Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 174: Đan dược bảo vệ thai nhi

Cập nhật lúc: 2026-05-30 14:08:33 | Lượt xem: 2

Tiết trời trấn Trúc Khê đã bắt đầu vào độ cuối thu. Những cơn gió mang theo hơi lạnh mơn man trên những tán lá trà, khiến sương sớm đọng lại thành những hạt ngọc li ti, lấp lánh dưới ánh nắng nhạt màu. Bất Nhị Đường vẫn mở cửa từ lúc tờ mờ sáng, nhưng không khí hôm nay có chút khác biệt so với mọi ngày. Tiếng chổi tre của Phùng Kinh Thiên quét trên sân gạch không còn những nhịp điệu dồn dập, gắt gỏng như thuở hắn mới hạ giới, mà trở nên thong dong, trầm mặc, hòa cùng tiếng nước sôi sùng sục từ trong gian bếp nhỏ.

Diệp Vô Trần ngồi bên hiên gỗ, tay cầm một củ gừng già, tỉ mỉ dùng con dao nhỏ cạo lớp vỏ nâu bên ngoài. Đôi mắt hắn vốn luôn tĩnh lặng như mặt hồ vạn năm, giờ đây lại mang theo một tia ưu tư nhàn nhạt, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía buồng trong, nơi Tô Nguyệt Dao vẫn còn đang ngon giấc.

Nguyệt Dao đã mang thai được hơn ba tháng. Đối với một người phàm, đây là lúc cần được tẩm bổ, nhưng đối với Diệp Vô Trần, đây lại là một bài toán nan giải mà cả vạn năm làm Đan Đế hắn chưa từng gặp phải. Đứa trẻ trong bụng Nguyệt Dao không phải là một sinh linh bình thường. Nó là sự kết tinh giữa một Đan Đế đã thấu hiểu thiên cơ và một người phụ nữ mang trong mình sự thuần khiết tuyệt đối của nhân gian. Từ lúc hình thành, thai nhi đã bắt đầu vô thức hấp thụ linh khí của trời đất, điều này vô tình tạo áp lực cực lớn lên kinh mạch phàm trần của Nguyệt Dao.

Mấy ngày nay, sắc mặt nàng xanh xao, ăn uống không ngon miệng, giấc ngủ cũng chập chờn vì những cơn động thai nhẹ.

“Sư phụ, trà tía tô đây.” Lâm Tử Hiên bưng một chén trà nóng đến, lễ phép đặt lên bàn. Cậu học trò này càng lúc càng mẫn tiệp, chỉ cần nhìn thần sắc của Vô Trần là đoán biết được cần phải chuẩn bị thứ gì.

Diệp Vô Trần gật đầu, đặt củ gừng xuống, thở dài nhẹ: “Tử Hiên, ngươi có biết trong Đan đạo, thứ gì là khó luyện nhất không?”

Lâm Tử Hiên suy nghĩ một chút rồi đáp: “Đệ tử nghĩ là thần đan nghịch thiên cải mệnh, hoặc những loại thuốc có thể khiến người ta thành tiên ngay lập tức.”

Phùng Kinh Thiên ở ngoài sân dừng chổi, cũng nghiêng tai lắng nghe. Hắn vốn là thiên tài kiêu ngạo nhất Tiên giới, từng cho rằng đan dược mạnh nhất là loại có thể hủy thiên diệt địa. Nhưng từ khi ở lại Bất Nhị Đường, đạo tâm của hắn đã bị đảo lộn hoàn toàn.

Diệp Vô Trần khẽ lắc đầu, nụ cười ẩn chứa một chút tự giễu: “Không phải. Thứ khó luyện nhất là ‘Bình An Đan’. Muốn giữ cho một sinh mạng bình an, không phải chỉ cần linh dược thượng hạng là đủ. Ngươi phải dùng tâm thế của một người cha để hiểu nỗi đau của người mẹ, dùng hơi ấm của phàm nhân để làm dịu đi cái sắc lẹm của linh khí.”

Nói đoạn, Vô Trần đứng dậy, tiến về phía cái lò luyện cũ kỹ mang tên Quy Phàm Lô nằm ở góc sân. Cái lò này vốn sứt mẻ, đen nhẹm, nhìn chẳng khác gì một cái hũ gốm bỏ đi, nhưng trong mắt những bậc đại năng, đây chính là bảo vật tối cao mang theo hơi thở của vạn vật nhân sinh.

“Kinh Thiên, mang cho ta gánh thuốc gỗ.” Diệp Vô Trần gọi.

Phùng Kinh Thiên không chậm trễ, buông chổi, chạy nhanh ra sau vườn mang gánh thuốc cũ kỹ đến. Hắn nhìn thấy Diệp Vô Trần bắt đầu bày ra những nguyên liệu lạ lùng: vài lá trà xanh còn đọng sương, một nắm đất nâu lấy từ dưới gốc cây đại thụ trăm năm, một chút vỏ gừng, và một bình nước giếng vừa mới múc.

