Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 10: Lời cảnh báo của Lê Linh
Gió đêm rít lên qua những kẽ lá đa già nua, âm thanh ấy không còn là tiếng xào xạc tự nhiên của đại ngàn, mà tựa như hàng nghìn tiếng nghiến răng ken két của những kẻ đang chịu cực hình dưới cõi u minh. Sương mù ở làng Mộc vào đêm trăng khuyết không có màu trắng đục thanh khiết, nó mang một sắc xám xịt của tro tàn và nồng nặc mùi bùn đất tanh tao.
Trần Vũ bước đi giữa màn sương, mái tóc bạc trắng của anh – cái giá phải trả cho việc cưỡng ép mở Cửu Nhãn ở chương trước – khẽ bay trong gió, trông anh lúc này vừa có vẻ thanh thoát của kẻ thoát tục, lại vừa mang nét u sầu của một kẻ đang đi vào cửa tử. Bên cạnh anh, Lê Linh di chuyển một cách cẩn trọng. Đôi chân cô bước lên thảm lá khô mà không hề phát ra một tiếng động nhỏ, ánh mắt luôn canh chừng những lùm bụi rậm rạp dọc hai bên con đường dẫn vào khu dinh cơ họ Lý.
“Vũ, anh nghe thấy gì không?” Linh đột ngột dừng lại, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy tay áo anh.
Vũ khẽ nhắm mắt, tập trung thính giác. Giữa tiếng gió, anh nghe thấy một âm thanh đều đặn, kỳ lạ. *Cạch… cạch… cạch…* Nó giống như tiếng của những đoạn xương khô va chạm vào nhau, phát ra từ phía gốc đa cổ thụ ở đầu làng, nhưng lại vang vọng như thể nó đang ở ngay sát sau lưng họ.
“Rễ cây đang di chuyển.” Vũ trầm giọng, ấn ký Cửu Nhãn trên trán anh bắt đầu nóng râm ran, cảnh báo một luồng oán khí cực lớn đang bao phủ khắp vùng. “Lý Trưởng Lâm chắc chắn đã biết chúng ta đang đến.”
Linh lôi từ trong túi áo bà ba ra một nắm bột hùng hoàng trộn lẫn với máu gà chọi và gạo muối, cô rải một vòng tròn nhỏ xung quanh chỗ hai người đứng, rồi mới lên tiếng, giọng nói trầm xuống đầy vẻ huyền bí và đau thương:
“Vũ, trước khi chúng ta chạm trán với lão Lý ở Giếng Cổ, em phải nói cho anh biết sự thật về thứ mà chúng ta sắp đối mặt. Anh tưởng rằng Bà Chúa Đa chỉ là một linh hồn oán hận thông thường sao? Không đâu. Bà ta chính là Thị Mai, và lời nguyền này đã bám rễ vào mảnh đất này tròn một thế kỷ rồi.”
Vũ quay sang nhìn Linh. Dưới ánh trăng mờ nhạt, gương mặt cô trở nên nghiêm nghị lạ thường. Anh nhận ra, sự sợ hãi trong mắt Linh không chỉ dành cho Lý Trưởng Lâm, mà còn dành cho một sự tồn tại kinh khủng hơn gấp nhiều lần.
“Thị Mai… bà ấy là ai?” Vũ hỏi, giọng anh khản đặc.
Linh thở dài, làn hơi lạnh phả ra trắng xóa trong không trung:
“Một trăm năm trước, làng Mộc không nghèo nàn và u ám như thế này. Nhưng năm đó, một trận đại hạn chưa từng có đã rút cạn dòng sông Vong Hồn, lúa ngô chết héo trên đồng, người dân chết đói nằm la liệt. Lúc bấy giờ, dòng họ Lý và dòng họ Trần là hai thế lực lớn nhất làng. Thay vì tìm cách cứu dân, những kẻ đứng đầu hai dòng họ lại nghe theo lời một gã thầy pháp tà đạo từ phương Bắc đến. Lão ta nói rằng, long mạch của làng đã bị đứt, và cách duy nhất để nối lại long mạch, đem lại sự giàu sang phú quý đời đời cho làng là phải thực hiện nghi lễ ‘Hiến tế trinh nữ’.”
Vũ siết chặt nắm tay, linh cảm về một tội ác kinh hoàng dâng lên trong lòng.
Linh tiếp tục, giọng cô run rẩy vì xúc động:
“Thị Mai là người con gái đẹp nhất làng Mộc năm ấy. Cô ấy hiền lành, nết na, vốn đã được hứa gả cho một chàng trai nhà họ Trần. Nhưng chính người chồng sắp cưới của cô và người đứng đầu họ Lý lúc đó đã lừa cô ra gốc đa vào đêm rằm tháng Bảy. Họ nói rằng ra đó để cầu an cho dân làng. Nhưng khi cô ấy vừa bước tới miếu, họ đã đánh ngất cô, rồi dùng những cái đinh đồng dài mười phân, nung đỏ trên lửa thiêng, đóng vào mười hai huyệt đạo lớn trên cơ thể cô ấy để giam giữ linh hồn không cho đi đầu thai.”
