Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 184: Đặt tên cho tương lai

Cập nhật lúc: 2026-05-30 14:17:41 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 184: ĐẶT TÊN CHO TƯƠNG LAI**

Nắng sớm ở Đông Huyền Châu chưa bao giờ dịu dàng đến thế. Ánh thái dương xuyên qua những tán lá ngọc lan còn đọng sương đêm, gieo những mảnh vàng vỡ vụn lên bậc thềm đá xanh của Bất Nhị Đường. Không khí phảng phất mùi thuốc bắc ngâm ủ kỹ lưỡng, quyện với mùi thơm thanh khiết của một mầm sống vừa vươn mình khỏi vỏ bọc.

Trong gian phòng nồng đượm hơi ấm, Diệp Vô Trần ngồi bên cạnh giường gỗ, bàn tay vốn có thể thao túng thiên hỏa, luyện hóa thần đan, giờ đây lại run rẩy một cách kỳ lạ. Hắn đang cẩn trọng nắm lấy một bàn tay bé xíu, hồng hào, nhỏ chỉ bằng một đốt ngón tay cái của hắn. Đứa trẻ đang ngủ say, hơi thở nhịp nhàng như nhịp đập của chính mảnh đất nhân gian này.

Tô Nguyệt Dao vừa tỉnh giấc, gương mặt nàng tuy còn chút nhợt nhạt sau cơn vượt cạn nhưng đôi mắt lại lấp lánh thứ ánh sáng mà vạn năm tu tiên Diệp Vô Trần chưa từng thấy ở bất kỳ vị tiên tử nào. Đó là ánh sáng của mẫu tính, một loại thần thông tự nhiên không cần tu tập.

– Vô Trần, chàng đã ngồi đó suốt cả đêm rồi sao? – Nguyệt Dao khẽ thầm thì, giọng nói yếu ớt nhưng đầy hạnh phúc.

Diệp Vô Trần ngẩng đầu, nụ cười của hắn thanh thoát như gió thoảng:

– Nguyệt Dao, ta đã từng quan sát sự hình thành của những viên cửu phẩm linh đan, từng chứng kiến sự ra đời của những tinh cầu trong hư không, nhưng chưa có khoảnh khắc nào khiến ta cảm thấy… vĩ đại như thế này. Đứa trẻ này, nó không có tiên căn trời ban, cũng không mang linh cốt tuyệt thế. Nó chỉ là một người phàm hoàn chỉnh. Và điều đó, thật tuyệt vời.

Hắn khẽ điều chỉnh lại tấm chăn nhỏ cho con. Chiếc lục lạc đồng – vốn là Quy Phàm Lô hóa thành – đang treo đầu nôi bỗng khẽ rung lên một tiếng “leng keng” thanh thúy. Âm thanh ấy không vang xa, nhưng lại như một luồng gợn sóng bình an lan tỏa khắp Bất Nhị Đường, khiến những gốc dược thảo héo úa ngoài sân bỗng chốc vươn mình, xanh tốt lạ thường.

Lúc này, từ ngoài sân truyền đến tiếng bước chân loẹt quẹt và mùi rượu nồng nặc.

– Ha ha! Đan Thần cuối cùng cũng có hậu duệ rồi! Lão Mặc ta hôm nay nhất định phải uống cạn ba trăm vò rượu mừng!

Mặc Thiên Hành, vị kiếm tiên rách rưới, vẫn giữ phong thái tiêu sái bất cần, bước vào phòng. Theo sau ông là Lục Manh – gã đệ tử lực lưỡng với cái đầu trọc lóc, tay bưng một chiếc khay bạc, trên đó đặt một miếng hộ tâm kính bằng đồng đen do gã tự tay rèn suốt ba ngày ba đêm. Phía sau cùng, bước đi trầm mặc và có chút rụt rè, là Phùng Kinh Thiên.

Từng là đệ nhất thiên tài của Tiên giới, nay Phùng Kinh Thiên mặc bộ quần áo vải thô của tạp dịch, tay cầm một bó cỏ linh lăng vừa hái ngoài đồng. Sự kiêu ngạo năm xưa đã biến mất, thay vào đó là một sự điềm tĩnh và thấu hiểu đến lạ kỳ.

– Chúc mừng tiên sinh, chúc mừng phu nhân. – Lục Manh gãi đầu cười hì hì, đặt món quà của mình xuống. – Đây là đồng vụn từ những vũ khí cũ của tiên nhân mà con đúc lại, bên trong có tâm ý của con, cầu cho tiểu chủ nhân luôn vững chãi như núi cao.

Diệp Vô Trần gật đầu nhìn đệ tử, rồi ánh mắt hắn dừng lại trên người Phùng Kinh Thiên.

