ánh mắt lo lắng xen lẫn quyết tâm.
Lâm Tử Hiên cười lớn: “Để một tên phế vật không linh căn đấu với ta? Ngươi điên rồi! Được, ta ra đề: Ngay lúc này, ở đầu phố có một bà lão họ Vương bị phong hàn kinh niên, toàn thân đau nhức, hơi thở thoi thóp. Chúng ta cùng luyện một thứ có thể chữa khỏi cho bà ta ngay lập tức. Ai làm bà lão khỏe hơn, người đó thắng!”
Lâm Tử Hiên lập tức bắt tay vào việc. Cậu ta lấy ra những loại linh dược rực rỡ sắc màu: Tuyết Liên vạn năm, Hỏa Linh Chi, Cam Thảo mười vòng. Lửa trong tay cậu ta bùng lên màu tím nhạt – đó là Địa Tâm Hỏa vô cùng quý hiếm. Những thao tác của cậu ta vô cùng hoa mỹ, tốc độ kết ấn nhanh đến mức tạo thành tàn ảnh.
Trong khi đó, Diệp Vô Trần ra hiệu cho A Ngưu: “A Ngưu, con làm đi. Hãy nhớ những gì con vừa nói về nhịp thở.”
A Ngưu hít một hơi thật sâu, cậu không dùng lò, không dùng lửa linh lực. Cậu lấy số bột cỏ vừa giã trong cối, pha với một bát nước giếng vừa múc lên, thêm vào vài lát gừng tươi và hai ngọn cỏ dại mà Thanh Nhi vừa chọn ra. Cậu đặt ấm lên bếp củi phàm, lẳng lặng thổi lửa.
Bên phía Lâm Tử Hiên, dược hương nồng đậm tỏa ra khắp trấn, thu hút hàng trăm người dân hiếu kỳ chạy đến xem. Sau nửa canh giờ, Lâm Tử Hiên hét lớn một tiếng, nắp lò bay lên, một viên đan dược tròn trịa, phát ra ánh sáng vàng óng ánh bay vào tay cậu ta.
“Kim Thần Đan nhị phẩm! Một kẻ phàm nhân uống vào không chỉ khỏi bệnh mà còn có thể kéo dài tuổi thọ mười năm!” Lâm Tử Hiên đắc chí nhìn về phía A Ngưu.
Lúc này, ấm thuốc của A Ngưu cũng vừa sôi. Một mùi thơm dìu dịu, bình dị giống như mùi hương khói bếp buổi chiều lan tỏa. Nó không gắt, không lóa mắt, nhưng khiến những người đứng xung quanh cảm thấy tâm hồn nhẹ nhõm, mọi mệt mỏi sau một buổi sáng làm việc như tan biến.
Bà lão họ Vương được người dân khiêng đến. Lâm Tử Hiên tự tin bước lên, đưa viên Kim Thần Đan cho bà: “Lão bà, ăn viên thuốc này vào, bà sẽ như được tái sinh!”
Bà lão nhìn viên thuốc tỏa hào quang, run rẩy định cầm lấy, nhưng hơi nóng và linh khí bạo liệt từ viên đan khiến bà ho sặc sụa, sắc mặt vốn đã tái nhợt nay càng trở nên tím tái.
“Dừng tay!” Diệp Vô Trần bước đến. “Cơ thể bà ấy như một chiếc đèn cạn dầu, tim phổi mục nát. Viên đan của ngươi linh khí quá mạnh, bà ấy uống vào không phải cứu mạng, mà là khiến ngũ tạng nổ tung mà chết ngay tại chỗ. Đó là dùng thuốc để ‘giết’ chứ không phải để ‘cứu’.”
Lâm Tử Hiên sững sờ: “Không thể nào… Đây là linh dược thượng hạng!”
“Thượng hạng với tu sĩ, nhưng là chất độc với người phàm.” Diệp Vô Trần lắc đầu, nhìn sang A Ngưu.
A Ngưu bưng bát nước thuốc nâu sẫm, còn nghi ngút khói đến bên cạnh bà lão. Cậu nhẹ nhàng quỳ xuống, thổi cho nước bớt nóng rồi từng muỗng từng muỗng đút cho bà.
“Bà ơi, nước thuốc này hơi đắng, nhưng uống vào bà sẽ thấy ấm bụng. Con có thêm vào một chút mật ong rừng bà thích đấy.”
Sự dịu dàng trong lời nói của A Ngưu như một liều thuốc tinh thần. Bà lão uống xong bát thuốc, kỳ tích xảy ra. Không có ánh sáng vàng nào bốc lên, cũng không có sức mạnh thần kỳ làm bà trẻ lại. Nhưng sắc mặt bà dần hồng hào, hơi thở trở nên đều đặn. Bà khẽ chống tay vào thành cáng, tự mình ngồi dậy được.
