Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 173: Nguyệt Dao mang thai
**CHƯƠNG 173: NGUYỆT DAO MANG THAI**
Trấn Trúc Khê buổi sớm mai thường bắt đầu bằng một lớp sương mỏng bao phủ lên những rặng trúc xanh rì, hòa quyện với mùi khói bếp nồng nàn và hương thảo dược thanh khiết tỏa ra từ phía cuối phố.
Tại Bất Nhị Đường, một khung cảnh kỳ lạ mà nếu người tu chân ở Thiên giới nhìn thấy chắc chắn sẽ kinh hãi đến rơi rụng cả đạo tâm: Phùng Kinh Thiên – kẻ từng là thiên tài số một, đại diện cho ý chí sắt đá của Tiên giới, lúc này đang vận một bộ áo vải thô, tay cầm cây chổi tre cần mẫn quét từng chiếc lá khô trong sân. Mỗi đường chổi của hắn đều mang theo một nhịp điệu kỳ lạ, dường như ẩn chứa quy luật của gió, lại như đang hóa giải những tạp niệm cuối cùng trong tâm thức.
Cách đó không xa, Lâm Tử Hiên đang hì hục nhóm lò sắc thuốc. Khói bếp hun đỏ cả khuôn mặt tuấn tú của gã Đan Quân danh tiếng một thời. Hắn không dùng chân hỏa để đốt, mà dùng loại củi khô lấy từ rừng sau trấn, nhẫn nại thổi lửa, chăm chú quan sát sự biến chuyển của từng bọt khí trong ấm đất.
“Kinh Thiên, huynh nói xem, vì sao Sư phụ lại bắt chúng ta phải làm những việc này?” Lâm Tử Hiên vừa quạt lò vừa thấp giọng hỏi.
Phùng Kinh Thiên dừng chổi, ngẩng đầu nhìn trời xanh đang dần sáng rõ, bình thản đáp: “Ngày trước ta tưởng tu tiên là rời bỏ mặt đất để bay lên trời. Nhưng sư phụ muốn chúng ta hiểu rằng, nếu chân không chạm đất, cái ‘trời’ kia chỉ là ảo ảnh. Quét lá không phải là quét rác, mà là quét đi sự kiêu ngạo của thần tiên. Nhóm lửa không phải là để nấu nước, mà là để cảm nhận cái hơi ấm thực sự của nhân gian.”
Trong gian nhà chính, Diệp Vô Trần đang cẩn thận sắp xếp lại những khay linh thảo phơi khô. Hắn lúc này chẳng khác gì một người thầy thuốc phàm trần nho nhã, đôi mắt tĩnh lặng không gợn sóng, bàn tay thanh mảnh nhẹ nhàng chạm vào từng đóa hoa cam thảo, từng lát sâm đất.
“Nguyệt Dao, nàng sao thế? Sáng nay sắc mặt có vẻ không tốt.”
Diệp Vô Trần dừng tay, ánh mắt lo lắng nhìn về phía Tô Nguyệt Dao. Nàng vừa bước ra từ gian bếp, gương mặt vốn hồng nhuận nay hơi tái đi, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại. Nguyệt Dao định trả lời, nhưng đột ngột mùi cá kho từ phía bàn ăn bốc lên khiến nàng vội vàng lấy tay che miệng, xoay người chạy vội ra sau vườn.
Tiếng nôn khan của nàng khiến không gian Bất Nhị Đường phút chốc trở nên xao động.
Phùng Kinh Thiên buông chổi, Lâm Tử Hiên bỏ cả quạt lò, cả hai cùng nhìn về hướng Nguyệt Dao rồi nhìn lại Diệp Vô Trần. Diệp Vô Trần là ai? Hắn là Đan Đế, là người từng nắm giữ quy luật sinh tử của vạn vật. Thế nhưng ngay lúc này, một tia hoảng hốt hiếm thấy hiện rõ trên gương mặt hắn. Hắn không dùng thần thức để dò xét, bởi từ khi lập lời thề “Nhập Phàm”, hắn đã khóa chặt những thần thông đó, nguyện dùng tâm thế của một người phàm để đối đãi với tất cả.
Hắn vội vã bước nhanh ra phía sau vườn. Nguyệt Dao đang tựa lưng vào gốc cây mận, hơi thở dốc, vầng trán lấm tấm mồ hôi lạnh.
“Nàng cảm thấy trong người thế nào?” Diệp Vô Trần bước tới, giọng nói dịu dàng nhưng không giấu nổi vẻ khẩn trương.
