Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 3: Giấc mơ treo cổ
Màn đêm bao trùm làng Mộc theo một cách không hề tự nhiên. Sau khi rời khỏi ngôi nhà cũ đã bám đầy bụi thời gian và uẩn ức, Vũ đi theo Linh dọc theo con đường mòn lầy lội, hai bên là những bụi tre già vươn cành ra như những cánh tay khẳng khiu đang cố níu kéo kẻ lạ mặt.
Đèn bão trong tay Linh đung đưa, ánh lửa vàng vọt hắt lên khuôn mặt thanh tú nhưng đầy lo âu của cô những mảng tối sẫm. Vũ cảm thấy đầu mình nặng trĩu, ấn ký “Cửu Nhãn” giữa trán vẫn còn âm ỉ nóng như bị ai đó dí một thỏi sắt nung vào. Cảm giác này không chỉ là đau đớn thể xác, nó giống như một loại nhận thức mới đang cố xé toạc vỏ bọc lý trí của một kiến trúc sư để bắt anh nhìn thấy những điều mà một người bình thường không nên thấy.
“Cố lên, sắp đến nhà tôi rồi. Đừng nhìn ra sau, bất kể anh nghe thấy tiếng gì.” – Giọng Linh nhỏ nhưng sắc lẹm, vang lên trong không gian đặc quánh sương mù.
Vũ nuốt khan một ngụm nước bọt cay đắng. Anh có cảm giác như những tiếng bước chân đằng sau không phải chỉ của một mình mình. Có tiếng “lạch cạch” của xương khớp va vào nhau, tiếng hơi thở khò khè ngay sát gáy, nhưng mỗi khi anh định quay lại, bàn tay của Linh lại nắm chặt lấy tay anh như một sự trấn an đầy quyết liệt.
Nhà của ông cụ Tứ nằm tách biệt ở cuối làng, ngay cạnh lối vào đền thờ thần hoàng. Đó là một ngôi nhà gỗ ba gian cổ kính, lợp ngói vảy rồng đen xỉn vì rêu phong. Trên hiên nhà, một hàng đèn lồng đỏ cũ kỹ tỏa ra thứ ánh sáng ma mị. Khi cả hai bước vào sân, mùi trầm hương nồng đậm xộc vào mũi Vũ, phần nào làm dịu đi cái lạnh buốt xương của âm khí đang bám đuổi.
Ông cụ Tứ đang ngồi trên sập gỗ, tay mân mê chuỗi tràng hạt làm bằng xương thú. Con mắt hỏng của ông nheo lại, còn con mắt còn lại thì lóe lên một tia sáng lạnh lùng khi nhìn thấy Vũ.
“Linh, sao con lại mang nó về đây?” – Ông Tứ trầm giọng, âm thanh như phát ra từ kẽ răng.
“Thưa nội, nhà cũ của họ Trần đã bị động rồi. Chiếc vòng dâu tằm của anh ấy đã vỡ. Nếu con không đưa anh ấy đi, sáng mai người dân sẽ thấy một xác chết treo trên xà nhà đó.”
Ông cụ Tứ thở dài, đặt chuỗi tràng hạt xuống, ánh mắt ông dừng lại rất lâu ở giữa trán Vũ. “Cửu Nhãn đã hé mở… Nghiệp của họ Trần, xem ra chạy trời không khỏi nắng. Thôi được rồi, cho nó ngủ ở gian phòng thờ phía Tây. Đêm nay, bất kể nghe thấy tiếng ai gọi, dù là tiếng của cha hay mẹ mình, tuyệt đối không được mở cửa, không được thưa lời. Nhớ lấy!”
Vũ gật đầu một cách vô thức. Sự mệt mỏi cùng cực khiến anh không còn sức để thắc mắc thêm bất cứ điều gì về những quy tắc kỳ quái đó. Linh đưa anh vào căn phòng nhỏ, căn phòng sực mùi gỗ mục và khói nhang. Cô thắp một nén hương trên chiếc lư đồng nhỏ ở góc phòng, nhìn anh bằng ánh mắt ái ngại.
“Anh ngủ đi. Hương này là hương an thần đã được trì chú, nó sẽ giúp anh tạm thời che đi mùi của ‘người sống’ đối với những thứ ngoài kia.”
Vũ nằm vật xuống chiếc phản gỗ. Chỉ vài phút sau, cơn buồn ngủ ập đến như một làn sóng đen ngòm, cuốn phăng anh vào cõi hư vô.
…
Giấc mơ bắt đầu khi sương mù bao phủ toàn bộ thị giác của Vũ.
