Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 198: Thế gian vẫn luôn cần những người thầy thuốc

Cập nhật lúc: 2026-05-30 14:29:31 | Lượt xem: 2

Tiết trời kinh thành Đông Huyền Châu bước vào những ngày cuối thu, gió heo may mang theo hơi lạnh mơn man qua từng ngõ nhỏ. Trên vách tường cũ kỹ của Bất Nhị Đường, những dây leo trường xuân đã bắt đầu chuyển sang màu đỏ tía, nhưng cái không khí ấm áp, thoang thoảng mùi thảo mộc quen thuộc vẫn như một bến đỗ bình yên giữa dòng đời hối hả.

Diệp Phàm thức dậy khi mặt trời còn chưa kịp nhô lên khỏi rặng mây phía đông. Cậu thiếu niên có gương mặt thanh tú, mang theo vài phần lười biếng giống hệt cha mình ngày trước, nhưng đôi mắt lại sáng rõ và đầy sự kiên định. Việc đầu tiên Diệp Phàm làm không phải là ngồi xuống vận chuyển linh khí, mà là cầm cây chổi tre già, lẳng lặng quét đi lớp lá rụng ngoài sân.

Tiếng “xào xạc… xào xạc…” vang lên đều đặn. Với Diệp Phàm, quét rác cũng là một loại tu hành. Cha cậu từng nói: “Lòng không sạch thì thuốc không tịnh”. Mỗi nhát chổi đi qua không chỉ dọn dẹp mặt đất, mà còn là cách để gạn lọc những tạp niệm trong tâm trí.

“Tiểu chủ nhân, hôm nay có vẻ lạnh hơn mọi khi, để lão phu nhóm lửa nấu một ấm trà gừng cho ấm bụng.”

Lục Manh từ gian phòng phía sau đi ra. Thân hình lão vẫn to lớn như một ngọn núi nhỏ, bàn tay thô kệch đầy vết chai sần vì rèn sắt giờ đây lại đang cầm một nhành củi khô rất mực cẩn thận. Lão đã không còn là gã thợ rèn cục mịch năm xưa chỉ biết đến sức mạnh, mỗi cử động của Lục Manh hiện giờ đều mang theo một loại “độ” nhất định, cương nhu phối hợp.

“Cảm ơn Lục thúc.” Diệp Phàm mỉm cười, dừng chổi. “Hôm nay là ngày rằm, chắc hẳn người bệnh đến sẽ đông hơn.”

“Phải, danh tiếng của Bất Nhị Đường và những lời dạy trên Ngọa Vân Khâu đã truyền đi khắp nơi. Không chỉ phàm nhân, mà cả những tán tu bị nội thương do tranh đoạt linh bảo cũng lén lút tìm đến.” Lục Manh khẽ thở dài, trong giọng nói có chút ý tứ sâu xa.

Vừa lúc đó, cánh cửa gỗ của dược điếm khẽ rung động. Một người đàn ông trung niên, vẻ ngoài phong trần, áo bào sờn rách mang theo vết máu khô, cõng trên lưng một người thiếu phụ đang hôn mê. Ông ta lao vào, hơi thở dồn dập, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và lo lắng.

“Cứu… xin hãy cứu lấy nhà tôi!” người đàn ông khuỵu xuống ngay trước bậc cửa, giọng lạc đi.

Diệp Phàm lập tức buông cây chổi, tiến lại gần. Cậu không hỏi danh tính, cũng không hỏi về tiền bạc hay linh thạch. Việc đầu tiên cậu làm là đặt tay lên cổ tay người thiếu phụ, cảm nhận mạch tượng.

“Nhiễm lạnh, cộng thêm u uất kết lâu ngày dẫn đến khí huyết nghịch hành, linh căn vốn đã mỏng manh nay gần như đứt đoạn.” Diệp Phàm nhíu mày, giọng bình thản nhưng uy nghiêm. “Các vị vừa chạy trốn khỏi một trận chiến ở vùng biên thùy đúng không?”

Người đàn ông sững sờ, gật đầu lia lịa: “Phải… chúng tôi bị vướng vào cuộc tranh đoạt của hai tông môn. Một đạo dư ba của kiếm khí đã chấn thương tâm phế của nàng.”

Lúc này, từ trong gian nhà trong, một lão già rếch rác mang theo bình rượu nhỏ thong thả đi ra. Đó chính là Mặc Thiên Hành. Ông nhìn lướt qua người đàn ông, cười nhạt: “Người phàm gặp họa, tu sĩ gặp nạn. Cái vòng lẩn quẩn của thiên hạ này chẳng bao giờ dứt được. Diệp Phàm, con định dùng loại thuốc gì cho bọn họ?”

