Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 1: Chuyến xe cuối ngày

Cập nhật lúc: 2026-05-30 16:15:58 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 1: CHUYẾN XE CUỐI NGÀY**

Tiếng động cơ của chiếc xe khách liên tỉnh đời cũ rống lên một hồi dài, âm thanh khô khốc như tiếng ho lao của một kẻ sắp lìa đời. Nó rung bần bật, trút ra một luồng khói đen đặc, khét lẹt vào không gian trước khi ì ạch lăn bánh trên con đường nhựa đã bong tróc, trơ ra những mảng đá hộc nham nhở như những vết thương lở loét.

Trần Vũ tựa đầu vào lớp kính xe bám đầy bụi mờ và dấu vân tay của những hành khách trước đó. Bên ngoài, ánh hoàng hôn không rực rỡ mà đỏ bầm một màu máu loãng, hắt qua những rặng tre già đổ rạp theo gió, tạo thành những bóng dài loang lổ, quái dị trên mặt đất. Càng tiến về gần phía Làng Mộc, không khí dường như đặc quánh lại, mang theo cái vị ngai ngái của bùn đất lâu ngày không thấy nắng và mùi lá mục ẩm ướt đến nồng nặc.

Vũ khẽ xoa nhẹ cổ tay trái. Dưới lớp áo sơ mi trắng đã sờn gấu là chiếc vòng dâu tằm cũ kỹ. Những hạt gỗ dâu đã bóng lộn lên sau bao năm tháng cọ xát với da thịt, nhưng lúc này, chúng lại tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo kỳ lạ. Cái lạnh không thấm vào da, mà nó len lỏi vào tận tủy sống, như một lời cảnh báo thầm lặng từ người mẹ đã khuất.

Vũ là một kiến trúc sư trẻ, một người vốn tôn thờ những con số, những bản vẽ kỹ thuật và sự chuẩn xác tuyệt đối của những khối bê tông vô hồn. Thế nhưng, trong lòng người đàn ông 25 tuổi ấy luôn tồn tại một hố đen hun hút, một góc khuất mà ánh sáng lý trí của đô thị chưa bao giờ rọi tới được. Hai mươi năm qua, anh sống như một kẻ mộng du giữa thực tại, mang theo ký ức vụn vỡ về cái đêm định mệnh khi cha mẹ mình biến mất. Hình ảnh cuối cùng còn sót lại trong tâm trí đứa trẻ năm ấy là hai bóng người gầy guộc, liêu xiêu dưới gốc một cây đa khổng lồ, và một tiếng khóc nỉ non, ai oán vẳng lại từ phía cổng làng giữa cơn mưa tầm tã.

“Bác ơi, sắp đến Làng Mộc chưa ạ?” Vũ khẽ hỏi, giọng anh khàn đặc sau một chuyến hành trình dài.

Gã tài già, một người đàn ông có làn da sạm nắng, nhăn nheo như vỏ cây khô và đôi mắt đục ngầu, liếc nhìn Vũ qua gương chiếu hậu. Lão không đáp lời ngay, đôi bàn tay gầy guộc như bộ xương khô ghì chặt lấy vô lăng khi xe bắt đầu tiến vào con đường mòn độc đạo dẫn vào làng. Phải một lúc lâu sau, lão mới hắng giọng, tiếng nói đặc sệt chất giọng địa phương, trầm đục và khó nghe:

“Cậu là người nơi khác về à? Nhìn tướng tá thư sinh thế kia, mò vào cái làng này lúc chập choạng tối không phải chuyện hay ho gì đâu.”

Vũ nhướng mày, khẽ mỉm cười lịch sự dù trong lòng dâng lên một nỗi bất an mơ hồ: “Cháu về có chút việc riêng của gia đình. Bộ ngôi làng này có gì không ổn sao bác?”

Lão tài già im lặng, bàn chân lão nhấn ga mạnh hơn như muốn nhanh chóng tống khứ vị khách duy nhất còn lại trên xe ra ngoài. Lão lầm bầm trong cổ họng những từ ngữ đứt quãng, nghe như một bài đồng dao bị nguyền rủa: “Gió thổi rễ đa, ma đè người lạ… Về thì lo mà đóng cửa cài then, đừng có lang thang khi sương xuống. Ở đây, bóng tối không chỉ là bóng tối đâu.”

