Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 186: Lục Manh truyền dạy búa pháp cho tiểu sư đệ
**CHƯƠNG 186: LỤC MANH TRUYỀN DẠY BÚA PHÁP CHO TIỂU SƯ ĐỆ**
Trấn Trúc Khê buổi sớm mai, sương mù còn vương vít trên những rặng liễu xanh ngắt ven bờ suối Thanh Lưu, tạo nên một khung cảnh bảng lảng như thực như mơ. Trong cái tĩnh mịch của vạn vật đang cựa mình thức giấc, từ phía sau dược điếm Bất Nhị Đường đã vang lên những âm thanh trầm đục, đều đặn.
“Keng… keng… keng…”
Tiếng sắt thép va chạm không quá chói tai, trái lại, nó mang theo một nhịp điệu kỳ lạ, trầm hùng và vững chãi, giống như nhịp tim của một người khổng lồ đang ngủ yên dưới lòng đất.
Ở gian xưởng rèn nhỏ nằm lọt thỏm giữa vườn thảo dược, lửa lò đã cháy đỏ rực tự bao giờ. Ánh lửa bập bùng hắt lên gương mặt chữ điền cương nghị của Lục Manh. Giờ đây, Lục Manh không còn là gã thợ rèn cục mịch của trấn nhỏ năm nào, cũng không còn là kẻ mang tư chất phế vật bị thiên hạ coi thường. Hắn đứng đó, vai u thịt bắp, khí thế tựa như một ngọn núi sừng sững, thân hình tản phát ra một loại uy áp nội liễm của cường giả cảnh giới Hợp Đạo. Nhưng lạ thay, đôi mắt hắn vẫn giữ nguyên vẻ chân thật, chất phác như một hòn đá cuội dưới suối.
Đối diện với hắn là một hình hài nhỏ bé, chỉ cao chưa đầy hông người lớn. Đó là Diệp Phàm, con trai của Diệp Vô Trần. Thằng bé mặc một bộ quần áo vải thô màu xám tro, ống tay áo được xắn cao lên quá khuỷu, lộ ra đôi cánh tay mũm mĩm nhưng săn chắc. Đôi mắt Diệp Phàm giống hệt cha mình – tĩnh lặng, trong veo và dường như chứa đựng cả một bầu trời sao thâm trầm.
“Tiểu sư đệ, nhìn kỹ nhịp tay của ta.”
Lục Manh trầm giọng nói, thanh âm như tiếng chuông đồng vang vọng trong gian xưởng hẹp. Hắn giơ cao chiếc búa sắt đen kịt – thứ thần khí hình lưỡi cuốc mà hắn đã rèn thành công tại Thiên Cực Thành, nay đã thu nhỏ lại như một chiếc búa tay bình thường.
Hắn không dùng linh lực, không dùng thần thông, chỉ đơn thuần là dùng sức lực của cơ bắp và sự cảm thụ về hơi thở của kim loại. Một nhát búa nện xuống, tàn lửa bắn ra tung tóe như những đóa hoa đăng ngắn ngủi giữa đêm trường.
“Rèn sắt cũng như tu tâm. Sắt có tạp chất, tâm có bụi trần. Muốn rèn ra một khối tinh thiết, không phải cứ dùng lực mạnh là được. Ngươi phải lắng nghe tiếng nói của nó. Nhát búa này là ‘Nhân’, thành quả đạt được là ‘Quả’. Nhân quả nằm ở sự rung động giữa búa và đe.”
Diệp Phàm chăm chú nhìn theo từng cử động của đại sư huynh. Thằng bé không hề tỏ ra sợ hãi trước sức nóng tỏa ra từ lò than hay những tàn lửa đỏ rực. Ngược lại, nó dường như đang bị cuốn vào cái nhịp điệu thô sơ mà vĩ đại kia.
Lục Manh buông búa, đưa cán búa gỗ đã nhẵn bóng cho Diệp Phàm.
“Đến lượt đệ. Đừng cố gắng tạo ra thứ gì to tát. Hôm nay, chúng ta chỉ rèn một cái đinh sắt để đóng lại cái giá phơi thuốc ngoài sân bị lỏng.”