“Sư phụ… người định dùng những thứ này để luyện đan bảo vệ thai nhi cho sư nương sao?” Lâm Tử Hiên kinh ngạc. Trong kiến thức của cậu, phải là Nhân sâm ngàn năm hay Linh chi huyết mạch mới đúng chứ.

Diệp Vô Trần không trả lời. Hắn ngồi xếp bằng trước Quy Phàm Lô, đôi bàn tay thanh tú khẽ vuốt ve thành lò. Hắn không dùng đến hỏa diễm màu xanh tím của thiên giới, cũng không dùng tâm hỏa nóng bỏng của tu sĩ Hóa Thần. Thay vào đó, hắn khép hờ mắt, hơi thở trở nên vô cùng nhịp nhàng với tiếng lá rơi trong sân.

Một ngọn lửa nhỏ, màu vàng nhạt như ánh nến trong một đêm mưa, lặng lẽ cháy lên dưới đáy lò. Đó là “Nhân Nhân Chi Hỏa” – ngọn lửa được nuôi dưỡng từ sự thấu hiểu và tình yêu thương, không mang theo sát khí, không có sự hủy diệt.

“Nguyệt Dao là người phàm, thân thể nàng như mảnh đất khô cằn. Thai nhi lại như hạt giống mang sức mạnh của sấm sét. Nếu dùng linh dược quá mạnh, khác nào tưới nước lũ vào mầm non, hạt giống sẽ chưa kịp mọc đã thối rữa, mảnh đất cũng sẽ tan hoang.” Vô Trần lầm bầm, giọng nói như đang truyền đạo, lại như đang tâm sự với chính mình.

Hắn bắt đầu ném vào lò vỏ gừng già. Vị cay của gừng tán đi hàn khí, đại diện cho sự che chở của người đàn ông. Tiếp đó là lá trà xanh, mang theo sự thanh khiết của mùa thu, đại diện cho tâm tính dịu dàng của người mẹ. Sau cùng, hắn cầm lấy nắm đất, rắc nhẹ vào lò.

Phùng Kinh Thiên trợn tròn mắt: “Đất… cũng là dược sao?”

“Đất là mẹ của vạn vật.” Diệp Vô Trần bình thản đáp. “Đất trung hòa tất cả, ôm ấp tất cả. Một viên đan bảo vệ sinh mạng mà thiếu đi hơi thở của đất, thì chỉ là thứ kim loại lạnh lẽo mà thôi.”

Trong Quy Phàm Lô, một cảnh tượng kỳ dị bắt đầu diễn ra. Không có những tiếng nổ vang dội, không có hào quang rực rỡ nghìn trượng, chỉ có một mùi hương thoang thoảng của đất ẩm sau mưa và vị ngọt dịu của trà ấm lan tỏa khắp Bất Nhị Đường. Mùi hương này đi đến đâu, cỏ cây xung quanh như được tiếp thêm sức sống, vươn mình xanh tốt hơn hẳn thường ngày.

Bên trong buồng, Tô Nguyệt Dao vừa thức giấc. Nàng cảm thấy một luồng hơi ấm dễ chịu lan tỏa từ vùng bụng, như thể có một đôi bàn tay vô hình đang vuốt ve, an ủi hài nhi đang quấy phá. Nỗi mệt mỏi, cảm giác buồn nôn mấy ngày qua đột nhiên tan biến sạch sành sanh. Nàng khẽ tựa vào thành giường, nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy bóng dáng thanh tú của phu quân mình đang bận rộn bên lò thuốc, lòng nàng tràn ngập một hạnh phúc giản đơn nhưng vô tận.

Lúc này, một bóng người rách rưới, tay cầm vò rượu từ đâu lù lù xuất hiện trước cửa tiệm. Mặc Thiên Hành, vị “Tửu Tiên” lừng lẫy, nay lại trông như một lão ăn mày, ngửi mùi thuốc mà tặc lưỡi:

“Chậc chậc, Diệp tiểu tử, cậu thật sự điên rồi. Lấy hơi thở của vạn vật làm dược dẫn, lấy tình phụ tử làm linh hồn của đan. Viên đan này nếu luyện thành, sợ là Thiên Đạo cũng phải ghen tị đấy.”

Diệp Vô Trần không ngẩng đầu lên, chỉ khẽ mỉm cười: “Thiên Đạo là gì? Chẳng qua cũng chỉ là một quy luật khô khốc. Còn ta, ta đang bảo vệ gia đình mình.”

Hắn đột nhiên duỗi ngón tay, một giọt máu từ đầu ngón tay rơi xuống, nhưng không phải màu vàng của thần linh, mà là màu đỏ thắm của con người. Giọt máu rơi vào trong lò, khiến ngọn lửa vàng nhạt bùng lên một lần duy nhất rồi tắt lịm.

Mọi thứ trở lại yên tĩnh.