Tô Nguyệt Dao yếu ớt lắc đầu, mỉm cười gượng gạo: “Thiếp cũng không rõ… Chẳng hiểu sao mấy ngày nay thấy mùi dầu mỡ, mùi cá lại thấy khó chịu vô cùng. Ngực áo cũng cảm thấy hơi chật, trong người lúc nào cũng nôn nao, đầu óc đôi khi hơi choáng váng.”
Diệp Vô Trần khẽ gật đầu, hắn đỡ nàng ngồi xuống ghế đá dưới tán mận. Hắn hít một hơi sâu, bình ổn lại nhịp đập của trái tim đang đập nhanh lạ kỳ. Hắn đưa tay ra, ba đầu ngón tay khẽ đặt lên cổ tay thanh mảnh của nàng.
Thanh âm của gió rít qua kẽ lá, tiếng lửa cháy lách tách trong lò sắc thuốc của Lâm Tử Hiên, thậm chí cả tiếng côn trùng trong đất dường như đều tan biến khỏi tai Diệp Vô Trần. Lúc này, cả thế giới của hắn thu bé lại chỉ còn trong nhịp mạch đập dưới đầu ngón tay.
Nhịp mạch trầm ổn, lúc như châu lăn trên mâm ngọc, lúc lại mạnh mẽ trào dâng. Đây là “Hoạt mạch”, hay trong y lý phàm trần gọi là “Mạch hỉ”.
Trong một khoảnh khắc, Diệp Vô Trần như thấy lại hàng vạn năm tu hành của mình. Hắn từng luyện ra những viên đan dược khiến người chết đi sống lại, từng thấy những tinh cầu sụp đổ rồi sinh ra, từng nắm giữ chân lý của thái sơ khởi thủy. Nhưng tất cả những vinh quang huy hoàng ấy, so với nhịp đập nhỏ bé, yếu ớt nhưng đầy nhựa sống đang nảy mầm trong cơ thể Nguyệt Dao lúc này, đều trở nên nhỏ bé vô cùng.
Đôi mắt Diệp Vô Trần vốn dĩ luôn tĩnh lặng như mặt hồ ngàn năm, lúc này đột nhiên dao động mạnh mẽ. Hắn nhìn Nguyệt Dao, ánh mắt chứa đựng sự sững sờ, kinh ngạc, và rồi là một niềm vui sướng điên cuồng tràn ngập tâm can.
“Nguyệt Dao…” Hắn gọi tên nàng, giọng nói run rẩy.
“Vô Trần, thiếp bị bệnh nặng lắm sao?” Nguyệt Dao lo lắng hỏi, vì nàng thấy biểu hiện của hắn quá khác thường. Nàng tuy từng là Thánh nữ của Thanh Loan Tiên Cung, nhưng ký ức về sinh hoạt phàm nhân vốn chẳng nhiều, lại thêm sự che chở của hắn, nàng càng trở nên chất phác.
Diệp Vô Trần không kìm được, hắn nắm chặt lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng, đặt lên má mình, nghẹn ngào cười nói: “Không, nàng không bệnh. Nguyệt Dao… chúng ta có con rồi. Nàng đã mang thai.”
Không gian như đóng băng trong khoảnh khắc đó.
Tô Nguyệt Dao ngây người, đôi mắt đẹp mở to nhìn hắn. Một sinh mệnh mới? Một hài nhi mang dòng máu của nàng và hắn? Nàng cúi xuống nhìn vòng eo vẫn còn thon gọn của mình, rồi lại nhìn khuôn mặt rạng rỡ của phu quân. Cảm giác hạnh phúc muộn màng và lớn lao ấy như một đợt sóng thần quét sạch mọi lo âu.
Phùng Kinh Thiên đứng ở cửa tròn ngăn cách sân trước và sân sau, cây chổi tre trong tay rơi bộp xuống đất. Lâm Tử Hiên cũng chạy đến, tay vẫn còn cầm chiếc quạt rách, cả hai đều đứng chôn chân tại chỗ.
“Sư… sư mẫu… mang thai?” Lâm Tử Hiên lắp bắp.
Phùng Kinh Thiên hít một hơi lạnh. Hắn là người theo đuổi “Thiên Đạo Vô Tình” suốt cả cuộc đời, đối với hắn, con người chỉ là kết quả của sự ngẫu nhiên, sinh mệnh là phù du. Nhưng nhìn thấy biểu cảm của Diệp Vô Trần – vị sư phụ vốn dĩ thần thánh không thể xâm phạm, nay lại rớt nước mắt vì một tin hỉ của phàm nhân, trái tim đóng băng của hắn đột nhiên có một vết nứt.