Diệp Phàm không trả lời ngay. Cậu đi về phía chiếc nồi đất cũ sứt mẻ đặt trên bếp lò gỗ của Lục Manh. Cậu không dùng những gốc linh thảo nghìn năm vốn đầy rẫy trong nhẫn không gian do cha để lại, mà chỉ chọn ra vài vị thuốc đơn giản: cam thảo, trần bì, và một nhành hoa dại nhỏ màu trắng vừa mới hái ở Ngọa Vân Khâu.

“Thuốc quý ở chỗ hợp lòng người, chứ không phải ở cấp bậc.” Diệp Phàm vừa nhóm lửa vừa nói nhỏ. “Nàng ấy không phải chỉ bị thương vì kiếm khí, mà là bị thương vì sự sợ hãi. Tâm sợ hãi thì khí tán, khí tán thì thuốc quý đến đâu cũng là chất độc.”

Cậu bỏ thuốc vào nồi, đổ thêm một gáo nước giếng trong vắt. Động tác của Diệp Phàm vô cùng thong dong, đôi tay di chuyển như mây bay nước chảy. Đây chính là “Thái Cổ Hồng Mông Thủ” nhưng đã được giản lược đi sự hào nhoáng, chỉ còn lại sự chân thành nhất.

Khói trắng bốc lên, mang theo một mùi hương thanh khiết, lạ lùng. Nó không ngào ngạt như đan dược cao cấp, nhưng hễ hít vào, người ta lại thấy lồng ngực nhẹ bẫng, bao nhiêu uất nghẹn như tan biến.

“Uống đi.” Diệp Phàm bưng bát thuốc đen sánh đưa cho người đàn ông. “Cho nàng uống từng chút một, mỗi hớp hãy nhắc lại tên nàng ấy một lần.”

Người đàn ông làm theo như người mất hồn. Kỳ lạ thay, khi bát thuốc cạn sạch, sắc mặt người thiếu phụ vốn trắng bệch dần trở nên hồng nhuận. Nàng khẽ rên một tiếng rồi từ từ mở mắt, ánh mắt đã lấy lại được thần thái, không còn sự hoảng loạn tột cùng như trước.

Người đàn ông oà khóc, dập đầu xuống đất: “Đa tạ tiên sư! Đa tạ tiên sư!”

“Ta không phải tiên sư.” Diệp Phàm nhẹ nhàng đỡ ông ta dậy. “Ta chỉ là một thầy thuốc ở một tiệm thuốc cũ mà thôi. Ra phía sau lấy thêm hai thang thuốc sắc mang về, giá là ba mươi văn tiền đồng.”

Khi gia đình nọ đã rời đi với niềm vui vỡ oà, Mặc Thiên Hành bước tới bên cạnh Diệp Phàm, nhìn ra ngoài đường lớn nơi dòng người bắt đầu tấp nập.

“Vô Trần để lại cho con cả một kho tàng đan đạo, có thể khiến cả thiên hạ quỳ gối, nhưng con lại chọn cách lấy vài văn tiền của kẻ nghèo. Diệp Phàm, con có thấy uổng phí không?” Mặc Thiên Hành nhấp một ngụm rượu, đôi mắt già nua ánh lên vẻ dò hỏi.

Diệp Phàm lắc đầu, nhìn vào cái nồi đất đang còn hơi ấm: “Mặc thúc, trước khi cha rời đi, người có nói với con một câu: ‘Thần linh có thể ban phát phép mầu, nhưng chỉ có thầy thuốc mới thực sự thấu hiểu nỗi đau’. Thần nhìn chúng sinh từ trên cao, chỉ thấy sự nhỏ bé. Còn thầy thuốc đứng giữa chúng sinh, thấy được sự sống vĩ đại trong từng hơi thở yếu ớt.”

Ở một góc khuất của Bất Nhị Đường, một bóng người mặc trường bào màu lam nhạt, gương mặt thanh tú lạnh lùng như sương tuyết, đang lặng lẽ quan sát tất cả. Đó là Phùng Kinh Thiên. Sau khi đạo tâm sụp đổ và được Diệp Vô Trần cứu rỗi, vị thiên tài từng đại diện cho Thiên đạo vô tình nay đã dành phần lớn thời gian để quan sát nhân gian.

Ông bước ra khỏi bóng tối, nhìn Diệp Phàm bằng ánh mắt phức tạp: “Con trai của Diệp Vô Trần… ngươi quả thực rất giống hắn. Nhưng ngươi có biết, ngoài kia có hàng triệu người đang chết mỗi ngày vì chiến tranh, vì dịch bệnh? Một bát thuốc của ngươi có thể cứu được một gia đình, nhưng không cứu được cả thiên hạ.”