Chiếc xe đột ngột phanh gấp, bánh xe nghiến lên mặt đường rải sỏi tạo nên âm thanh chói tai, xé toạc sự tĩnh lặng đáng sợ của vùng ngoại ô.

“Đến rồi. Xuống đi.” Lão tài già không nhìn anh, tay vội vã gạt lẫy mở cửa xe như thể sợ rằng nếu chậm một giây thôi, thứ gì đó ngoài kia sẽ leo lên xe của lão.

Vũ bước xuống, mang theo chiếc ba lô đen đơn giản. Vừa đặt chân xuống đất, một luồng gió lạnh từ đâu ập đến, xộc thẳng vào cổ áo khiến anh rùng mình nổi da gà. Phía trước anh, Làng Mộc hiện ra trong bóng tối nhập nhoạng, âm u như một bức tranh thủy mặc bị vấy bẩn. Ngôi làng này dường như đã bị thời gian bỏ quên suốt hai thập kỷ. Vẫn những bức tường gạch rêu phong xanh rì, những mái ngói thâm nâu u uất nép mình dưới những bóng cây xanh tốt một cách bất thường – một thứ xanh không mang lại sự sống, mà gợi lên cảm giác của sự thối rữa được che đậy.

Nhưng điều khiến Vũ không thể rời mắt, điều mà anh hằng mơ thấy trong suốt mười mấy năm qua, chính là nó.

Cây đa cổ thụ.

Nó đứng sừng sững ngay đầu làng, như một vị thần hộ mệnh sa ngã hoặc một con quỷ đang canh giữ cửa ngục. Tán lá của nó khổng lồ đến mức che khuất cả một vùng không gian rộng lớn, đen sẫm và rậm rạp đến mức ánh hoàng hôn cuối cùng cũng không thể xuyên thấu. Từ trên những cành cao vút, hàng trăm chiếc rễ phụ rũ xuống, dài loằng ngoằng, đung đưa trong gió như những cánh tay khẳng khiu của những kẻ treo cổ đang cố vươn xuống mặt đất để lôi kéo kẻ sống xuống vực thẳm cùng mình.

Cái cây không chỉ to lớn, nó toát ra một thứ uy áp khiến người ta nghẹt thở. Vỏ cây xù xì, nổi lên những cục u nần dị dạng, nếu nhìn lâu, người ta sẽ thấy chúng giống như những khuôn mặt người đang la hét trong câm lặng. Dưới gốc đa, một ngôi miếu hoang tàn, mái ngói vỡ vụn, vắng bóng nhang khói, nằm lọt thỏm giữa mớ rễ cây chằng chịt như thể đang bị con quái vật gỗ ấy nuốt chửng từng ngày.

Vũ vô thức bước lại gần, đôi chân anh như bị một lực hút vô hình dẫn dắt. Mỗi bước chân giẫm lên đám lá khô đều phát ra tiếng lạo xạo khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch đến rợn người. Cảm giác lạnh lẽo bắt đầu chuyển từ cổ tay lan dần lên cánh tay, rồi chạy dọc sống lưng anh. Chiếc vòng dâu tằm đột nhiên thắt chặt lại, những hạt gỗ rung lên nhè nhẹ.

“Không được lại gần!” Một giọng nói sắc lạnh, thanh mảnh nhưng đầy uy lực vang lên từ phía sau.

Vũ giật mình quay phắt lại. Đứng dưới bóng râm của một mái hiên cách đó không xa là một cô gái trẻ. Cô mặc bộ áo bà ba màu lam thẫm, mái tóc đen dài xõa ngang vai, tôn lên khuôn mặt thanh tú nhưng phủ một lớp sương lạnh lùng. Đôi mắt cô sáng một cách kỳ lạ, như hai đốm lửa nhỏ có thể nhìn thấu qua lớp sương mù đang dần dày đặc.

“Cây đa đầu làng là cấm địa vào giờ này. Nếu không muốn rước họa vào thân thì tránh xa cái bóng của nó ra.” Cô gái nói, bước chân cô nhẹ tênh như không hề chạm đất.

“Tôi… tôi chỉ thấy nó quá kỳ vĩ…” Vũ thanh minh, nhận ra mình đã thất lễ khi cứ chằm chằm nhìn vào cái cây như kẻ mất hồn. “Tôi là Trần Vũ, tôi vừa mới từ thành phố trở về.”