Diệp Phàm đón lấy chiếc búa. Cánh tay nhỏ bé của nó khẽ trĩu xuống vì sức nặng, nhưng đôi chân nó ngay lập tức đứng vững theo tư thế “Mã bộ” mà Lục Manh đã dạy. Một đứa trẻ mới lên vài tuổi, nhưng khí thế đứng trụ lại vững chãi đến mức khiến người ta có cảm giác dù trời có sập xuống, nó vẫn sẽ đứng yên như thế.
Bên ngoài cửa sổ xưởng rèn, Diệp Vô Trần đang đứng khoanh tay dưới gốc cây mộc hương, bóng áo thanh y hòa lẫn vào bóng mát của tán lá. Bên cạnh hắn là Tô Nguyệt Dao, nàng mang theo một chiếc khay gỗ đựng vài bát cháo trắng và một ít dưa muối. Nàng định lên tiếng gọi, nhưng Diệp Vô Trần đã khẽ đưa tay ra hiệu giữ im lặng.
Ánh mắt hắn nhìn về phía hai thầy trò trong xưởng rèn, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Kiếp trước, hắn là Cửu phẩm Đan Đế, dưới tay đệ tử hàng vạn, kẻ nào cũng muốn học những bí thuật kinh thiên động địa, những thủ pháp luyện đan xé toạc hư không. Nhưng giờ đây, đứa con của hắn đang học cách cầm búa từ một gã thợ rèn, bắt đầu từ một cái đinh sắt bình phàm nhất.
“Vô Trần, anh nghĩ Phàm nhi có thể chịu nổi sức nóng đó không?” Tô Nguyệt Dao lo lắng thì thầm, bàn tay nàng khẽ siết chặt mép áo.
Diệp Vô Trần mỉm cười, giọng nói trầm thấp ấm áp: “Nguyệt Dao, con người ta vốn sinh ra từ cát bụi nhân gian. Hỏa của lò rèn là lửa thật, hơi nóng đó sẽ trui rèn ý chí của nó. Đừng nhìn nó nhỏ bé, tâm tính của Phàm nhi… đôi khi còn tĩnh lặng hơn cả anh năm xưa.”
Trong xưởng, Diệp Phàm bắt đầu nhát búa đầu tiên.
“Coong!”
Thanh âm vang lên có chút chênh phô, chiếc đinh sắt bị lệch đi một chút. Gương mặt Diệp Phàm lấm lem bụi than, mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán, nhưng ánh mắt nó không hề dao động. Nó khẽ điều chỉnh lại tư thế, hít một hơi thật sâu.
Lục Manh đứng bên cạnh, không hề sốt ruột. Hắn nhìn thấy trong nhát búa của tiểu sư đệ không có sự nôn nóng thường thấy của kẻ muốn thành công sớm, mà chỉ có một sự tò mò thuần khiết.
“Hơi thở, tiểu sư đệ. Đừng dùng tay đánh, hãy dùng cả cơ thể. Từ lòng bàn chân dẫn lên cột sống, qua bả vai, rồi mới xuống đến búa. Búa không phải là vật ngoài thân, nó là phần kéo dài của cánh tay ngươi.”
Diệp Phàm gật đầu, nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Lúc này, nếu có một cao thủ tuyệt đỉnh nào ở đây, họ sẽ kinh hãi nhận ra rằng khí trường xung quanh đứa trẻ này đang biến đổi. Những hạt linh khí phảng phất trong không gian không hề ồ ạt kéo đến, mà chúng nhẹ nhàng xoay quanh nó như những cánh hoa rụng theo gió, hòa nhịp cùng hơi thở phập phồng của lồng ngực nhỏ bé.
“Coong!”
Nhát búa thứ hai nện xuống. Lần này, âm thanh vang ra vô cùng thanh thúy. Miếng sắt đỏ rực dưới sức ép của búa khẽ biến dạng, những tạp chất nhỏ li ti bị bắn ra ngoài.
