Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 194: Hóa thân thành gió, thành mây
**CHƯƠNG 194: HÓA THÂN THÀNH GIÓ, THÀNH MÂY**
Cơn mưa đêm tại trấn Trúc Khê không mang theo cái lạnh lẽo thấu xương của mùa đông, mà lại nhẹ nhàng như hơi thở của một người mẹ đang ru con vào giấc nồng. Những hạt mưa li ti, mỏng manh như khói xám, vương trên mái ngói rêu phong của Bất Nhị Đường, trượt dài qua những khe nứt trên bức tường gỗ đã mục mục vì tuế nguyệt.
Trong gian phòng nhỏ tràn ngập mùi hương thảo mộc dịu nhẹ, thời gian dường như đã ngừng trôi.
Diệp Vô Trần nằm đó, đôi mắt khép hờ, gương mặt thanh thản đến lạ kỳ. Không có hào quang vạn trượng của một vị Đan Đế lúc lâm chung, cũng chẳng có thiên lôi cuồng bạo hay không gian sụp đổ như khi một vị Tiên Tôn quy tiên. Hắn cứ thế đi vào cõi vĩnh hằng, lặng lẽ như một nhành cỏ khô rụng xuống mặt đất sau một mùa hè rực rỡ.
Thế nhưng, sự tĩnh lặng ấy lại mang theo một sức mạnh rung chuyển đến tận cùng của đại đạo.
Từ vị trí trái tim của Diệp Vô Trần, một điểm sáng nhỏ bé như hạt cát bỗng nhiên phát ra một rung động kỳ lạ. Nó không phải là linh khí, cũng không phải là thần hồn lực, mà là “Nhân văn” – thứ tinh túy được kết tinh từ mười mấy năm hắn thực sự sống làm người phàm. Điểm sáng ấy bắt đầu lan tỏa, thấm qua lớp áo thanh y giản dị, thấm vào không khí, rồi hòa cùng cơn mưa đang giăng lối bên ngoài.
Tô Nguyệt Dao vẫn ngồi yên đó, đôi tay nàng bao bọc lấy bàn tay đã dần trở nên lạnh ngắt của chồng. Nàng không gào khóc, cũng không run rẩy. Nàng cảm nhận được, ngay giây phút mạch đập của hắn dừng lại, một luồng ấm áp kỳ lạ đã tràn vào tâm khảm nàng. Nó giống như một lời hứa, một sự vỗ về, rằng hắn chưa bao giờ rời bỏ nàng.
Nàng ngước mắt nhìn lên. Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, chén trà nguội lạnh mà Diệp Vô Trần vừa dùng lúc chiều bỗng có sự biến hóa thần kỳ. Mầm xanh bé xíu vừa đâm xuyên qua lớp gốm bỗng chốc lớn nhanh như thổi trước mắt nàng. Chỉ trong vài nhịp thở, nó đã nở rộ một bông hoa nhỏ màu trắng tuyết, năm cánh hoa mỏng manh rung rinh trong gió lùa, tỏa ra một mùi hương khiến người ta liên tưởng đến sự tinh khôi của buổi sớm ban mai.
“Vô Trần… chàng thực sự đã làm được.” Nguyệt Dao thầm thì, một giọt nước mắt ấm nóng lăn dài trên gò má nàng, rơi trúng vào nhụy hoa. Bông hoa như hút lấy giọt nước ấy, càng thêm lấp lánh.
Bên ngoài hiên, Mặc Thiên Hành cầm vò rượu trong tay nhưng không uống nổi nữa. Ông ngước nhìn bầu trời đen kịt, nơi những đám mây u ám đang cuộn xoáy. Là một cao thủ kiếm đạo đã chạm đến ngưỡng cửa của thế giới này, ông cảm nhận rõ rệt hơn ai hết: Quy luật của cả Linh Hoàn Đại Lục đang thay đổi.
Những sợi tơ vàng mảnh dẻ bắt đầu hiện ra giữa không trung, dày đặc như tơ nhện nhưng lại lấp lánh như nắng chiều. Đó là “Nhân gian chỉ ý”, là những sợi dây liên kết giữa người và người, giữa người và đất, thứ mà hàng vạn năm qua các tu sĩ luôn coi là bụi trần cần phải cắt đứt. Giờ đây, chúng đang khiêu vũ quanh Bất Nhị Đường, vây quanh cơ thể của Diệp Vô Trần như để tiễn đưa vị hoàng đế của mình.
Lục Manh quỳ thụp xuống sân, đầu gối lún sâu vào bùn đất. Hắn không nói được lời nào, chỉ biết dập đầu thật mạnh. Mỗi lần trán hắn chạm đất, mặt đất lại rung lên một nhịp. Hắn nhìn thấy, từ gánh thuốc gỗ đặt ở góc sân – vật dụng đã cùng sư phụ hắn đi khắp vạn dặm sơn hà – những chiếc lá non xanh mướt bỗng nhiên mọc ra từ thớ gỗ khô cằn. Cái cưa, cái đục, cái gánh thuốc… tất cả những vật dụng phàm trần ấy đang được “đạo” của Diệp Vô Trần gột rửa.