Nghe thấy cái họ “Trần”, đôi lông mày thanh mảnh của cô gái khẽ nhướng lên, ánh mắt cô biến động trong một tích tắc. Cô bước ra khỏi bóng tối, lộ rõ một sợi chỉ ngũ sắc quấn quanh ngón tay cái – một thứ bùa chú dân gian mà Vũ từng nghe bà ngoại kể. Cô nhìn Vũ một lượt, từ bộ dạng thư sinh đến chiếc vòng dâu tằm trên tay anh, rồi khẽ nhíu mày:

“Người họ Trần? Sau chừng ấy năm, vẫn còn người họ Trần dám vác xác về đây sao?”

Câu hỏi của cô gái như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Vũ. Anh nén sự khó chịu, trả lời ngắn gọn: “Tôi về để tìm lại những thứ thuộc về mình. Còn cô, cô là ai mà lại đứng đây cảnh báo tôi?”

“Lê Linh. Con gái ông Từ giữ đền.” Cô gái trả lời, rồi đột nhiên im bặt, ánh mắt chuyển hướng về phía cây đa.

Một luồng gió mạnh đột ngột nổi lên, thổi bay những lá đa khô bay vòng vèo trong không trung. Trong không gian bỗng vang lên những tiếng xào xạc kỳ lạ. Không, đó không phải tiếng lá chạm nhau. Nó giống như tiếng cười hinh hích của trẻ con, hòa lẫn với tiếng khóc nghẹn ngào của một người đàn bà đang ở rất xa, nhưng cũng ngay sát bên tai.

Chiếc vòng dâu tằm trên cổ tay Vũ lúc này bỗng nóng ran lên như một thỏi sắt nung. Ở vùng trán của anh, ngay giữa hai lông mày – nơi có một vết sẹo mờ hình con mắt mà anh vẫn luôn tự nhủ là do tai nạn lúc nhỏ – đột nhiên nhói đau một cái thật mạnh. Đó không phải cơn đau thể xác thông thường, mà là một cảm giác bóc tách kinh hoàng, như thể có một nhãn cầu thứ ba đang cố gắng xoay chuyển, xé rách lớp da thịt để nhìn vào một thực tại khác, một thế giới của oán khí và bóng ma.

“Đi mau! Nó thấy anh rồi!” Linh chộp lấy cánh tay Vũ, kéo mạnh anh đi.

Vũ không kịp phản ứng, anh bị lôi đi vài bước nhưng bản năng lại khiến anh ngoái đầu lại. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, khi bóng tối đã gần như nuốt trọn mọi thứ, Vũ nhìn thấy một hình bóng đỏ thẫm treo lơ lửng trên cành đa cao nhất. Một dải lụa đỏ, hay một tà áo dài rách nát? Hình bóng đó không đung đưa theo gió mà im lìm một cách quái dị, mái tóc đen dài rũ xuống che khuất khuôn mặt, nhưng đôi mắt… Vũ có thể thề rằng có một ánh nhìn oán hận, đỏ rực như than hồng đang khóa chặt lấy anh từ đỉnh cao kia.

“Đừng nhìn! Muốn chết sao?” Linh gắt nhẹ, lòng bàn tay cô mát lạnh khi chạm vào da anh, phần nào làm dịu đi cơn đau xé lòng ở trán Vũ.

Hai người đi nhanh vào phía trong cổng làng. Khi bước qua ranh giới được ngăn cách bởi hai cột đá cũ kỹ khắc đầy những ký tự ngoằn ngoèo đã mờ dấu, cái lạnh thấu xương lúc nãy bỗng nhiên biến mất, thay vào đó là không khí ngột ngạt, tù đọng của những con ngõ nhỏ.

Dân làng Mộc dường như đã đi ngủ hết từ khi mặt trời chưa lặn hẳn. Các nhà đều đóng cửa cài then, không một ánh đèn điện tỏa ra đường. Chỉ có vài ngọn đèn dầu hiu hắt bên trong những ô cửa sổ nhỏ, khiến những cái bóng đổ lên tường trông giống như những con quái vật đang nhảy múa quanh đống lửa.

Linh buông tay Vũ ra khi cả hai đã cách gốc đa một đoạn đủ xa. Cô thở hắt ra, ánh mắt vẫn còn vẻ đề phòng:

“Anh thật sự là kẻ điếc không sợ súng, hay là kẻ đã bị xóa sạch ký ức? Người họ Trần vốn không bao giờ được phép quay về đây, nhất là khi bóng đa đã đổ dài.”