Diệp Phàm dường như quên bẵng mọi thứ xung quanh. Trong tâm trí nó, thế giới chỉ còn lại cái đe và chiếc búa. Mỗi nhát búa nện xuống, nó lại cảm thấy như mình đang gõ vào một lớp vỏ bọc nào đó của thế giới. Từng nhát, từng nhát một…
Lục Manh đứng xem mà trong lòng dâng lên một cơn sóng dữ. Hắn nhớ lại năm xưa, khi sư phụ truyền dạy cho hắn triết lý “Đan võ song tu”, hắn phải mất hàng năm trời lao khổ mới hiểu được cách dung hòa lực lượng. Vậy mà tiểu sư đệ này, dường như sinh ra đã mang theo “Đạo”.
“Sư phụ nói không sai, Vạn vật hữu linh, Phàm tâm là gốc…” Lục Manh lẩm bẩm, ánh mắt tràn đầy sự tự hào và sùng bái dành cho dòng máu của sư phụ.
Cứ thế, một lớn một nhỏ bên lò lửa rực hồng. Tiếng búa thưa dần nhưng nặng hơn, đặc quánh sự tập trung. Đến nhát búa thứ ba mươi sáu, Diệp Phàm mới dừng lại. Trên mặt đe là một cái đinh sắt dài chừng ba tấc, đầu đinh phẳng lỳ, thân đinh đều đặn, không hề có một vết xước dư thừa nào.
Nó dùng kẹp gắp chiếc đinh thả vào xô nước lạnh bên cạnh.
“Xèo…”
Làn khói trắng bốc lên, mang theo hơi nóng rát da. Diệp Phàm thở phào một hơi, gương mặt đỏ bừng vì nhiệt độ và hưng phấn. Nó đưa chiếc đinh cho Lục Manh, giọng nói vẫn còn chút sữa trẻ con nhưng vô cùng kiên định:
“Đại sư huynh, đinh xong rồi.”
Lục Manh đón lấy chiếc đinh sắt bình thường đến không thể bình thường hơn kia, nhưng tay hắn khẽ run nhẹ. Với tu vi Hợp Đạo, hắn cảm nhận được bên trong khối sắt vụn này không có linh khí, nhưng lại có một thứ “Ý” rất lạ. Đó là ý chí của sự vững bền, của sự bao bọc. Cái đinh này đóng vào đâu, nơi đó chắc chắn sẽ không bao giờ lung lay trước bão tố.
“Tốt! Rất tốt!” Lục Manh cười lớn, bàn tay to lớn xoa mạnh lên mái tóc bù xù của Diệp Phàm. “Đan đạo của sư phụ có thể chữa lành vết thương, nhưng búa pháp của chúng ta là để tạo dựng nền móng. Phàm nhi, đệ đã học được cách giữ cho nền móng đó không đổi rồi.”
Lúc này, Diệp Vô Trần và Tô Nguyệt Dao mới bước vào.
“Cha! Mẹ!” Diệp Phàm reo lên, định chạy lại nhưng chợt nhớ ra tay chân mình đang đầy than bụi, nó dừng lại, nở một nụ cười rạng rỡ.
Tô Nguyệt Dao xót xa dùng khăn thấm nước lau mặt cho con: “Con xem này, lem luốc hết cả rồi. Có mệt không con?”
“Dạ không mệt! Đại sư huynh dạy hay lắm mẹ ạ. Đại sư huynh nói, rèn đinh cũng giống như con học nhận biết dược liệu, đều phải dùng cái tâm để đối đãi.”
Diệp Vô Trần nhìn chiếc đinh sắt trong tay Lục Manh, khẽ gật đầu: “Lục Manh, con dạy rất tốt. Búa pháp này không cần hoa mỹ, chỉ cần chân thật.”
Hắn quay sang nhìn Diệp Phàm, ánh mắt thâm trầm đầy ẩn ý: “Phàm nhi, con có biết tại sao sư huynh lại bắt con rèn đinh trước khi dạy con những chiêu thức mạnh mẽ hơn không?”
Đứa trẻ nghiêng đầu suy nghĩ một chút rồi đáp: “Thưa cha, có lẽ là vì… nếu không có những cái đinh chắc chắn, ngôi nhà to lớn đến đâu cũng sẽ đổ sụp. Người ta thường chỉ nhìn thấy mái ngói lộng lẫy, nhưng ít ai nhớ đến những cái đinh thầm lặng trong gỗ.”
