Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 188: Những vị hoàng đế đến xin bái kiến
**CHƯƠNG 188: NHỮNG VỊ HOÀNG ĐẾ ĐẾN XIN BÁI KIẾN**
Trấn Trúc Khê vào tiết đầu thu, sương mù giăng mắc trên những tán trúc xanh rì như những dải lụa mềm mại của tiên nữ bỏ quên chốn hồng trần. Mùi hương của đất ẩm quyện với hương hoa mộc lan từ sau vườn dược điếm Bất Nhị Đường lan tỏa, tạo nên một không gian u tịch mà thanh khiết đến lạ thường.
Sáng sớm, khi những tia nắng đầu tiên chưa kịp xuyên qua màn sương, sự yên bình của trấn nhỏ vốn dĩ chỉ có tiếng gà gáy và tiếng búa rèn của Lục Manh đã bị phá vỡ bởi một chuỗi âm thanh lạ lẫm. Đó là tiếng lục lạc bạc, tiếng vó ngựa dồn dập nhưng lại vô cùng nhịp nhàng, và cả hơi thở của những cường giả đang cố gắng thu liễm uy áp đến mức thấp nhất.
Tại con đường duy nhất dẫn vào trấn, ba đoàn xa giá lộng lẫy đang lẳng lặng dừng lại.
Dẫn đầu là một chiếc long xa bọc vàng ròng, rèm che bằng lụa băng tằm rủ xuống, xung quanh là mười hai vị cao thủ mặc hắc y, mỗi người đều tỏa ra khí tức của cường giả Nguyên Anh kỳ. Trên cờ hiệu thêu một chữ “Đại Minh” kiêu hãnh. Tiếp sau đó là đoàn người của Đại Sở và Bắc Minh. Ba vị đế vương của ba đế quốc hùng mạnh nhất Đông Huyền Châu, vốn là những người định đoạt sinh sát của hàng triệu sinh linh, lúc này lại cùng xuất hiện tại cái trấn nhỏ hẻo lánh này.
Khi bước xuống từ xa giá, ba vị hoàng đế không hẹn mà gặp đều rùng mình một cái. Họ không rùng mình vì lạnh, mà vì sự áp chế vô hình từ thiên địa nơi đây.
– Đây là… Trấn Trúc Khê sao? – Minh Đế, một lão giả tóc bạc trắng nhưng đôi mắt tinh anh như chim ưng, khẽ thốt lên. Ông nhìn quanh, thấy một kẻ rách rưới đang ngồi bệt bên cổng trấn, gác chân lên một vò rượu to tướng mà ngáy o o.
Kẻ đó không ai khác chính là “Tửu Tiên” Mặc Thiên Hành.
Đội trưởng hộ vệ của Minh Đế, một tu sĩ Hóa Thần cảnh sơ kỳ, bước lên phía trước, định dùng linh lực đánh thức kẻ cản đường. Nhưng hắn vừa mới tiến được nửa bước, thanh trường kiếm đeo bên hông chợt rung lên dữ dội, một luồng kiếm ý sắc lẹm như có như không sượt qua cổ họng, khiến mồ hôi lạnh của hắn chảy ròng ròng.
– Lui lại. – Minh Đế trầm giọng ra lệnh, ông nhận ra vò rượu kia không phải rượu thường, mà tỏa ra một loại “kiếm khí” nồng đậm. Lão hoàng đế cung kính chắp tay về phía Mặc Thiên Hành: – Vãn bối minh chủ Đông Huyền, cầu kiến Đan Thần tiền bối.
Mặc Thiên Hành hé một mắt, nấc lên một cái đầy mùi rượu:
– Đan Thần? Ở đây không có thần, chỉ có người điên và kẻ lười. Các ngươi mang theo bao nhiêu vàng bạc đến cũng thế thôi. Đi thẳng vào trong, thấy chỗ nào có mùi phân xanh với mùi bùn đất thì chính là nơi cần tìm. Nhưng hãy nhớ, cởi bỏ long bào, bỏ lại hoàng quan. Ở đây, thiên tử hay thứ dân cũng chỉ là một nắm đất khi nằm xuống mà thôi.
