Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập PhàmChương 199: Một luồng thanh khí bay lên trời cao
Trong gian nhà lá đơn sơ nằm nép mình bên cạnh suối Thanh Lưu, khói từ siêu thuốc nhỏ vẫn lãng đãng bay lên, hòa quyện với sương sớm của vùng rừng núi Trúc Khê.
Diệp Vô Trần ngồi đó, trên chiếc ghế tre cũ kỹ đã mòn vẹt cả bốn chân. Tóc hắn không còn xanh như độ mười năm trước, mà đã lốm đốm những sợi bạc, gương mặt cũng hằn lên những nếp chân chim của thời gian. Đối với một người đã từng là Cửu phẩm Đan Đế, việc để bản thân già đi là một điều không tưởng, nhưng với Diệp Vô Trần của hiện tại, mỗi nếp nhăn ấy chính là một đạo văn quý giá mà hắn đã dày công “nhặt nhạnh” được từ cõi hồng trần.
Tô Nguyệt Dao bước ra từ phía sau, trên tay cầm một chiếc áo choàng mỏng. Nàng khẽ khàng khoác lên vai hắn, đôi mắt dịu hiền chứa đựng cả một bầu trời thương mến. Dù năm tháng có trôi qua, dù nàng đã không còn là vị tiểu thư nhanh nhẹn năm nào, nhưng cốt cách thanh tao và mùi hương thảo mộc nhẹ nhàng trên cơ thể nàng vẫn không hề thay đổi.
“Trần, chàng lại ngồi đây cả đêm sao?” – Giọng nàng nhẹ như gió thoảng.
Diệp Vô Trần nắm lấy bàn tay thon gầy của vợ, mỉm cười: “Ta chỉ đang xem lại mẻ thuốc cuối cùng. Lần này, không phải luyện cho người khác, mà là luyện cho chính nhân gian này.”
Ánh mắt hắn nhìn về phía cái lò sứt mẻ mang tên “Quy Phàm Lô” đang đặt trên bếp than hồng. Không có linh hỏa kinh thiên động địa, không có dược thảo vạn năm hào quang rực rỡ, bên trong lò chỉ là mấy nhành cỏ dại, vài nụ hoa quỳnh mới nở và một gáo nước giếng lấy từ trấn nhỏ năm xưa.
Đó là những thứ tầm thường nhất, nhưng dưới sự hun đúc của một trái tim đã đi qua vạn nẻo luân hồi, chúng đang dần kết tụ lại thành một thứ gì đó vượt xa khỏi định nghĩa về “đan”.
“Tiểu Phàm đã mở cửa tiệm chưa?” – Diệp Vô Trần hỏi, nhắc về đứa con trai đang tiếp quản Bất Nhị Đường ở kinh thành.
“Nó đã đi từ mờ sáng. Thằng bé rất giống chàng, thích nói chuyện với những người nghèo khổ hơn là tiếp đón giới quyền quý.” – Nguyệt Dao khẽ cười.
Diệp Vô Trần gật đầu đầy mãn nguyện. Thế là đủ. Đạo của hắn đã có người kế thừa, tâm của hắn đã có nơi gửi gắm.
Cùng lúc đó, một tiếng cười phóng khoáng vang lên từ đầu dốc. Mặc Thiên Hành, vẫn cái vẻ rách rưới tiêu sái như cũ, tay xách vò rượu lâu năm, tay kia cầm thanh kiếm gỗ Bất Nhị, lảo đảo đi tới. Đi sau ông là Lục Manh, gã thợ rèn năm nào nay đã là một đại hán vai u thịt bắp, thần thái uy nghiêm như một ngọn núi lớn, nhưng khi nhìn thấy Vô Trần, gã liền thu hết khí thế, cung kính cúi đầu.
“Diệp huynh! Hôm nay khí trời khác lạ, ta đoán chắc huynh sắp ‘lên đường’ rồi, nên mang vò rượu quý nhất đến tiễn biệt.” – Mặc Thiên Hành đặt vò rượu xuống bàn tre, ánh mắt có chút bùi ngùi nhưng cũng đầy sự ngưỡng mộ.
Lục Manh không nói lời nào, chỉ lặng lẽ quỳ xuống, dập đầu ba cái thật kêu trước mặt sư phụ. Gã biết, lần “đi” này của sư phụ không phải là đi về phía vinh quang của Tiên giới, mà là một sự tan biến vĩnh cửu vào trời đất.