Anh thấy mình đứng ở đầu làng Mộc, nơi có cây đa cổ thụ khổng lồ. Nhưng kỳ lạ thay, không gian xung quanh không có chút màu sắc nào, chỉ có hai tông màu trắng xám lạnh lẽo. Bầu trời không có trăng, không có sao, chỉ là một dải lụa đen thẳm hun hút.
Gió bắt đầu nổi lên, tiếng lá đa xào xạc không phải như tiếng lá khô chạm nhau, mà giống như tiếng hàng ngàn người đang thì thầm oán hận. Vũ cảm thấy đôi chân mình không tự chủ được, chúng tự bước đi, hướng thẳng về gốc cây già nua ấy.
Dưới gốc đa, mặt đất nứt nẻ, những rễ cây uốn lượn như những con rắn khổng lồ đang trườn bò. Và kìa, từ trên tán lá rậm rạp, một vật thể bắt đầu hạ xuống.
Đó là một sợi dây thừng.
Sợi dây thừng cũ kỹ, thô ráp, được tết bằng rơm khô và một thứ gì đó trông giống như tóc người. Nó buông thõng từ một cành đa lớn nhất, lơ lửng giữa không trung. Rồi một sợi nữa, lại một sợi nữa xuất hiện. Hàng chục sợi dây thừng treo cổ buông xuống như những nốt nhạc tử thần trên một bản nhạc đen tối.
“Kẽo kẹt… kẽo kẹt…”
Âm thanh ma quái đó vang lên đều đặn. Vũ ngước nhìn lên, và tim anh suýt chút nữa thì ngừng đập. Trên mỗi sợi dây thừng đều đang treo lủng lẳng một cái xác. Họ mặc trang phục của nhiều thời đại khác nhau: có người mặc áo dài khăn đóng, có người mặc áo cánh, có người mặc đồng phục học sinh… và điểm chung duy nhất của họ là khuôn mặt đều bị lột sạch da, chỉ còn lại những thớ thịt đỏ hỏn và đôi mắt trắng dã đang trừng trừng nhìn xuống Vũ.
“Vũ… về đi con…”
Một tiếng gọi thân thuộc vang lên từ phía sau cây đa. Một người phụ nữ bước ra. Bà mặc một bộ áo dài màu đỏ tươi – thứ màu sắc duy nhất tồn tại trong giấc mơ xám xịt này. Tà áo của bà dài lê thê, rách nát ở gấu, nhưng sắc đỏ của nó rực rỡ như máu vừa mới đổ.
Mái tóc người phụ nữ dài đến gót chân, đen lánh và xoăn tít lại như những sợi rễ cây đa. Bà không đi, mà giống như đang lướt đi trên mặt đất đầy xương vụn. Khi bà ta đến gần, Vũ bàng hoàng nhận ra khuôn mặt ấy. Dù đôi mắt bà ta chảy xuống hai dòng lệ máu đen đặc, dù môi bà ta thâm tím vì ngạt thở, nhưng nét mặt ấy giống hệt như người mẹ trong bức ảnh cũ mà anh luôn mang theo bên mình.
“Mẹ? Mẹ đó phải không?” – Vũ thốt lên, nước mắt giàn giụa.
Người phụ nữ áo đỏ dừng lại cách anh ba bước chân. Bà không trả lời, chỉ đưa cánh tay khẳng khiu, trắng nhởn như xương ra, chỉ vào sợi dây thừng đang đung đưa ngay trước mặt Vũ.
“Trần… Vũ… trả nợ…”
Giọng nói của bà không phát ra từ miệng, mà nó vọng lại từ bốn phương tám hướng, nghe như tiếng nghiến răng của đá, như tiếng khóc của gió rít qua kẽ lá. Bà Chúa Đa. Lúc này Vũ mới nhận ra, người phụ nữ trước mặt không phải mẹ anh, hay nói đúng hơn, mẹ anh chỉ là một cái bóng, một lớp vỏ bọc mà thực thể này sử dụng để dụ dỗ anh.
Bất ngờ, người phụ nữ lao đến. Khuôn mặt bà ta biến đổi trong nháy mắt, từ vẻ sầu bi sang một nụ cười man dại, rạch đến tận mang tai. Đôi bàn tay với những móng tay đen kịt, nhọn hoắt vươn ra, tóm lấy cổ Vũ.