Phùng Kinh Thiên bước tới, đặt bó cỏ bên cạnh nôi, rồi cúi người hành một lễ thật sâu theo nghi thức của một phàm nhân đối với bậc tiền bối. Lão nhìn đứa bé, rồi khẽ nói:

– Ngày trước, tôi cho rằng kẻ yếu là rác rưởi, người phàm là kiến hôi. Nhưng nhìn đứa trẻ này, tôi lại thấy một sức mạnh mà tất cả cường giả Tiên giới đều không có. Đó là sự thuần khiết, không bị vấy bẩn bởi tham vọng trường sinh. Tiên sinh, ông định đặt tên cho cậu bé là gì?

Cả căn phòng bỗng trở nên tĩnh lặng. Ngay cả Mặc Thiên Hành cũng ngừng nốc rượu, đôi mắt tinh anh nhìn về phía Diệp Vô Trần.

Diệp Vô Trần đứng dậy, bước ra cửa sổ nhìn về phía xa, nơi những người dân trấn nhỏ bắt đầu một ngày lao động bình dị. Tiếng rao của người bán bánh, tiếng cười đùa của trẻ nhỏ, tiếng cuốc đất từ những cánh đồng… Tất cả quyện lại thành một bản nhạc nhân gian sống động.

– Hôm qua, khi con chào đời, ta đã đặt tên ở nhà là Bình An. – Vô Trần trầm ngâm nói, giọng hắn vang vọng như tiếng chuông chiều. – Ta chỉ mong con mình lớn lên giữa sương gió đời thường, hiểu được cái nóng của mùa hè, cái lạnh của mùa đông, biết xót thương trước một mầm cây gãy, biết chia sẻ một bát cơm với người nghèo. Ta muốn con mang họ Diệp của ta, nhưng không kế thừa danh hiệu Đan Thần.

Hắn quay lại, nhìn thẳng vào đôi mắt của vợ mình và những người đồng hành:

– Tên của nó sẽ là: **DIỆP PHÀM**.

“Phàm” trong phàm nhân. “Phàm” trong tầm thường.

Mặc Thiên Hành sững người, rồi chợt cười to đến mức rung cả râu tóc:

– Diệp Phàm! Hay! Hay lắm! Cả thiên hạ này tranh nhau chữ “Tiên”, chữ “Thần”, chữ “Thánh”. Ngươi lại đem chữ quý giá nhất ban cho con trai mình. Người phàm là gốc của trời đất. Không có người phàm, lấy đâu ra tiên thần? Không có mặt đất vững chãi, lấy đâu ra mây trắng trên cao?

Phùng Kinh Thiên cũng lặng người đi. Lão lẩm bẩm cái tên “Diệp Phàm”, cảm thấy mỗi âm tiết như đang đập nát những mảnh vỡ cuối cùng của đạo tâm cũ kỹ trong lòng mình. Lấy Đạo nhập Phàm, Diệp Vô Trần không chỉ làm điều đó với chính mình, mà còn dùng sự ra đời của con trai để đặt một dấu chấm hết cho thời đại “Thần linh cai trị”, mở ra một kỷ nguyên mới của con người.

– Diệp Phàm… – Tô Nguyệt Dao khẽ gọi, nàng cảm thấy cái tên này chứa đựng một sự bao dung vô bờ bến. – Con trai của mẹ, sau này con sẽ không cần gánh vác thù hận của tiên giới, cũng không cần mệt mỏi vì con đường trường sinh lạnh lẽo. Con sẽ là hy vọng của nhân thế này.

Diệp Vô Trần ngồi xuống bàn gỗ, tay vẫy một cái. Lâm Tử Hiên – vị đệ tử trẻ tuổi đang đứng ở gian ngoài ghi chép “Nhân Gian Đan Kinh” – vội vàng chạy vào, dâng lên bút lông và nghiên mực.

Diệp Vô Trần nhúng bút vào loại mực đặc biệt được chế từ nhựa của cây Bách Niên và nước suối ban mai, rồi chậm rãi viết lên trang bìa mới nhất của cuốn Đan kinh.

Chữ hắn không còn mang sát khí sắc lẹm của một kiếm tu, cũng không mang sự hào nhoáng của một vị Đan Đế. Từng nét bút tròn trịa, dung hòa, vừa mạnh mẽ lại vừa mềm mại.

Hắn viết: *”Đan cao nhất là Tâm. Người đẹp nhất là Phàm. Lấy tình nhân gian làm lửa hằng, luyện thành đạo quả giữa hồng trần.”*

Hắn nhìn Lâm Tử Hiên và Lục Manh, dặn dò:

– Các con nhớ kỹ, từ hôm nay, Bất Nhị Đường không chỉ là tiệm thuốc, mà là nơi lưu giữ hơi ấm của nhân loại. Diệp Phàm sau này sẽ lớn lên cùng các con. Đừng dạy nó cách bay lên trời, hãy dạy nó cách đi vững trên mặt đất. Hãy dạy nó rằng, một viên đan chữa được bệnh cho một bà lão nghèo có giá trị hơn vạn viên tiên đan đổi lấy một mạng của một vị quân vương.

Lục Manh gật đầu lia lịa, nước mắt vòng quanh vì xúc động. Lâm Tử Hiên trịnh trọng cúi đầu, cẩn thận cất giữ lời dạy của sư phụ vào tận tâm can.