“Sư phụ… người không phải là đan thần, người là cả nhân gian này rồi.” Lục Manh nghẹn ngào.
Lúc này, tại một chiều không gian vượt xa khỏi tầm mắt của phàm nhân, linh hồn của Diệp Vô Trần đang trải qua một cuộc thăng hoa cuối cùng.
Hắn không bay về phía Thiên Môn đã sụp đổ, cũng không rơi xuống cõi âm ti u tối. Hắn cảm thấy cơ thể mình đang tan ra. Tay hắn hóa thành những cơn gió nhẹ thổi qua những đồng lúa đang thì con gái ở Đông Huyền Châu. Chân hắn hóa thành những dòng suối mát lành len lỏi trong những thung lũng của Tây Mạc. Máu của hắn, thứ máu của một phàm nhân mang đầy hơi ấm, hòa cùng những hạt mưa, tưới xuống những vùng đất khô cằn nhất của Nam Hoang.
Linh hồn hắn du ngoạn.
Hắn thấy một người cha ở tận phía Bắc đang lo lắng đốt lò sưởi cho đứa con nhỏ đang sốt cao. Hắn chỉ nhẹ nhàng thổi một hơi, hơi ấm từ gió xuân lan tỏa, làm cơn sốt của đứa bé tan biến, đứa trẻ chìm vào giấc ngủ với nụ cười trên môi.
Hắn thấy một người thợ rèn đang bế tắc trước một thanh kiếm gãy. Hắn hóa thành một tia ý niệm, dẫn dắt bàn tay của người thợ ấy chạm đúng vào chỗ cần sửa, để rồi một tiếng “keng” thanh thúy vang lên, một kiệt tác được hồi sinh.
Hắn thấy một đan sư trẻ tuổi ở Trung Thiên Thánh Vực đang tham lam cố gắng dung hợp những dược liệu nghìn năm một cách thô bạo. Vô Trần hóa thành một gợn mây nhỏ che bớt cái nóng của lò lửa, giúp đan sư ấy nhận ra rằng: sự dịu dàng mới là thứ hóa giải độc tính, chứ không phải cường lực.
Mỗi nơi hắn đi qua, một viên “Tâm Đan” vô hình lại được hình thành trong lòng chúng sinh. Không cần lò luyện, không cần hỏa diễm, hắn lấy chính nỗi đau của con người làm dược dẫn, lấy tình yêu làm hỏa, luyện hóa mọi uất nghẹn thành sự bình an.
Trên Tiên giới, nếu như nó vẫn còn tồn tại như một thế giới độc lập, chắc chắn tất cả các Tiên tôn sẽ phải kinh hoàng bạt vía. Bởi vì cái gọi là “Thiên đạo” – thứ quy tắc lạnh lùng vô tình vốn thống trị chúng sinh – giờ đây đang bị bao phủ bởi một lớp sương mù của lòng nhân ái. Diệp Vô Trần không phá hủy đạo, hắn chỉ đơn giản là ban cho đạo một “trái tim”.
Phùng Kinh Thiên đứng ở góc tối của Bất Nhị Đường, chứng kiến toàn bộ sự việc. Đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm bảo kiếm nay đã chai sần vì công việc giặt giũ, quét dọn bỗng run rẩy. Hắn nhìn thấy cơ thể của Diệp Vô Trần bắt đầu nhạt nhòa, không phải vì tan biến, mà là vì hắn đang hòa tan vào thực tại.
“Ngươi… ngươi thà làm một nắm cát, một hơi thở, một giọt nước của thế gian này, còn hơn ngồi trên đỉnh cao vạn trượng sao?” Phùng Kinh Thiên lẩm bẩm, ánh mắt hắn từ kinh ngạc chuyển sang hoang mang, rồi cuối cùng là một sự sụp đổ hoàn toàn về lý tưởng. “Ta đã thắng ngươi về tu vi, thắng ngươi về thọ mệnh… nhưng cuối cùng, ta lại chẳng bằng một hơi ấm từ chén trà của ngươi.”
Hắn đột nhiên cười to, tiếng cười vừa có chút điên dại, vừa mang theo sự thức tỉnh đắng cay. Hắn cầm cây chổi tre lên, lặng lẽ đi ra sân, dưới cơn mưa kỳ lạ ấy, bắt đầu quét những chiếc lá vừa rụng từ gánh thuốc của Vô Trần. Đó là cách duy nhất để hắn cảm nhận được chút dư vị của cái đạo mà Diệp Vô Trần vừa để lại.
Thời gian trôi qua, từ nửa đêm đến rạng sáng.
Cơn mưa dừng hẳn khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp mây xám, rọi thẳng vào Bất Nhị Đường. Điều kỳ lạ là, toàn bộ mặt đất trong trấn Trúc Khê đều khô ráo, như thể cơn mưa đêm qua chỉ là một giấc mộng. Thế nhưng, trên các loài hoa cỏ, từng giọt sương đọng lại đều óng ánh sắc cầu vồng, tỏa ra một linh tính dạt dào chưa từng thấy.