Vũ hít một hơi sâu, cố trấn tĩnh lại nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực. Cơn đau giữa trán đã dịu đi, nhưng chiếc vòng dâu tằm của anh – di vật duy nhất của mẹ – lúc này đã xuất hiện một vết nứt li ti chạy dọc theo hạt gỗ lớn nhất.

“Gia đình tôi đã rời đi từ 20 năm trước. Tôi không biết gì về những luật lệ quái đản này. Tôi chỉ biết cha mẹ tôi… họ đã nằm lại đây, và tôi cần một câu trả lời.”

Linh lặng người trong giây lát. Ánh nhìn của cô mềm đi đôi chút nhưng vẫn không giấu được sự lo lắng: “Anh về tìm sự thật, hay về để nộp mạng cho cây? Cây đa ấy… nó không đơn thuần là một cái cây đâu. Nó là một nhà tù, và cũng là một thực thể sống. Nó có tai, có mắt, và nó thèm khát mùi máu của dòng họ anh hơn bất cứ thứ gì trên đời này.”

Vũ im lặng nhìn vào bóng tối sâu thẳm của ngôi làng quê hương mà giờ đây xa lạ đến đáng sợ. Những lời của Linh giống như những mảnh ghép kỳ quái rơi vào đầu anh. Kiến trúc sư trong anh cố gạt bỏ những suy nghĩ viễn vông, cố giải thích tiếng khóc lúc nãy bằng hướng gió, hình ảnh tà áo đỏ bằng ảo giác do thiếu ánh sáng. Nhưng cái cảm giác bỏng rát ở cổ tay và vết nứt trên hạt dâu tằm là những bằng chứng vật chất không thể chối cãi.

“Linh này, tại sao ngôi miếu dưới gốc đa lại hoang tàn như vậy? Tại sao không ai chăm sóc nó?” Vũ hỏi, cố tìm kiếm một chút logic trong sự điên rồ này.

Linh nhìn anh bằng ánh mắt đầy u uất: “Vì người ta không thờ thần ở đó. Ngôi miếu ấy được dựng lên để làm cái đinh trấn yểm, để xích một thứ oán hận không thể hóa giải. Nhưng xích sắt rồi cũng sẽ rỉ sét theo thời gian, và oán hận thì… nó chỉ lớn lên theo từng cái chết của dân làng này thôi.”

Cô quay lưng đi, chỉ tay về phía một căn nhà cũ kỹ nằm cuối con ngõ, nơi có một ngọn đèn lồng đỏ treo lù lù trước cửa: “Nhà ông nội tôi ở đằng kia. Nếu anh chưa có chỗ ở, có thể qua đó tá túc một đêm. Nhưng hãy nhớ kỹ lời tôi: Đừng bao giờ tiết lộ anh là người họ Trần trước mặt ông tôi. Ông Cụ Tứ hận người họ anh còn hơn hận quỷ.”

Vũ đứng lặng giữa con ngõ vắng, bóng anh đổ dài dưới ánh trăng non yếu ớt. Gió từ hướng đầu làng lại thổi tới, mang theo tiếng xào xạc của lá đa, nghe như tiếng thì thầm của hàng ngàn linh hồn đang gọi tên anh. Anh đưa tay lên vuốt nhẹ vùng trán, nơi vừa rồi đã đau nhói. Một cảm giác run rẩy chạy dọc sống lưng. Dường như, việc anh quay trở về đây không phải là một sự tình cờ, mà là một sự vẫy gọi từ bóng tối dưới gốc cây cổ thụ ấy – một món nợ máu từ trăm năm trước đang đến ngày đáo hạn.

Ở phía đầu làng, dưới bóng cây đa cổ thụ, những sợi rễ phụ dường như khẽ chuyển động, chậm chạp bò trườn trên mặt đất như những con rắn đang dò tìm hơi ấm của con mồi mới trở về. Tiếng khóc của Bà Chúa Đa lại vẳng lên, tan vào bóng tối của đêm đen mênh mông, hứa hẹn một khởi đầu đẫm máu cho kẻ vừa bước chân qua cổng làng.

Chuyến xe cuối ngày đã rời đi, mang theo hơi thở sau cùng của thế giới hiện đại, bỏ lại Vũ một mình đối mặt với những điều cấm kỵ và sự thật kinh hoàng đang dần thức tỉnh dưới bóng đa cổ thụ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8