Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 200: Tuyệt Thế Đan Thần: Nhân gian là chốn vĩnh hằng
Giữa hư không mông lung và tĩnh lặng, nơi những dải ngân hà vắt ngang như những dải lụa bạc vô tận, có hai bóng người đang nhàn nhã dạo bước. Họ đi không nhanh, không chậm, gót chân lướt trên những gợn sóng của thời gian và không gian, để lại sau lưng những vòng tròn ánh sáng nhạt nhòa nhưng ấm áp.
Diệp Vô Trần vẫn mặc bộ thanh y đơn giản như thuở còn là tiểu đồ đệ ở hiệu thuốc trấn Trúc Khê. Đôi mắt hắn không còn vẻ u sầu hay mệt mỏi của một vị Đan Đế từng trải qua vạn kiếp luân hồi, mà chỉ còn lại sự trong trẻo như mặt hồ buổi sớm. Bên cạnh hắn, Tô Nguyệt Dao khoác lên mình chiếc váy lụa màu hoa đào nhạt, bàn tay nàng đan chặt vào tay hắn, sự ấm áp lan tỏa giữa mười đầu ngón tay, vững chãi và chân thật hơn bất kỳ tiên pháp vĩnh cửu nào.
“Vô Trần, chàng nhìn xem…” – Nguyệt Dao khẽ tựa đầu vào vai hắn, chỉ tay về phía một điểm sáng xanh thẳm đang xoay vần phía dưới.
Đó chính là Linh Hoàn đại lục.
Từ góc nhìn này, thế giới không còn những phân tranh, không còn tiếng gào thét của các cuộc đại chiến tiên ma, cũng chẳng còn ranh giới giữa nghèo hèn và sang giàu. Nó chỉ là một viên ngọc lung linh, đang nhịp nhàng thở theo hơi thở của vạn vật. Một luồng thanh khí vô hình, thanh khiết và bền bỉ, đang bao bọc lấy viên ngọc ấy, bảo vệ nó khỏi những cơn bão của hư không.
Diệp Vô Trần mỉm cười, nụ cười thanh thoát như gió thoảng: “Dao nhi, nàng thấy không? Thanh khí ấy chính là hơi thở của nhân gian. Khi ta tan biến, ta đã lo lắng rằng liệu họ có giữ vững được đạo tâm hay không. Nhưng bây giờ ta mới hiểu, chính ta mới là kẻ từng lo xa.”
Nguyệt Dao khẽ cười, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió: “Thiên hạ vốn dĩ vẫn tốt đẹp khi con người biết trân trọng những điều bình dị. Chàng đã trao cho họ hạt giống, và họ đã dùng chính lòng tốt của mình để tưới tắm cho nó.”
Họ cùng dừng bước trên một đám mây ngũ sắc. Vô Trần vẫy nhẹ tay, không gian trước mặt liền ngưng tụ lại, hóa thành một tấm gương khổng lồ phản chiếu cảnh sắc nơi hạ giới.
Điểm nhìn dừng lại ở kinh thành Đông Huyền Châu, nơi Bất Nhị Đường vẫn tọa lạc lặng lẽ giữa con phố sầm uất. Hiệu thuốc không quá phô trương, cũng chẳng có hào quang vạn trượng, nhưng bất kỳ ai đi qua cũng đều bất giác đi chậm lại, lòng nhẹ nhàng hơn một chút.
Phía trước cửa, Diệp Phàm đang bận rộn bốc thuốc. Cậu thanh niên ấy giờ đã trưởng thảnh, đôi tay thoăn thoắt, miệng vừa mỉm cười vừa dặn dò một bà lão: “Bà nhớ nhé, thuốc này phải sắc với nước mưa đầu mùa thì mới phát huy hết công hiệu của ‘thanh tâm’. Không cần lửa quá lớn, chỉ cần vừa đủ ấm lòng là được.”
“Đứa nhỏ này, thực sự đã thấu hiểu được ‘Nhân Gian Đan Kinh’ rồi.” – Diệp Vô Trần nhìn vào gương, trong mắt hiện lên vẻ mãn nguyện – “Nó không luyện đan bằng linh lực, mà luyện đan bằng lòng thấu cảm. Đó mới là ý nghĩa thực sự của việc ta để lại cuốn kinh ấy.”