Hóa ra, đỉnh cao của tạo hóa không phải là một viên tiên đan cấp chín rực rỡ ánh sáng, mà là sự kỳ diệu khi hai linh hồn hòa quyện để tạo ra một sinh mệnh mới. Đó là sự kế thừa, là hy vọng, là hình thái sơ khai nhất và chân thật nhất của “Đạo”.
“Chúc mừng sư phụ! Chúc mừng sư mẫu!” Lâm Tử Hiên là người phản ứng nhanh nhất, hắn vứt cái quạt, quỳ sụp xuống, khuôn mặt tràn đầy niềm vui chân thành.
Lúc này, từ phía cổng tiệm thuốc, một gã thợ rèn to lớn, bắp tay cuồn cuộn tên là Lục Manh đang vác trên vai một bao than lớn bước vào. Vừa nghe thấy tiếng của Lâm Tử Hiên, hắn đứng khựng lại, bao than nặng cả tạ rơi xuống đất bụi tung mù mịt.
“Hả? Sư phụ… sắp có tiểu sư đệ sao?” Lục Manh gãi đầu cười hơ hơ, điệu bộ cực kỳ ngây ngô nhưng ánh mắt rưng rưng vì xúc động. Với hắn, gia đình Bất Nhị Đường này là tất cả những gì hắn có.
Tin vui như cánh chim bay nhanh qua những rặng trúc.
Trưa hôm đó, Mặc Thiên Hành với chiếc hồ lô rượu quen thuộc cũng lảo đảo bước vào. Lần này, lão không say, hoặc đúng hơn là lão muốn dùng sự tỉnh táo nhất để đón nhận tin này. Lão nhìn Diệp Vô Trần đang cẩn thận pha một ấm trà hoa cúc cho thê tử, khẽ thở dài:
“Diệp tiểu tử, lão phu đi khắp nhân gian, thấy kẻ tu tiên mong cầu trường sinh, kẻ phàm nhân mong cầu phú quý. Nhưng hôm nay, nhìn cậu, ta mới hiểu ‘Trường sinh’ thực sự là gì. Nó không phải là sống mãi không chết, mà là khi cậu nằm xuống, vẫn có một phần máu thịt của cậu tiếp tục đi trên mặt đất này, tiếp tục cảm nhận gió thổi mây bay.”
Diệp Vô Trần mỉm cười, hắn rót cho Mặc Thiên Hành một chén trà, thong dong đáp: “Mặc lão nói đúng. Trước đây ta luyện đan, luôn nghĩ phải làm sao để viên đan đạt đến sự hoàn mỹ nhất, bền vững nhất. Nhưng hiện giờ ta mới hiểu, sinh mệnh chính là viên đan cao cấp nhất mà trời đất đã ban tặng. Nó có sinh, có lão, có bệnh, có tử… chính cái sự không hoàn mỹ đó mới tạo nên vẻ đẹp của đạo.”
Phùng Kinh Thiên từ sáng tới giờ vẫn giữ im lặng, lúc này đột ngột bước tới, cung kính cúi đầu: “Thưa sư phụ, đệ tử có điều chưa rõ.”
“Ngươi nói đi.”
“Người đã là Đan Đế, đã nhìn thấu luân hồi. Tại sao một sinh mạng chưa ra đời lại có thể khiến người dao động như vậy? Chẳng lẽ sinh tử của một cá nhân lại quan trọng hơn vạn năm tu hành sao?”
Diệp Vô Trần nhìn học trò của mình, ánh mắt mang theo sự cảm thông sâu sắc. Hắn chỉ vào gốc mận già đang trổ nụ: “Kinh Thiên, ngươi nhìn xem. Mùa đông qua đi, gốc cây này tưởng như đã chết khô, nhưng chỉ cần một tia nắng ấm, nó lại nảy mầm. Vạn năm tu hành của ta trước kia là ‘Đạo’ của một người, lạnh lẽo và cô độc. Còn hài nhi này là ‘Đạo’ của nhân gian, là sự kết nối. Khi ngươi hiểu được niềm vui khi được làm người, ngươi sẽ thấy mọi cảnh giới tu vi trước đây chỉ là những bậc thang dẫn đến sự vô tình. Ta thà làm một người cha phàm trần biết lo âu cho con mình, còn hơn làm một vị thần đứng trên cao nhìn chúng sinh như kiến cỏ.”