Diệp Vô Trần mỉm cười hài lòng. Hắn ngồi xuống ngang tầm mắt con trai, giọng nói vang lên như truyền thừa của cả một kiếp người:
“Đúng vậy. Tiên giới hay Phàm trần cũng thế thôi. Thiên Đạo ngoài kia mênh mông, cường giả nhiều như mây, họ mải miết đi tìm những điều viển vông, những viên thần đan rực rỡ, nhưng lại quên mất cái gốc rễ giản đơn nhất của sự sống. Con rèn chiếc đinh này bằng tâm thế của một đứa trẻ, không mưu cầu sức mạnh, chỉ mưu cầu sự chắc chắn. Đó chính là khởi đầu của Đạo.”
Nói rồi, Diệp Vô Trần lấy ra thanh kiếm gỗ thường dùng để gánh thuốc, trao vào tay Diệp Phàm.
“Từ hôm nay, buổi sáng con theo sư huynh học búa để đúc cốt, buổi chiều theo cha học dược để dưỡng tâm. Kiếm này là kiếm, cũng là đòn gánh. Lúc gánh nặng thì phải vững vàng như nhát búa của sư huynh, lúc cứu người thì phải nhu hòa như mùi hương thảo dược của mẹ.”
Diệp Phàm cung kính nhận lấy thanh kiếm gỗ, đôi mắt nhỏ bé bỗng chốc lóe lên một tia sáng vô tận.
Cả gia đình và hai thầy trò ngồi lại bên cái bàn gỗ nhỏ cạnh lò rèn. Bát cháo trắng của Nguyệt Dao tỏa khói thơm nồng, mấy đĩa dưa muối giòn tan hòa cùng tiếng cười nói giòn giã. Khói bếp nhà ai ở trấn Trúc Khê cũng bắt đầu bay lên, hòa cùng khói từ lò rèn của Lục Manh thành một dải lụa mỏng vắt ngang bầu trời sớm.
Dưới gốc cây mộc hương, Mặc Thiên Hành không biết từ lúc nào đã bò dậy khỏi vò rượu, lão tựa lưng vào thân cây, nheo mắt nhìn vào gian xưởng rèn rực lửa. Lão cười khà khà, nấc lên một tiếng dài:
– Vô Trần ơi Vô Trần… ngươi dùng Đan đạo nhập thế, giờ lại để Lục Manh dùng Búa đạo đúc tâm cho con mình. Hai cái thứ thô kệch và tinh tế ấy trộn vào nhau, không biết sau này thiên hạ sẽ có một quái thai như thế nào đây? Nhưng mà… bát canh này, thơm thật đấy.
Lão đứng dậy, phủi phủi bộ quần áo rách rưới, loạng choạng tiến về phía bàn ăn:
– Cho ta một bát! Thằng bé kia, nếm được vị lửa trong nhát búa chưa? Đưa ta xem cái đinh của ngươi nào!
Tiếng cười vang động cả một góc vườn. Trong hơi ấm của buổi sớm, Linh Hoàn Đại Lục dường như đã lãng quên đi những trận chiến thảm khốc của quá khứ, lãng quên đi sự lạnh lùng của những vị thần trên tháp cao. Ở đây, chỉ có hơi ấm của gia đình, vị đắng cay của lao động chân tay và sự kế thừa thầm lặng của một lý tưởng vĩ đại: Đạo, không ở đâu xa, Đạo nằm ngay trong nhịp búa của người thợ rèn và bát cơm nóng của mẹ.
Những nhát búa của Lục Manh hôm nay đã không chỉ rèn ra một chiếc đinh sắt, mà còn đặt xuống viên gạch đầu tiên cho một đan đạo mới, một võ đạo mới, nơi mà sức mạnh không bắt đầu từ sự hủy diệt, mà từ sự kiến tạo vững bền nhất của lòng người.
Trận Trúc Khê vẫn bình yên, nhưng mạch ngầm của nhân gian đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, theo từng nhịp tim và hơi thở của một đứa trẻ vừa mới biết yêu thương chiếc búa trên tay mình.
—
**[HẾT CHƯƠNG 186]**