Trong phòng, trên giường tre, cơ thể của Diệp Vô Trần đã biến mất.
Thứ duy nhất còn lại là bộ quần áo thanh y sạch sẽ, xếp ngay ngắn như thể người mặc nó vừa mới thay ra để đi tắm rửa. Trên ngực bộ quần áo đó, viên “Quy Phàm Lô” nhỏ bé sứt mẻ đang nằm lặng lẽ, không còn vẻ sần sùi nữa mà trở nên trong suốt như hổ phách, bên trong tựa như có cả một thế giới thu nhỏ đang vận động.
Tô Nguyệt Dao đứng dậy, nàng mở tung cánh cửa sổ. Một làn gió sớm tràn vào, thổi tung những lọn tóc mai của nàng. Gió vuốt ve gương mặt nàng, lướt qua tai nàng như tiếng thì thầm: “Ta vẫn ở đây.”
Nàng mỉm cười. Nàng biết đó không phải là ảo giác.
Hắn đã hóa thân thành gió để xua đi cái nóng mùa hạ cho nàng.
Hắn đã hóa thân thành mây để che chở nàng khỏi những cơn mưa bất chợt.
Hắn đã hóa thân thành vạn vật, để cho dù nàng đi đến bất cứ đâu trên thế gian này, mỗi bước chân nàng đều là đang chạm vào hắn, mỗi hơi thở nàng hít vào đều có sự hiện diện của hắn.
“Vô Trần, chàng nói đúng. Luyện một viên thần đan chỉ cần ngàn năm, nhưng để luyện thành một con người, lại cần cả một đời yêu thương.”
Dưới trấn nhỏ, mọi người bắt đầu tỉnh dậy. Những người bệnh dậy sớm bỗng nhiên thấy mình khỏe mạnh phi thường. Những ông lão già yếu thấy xương cốt dẻo dai như thanh niên. Họ không biết rằng, đêm qua, có một người đã dùng chính sinh mệnh của mình để luyện thành một viên “Đại Đan Nhân Gian”, chia đều cho tất cả mọi người.
Từ ngày đó, Bất Nhị Đường không còn chủ nhân là Diệp Vô Trần, nhưng hiệu thuốc vẫn mở cửa. Tô Nguyệt Dao ngồi ở vị trí của hắn, Lục Manh vẫn đun trà, và thi thoảng, người ta lại thấy một kẻ gàn dở tên Phùng Kinh Thiên lẩm bẩm về đạo lý bên đống củi khô.
Diệp Vô Trần không còn ở đó, nhưng ông chủ tiệm thuốc bên cạnh nói rằng: “Cái thằng tiểu nhị nhà họ Diệp ấy à? Tôi thấy nó lúc nào cũng cười hiền khô. Hôm qua tôi nằm mơ, thấy nó đứng trên đám mây cao lắm, tay vẫn cầm cái xẻng xúc thuốc, hỏi tôi xem cái lưng còn đau không đấy!”
Đúng vậy, hắn đã hóa thân thành gió, thành mây.
Hắn đã lấy cái đạo tột cùng nhất để nhập vào cái phàm bình dị nhất.
Trong cõi hồng trần cuồn cuộn này, danh hiệu “Tuyệt Thế Đan Thần” có lẽ sẽ dần bị quên lãng dưới lớp bụi thời gian. Những câu chuyện về một vị Tiên Tôn tung hoành thiên hạ có lẽ sẽ trở thành huyền thoại xa vời. Nhưng mùi hương của những viên thuốc đắng mà chữa lành vết thương, hơi ấm của bát canh lúc trời trở gió, và niềm tin vào lẽ phải trong lòng mỗi con người… tất cả những điều đó sẽ mãi mãi mang tên Diệp Vô Trần.
Phía xa, trên đỉnh Đại Tuyết Sơn, tuyết vẫn rơi, nhưng bên dưới lớp băng giá vĩnh cửu, những mầm xanh đầu tiên đã bắt đầu thức dậy. Một thời đại mới đã mở ra, không phải là thời đại của những vị thần lạnh lùng trên cao, mà là thời đại của những con người biết trân trọng hơi thở của nhau.
Hành trình của Diệp Vô Trần không kết thúc. Nó chỉ đơn giản là chuyển từ một con đường hẹp của cá nhân sang một đại lộ mênh mông của chúng sinh.
Lấy Đạo Nhập Phàm – Cuối cùng, Đạo chính là Phàm, và Phàm chính là Đạo.
Trong sự im lặng hùng tráng của núi non và sông ngòi, có một tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên, thanh thản như một lữ khách vừa được trút bỏ hành trang nặng nề sau một chuyến đi dài, thong thả bước vào mái hiên của chính ngôi nhà mình, nơi có trà ấm, có người thương, và có cả nhân gian đang vẫy chào.