Cảm giác ngạt thở chân thực đến mức Vũ có thể nghe thấy tiếng sụn cổ mình đang rạn vỡ. Bà ta nhấc bổng anh lên, kéo anh về phía sợi dây thừng lơ lửng. Những rễ cây dưới đất bắt đầu vươn cao, quấn lấy cổ chân, cổ tay anh như muốn cố định anh vào “giá treo cổ” khổng lồ này.
“Họ Trần đã phản bội ta… Họ Trần đã đóng đinh ta vào mạch máu của đất này… Giờ đây, lấy máu họ Trần để trả lại tự do cho ta!”
Trong cơn tuyệt vọng, Vũ cảm thấy trán mình nóng cháy. Một luồng sáng vàng kim bùng phát từ ấn ký Cửu Nhãn. Giữa cơn mộng mị, anh chợt nhìn thấu qua lớp áo đỏ của người phụ nữ.
Bên dưới lớp da ấy, không có lục phủ ngũ tạng, mà là chi chít những rễ cây đa bám chặt vào xương cốt. Bà ta không phải là một hồn ma bình thường, bà ta là hiện thân của sự oán hận đã hòa làm một với cây đa cổ thụ. Những rễ cây xuyên qua hốc mắt, qua lỗ tai, kết nối bà ta với hàng ngàn linh hồn bị giam cầm dưới gốc cây.
Vũ nhìn thấy cha mẹ mình. Họ đang nằm co quắp dưới bộ rễ cây khổng lồ, sâu hàng chục mét dưới lòng đất, toàn thân bị những sợi rễ nhỏ như kim đâm xuyên qua để hút lấy tinh khí. Họ không chết, họ đang sống trong một vòng lặp của sự đau đớn vô tận.
“KHÔNG!”
Vũ gào lên một tiếng kinh thiên động địa. Năng lượng từ Cửu Nhãn bộc phát mạnh mẽ, tạo ra một làn sóng đẩy lùi người phụ nữ áo đỏ. Sợi dây thừng trước mặt anh đứt đoạn, bốc cháy trong ngọn lửa xanh lạnh lẽo.
Cảnh tượng xung quanh bắt đầu sụp đổ như những mảnh gương vỡ. Tiếng cười của người phụ nữ nhỏ dần, chuyển thành tiếng gào thét căm hờn: “Ngươi không chạy thoát được đâu… Một trăm năm hiến tế… đêm trăng máu… ngươi sẽ phải quay lại!”
…
“Vũ! Vũ! Tỉnh lại đi!”
Vũ bật dậy trên chiếc phản gỗ, mồ hôi nhễ nhại như vừa được vớt ra từ hồ nước. Anh thở hồng hộc, tay ôm chặt lấy cổ, nơi vẫn còn cảm nhận được vết hằn đau đớn của giấc mơ.
Linh đang đứng bên cạnh anh, tay cầm một chén nước bùa màu vàng nhạt, khuôn mặt tràn đầy lo lắng. Ở cửa phòng, ông cụ Tứ đang đứng nhìn ra ngoài sân, nơi ánh bình minh đầu tiên vừa hé rạng. Nén hương an thần trên lư đồng đã cháy sạch, tro hương rơi rụng theo hình thù kỳ quái – một vòng tròn như sợi dây thừng.
“Uống đi.” – Linh đưa chén nước cho Vũ.
Cảm giác ấm nóng lan tỏa khắp cơ thể khi anh uống cạn chén nước bùa, xua tan đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn. Vũ nhìn xuống tay mình, những đầu ngón tay vẫn còn run rẩy.
“Tôi thấy bà ta… bà ta mặc áo đỏ… bà ta định treo cổ tôi…” – Vũ thốt ra những lời đứt quãng.
Ông cụ Tứ quay lại, tiếng gậy gỗ chạm xuống sàn nghe “cộp” một tiếng nặng nề: “Đó là Thị Mai. Hoặc như dân làng này vẫn gọi, Bà Chúa Đa. Bà ta đã tìm được cậu sớm hơn lão nghĩ. Cái bóng áo đỏ trong giấc mơ của cậu là điềm báo tử.”
Linh ngồi xuống cạnh Vũ, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng nghiêm túc: “Anh thấy được gì trong giấc mơ nữa không? Cửu Nhãn của anh đã thức tỉnh hoàn toàn trong cơn ác mộng đó. Nó thường cho người sở hữu nhìn thấy sự thật ẩn sau ảo giác.”
Vũ nhắm mắt lại, cố gắng kìm nén sự run rẩy: “Tôi thấy cha mẹ tôi. Họ không ở thiên đường, cũng chẳng ở địa ngục. Họ bị giam trong bộ rễ của cây đa. Họ… họ vẫn còn ‘sống’ theo một cách kinh khủng nào đó. Rễ cây đang hút máu họ.”