Diệp Vô Trần đưa tay vào lò, lấy ra một viên đan dược. Nó không tròn trịa hoàn hảo, màu sắc hơi giống màu đất nung, trông vô cùng bình thường, thậm chí là xấu xí nếu so với những viên đan rực rỡ mà Phùng Kinh Thiên từng thấy. Thế nhưng, khi viên đan nằm trên lòng bàn tay Vô Trần, Phùng Kinh Thiên đột nhiên cảm thấy một sự rung động từ sâu trong linh hồn. Hắn thấy được hình ảnh của một gia đình bên bếp lửa, thấy được tiếng cười của trẻ thơ, thấy được cả một kiếp người bình yên trôi qua.

Đây không phải là thuốc, đây là “Nguyện Vọng”.

“Đi thôi, mang cho sư nương ngươi.” Diệp Vô Trần đưa viên đan cho Lâm Tử Hiên.

Khi Tử Hiên bưng chén thuốc chứa viên đan đã hòa tan vào trong phòng, Diệp Vô Trần mới ngồi thụp xuống ghế, trán lấm tấm mồ hôi. Luyện viên đan này, hắn tiêu tốn tâm lực còn nhiều hơn cả khi đại chiến với Phùng Kinh Thiên năm xưa.

Mặc Thiên Hành bước tới, vỗ vai bạn mình, đưa vò rượu sang: “Làm một ngụm không? Chúc mừng cậu chính thức nếm trải cái vị làm cha.”

Diệp Vô Trần cầm lấy vò rượu, nhấp một ngụm nhỏ, vị cay nồng cháy xuống cổ họng khiến hắn tỉnh táo hơn. Hắn nhìn Mặc Thiên Hành, khẽ hỏi: “Ông bảo, sau này nó sẽ giống ta, hay giống Nguyệt Dao?”

Mặc Thiên Hành cười lớn, tiếng cười sảng khoái vang vọng cả trấn Trúc Khê: “Bất luận giống ai, nó chắc chắn sẽ là đứa trẻ hạnh phúc nhất lục địa này. Vì cha nó đã vì nó mà biến cả nhân gian thành một lò luyện bảo vệ.”

Phùng Kinh Thiên đứng đó, lặng lẽ cầm chổi lên tiếp tục quét. Nhưng lần này, mỗi đường chổi của hắn dường như đang cố gắng họa lại quỹ đạo của ngọn lửa vàng nhạt kia. Hắn nhận ra, tu luyện bao nhiêu năm, cuối cùng lại chẳng bằng một giọt máu phàm trần chứa đựng tình thương của Diệp Vô Trần.

Một lát sau, Tô Nguyệt Dao đi ra, sắc mặt đã hồng nhuận trở lại. Nàng bước tới bên cạnh Vô Trần, nhẹ nhàng tựa đầu vào vai hắn.

“Vô Trần, thiếp cảm thấy hài nhi rất thích thuốc của chàng. Nó vừa mới đạp thiếp một cái, nhẹ lắm, như đang chào chàng vậy.”

Diệp Vô Trần đặt tay lên bụng vợ, cảm nhận nhịp đập sinh mệnh nhỏ bé nhưng kiên cường bên trong. Đôi mắt hắn vốn chứa đựng vạn cổ thiên thư, giờ đây chỉ còn lại bóng hình của người phụ nữ trước mắt và mầm sống nhỏ bé kia.

“Đừng sợ.” Hắn khẽ nói, giọng trầm ấm như nắng thu. “Dù là trời cao hay đất dày, chỉ cần có cha ở đây, con sẽ lớn lên một cách bình an nhất. Thế gian này rất rộng lớn, nhưng nhà chúng ta là nơi yên bình nhất.”

Bên ngoài, hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Bất Nhị Đường lặng lẽ tỏa ra mùi hương của thuốc, của đất, và của sự sống. Trên tấm biển gỗ treo trước cửa, ba chữ “Hỉ Sinh Đường” dường như sáng lên trong ánh chiều tà, minh chứng cho một chân lý mà Diệp Vô Trần đã dùng cả đời để tìm kiếm:

Tu tiên đỉnh cao không phải là hóa thần rời bỏ nhân gian, mà là lấy Đạo nhập Phàm, bảo vệ lấy một tia ấm áp giữa dòng đời lạnh lẽo.

Hôm đó, ở Bất Nhị Đường, không có Đan Đế, cũng chẳng có Tiên sư. Chỉ có một người chồng chăm vợ, một vài người học trò phụ việc, và một vò rượu nồng thơm ngát tình bằng hữu. Tiếng nói cười ấm áp tan vào màn đêm, nhẹ nhàng mà vĩnh hằng.

Một viên “Bảo Thai Đan”, thực ra đã luyện thành từ giây phút Diệp Vô Trần quyết định buông bỏ hào quang để về làm một ông chủ tiệm thuốc nhỏ nơi trấn biên thùy này. Vì trong dược đạo của hắn, thuốc không nằm ở dược tính, mà nằm ở Nhân tâm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8