Diệp Vô Trần rót rượu, nước rượu trong vắt phản chiếu bầu trời xanh thẳm. Hắn nâng chén hướng về phía Mặc Thiên Hành: “Thiên Hành huynh, kiếm của huynh đã mang mùi thảo mộc, đó mới chính là thanh kiếm bảo vệ chúng sinh. Lục Manh, đòn đe của con đã rèn được tâm sắt đá, đừng bao giờ quên mục đích ban đầu khi cầm búa.”
Hắn uống cạn chén rượu, rồi đứng dậy. Lúc này, từ phía xa, không gian bỗng nhiên rung động dữ dội.
Trên tầng mây cao nhất, Thiên Môn vĩ đại bỗng nhiên hiện ra, tỏa ra thứ ánh sáng vàng kim chói lòa. Tiếng đại đạo luân hồi vang vọng khắp Linh Hoàn Đại Lục. Toàn bộ tu sĩ của các châu, từ những lão quái vật ẩn thế đến các thiên tài đương đại, đều kinh hãi nhìn về hướng suối Thanh Lưu. Họ cảm nhận được một thứ áp lực vĩ đại, không phải là sát ý, mà là một sự uy nghiêm đến từ linh hồn.
Phùng Kinh Thiên – kẻ đứng đầu Tiên giới, hiện thân giữa hư không. Gương mặt hắn giờ đây đã bớt đi vẻ kiêu ngạo, thay vào đó là một sự trầm mặc phức tạp. Hắn nhìn xuống hạ giới, nhìn về phía Diệp Vô Trần đang đứng bên mái nhà lá.
“Vô Trần! Ngươi rốt cuộc đã luyện thành thứ đan dược gì? Tại sao Thiên Đạo lại vì ngươi mà chấn động đến mức này?” – Tiếng nói của Phùng Kinh Thiên như sấm nổ.
Diệp Vô Trần không ngước lên nhìn, hắn vẫn chăm chú nhìn vào Quy Phàm Lô. Chiếc lò lúc này đã nứt vỡ hoàn toàn, nhưng không có mảnh vụn nào rơi xuống, thay vào đó, một luồng thanh khí tinh khiết từ bên trong lò bắt đầu bay ra.
“Phùng Kinh Thiên, ngươi cầu Tiên, ta cầu Người. Ngươi muốn làm Thần, ta muốn làm Bụi. Đạo của ngươi là trảm đứt bụi trần, Đạo của ta là ôm lấy tất cả vào lòng.”
Diệp Vô Trần chậm rãi vung tay. Luồng thanh khí kia không ngưng tụ thành viên đan tròn trịa, mà nó hóa thành một cơn gió nhẹ, lướt qua suối Thanh Lưu, lan ra khắp trấn Trúc Khê, rồi tỏa đi muôn phương, vạn nẻo của lục địa.
Nơi nào cơn gió đi qua, người bệnh đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm, người đang ôm thù hận bỗng thấy lòng buông bỏ, ruộng đồng khô cằn bỗng nảy mầm xanh, và những linh hồn lang thang tìm thấy nẻo về.
Đây không phải là một viên thuốc chữa thân, mà là một “Tâm Đan” chữa lành cho cả một thế giới đang rách nát vì tham vọng tu tiên.
“Một luồng thanh khí bay lên trời cao…” – Mặc Thiên Hành lẩm bẩm, lệ nhòa trên khóe mắt.
Đúng lúc ấy, cơ thể Diệp Vô Trần bắt đầu mờ ảo. Hắn không hóa thần, không đăng tiên. Hắn đang tan ra. Hắn đang đem tất cả tu vi của một Đan Đế, toàn bộ cảm ngộ của quá trình Nhập Phàm, biến thành một hơi thở hòa vào đất trời.
Tô Nguyệt Dao ôm chặt lấy cánh tay hắn, nàng không khóc, vì nàng hiểu rằng từ nay về sau, trong mỗi đóa hoa nàng ngửi, trong mỗi hạt mưa rơi trên mái hiên, đều sẽ có hình bóng của người nàng thương.
“Dao nhi, ta chưa từng đi xa. Ta chỉ là… trở về với nòng cốt của chính mình thôi.”