“Ơ kìa… cái lưng tôi không đau nữa. Trong bụng thấy ấm áp quá, dễ chịu quá…” Bà lão rơm rớm nước mắt, nắm lấy tay A Ngưu. “Cảm ơn cháu, thuốc của cháu thật có đức quá.”
“Có đức…” Hai chữ này như sấm đánh ngang tai Lâm Tử Hiên. Cậu ta nhìn viên Kim Thần Đan quý giá trong tay, rồi nhìn bát sứ không một chút linh khí của A Ngưu. Lần đầu tiên trong đời, vị thiên tài này thấy lòng mình chao đảo.
Lâm Tử Hiên lùi lại một bước, giọng run run: “Tại sao? Ta luyện ra linh đan nhị phẩm… ta là đan sư ưu tú nhất của Lâm gia… tại sao lại thua một tên phàm nhân không linh căn?”
Diệp Vô Trần đi tới giữa sân, đối diện với Lâm Tử Hiên. Hắn không nhìn cậu ta bằng ánh mắt kẻ thắng người thua, mà bằng sự bao dung của một vị trưởng bối.
“Lâm Tử Hiên, ngươi có kỹ thuật, có tài nguyên, nhưng ngươi thiếu mất điều quan trọng nhất của một Đan sư: đó là cái Đức.”
Hắn chỉ vào A Ngưu: “A Ngưu không có linh căn, nên nó nhìn người bệnh bằng con mắt của một con người. Nó biết bà lão cần sự ấm áp hơn là linh khí bạo liệt. Nó đặt cả tình thương vào từng nhát chày giã thuốc. Còn ngươi, ngươi nhìn bà lão như một công cụ để chứng minh tài năng của mình. Khi ngươi luyện đan, trong lòng ngươi chỉ có bản thân mình, không có chúng sinh. Viên đan của ngươi dù phẩm cấp cao đến đâu, cũng chỉ là một khối đá vô hồn.”
Toàn bộ quảng trường im phăng phắc. Các hộ vệ của Lâm gia cúi đầu hổ thẹn. Phùng Kinh Thiên thở hắt ra một hơi, ông ném cái chổi xuống đất, bước đến đứng bên cạnh Diệp Vô Trần, trầm giọng nói:
“Thiếu niên, lão phu từng là Đan Quân thượng giới, từng đứng trên vạn người. Nhưng khi ta đứng trước Diệp tiên sinh, ta mới nhận ra ngàn năm tu luyện của mình đều là rác rưởi. Đan đạo không phải để leo lên cao, mà là để hạ mình xuống thấp. Ngươi nếu không hiểu được đạo lý này, đời này đừng hòng chạm tới cảnh giới chân chính.”
Lâm Tử Hiên nhìn Phùng Kinh Thiên, dù vị cựu Đan Quân đã thu liễm tu vi, nhưng khí thế áp đảo tự nhiên vẫn khiến cậu ta run rẩy. Nghe những lời này, Lâm Tử Hiên dường như ngộ ra điều gì đó cực lớn. Cậu ta quỳ sụp xuống đất, chiếc lò Xích Long Lô thu lại nhỏ xíu, ánh hào quang cũng tắt ngấm.
“Tử Hiên… đắc tội rồi. Xin tiền bối chỉ dạy, thế nào mới là ‘Lấy Đạo Nhập Phàm’?”
Diệp Vô Trần cúi xuống, nâng cậu thiếu niên dậy. “Ngươi muốn học? Bất Nhị Đường không có chỗ cho thiên tài, chỉ có chỗ cho những người sẵn lòng làm việc cực khổ. Nếu ngươi muốn, hãy để hộ vệ mang theo quà cáp về đi, một mình ở lại đây quét sân cùng Phùng lão ba tháng. Khi nào ngươi quét sạch được đống rác trong tâm mình, lúc đó mới bàn đến việc luyện đan.”
Lâm Tử Hiên không hề do dự, quay sang thuộc hạ ra lệnh: “Các ngươi về đi. Nói với gia chủ, Tử Hiên ở lại đây cầu đạo, khi nào chưa thông sẽ không trở về.”
Đoàn hộ vệ ngơ ngác, nhưng lệnh đã ban ra, họ chỉ biết lẳng lặng rời đi.
Kể từ hôm đó, Bất Nhị Đường lại có thêm một người quét sân. Điều kỳ lạ nhất chính là Phùng Kinh Thiên – vị Đan Quân ngạo nghễ năm nào – nay lại tỏ ra rất kiên nhẫn khi chỉ dạy Lâm Tử Hiên cách cầm chổi sao cho không làm tung bụi vào các mẻ thuốc đang phơi.
Chứng kiến cảnh tượng này, Mặc Thiên Hành từ trong điếm thuốc đi ra, trên tay cầm vò rượu Bất Nhị đặc sản, cười ha hả:
“Vô Trần, ngươi thật là lợi hại. Biến một kẻ kiêu ngạo thành đồ đệ, biến kẻ thù cũ thành quản gia. Kiểu này, chẳng mấy chốc mà Bất Nhị Đường của ngươi trở thành đệ nhất thánh địa của lục địa mất.”