Họ thấy Lâm Tử Hiên – vị thiên tài kiêu ngạo năm nào – giờ đang ngồi bên một gốc cổ thụ, xung quanh là hàng chục đứa trẻ vùng cao. Hắn không còn vẻ xa cách, tay cầm một gốc linh thảo, kiên nhẫn giảng giải cho chúng về sự kết nối giữa thực vật và đất mẹ. Những quy tắc khắc nghiệt của giới tu tiên đã được thay thế bằng một niềm tin mới: Tu luyện là để thấu hiểu đời, không phải để thoát đời.
Hình ảnh chuyển sang một vùng thung lũng hẻo lánh. Ở đó, một gã thợ rèn to lớn đang mồ hôi nhễ nhại bên lò lửa. Lục Manh vẫn giữ thói quen cũ, hắn dùng cái đe thợ rèn đập từng nhịp mạnh mẽ, nhưng mỗi nhịp đập ấy lại vang lên như một tiếng chuông đạo. Hắn đang rèn những nông cụ có chứa linh tính, giúp những người nông phu làm lụng bớt vất vả hơn. Bên cạnh hắn, một vò rượu lâu năm vẫn đang mở nắp, khói rượu bốc lên hòa vào hơi nóng của búa rèn.
Mặc Thiên Hành từ bóng tối bước ra, hớp một ngụm rượu rồi phá lên cười: “Manh tử, đường kiếm của lão phu giờ đã nằm gọn trong mỗi đường búa của ngươi rồi đấy. Vô Trần tên kia nếu nhìn thấy, chắc cũng phải vác lò đến mà học việc thôi.”
Lục Manh không ngẩng đầu lên, chỉ lầm lì đáp: “Sư phụ ở khắp nơi. Người đang xem ta làm đấy thôi.”
Chứng kiến cảnh ấy, Nguyệt Dao bỗng dưng mắt hơi hoe đỏ. Nàng siết chặt tay Vô Trần hơn: “Họ đều ổn cả. Thật tốt biết bao.”
Diệp Vô Trần khẽ gật đầu, hắn đưa tay lên hư không, dường như muốn chạm vào mùi khói lửa nhân gian ấy một lần nữa. Hắn chậm rãi nói:
“Người ta vẫn thường theo đuổi vĩnh hằng bằng cách tu luyện cho thọ nguyên vô tận, tâm địa lạnh lẽo như đá băng để không bị tình cảm lay động. Nhưng họ không biết rằng, cái thực sự vĩnh hằng không phải là cái tôi cá nhân tồn tại mãi mãi. Vĩnh hằng nằm ở dòng chảy liên tục của nhân nghĩa, ở tình cảm đời đời truyền nối. Bất Nhị Đường sẽ có ngày sụp đổ, Linh Hoàn đại lục cũng sẽ có ngày thay đổi, nhưng một hạt mầm tốt đẹp gieo xuống lòng người sẽ nảy nở thành vạn đại thụ che bóng mát.”
Hắn dừng lại một chút, nhìn sâu vào mắt Nguyệt Dao: “Ta đã từng là Đan Đế nắm giữ vạn cổ tinh hoa, nhưng chưa bao giờ thấy lòng thanh thản như lúc nằm trên mái nhà dược điếm cũ nhìn mây trôi. Đó mới là lúc ta đạt đến ‘Đạo’.”
Cánh gương không gian chợt biến hóa, đưa họ trở về với trấn Trúc Khê – nơi khởi nguồn của mọi chuyện.
Trời đã về chiều, hoàng hôn dát vàng lên những mái nhà tranh liêu xiêu. Căn dược điếm cũ nát của cha con Nguyệt Dao vẫn còn đó. Cha của nàng, Tô lão, giờ đã là một tiên ông hiền từ, ông đang ngồi trước hiên, nhấp một ngụm trà gừng cay nồng. Trên bếp lò nhỏ, một ấm nước đang sôi sùng sục, hơi nước bốc lên nhạt nhòa trong ánh tà dương.
Bỗng nhiên, Tô lão dừng chén trà, ánh mắt đục ngầu chợt trở nên linh động. Ông nhìn về phía khoảng không gian trước mặt, mỉm cười rồi khẽ gật đầu, như thể vừa nhìn thấy hai người con yêu quý nhất của mình đang đứng đó.
“Gió chiều nay… ấm lắm.” – Ông lão lầm bầm rồi tiếp tục tận hưởng tách trà của mình.