Diệp Vô Trần mỉm cười lần cuối. Thân hình hắn hoàn toàn hóa thành một vệt thanh khí rực rỡ, trực tiếp lao thẳng lên không trung, xuyên qua mây mù, hướng về phía Thiên Môn.
Phùng Kinh Thiên hốt hoảng tung ra tất cả thần thông để ngăn cản, hắn cho rằng đây là chiêu thức cuối cùng của Vô Trần để tấn công Tiên giới. Nhưng khi luồng thanh khí ấy chạm vào Thiên Môn, nó không hề phá hủy, cũng không hề công kích.
Nó chỉ nhẹ nhàng bao phủ lấy Thiên Môn, giống như một bàn tay của người cha vuốt ve đứa con nghịch ngợm.
Trong phút chốc, toàn bộ ánh sáng vàng kim kiêu ngạo của Tiên giới bị thanh khí ấy trung hòa. Thiên Môn không còn vẻ xa cách, lạnh lùng nữa, mà nó trở nên nhu hòa, gần gũi như một cổng làng bình dị. Những tu sĩ ở trên cao cảm thấy lòng tham và sự vô tình trong họ đang bị gột rửa.
Diệp Vô Trần đã dùng chính mình để luyện hóa cái “Ác” và sự “Lạnh lẽo” của Thiên Đạo.
Ở dưới mặt đất, hàng triệu dân làng đồng loạt quỳ xuống. Họ không biết người bay lên trời kia là ai, họ chỉ biết rằng trái tim mình vừa tìm thấy sự bình yên thực sự.
Luồng thanh khí ấy cuối cùng cũng tan biến vào sâu trong vũ trụ bao la, nhưng dư vị của nó – mùi hương của cỏ dại và trà chiều – vẫn vương vấn mãi không tan.
Trên đỉnh Ngọa Vân Khâu, hoa trắng nở rộ trắng xóa chỉ sau một hơi thở.
Mặc Thiên Hành uống cạn vò rượu, rồi vứt vò xuống suối, rút kiếm gỗ ra múa một điệu tiêu diêu.
Lục Manh đứng dậy, nhìn về phía chân trời, ánh mắt kiên định: “Sư phụ, con hiểu rồi. Tu tiên chính là để trở thành một con người tử tế.”
Ở kinh thành xa xôi, trong hiệu thuốc Bất Nhị Đường, Diệp Phàm bỗng dừng tay sắc thuốc. Cậu ngửi thấy một mùi hương quen thuộc, một mùi hương của sự bảo ban, của tình phụ tử bao la. Cậu mỉm cười, lau giọt mồ hôi trên trán rồi tiếp tục ân cần hỏi vị khách lão niên đang ngồi trước mặt:
“Ông lão, gánh nặng trong lòng ông, để cháu giúp ông dỡ xuống một phần nhé?”
Bên bờ suối Thanh Lưu, Tô Nguyệt Dao ngồi xuống chiếc ghế tre còn hơi ấm của chồng. Nàng nhìn vào cái lò Quy Phàm đã vỡ, bên trong không còn đan dược, chỉ còn lại một giọt sương tinh khiết lấp lánh như một ngôi sao nhỏ.
Nàng khẽ đưa tay hứng lấy giọt sương ấy, áp vào trái tim mình.
Trời cao xanh ngắt, mây trắng lững lờ. Nhân gian vẫn vận hành như nó vốn có, nhưng từ nay, mỗi hơi thở của con người đã mang theo một chút vị thanh tân của Đạo.
Huyền thoại về một Đan Thần không cần lò luyện, không cần lửa thần, lấy cả cuộc đời mình để làm thuốc cứu thế, đã kết thúc theo cách giản đơn nhất như thế. Không có tiếng gào thét báo thù, không có sự hủy diệt vạn dặm. Chỉ có một luồng thanh khí, một tấm lòng phàm, và một sự vĩnh cửu trong mỗi nhịp đập trái tim nhân thế.
Lời chào cuối cùng của Vô Trần với vũ trụ không phải là một lời tuyên chiến, mà là một lời cảm ơn. Cảm ơn nhân gian đã cho hắn thấy rằng, đỉnh cao của Đạo không nằm ở tận cùng của sức mạnh, mà nằm ở sự thấu cảm bình dị nhất giữa con người với con người.
Gió thổi qua bụi trúc, xào xạc như tiếng nói cười của một gia đình bình an. Mùa xuân lại về trên trấn Trúc Khê, rực rỡ và ấm áp vô cùng.