Ba vị hoàng đế nhìn nhau, trong lòng dấy lên sóng bão nhưng ngoài mặt lại chẳng dám nửa lời phản bác. Họ rũ bỏ mọi trang sức hoa lệ, để lại đoàn hộ vệ bên ngoài, đi bộ tiến vào sâu trong trấn.
Càng đi, họ càng thấy kỳ lạ. Trên đường, họ bắt gặp một thanh niên với mái tóc bạc như tuyết, đang dùng một chiếc chổi tre bình thường nhất để quét lá rụng. Mỗi nhát chổi đưa đi, dường như đều kéo theo cả vận hành của tinh tú, quét sạch hết thảy bụi trần trong lòng người quan sát. Phùng Kinh Thiên – thiên tài số một của Tiên giới, người từng khiến cả lục địa rung chuyển, nay lại đang bình thản làm việc của một gã sai vặt.
– Vị đạo hữu này… – Sở Vương trẻ tuổi định hỏi thăm.
Phùng Kinh Thiên không ngước mắt lên, chỉ nhàn nhạt đáp:
– Muốn gặp sư tôn? Đi thẳng đến vườn rau sau nhà. Đừng làm dẫm lên mấy cây thảo mộc bên đường, chúng quý giá hơn cái ngai vàng của các người đấy.
Đi qua dãy phố ngắn, trước mắt ba vị đế vương hiện ra dược điếm Bất Nhị Đường. Không có hào quang vạn trượng, không có lò luyện tiên khí bát quái, chỉ có một ngôi nhà gỗ cũ kỹ với tấm bảng hiệu gỗ hơi bạc màu.
Phía sau nhà là một luống rau xanh mướt. Một nam tử mặc thanh y đơn giản, ống quần xắn cao, tay cầm gáo nước múc từ trong lu nước cũ để tưới cho những cây cải chíp và mấy gốc thảo dược không tên. Diệp Vô Trần đang cúi người, tỉ mẩn bắt một con sâu trên lá rau, vẻ mặt chuyên tâm như thể đang luyện chế một viên cửu phẩm thần đan vậy.
Cạnh đó, một thiếu niên nhi đồng – Diệp Phàm, con trai hắn – đang cầm thanh kiếm gỗ gánh hai xô nước nhỏ, chạy thoăn thoắt.
– Sư tôn, có khách. – Lục Manh từ trong lò rèn bước ra, lau mồ hôi trên gương mặt chữ điền cục mịch, nói giọng oang oang.
Diệp Vô Trần lúc này mới chậm rãi đứng thẳng người lên. Hắn không nhìn vào những vị khách quyền quý kia, mà lại nhìn vào gáo nước trên tay mình, mỉm cười nói:
– Nước giếng năm nay ngọt thật. Phàm nhi, lát nữa nhớ múc thêm một xô cho mẹ con nấu canh nhé.
Ba vị hoàng đế run rẩy quỳ sụp xuống mặt đất đầy bùn đất. Minh Đế nghẹn ngào lên tiếng:
– Tiền bối, chúng con từ phương xa tới, mang theo lòng thành kính của cả vạn dân ba nước. Hiện nay, long mạch suy kiệt, tai ương triền miên, chúng con cầu xin tiền bối ban cho một viên “Trấn Quốc Thần Đan” để kéo dài vận nước, cứu lấy trăm họ khỏi cảnh lầm than.
Diệp Vô Trần lúc này mới quay đầu lại. Ánh mắt hắn tĩnh lặng như mặt hồ nghìn năm không gợn sóng, nhìn xuyên thấu qua lớp vỏ bọc quyền lực để chạm vào cái tâm can đang run rẩy vì tham vọng và nỗi sợ hãi của họ.
– Trấn Quốc Thần Đan? – Diệp Vô Trần khẽ cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng. – Các người nghĩ đan dược có thể cứu được một quốc gia sao?
– Tiền bối là Đan Thần, nhất định có cách. – Sở Vương khẩn khoản. – Chúng con nguyện dâng hiến một nửa kho tàng, toàn bộ linh thạch của đất nước.