Chiều hôm đó, Bất Nhị Đường đón một đoàn người dân từ trấn Trúc Khê xa xôi tìm đến. Họ không biết Diệp Vô Trần là Đan Thần, họ chỉ nghe danh có một vị thầy thuốc nhân hậu vừa đón tin vui. Người thì mang theo một giỏ trứng gà, người mang mấy thang dược thảo tự hái trên rừng, người mang những miếng vải lụa tự dệt.

Diệp Vô Trần không hề xua đuổi. Hắn cùng Phùng Kinh Thiên và Mặc Thiên Hành ra cửa, đích thân đón tiếp từng người một.

Một lão nông dân rách rưới cầm tay Diệp Vô Trần, nghẹn ngào:

– Diệp tiên sinh, nhờ có thiên đạo “Công Bằng” mà ngài thiết lập, năm nay lúa trên đồng của chúng tôi không bị bọn tu sĩ tranh đoạt làm linh mễ nữa. Gia đình tôi đủ ăn rồi. Đây là chút lòng thành gửi tiểu công tử.

Lão đưa ra một chiếc khăn thêu vụng về có hình bông lúa. Diệp Vô Trần cung kính nhận lấy bằng cả hai tay, như thể đang nhận lấy một bảo vật trấn môn của đại tông môn.

Mặc Thiên Hành đứng bên cạnh, thấy cảnh này bỗng cảm khái:

– Vô Trần, nhìn xem. Tiên giới vạn năm qua thu thập tín ngưỡng để cường hóa bản thân, nhưng họ chỉ nhận được sự sợ hãi. Còn ngươi, ngươi chẳng làm gì ngoài việc trả lại sự công bằng, vậy mà ngươi có được thứ “nhân khí” nồng đượm nhất. Ngươi nói đúng, nhân gian mới là lò luyện lớn nhất.

Diệp Vô Trần nhìn dòng người tấp nập, ánh mắt hướng về phía chiếc nôi nơi tiểu Diệp Phàm đang vặn mình thức giấc.

Hắn chợt nhận ra, Thiên Đạo mới mà hắn thiết lập – Thiên Đạo của sự “Công Bằng” – đang bắt đầu vận hành thực sự. Nó không chỉ ép buộc tu sĩ phải làm việc thiện, mà nó đang thức tỉnh lương tri của cả lục địa. Linh khí không còn là đặc quyền của kẻ mạnh, mà là sinh mệnh lực của đất mẹ, tưới tẩm cho mọi sinh linh đồng đẳng.

Khi màn đêm buông xuống, trấn nhỏ lên đèn, Bất Nhị Đường chìm vào một sự yên tĩnh sâu lắng.

Diệp Vô Trần một mình đứng dưới gốc cây dược liễu giữa sân. Hắn nhìn lên bầu trời sao lấp lánh. Tại một phương trời xa xăm nào đó, hắn cảm nhận được những ánh mắt lạnh lẽo của Tiên giới vẫn đang dõi theo. Những vị thần cổ xưa, những đấng chí tôn vốn dĩ coi thường hạ giới, hẳn là đang kinh hoàng khi thấy quyền lực của mình bị xói mòn bởi cái gọi là “tình người”.

– Các ngươi muốn trảm đạo để thành tiên. – Diệp Vô Trần khẽ cười, một mình nói với hư không. – Còn ta, ta muốn lấy đạo để làm người. Các ngươi sợ cái chết, còn ta thấy vẻ đẹp trong sự hữu hạn. Một mai Diệp Phàm lớn lên, nó sẽ chứng minh cho các ngươi thấy, phàm nhân cũng có thể khiến thiên địa phải kính nhường.

Chiếc lục lạc đồng treo trong nhà chợt ngân lên một tiếng vang dài, hòa vào gió đêm.

Trong nôi, Diệp Phàm khẽ mở mắt. Đôi mắt đứa trẻ đen láy, không chứa chút tạp niệm, phản chiếu ánh sáng của vạn vì sao trên trời. Nó nhìn thấy gương mặt cha mình đang mỉm cười phía xa, rồi chợt khẽ ngọ nguậy, đôi bàn tay bé xíu quờ quạng trong không trung như muốn nắm lấy tương lai.

Từ tối hôm ấy, cái tên Diệp Phàm không chỉ thuộc về một gia đình nhỏ, mà nó trở thành một lời thề ngầm giữa những người đã chứng kiến sự biến đổi của Linh Hoàn Đại Lục. Một mầm non đã được gieo xuống, được tưới bởi đạo tâm của Đan Thần và tình yêu của một người phàm.

Một hành trình mới, thầm lặng nhưng mãnh liệt hơn mọi cuộc chiến rầm rộ nhất Tiên giới, chính thức bắt đầu từ một hiệu thuốc cũ mang tên Bất Nhị Đường.

Mùa xuân năm ấy, hoa nở rộ khắp Đông Huyền Châu, vị đắng của thuốc dường như cũng hóa thành vị ngọt của hy vọng.


**[HẾT CHƯƠNG 184]**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8