Vũ rùng mình. Anh có thể hình dung ra cảnh tượng hãi hùng đó. Một người con gái vô tội, bị chính những người mình tin tưởng và yêu thương nhất sát hại một cách dã man nhất.
“Họ không chỉ giết cô ấy,” Linh cay đắng nói tiếp, “Họ chôn sống cô ấy ngay dưới bộ rễ của cây đa này. Thầy pháp đã dùng một loại bùa chú gọi là ‘Nhãn Ma Sát Trận’, ép linh hồn Thị Mai phải hòa quyện vào linh khí của cây cổ thụ. Cây đa càng lớn, rễ càng sâu, thì sự oán hận của cô ấy càng bị nén lại, biến thành một thứ năng lượng khổng lồ để bảo vệ long mạch giả, giúp cho các đời trưởng tộc họ Lý và họ Trần giàu nứt đố đổ tường, quyền cao chức trọng. Nhưng Vũ à, oán khí không bao giờ mất đi, nó chỉ tích tụ lại. Một trăm năm qua, Thị Mai đã từ một thiếu nữ đáng thương trở thành Bà Chúa Đa – một oán linh mà ngay cả quỷ thần cũng phải kiêng dè.”
Tiếng gió lúc này bỗng gào thét dữ dội hơn, như thể linh hồn Thị Mai đang lắng nghe và phản hồi lại câu chuyện của Linh. Những chiếc lá đa rụng xuống đất bỗng nhiên chuyển sang màu đỏ rực như thấm máu.
Vũ nhìn xuống đôi bàn tay mình, đôi bàn tay mang dòng máu của kẻ đã tham gia vào tội ác năm xưa. Hèn chi, cha mẹ anh lại muốn dừng nghi lễ này lại. Hèn chi, cả dòng họ Trần lại bị tuyệt diệt, chỉ còn lại mình anh.
“Vậy ra, rễ đa ký sinh trong người Thanh, và sự truy đuổi đối với anh… đều là sự đòi nợ?” Vũ chua chát hỏi.
“Đúng,” Linh gật đầu, “Bà Chúa Đa muốn đòi lại sự tự do và trả mối hận bị đóng đinh một trăm năm. Nhưng Lý Trưởng Lâm không muốn điều đó. Lão ta muốn dùng anh – người mang dòng máu họ Trần và sở hữu Cửu Nhãn – để gia cố lại phong ấn. Cái chết của con chó mực vừa rồi chỉ là một lễ vật khai mạc. Tại Giếng Cổ nhà họ Lý, lão đã chuẩn bị một trận pháp kinh thiên động địa để biến anh thành vật tế mới thay cho Thị Mai. Nếu lão thành công, Thị Mai sẽ mãi mãi bị giam cầm, còn anh sẽ chết trong đau đớn, linh hồn bị rễ đa nuốt chửng.”
Linh tiến lại gần Vũ, cô lấy từ trong hộp gỗ bí mật của ông cụ Tứ ra một sợi chỉ đỏ ngũ sắc, trên đó có đính những hạt dâu tằm nhỏ li ti đã được niệm chú. Cô cẩn thận buộc nó vào cổ tay Vũ, ngay sát nơi chiếc vòng dâu tằm của mẹ anh đã vỡ.
“Anh phải nghe rõ lời cảnh báo của em. Khi bước vào nhà họ Lý, Cửu Nhãn của anh sẽ thấy rất nhiều thứ. Anh sẽ thấy Thị Mai, sẽ thấy những nạn nhân của bà ấy, và có lẽ là cả cha mẹ anh. Nhưng dù thấy gì đi nữa, anh không được để lòng thương cảm hay oán hận làm mờ mắt. Cửu Nhãn là ánh sáng của sự thật, nhưng nó cũng là miếng mồi ngon nhất thu hút tà vật. Nếu tâm anh không định, anh sẽ bị oán khí của Bà Chúa Đa đồng hóa trước khi kịp nhìn thấy Giếng Cổ.”
Vũ nhìn vào mắt Linh, cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay cô truyền sang. Trong bóng tối mênh mông này, Linh như một ngọn đèn nhỏ nhoi nhưng kiên cường, đang cố gắng giữ cho anh không rơi xuống vực thẳm.
“Tại sao em lại giúp anh đến mức này? Chẳng phải dân làng Mộc đều coi anh là kẻ mang lại tai họa sao?”
Linh mỉm cười buồn bã, ánh mắt cô nhìn về phía xa xăm:
“Vì ông nội em đã nói, nợ của đời trước phải trả ở đời này. Và bởi vì… em không muốn thấy thêm một người tốt nào nữa phải trở thành phân bón cho cây đa ấy. Làng Mộc đã nợ Thị Mai quá nhiều, và cũng đã nợ cha mẹ anh một lời xin lỗi.”