Diệp Vô Trần đưa tay chỉ vào luống rau cải đang rung rinh trước gió:
– Các người nhìn thấy gì ở kia?
Ba vị hoàng đế ngẩn ngơ. Minh Đế đáp:
– Đó là… là những cây rau cải.
Diệp Vô Trần gật đầu:
– Đúng, là rau cải. Sáng nay ta gieo mầm, chiều ta tưới nước, ngày mai ta bón phân. Nếu ta chỉ chăm chăm nhìn vào cái kết quả là bát canh rau ngọt lịm mà quên đi việc nhổ cỏ mỗi ngày, cây sẽ chết héo. Quốc gia của các ngươi cũng vậy. Đạo trị quốc, cũng giống như đạo trồng rau. Các ngươi đến đây cầu thuốc trường sinh cho quốc vận, nhưng lại để mặc cho “sâu bọ” trong triều đình đục khoét dân đen, để cho “cỏ dại” là sự tham lam lấn át lòng nhân. Lò đan vĩ đại nhất không phải là ở đây, mà chính là giang sơn của các ngươi. Mỗi người dân là một vị dược liệu. Nếu các ngươi không biết điều phối hòa hợp, dù có nuốt mười viên Thần Đan, quốc gia đó cũng chỉ là một khối thịt thối được đắp vàng mà thôi.
Lời nói của Vô Trần không mang theo uy áp, nhưng mỗi chữ lại như sấm bên tai, đánh vào tâm khảm của những bậc đế vương.
Hắn tiến lại gần luống rau, cúi xuống nhổ một cây cỏ dại nhỏ xíu, ném vào tay Minh Đế:
– Cầm lấy nó đi. Đây chính là “đan dược” ta tặng các người.
Minh Đế nhìn cọng cỏ dại trên tay, ngơ ngác:
– Tiền bối, đây chỉ là một ngọn cỏ vô danh…
– Nó vô danh vì ngươi không đặt tâm vào nó. – Diệp Vô Trần vừa nói vừa tiếp tục múc nước tưới rau. – Cọng cỏ này mọc giữa đống bùn nhưng vẫn vươn lên tìm ánh sáng. Khi nào các người hiểu được tại sao cọng cỏ này không cần thần đan vẫn có thể sống sót qua mùa đông khắc nghiệt, thì khi đó quốc gia của các người mới thực sự trường tồn.
Đúng lúc này, Tô Nguyệt Dao từ trong nhà bước ra, tay bưng một mâm trà gốm mộc mạc:
– Vô Trần, anh lại đem triết lý ra dọa người rồi. Để khách ngồi ngoài nắng thế sao được?
Diệp Vô Trần nhìn vợ, ánh mắt tràn đầy nhu tình, cái vẻ cao thâm mạt trắc biến mất sạch, chỉ còn lại dáng vẻ của một người chồng hết mực yêu chiều:
– Nguyệt Dao, họ không phải khách, họ là những người đang đi tìm chính mình nhưng lại lỡ lạc đường vào vườn rau của chúng ta.
Hắn quay sang ba vị hoàng đế, giọng điệu trở nên bình thản như một người hàng xóm:
– Về đi thôi. Ta không có thuốc trường sinh, cũng không có thần đan trấn quốc. Ta chỉ có những luống rau này thôi. Nếu muốn học cách trồng rau cho tốt, có thể ở lại nhổ cỏ cùng ta ba năm, ta sẽ truyền cho các người bí quyết chọn phân bón. Còn nếu muốn làm hoàng đế… thì nơi này không có thứ các người cần.
Minh Đế cầm cọng cỏ, tay run run. Lão nhìn vào đôi mắt của Diệp Vô Trần và chợt nhận ra: Vị tiền bối này thực sự không phải đang nói đùa. Ông ta coi cái ngai hoàng đế của lão cũng chỉ như một vạt rau, mà cái gọi là tiên đan thần dược cũng chỉ là nước tưới cây.
Trong giây phút ấy, tâm cảnh của Minh Đế – một người đã đứng ở đỉnh cao quyền lực cả đời – bỗng nhiên xuất hiện một vết nứt, rồi sụp đổ hoàn toàn để nhường chỗ cho một sự khai sáng mới. Lão dập đầu xuống đất ba lần, lần này không phải là quỳ lạy sức mạnh, mà là bái lạy một vị Thầy của nhân sinh.