Ông cụ Tứ và Linh trao đổi một ánh mắt đầy ám ảnh. Ông cụ bước lại gần, đặt bàn tay khô héo lên vai Vũ: “Bí mật mà dòng họ Trần che giấu bấy lâu nay, chính là một khế ước máu. Cha mẹ cậu đã cố gắng phá bỏ khế ước đó, nhưng họ đã đánh giá thấp oán khí của trăm năm trước. Bây giờ, cây đa không chỉ muốn máu của người họ Trần, nó muốn dùng linh hồn của cậu để hoàn tất một nghi lễ đã bị gián đoạn 20 năm về trước.”
Vũ nhìn ra cửa sổ. Bóng cây đa ở đầu làng vẫn sừng sững, dù cách xa nhưng anh vẫn cảm thấy như nó đang che khuất cả tương lai của mình. Màu xanh thẫm của lá cây dưới nắng sớm không mang lại vẻ sinh động, mà chỉ khiến anh rùng mình.
Anh nhớ lại hình ảnh những sợi dây thừng treo cổ lơ lửng trong giấc mơ. Mỗi sợi dây ấy dường như đang chờ đợi một người dân trong làng này.
“Ông ơi, tại sao là một trăm năm?” – Vũ hỏi, giọng lạc đi.
Ông cụ Tứ nhìn về phía miếu thờ, đôi mắt u uất: “Một trăm năm trước, ngôi làng này đã phạm phải một tội ác không thể dung thứ. Họ đã chọn một người phụ nữ xinh đẹp nhất, hiền lành nhất là Thị Mai, để thực hiện nghi lễ ‘Trấn yểm long mạch’. Họ đóng đinh bà ta vào rễ đa, chôn sống bà ta dưới chân thiên tháp để giữ lấy sự giàu sang cho làng. Người trực tiếp đóng những chiếc đinh thần ấy vào tim bà ta… chính là cụ tổ của cậu, Vũ ạ.”
Một sự im lặng đáng sợ bao trùm căn phòng. Vũ bàng hoàng. Hóa ra cái chết của cha mẹ anh, nỗi đau của bà Chúa Đa, và sự tồn tại của Cửu Nhãn đều là những mắt xích của một dây chuyền nhân quả đẫm máu. Anh không chỉ về để tìm sự thật, anh về để trả một món nợ mà mình không hề vay, nhưng dòng máu chảy trong người anh chính là bản khế ước.
“Thanh… Thanh đâu rồi?” – Vũ chợt nhớ đến người bạn nối khố, linh tính mách bảo anh điều gì đó chẳng lành.
Linh biến sắc, cô vội vàng chạy ra hiên nhìn về hướng nhà Thanh ở phía giữa làng. Một hồi chuông báo động bất ngờ vang lên từ phía đình làng. Tiếng chuông dồn dập, xé toạc sự tĩnh lặng của buổi sớm.
“Có người gặp nạn ở gốc đa!” – Một tiếng hô hoán thất thanh vang vọng từ con đường nhỏ.
Vũ và Linh nhìn nhau, linh cảm một cơn bão kinh hoàng chỉ vừa mới bắt đầu. Giấc mơ treo cổ tối qua, dường như không phải chỉ dành riêng cho Vũ.
Khi họ chạy ra đến đầu làng, cảnh tượng trước mắt khiến ngay cả một người luôn lý trí như Vũ cũng phải khuỵu xuống. Dưới bóng cây đa cổ thụ rợp trời, giữa những chiếc rễ sần sùi đang rỉ ra thứ nhựa đỏ quạch như máu, một bóng người đang đung đưa trên một sợi dây thừng thô ráp.
Đó là Thanh.
Anh ta không chết. Chân anh ta cách mặt đất vài phân, sợi dây thừng siết chặt lấy cổ, nhưng đôi mắt anh ta không trắng dã mà xanh lét, rực lên một thứ ánh sáng ma quỷ. Thanh nhìn thấy Vũ, nụ cười trên môi anh ta dần mở rộng, rách nát y hệt như người phụ nữ áo đỏ trong giấc mơ của Vũ tối qua.
“Vũ… tới lượt mày rồi…”
Tiếng cười vang lên khô khốc, hòa vào tiếng lá đa xào xạc trong gió. Cơn ác mộng từ giấc mơ đã chính thức bò vào đời thực, và bóng tối dưới gốc đa đang vươn ra, sẵn sàng nuốt chửng tất cả.