Hai người lại tiếp tục bước đi. Càng gần đến dinh cơ nhà họ Lý, không khí càng trở nên đặc quánh và khó thở. Những bụi tre bên đường uốn cong rạp xuống như những cái lưng của người già đang cúi lạy trước một quyền lực tối thượng.
Vũ cảm nhận được sự thay đổi trong cấu trúc không gian xung quanh mình. Nhờ Cửu Nhãn, anh thấy những sợi tơ đen li ti như mạng nhện chằng chịt khắp nơi. Đó chính là oán niệm của Bà Chúa Đa, mỗi sợi tơ đều kết nối trực tiếp với gốc đa mẹ. Chỉ cần một bước chân sai lầm, họ sẽ bị quấn chặt lấy không thể thoát ra.
Đột nhiên, từ phía sau một gốc nhãn cổ thụ, một bóng áo trắng lướt qua nhanh như chớp. Tiếng cười của trẻ con vang lên, lảnh lót nhưng đanh lại như tiếng kim khí chạm vào nhau.
*“Cửu Nhãn khai, máu rơi hoài… Đầu rụng xuống, gốc đa cài…”*
Tiếng đồng dao ma quái vang lên khiến Vũ đứng khựng lại. Anh thấy một đứa trẻ, da dẻ tím tái, đôi mắt chỉ có lòng trắng, đang ngồi trên một cành cây thấp, nhìn họ với nụ cười nham hiểm.
“Đừng nhìn nó!” Linh quát khẽ, tay cô kết ấn, miệng lâm râm quyết chú. “Đó là một ‘Linh Nhi’ do Lý Trưởng Lâm nuôi bằng máu chó mực để canh cổng. Cứ đi thẳng, không được trả lời, không được dừng lại!”
Đứa trẻ kia nhảy xuống đất, nó chạy vòng quanh họ, hơi lạnh từ cơ thể nó tỏa ra khiến những ngọn cỏ dưới chân bị phủ một lớp băng mỏng. Nó cố gắng túm lấy gấu quần của Vũ, nhưng mỗi khi chạm vào vòng chỉ ngũ sắc trên tay Linh, nó lại rú lên một tiếng đau đớn rồi lùi lại.
Dần dần, hiện ra trước mắt họ là bức tường thành cao ngất bằng đá xanh của nhà họ Lý. Phía trên cổng chính, một chiếc gương bát quái cực lớn được treo ngược, phản chiếu ánh trăng trông như một con mắt khổng lồ của một con quái vật đang canh chừng lãnh địa của mình.
Vũ hít một hơi thật sâu. Anh cảm thấy luồng điện từ ấn ký Cửu Nhãn đang chạy dọc sống lưng. Sự thật về cái chết của cha mẹ, về linh hồn bị xiềng xích của Thị Mai, và về âm mưu đen tối của dòng họ Lý… tất cả đang chờ đợi anh ở phía sau cánh cổng kia.
“Linh, em có chắc là muốn vào không?” Vũ hỏi lại một lần cuối. “Bên trong đó không chỉ là ma quỷ, mà là cả một hệ thống tà thuật đã tồn tại trăm năm. Một khi bước qua cánh cổng này, có lẽ chúng ta sẽ không còn đường lùi.”
Linh không trả lời bằng lời nói. Cô nắm chặt lấy tay anh, đôi mắt sáng rực đầy quyết tâm.
Vũ gật đầu. Anh đặt tay lên cánh cổng gỗ lim nặng nề, đen kịt như than. Khi chạm vào gỗ, Cửu Nhãn của anh bỗng lóe lên một tia sáng vàng kim rực rỡ, nhìn xuyên thấu qua lớp gỗ mục: Bên trong không phải là sân gạch, nhà cao cửa rộng, mà là một mê trận của rễ cây đa, chúng bò lổm ngổm khắp nơi như những con trăn khổng lồ đang đói mồi. Và giữa sân, một cái giếng cổ bằng đá rêu phong đang tỏa ra những luồng khói đen đặc, đó chính là miệng của địa ngục.
“Thị Mai đang ở dưới đó…” Vũ thì thầm. “Bà ấy đang chờ anh.”
Cánh cổng rên rỉ rồi từ từ mở ra, phát ra âm thanh khô khốc báo hiệu sự khởi đầu của một đêm đẫm máu. Lời cảnh báo của Lê Linh vẫn còn văng vẳng bên tai Vũ, nhưng bây giờ, anh chỉ có một con đường duy nhất: Đối mặt với bóng tối để tìm lại ánh sáng đã mất từ hai mươi năm trước.
Dưới bóng cây đa cổ, một chương mới của nợ máu và giải thoát bắt đầu mở ra. Một trăm năm oán hận, giờ đây hội tụ vào một cái nhìn duy nhất của Cửu Nhãn.