– Đa tạ tiền bối chỉ điểm. Vãn bối đã hiểu. Trấn quốc không nằm ở Đan, mà nằm ở Tâm.
Nói xong, lão đứng dậy, cung kính đặt cọng cỏ vào lòng bàn tay rồi lẳng lặng quay bước đi. Hai vị hoàng đế còn lại cũng trầm ngâm một hồi lâu, rồi cùng nhau thi lễ thật sâu rồi rút lui.
Khi tiếng vó ngựa của họ dần xa khuất khỏi trấn Trúc Khê, không gian lại trở về với sự yên tĩnh vốn có.
Mặc Thiên Hành lúc này mới lảo đảo đi từ phía cổng vào, dựa vào gốc cây mộc hương, tò mò hỏi:
– Này Vô Trần, sao ông không cho họ vài viên thuốc giả như mọi khi? Đuổi người ta về bằng một cọng cỏ, ông cũng ác thật đấy.
Diệp Vô Trần không ngẩng đầu lên, tay vẫn đang vun lại gốc cho một cây dược thảo héo úa:
– Thuốc giả cứu được cái thân, nhưng làm hỏng cái tâm. Cho họ cọng cỏ chính là cho họ một hạt giống. Nếu họ gieo được hạt giống đó vào lòng nhân dân, họ sẽ có một vương quốc thật sự. Còn nếu họ coi thường nó… thì cái vương quốc ấy cũng chẳng đáng để ta phải tốn lấy một hơi thở.
Lục Manh vừa quai búa vừa cười:
– Sư tôn, con thấy mấy ông vua đó chắc đang hối hận lắm. Mang bao nhiêu cống phẩm đến, cuối cùng chỉ đổi lấy một cọng cỏ dại.
– Dại hay không là do mắt người nhìn. – Diệp Vô Trần đứng dậy, vỗ vỗ bùn đất trên tay, gọi to. – Phàm nhi! Lại đây phụ cha nhổ nốt đám cỏ bên cạnh luống nhân sâm. Đừng có mải múa kiếm gỗ nữa, nếu để cỏ che hết nắng của thuốc, tối nay con chỉ có nước ăn rau luộc trừ bữa thôi!
Cậu bé Diệp Phàm dạ một tiếng rõ to, thanh kiếm gỗ nhỏ dắt sau lưng đung đưa. Cậu bé chạy lại, ngồi xuống bên cạnh cha, hai cha con một lớn một nhỏ cùng nhau tỉ mẩn làm công việc thấp kém nhất nhưng cũng cao quý nhất thế gian.
Gió thu nhẹ thổi qua, lá trúc xào xạc như tiếng đàn. Trên cao, mây trắng lững lờ trôi, dường như cũng đang dừng lại để ngắm nhìn cái khung cảnh bình dị mà chấn động ấy.
Ai bảo tu tiên là phải đăng thiên? Ai bảo Đan Thần là phải ngự trị đỉnh cao tiên giới? Ở đây, tại trấn nhỏ Trúc Khê này, có một vị Đan Thần lấy đất làm lò, lấy nhân sinh làm lửa, và lấy sự bình thản làm thuốc dẫn để luyện ra một loại “Đan Đạo” mà nghìn vạn năm sau vẫn chưa có ai có thể vượt qua.
Mùi canh rau từ trong bếp tỏa ra thơm phức. Tô Nguyệt Dao lên tiếng gọi:
– Vô Trần, Phàm nhi, vào ăn cơm thôi!
– Tới đây!
Diệp Vô Trần mỉm cười, dắt tay con trai bước về phía gian nhà nhỏ ấm cúng. Dưới chân hắn, luống rau vẫn xanh mướt, và cọng cỏ dại ban nãy bị vứt bỏ, dưới một giọt nước giếng còn sót lại, bỗng nhiên nảy ra một mầm non mới rực rỡ dưới nắng chiều.
Giữa vạn trượng hồng trần, đạo chính là ở đây.
**[HẾT CHƯƠNG 188]**