Diệp Phàm quay lại, đối diện với Phùng Kinh Thiên mà không chút sợ hãi. “Thiên hạ quá lớn, Diệp Phàm tôi sức hèn tài mọn, không dám tham vọng cứu hết. Nhưng thế gian này, nếu ai cũng vì thiên hạ quá lớn mà không đưa tay cứu lấy người ngay trước mặt, thì thiên hạ đó có xứng đáng được cứu hay không?”

Câu hỏi của Diệp Phàm rơi vào không gian như một tiếng chuông vang vọng. Phùng Kinh Thiên sững người, đôi tay ẩn dưới tay áo khẽ run lên. Ông ta từng muốn trảm đoạn hồng trần để đạt đến đỉnh cao, nhưng hóa ra cái “hồng trần” mà ông ta muốn cắt bỏ chính là sợi dây duy nhất liên kết con người với Đạo chân chính.

“Thế gian này vốn dĩ không cần thêm những vị thần ngự trị trên mây xanh.” Diệp Phàm tiếp tục, giọng nói nhỏ dần nhưng thấm thía. “Thế gian này luôn cần những người thầy thuốc, những người sẵn lòng ngửi mùi thuốc đắng, sẵn lòng nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của người bệnh, và sẵn lòng lắng nghe tiếng thở dài trong đêm tối.”

Lục Manh lúc này bước lại, đặt bàn tay to lớn lên vai Diệp Phàm, mỉm cười: “Hôm nay tiệm thuốc còn nhiều việc phải làm lắm. Phùng tiên sinh, nếu ông đã đến đây, chi bằng giúp lão phu gánh nước? Bất Nhị Đường không nuôi kẻ rảnh rỗi.”

Phùng Kinh Thiên – người từng đứng trên đỉnh cao nhất của Tiên giới – sững sờ mất một lúc, rồi đột ngột bật cười lớn. Tiếng cười của ông không còn sự kiêu ngạo, mà chỉ còn sự giải thoát. Ông cởi bỏ lớp bào sam quý giá, xắn tay áo lên, tiến về phía gánh nước.

“Được, hôm nay ta sẽ làm phu gánh nước cho một tiệm thuốc phàm trần.”

Nắng đã lên cao, chiếu rực rỡ qua tấm biển “Bất Nhị Đường”. Những dòng chữ “Lấy Đạo Nhập Phàm” do Diệp Vô Trần để lại trên vách đá Ngọa Vân Khâu như đang tỏa sáng thầm lặng trong tâm thức của tất cả những ai có mặt ở đây.

Diệp Phàm quay trở lại quầy thuốc, bắt đầu soạn lại những gói giấy bọc thuốc. Cậu biết rằng, hành trình này của mình sẽ rất dài, có lẽ là cả đời, thậm chí là vạn kiếp. Nhưng chừng nào trái tim con người còn biết đau, chừng nào nhân gian còn vướng bụi trần, thì sứ mệnh của một thầy thuốc sẽ không bao giờ kết thúc.

Phía xa, trên đỉnh Ngọa Vân Khâu, những đóa hoa trắng dại đung đưa trong gió. Mùi hương của chúng dường như bay xa hơn, lan qua những mái nhà, len lỏi vào từng giấc ngủ của những người dân nghèo, hứa hẹn một ngày mai ít đau thương hơn.

Diệp Phàm nhìn lên trời cao, thầm nhủ trong lòng: “Cha, con đã hiểu tại sao người lại yêu nhân gian này đến thế. Bởi vì giữa đống đổ nát của dục vọng và tranh đấu, vẫn luôn có những mầm non của tình người đang tìm cách nảy nở. Và con, sẽ là người bảo vệ những mầm non đó.”

Một buổi sáng bình thường nữa tại kinh thành lại bắt đầu, nhưng với những ai đã đi qua Bất Nhị Đường, họ hiểu rằng Đạo không ở đâu xa, Đạo nằm ngay trong bát thuốc nóng, trong ánh mắt hiền từ của vị thầy thuốc trẻ, và trong sự lựa chọn tử tế giữa cuộc đời đầy bão giông.

Sứ mệnh của Đan Thần không phải là trở thành bá chủ. Sứ mệnh của người chính là giữ cho ngọn lửa nhân gian không bao giờ tắt. Và ngọn lửa ấy, hiện đang bùng cháy trong đôi mắt của Diệp Phàm – truyền nhân đời sau của một huyền thoại đã chọn cách tan biến vào bình dị để trở thành vĩnh cửu.

Cánh cửa Bất Nhị Đường lại mở ra, đón vị khách tiếp theo.

“Chào ông, ông thấy không khỏe ở đâu?”

Câu hỏi đơn giản ấy, chính là lời mở đầu cho một chương mới của Đạo, một chương truyện không có hồi kết về tình thương và sự cứu rỗi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8