Diệp Vô Trần lắc đầu, nhấp một ngụm trà loãng: “Ta không cần thánh địa. Ta chỉ cần nhân gian có thêm những người biết luyện đan bằng cái tâm.”
Đêm đó, dưới ánh trăng bạc, Diệp Vô Trần gọi bốn người đệ tử và người giúp việc lại: Lục Manh rèn sắt, Phùng Kinh Thiên quét sân, Lâm Tử Hiên đang tập giã thuốc, và hai đứa nhỏ Thanh Nhi, A Ngưu.
Hắn lấy ra cuốn bản thảo “Nhân Gian Đan Kinh” đang viết dở, đặt lên bàn đá.
“Đây không phải là bí kíp luyện đan cao siêu, mà là những ghi chép về các loại bệnh của phàm nhân và cách dùng cỏ cây ven đường để hóa giải. Từ hôm nay, các ngươi mỗi người sẽ phụ trách một chương. Lục Manh, ngươi lo về việc tôi luyện thân thể người lao động. Phùng lão và Tử Hiên, hai người dùng hiểu biết về linh dược cao cấp để chuyển hóa chúng thành những liều thuốc nhẹ nhàng cho người nghèo. Thanh Nhi và A Ngưu, hai con hãy tiếp tục giữ vững cái tâm đơn thuần nhất.”
Thanh Nhi tò mò hỏi: “Sư phụ, vậy chương đầu tiên của cuốn kinh này tên là gì ạ?”
Diệp Vô Trần nhìn vào ngọn đèn dầu đang cháy sáng giữa sân, chậm rãi cầm bút viết lên trang bìa ba chữ lớn, nét chữ tiêu sái mà đầy sức nặng:
**“ĐỨC VI TIÊN”** (Lấy Đức làm đầu).
“Lửa để luyện đan không nằm ở lòng bàn tay, cũng không nằm ở trong lò.” Hắn nói, giọng ấm áp vang vọng trong không gian tĩnh lặng của đêm Trấn Trúc Khê. “Nó nằm ở lồng ngực các ngươi. Khi trái tim các ngươi đủ ấm, một bát nước lạnh cũng trở thành thần đan. Khi trái tim các ngươi nguội lạnh, tiên đan cũng chỉ là hòn đá chết.”
Tại một góc sân, Phùng Kinh Thiên và Lâm Tử Hiên cùng cúi đầu, lòng thành kính chưa từng có. Một người là Đan Quân cũ, một người là thiên tài mới, cả hai đều đang cảm nhận được một luồng sức mạnh mới mẻ đang nảy mầm trong lòng – một thứ sức mạnh không đến từ việc đoạt trời cướp đất, mà đến từ sự sẻ chia và thấu hiểu.
Xa xa trên bầu trời, một ngôi sao kỳ lạ vụt sáng, dường như đang báo hiệu về sự trỗi dậy của một dòng chảy mới trong thế giới tu chân khô khốc này. Một thế hệ đan sư mới đang lớn lên, không mang theo sát khí, không mang theo tham vọng thống trị, mà mang theo hương thơm của thuốc nhân gian và hơi ấm của lòng trắc ẩn.
Bất Nhị Đường, một tiệm thuốc nhỏ giữa trấn vắng, nay đã thực sự trở thành linh hồn của lý tưởng “Nhập Phàm”. Diệp Vô Trần đứng tựa lưng vào cột hiên, nhìn những đệ tử của mình, hắn khẽ mỉm cười.
Ngàn năm luân hồi, trải qua bao vinh quang và cay đắng, cuối cùng hắn cũng đã luyện ra được viên đan quan trọng nhất đời mình. Đó chính là hy vọng – một viên hy vọng cho nhân gian này.
Tô Nguyệt Dao đứng bên cạnh, choàng thêm cho hắn chiếc áo mỏng, nhẹ nhàng hỏi: “Đang nghĩ gì vậy?”
“Ta đang nghĩ…” Diệp Vô Trần nắm lấy tay nàng, ánh mắt xa xăm. “… ngày mai, chúng ta nên trồng thêm một ít cam thảo sau vườn. Thuốc của A Ngưu ngọt thêm một chút nữa, có lẽ bà lão họ Vương sẽ thấy ngon miệng hơn.”
Nguyệt Dao mỉm cười, nụ cười đẹp hơn cả ánh trăng rằm.
Trấn Trúc Khê chìm vào giấc ngủ yên bình, nhưng trong mỗi căn nhà, hơi ấm từ bát thuốc của Bất Nhị Đường dường như vẫn còn phảng phất, bảo vệ giấc mơ của những con người phàm trần chất phác. Thế giới ngoài kia có lẽ vẫn đang tranh đấu, tiên giới vẫn đang lạnh lẽo, nhưng ở đây, đạo tâm đã thực sự nở hoa.