Diệp Vô Trần và Tô Nguyệt Dao mỉm cười với ông, rồi họ cùng quay lưng đi, hướng về phía tận cùng của ráng chiều rực rỡ nhất.
Ở đó, không có cung điện vàng son của tiên giới, cũng không có tòa tháp quyền lực của Đan Tháp. Ở đó chỉ có một con đường mòn phủ đầy cỏ thơm và những bụi trúc xanh mướt. Đó là con đường dẫn về nơi mà Vô Trần gọi là “Hồi Hương”.
“Chúng ta đi đâu tiếp theo đây?” – Nguyệt Dao khẽ hỏi.
Vô Trần nắm tay nàng, sải bước tiêu sái: “Chúng ta đi xem hoa nở ở Nam Hoang, đi nghe tiếng sóng ở Bắc Hải, rồi có lẽ sẽ lại tìm một thị trấn nhỏ, mở một quầy thuốc giản đơn. Nàng bốc thuốc, ta sắc thuốc. Nếu có ai đến hỏi Đạo, ta sẽ mời họ một chén trà đắng, rồi kể cho họ nghe rằng: Đạo chẳng ở đâu xa, Đạo ở ngay trong chén trà, trong hạt cơm, và trong nụ cười của người đối diện.”
Hai bóng người cứ thế nhạt dần trong ánh chiều tà, nhưng mùi hương thanh tân của dược thảo và trà xanh vẫn lưu lại vĩnh viễn trong gió.
Từ đó về sau, ở Linh Hoàn đại lục truyền tụng một giai thoại. Rằng vào những buổi chiều hoàng hôn rực rỡ, nếu ai đó mang một lòng trắc ẩn thành tâm đi qua những trấn nhỏ, họ có thể sẽ bắt gặp một cặp đôi thanh y phục sức đơn giản, bước đi thong dong giữa phố chợ. Người nam nhân thanh tú nhưng ánh mắt thâm trầm như chứa cả đất trời, người nữ nhân xinh đẹp và hoạt bát luôn mang theo một mùi hương hoa đào phảng phất.
Nếu bạn gặp họ, xin đừng cầu tiên đan, cũng đừng cầu trường sinh. Hãy chỉ mỉm cười chào một tiếng, họ sẽ tặng bạn một phương thuốc kỳ diệu nhất thế gian. Phương thuốc ấy không làm bằng linh thảo quý hiếm, mà làm bằng một chút bình an, một chút lòng tốt, và một tâm hồn rộng mở với thế thái nhân tình.
Trên đỉnh Ngọa Vân Khâu, luồng thanh khí ấy cuối cùng không tan đi hoàn toàn, mà nó hóa thành những sợi chỉ tơ hồng vô hình, kết nối từng trái tim con người với nhau.
Bất Nhị Đường của nhân gian chính là đạo trường lớn nhất.
Tâm linh là dược thảo tốt nhất.
Và lòng phàm chính là ngọn lửa lò mạnh mẽ nhất.
Diệp Vô Trần – Tuyệt Thế Đan Thần – đã không còn là một cá nhân đứng trên đỉnh cao cô độc. Hắn đã thực sự đạt đến cảnh giới “Vô Ngã”. Hắn chính là hạt mưa sa xuống đồng khô, là ngọn gió làm dịu cơn nóng gắt, là cái nắm tay khi người ta gặp gian truân.
Nhân gian này, vì có một Đan Thần chọn cách “Nhập Phàm”, nên từ đó mới có được vẻ vĩnh hằng chân chính.
Mây trắng vẫn lững lờ trôi, thời gian như thoi đưa, nhưng mỗi một ngày trôi qua trên đại lục này đều mang theo vị thanh thản. Trên mặt bàn gỗ của Bất Nhị Đường, một chén thuốc đã cạn còn đọng lại vài hạt bụi lấp lánh như sao. Khói bếp từ hiệu thuốc quyện với mây trời, viết lên một chương cuối cùng của cuộc hành trình vĩ đại.
Một chương không có dấu chấm hết, bởi vì Đạo, vốn dĩ là một vòng tuần hoàn vô thủy vô chung.
Và nơi nào có hơi ấm con người, nơi đó có Đan Đạo. Nơi nào có phàm tâm tĩnh lặng, nơi đó có Vĩnh Hằng.