Phùng Kinh Thiên run rẩy, những lời này như sấm đánh ngang tai, khiến kiến thức về đạo của hắn hoàn toàn sụp đổ và được tái cấu trúc lại.
Những ngày sau đó, Bất Nhị Đường rộn ràng hơn bao giờ hết, nhưng sự rộn ràng ấy lại mang một màu sắc yên bình kỳ lạ.
Diệp Vô Trần không cho Nguyệt Dao chạm tay vào bất cứ việc gì. Hắn đích thân vào bếp nấu cháo, tay cầm muôi, mắt nhìn lửa, chẳng khác gì đang tinh luyện đan dược tuyệt phẩm. Hắn nghiên cứu tất cả các loại thảo dược dành cho phụ nữ mang thai, nhưng thay vì dùng những linh dược nghìn năm rực rỡ, hắn lại chọn những loại thảo mộc giản đơn nhất trong trấn.
Hắn hiểu rằng, một cơ thể đang “Nhập Phàm” như Nguyệt Dao cần sự điều hòa âm dương từ chính hơi thở của mảnh đất này, chứ không phải những thứ thuốc quá mãnh liệt.
“Phùng Kinh Thiên, đi mua cho ta một ít tía tô và gừng già ở phía đầu trấn. Lâm Tử Hiên, ngươi đi lấy nước giếng phía sau núi, nhớ lấy vào lúc mặt trời vừa ló dạng.”
Diệp Vô Trần ra lệnh, và hai vị thiên tài kia lập tức thực thi mà không một lời thắc mắc. Một người đi chợ, chen chúc giữa đám bà nội trợ phàm trần để mặc cả từng mớ rau. Một người gánh nước qua những con đường mòn đầy bùn đất. Hình ảnh này nếu truyền về Thiên giới, e rằng sẽ có khối kẻ bị tâm ma quấy nhiễu đến phát điên.
Buổi tối, khi trấn Trúc Khê chìm vào tĩnh mịch, Diệp Vô Trần thường cùng Nguyệt Dao ngồi trên hiên nhà, ngắm nhìn bầu trời sao. Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên bụng thê tử. Tuy thai nhi mới chỉ là một mầm sống nhỏ bé, nhưng với cảm nhận của một Đan Thần, hắn nghe thấy một tiếng động nhẹ nhàng, đều đặn – tiếng tim đập của sự sống.
“Nàng muốn con sau này sẽ thế nào?” Diệp Vô Trần hỏi khẽ.
Nguyệt Dao tựa đầu vào vai hắn, ánh mắt tràn đầy nhu hòa: “Thiếp không cần nó phải là Đan Thần, cũng chẳng cần nó là thiên tài cứu thế. Thiếp chỉ mong nó là một đứa trẻ bình thường, biết vui khi thấy hoa nở, biết buồn khi thấy lá rơi, biết yêu thương và được yêu thương. Thiếp muốn nó lớn lên trong hương thuốc của Bất Nhị Đường này, yên bình mà sống.”
Diệp Vô Trần cười khẽ, hôn lên tóc nàng: “Được, ta hứa với nàng. Nó sẽ là một người phàm hạnh phúc nhất thiên hạ.”
Nhưng đời không bao giờ là phẳng lặng mãi mãi. Ở phía bên kia biên giới của phàm trần và tiên giới, những dao động về khí vận của Diệp Vô Trần khi hắn nhận tin vui đã vô tình làm lộ ra một tia hơi thở thần bí.
Trong sâu thẳm của Thanh Loan Tiên Cung, những vị trưởng lão đang ngồi thiền đột ngột mở mắt.
“Khí vận của Thánh nữ… đột nhiên biến hóa mạnh mẽ. Lại có thêm một tia huyết mạch không rõ ràng đang nảy sinh.”
“Lẽ nào là…”
Sự tĩnh lặng của trấn Trúc Khê dường như đang ẩn chứa những cơn sóng ngầm. Nhưng lúc này, bên trong Bất Nhị Đường, Diệp Vô Trần chẳng quan tâm đến điều đó. Hắn đang bận rộn… viết một bản danh sách những việc cần làm để chuẩn bị đón đứa con chào đời.
Hắn ghi vào tờ giấy tuyên thành những dòng chữ bay phượng múa rồng:
*1. Trồng thêm cam thảo ngọt.*
*2. Đóng một chiếc nôi bằng gỗ tùng thơm.*
*3. Học cách dỗ trẻ con khóc.*
Vị Đan Thần lẫy lừng thiên hạ, người có thể hô mưa gọi gió, nay lại đang nhăn trán suy nghĩ xem nên đặt tên cho con là gì để vừa mang ý nghĩa thanh tao, vừa giản dị như cái tên trấn Trúc Khê này.
Đêm đó, Diệp Vô Trần nằm mộng. Hắn thấy mình đứng giữa một vườn linh thảo rực rỡ, nhưng giữa vạn loại kỳ hoa ấy, có một bông hoa dại nhỏ bé màu trắng đang nở rộ. Bông hoa ấy không tỏa ra linh khí rúng động, nhưng nó lại có hương thơm khiến hắn cảm thấy thanh thản nhất đời. Hắn đưa tay ra muốn hái, bông hoa bỗng hóa thành một đứa trẻ nhỏ xíu, nắm lấy ngón tay hắn và gọi: “Cha…”
Diệp Vô Trần giật mình tỉnh giấc, thấy Nguyệt Dao đang ngủ say bên cạnh, khóe môi nàng hơi mỉm cười. Ánh trăng ngoài cửa sổ hắt vào, in bóng hai người lên vách gỗ, hòa quyện làm một.
Hắn chợt hiểu ra một điều. “Lấy Đạo Nhập Phàm” không phải là một thử thách hay một cuộc chơi. Đó là cuộc sống. Và mỗi ngày trôi qua, mỗi sinh mạng được sinh ra, chính là sự luyện đan hoàn hảo nhất của Thiên địa.
Sáng hôm sau, Bất Nhị Đường lại mở cửa.
“Sư phụ, nước giếng đã mang về!” Lâm Tử Hiên đổ nước vào lu, mồ hôi nhễ nhại.
“Sư phụ, tía tô này rất tươi!” Phùng Kinh Thiên đưa bó rau ra, gương mặt không còn vẻ lạnh lùng sắc sảo mà đã có thêm vài phần hơi thở ấm áp của người phàm.
Diệp Vô Trần gật đầu, hắn thong thả bước ra cửa tiệm, nhìn thấy một vài người dân trấn đang đợi sẵn để xin thuốc. Hắn nhìn ánh mặt trời rực rỡ đang lên, cảm nhận nhịp đập sinh mệnh từ phía trong buồng ngủ vọng ra, lòng tràn đầy tự tại.
“Đạo tại tâm, Đan tại thế. Vạn cổ vinh hoa, chẳng bằng một hơi ấm bình phàm.”
Trấn Trúc Khê vẫn bình yên, nhưng sâu trong cốt tủy của không gian và thời gian, một điều gì đó vĩ đại hơn cả thần thánh đang dần kết tinh. Một đứa trẻ sắp chào đời – kết quả của một vị Đan Thần đã thấu hiểu tình yêu và một vị Thánh nữ đã tìm thấy bến đỗ.
Đây chính là chương đẹp nhất trong cuốn đại thư của “Tuyệt Thế Đan Thần”, chương viết về sự khởi đầu của một kiếp nhân sinh mới, lấy máu thịt làm đan, lấy nhân gian làm lò luyện.
Ngoài sân, Phùng Kinh Thiên lại cầm chổi lên quét lá. Nhưng lần này, mỗi đường chổi của hắn không chỉ là quét đi sự kiêu ngạo, mà là đang quét một lối đi sạch sẽ, chờ đón tiểu chủ nhân tương lai bước vào thế giới này.
Diệp Vô Trần lấy ra một miếng gỗ, tỉ mỉ khắc lên đó ba chữ lớn bằng tay không, ẩn chứa tất cả tâm đức và đạo hạnh của mình, rồi treo trước hiệm thuốc: **”Hỉ Sinh Đường”**.
Mặc Thiên Hành vừa uống rượu vừa cười khà khà: “Được, cái tên hay! Thế gian này thiếu nhất chính là niềm vui khi có sự sống. Diệp tiểu tử, lần này cậu thắng rồi. Thắng cả cái Thiên Đạo lạnh lẽo kia!”
Ánh nắng chan hòa, Bất Nhị Đường tràn ngập hương thơm của thuốc nhân gian và hy vọng của một ngày mới. Chương mới của cuộc đời Diệp Vô Trần đã thực sự bắt đầu – không phải từ một viên thuốc rực rỡ, mà từ nhịp đập khe khẽ của một trái tim nhỏ bé đang hình thành trong tình yêu thương vô bờ.