Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 20: Bóng ma áo đỏ

Cập nhật lúc: 2026-05-30 16:45:32 | Lượt xem: 2

Sương đêm ở làng Mộc không bao giờ mang theo cái sự thanh mát của chốn đồng quê bình lặng, mà nó luôn đọng lại trên da thịt một cảm giác nhờn nhột như mỡ người, lành lạnh và mang theo dư vị của bùn ao rữa mục. Trần Vũ cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt bởi một bàn tay vô hình. Anh và Lê Linh đang dìu Thanh tiến sâu hơn vào khu vườn hoang phía sau dinh cơ nhà họ Lý – nơi vốn là một khu mộ cổ từ thời trước, nay bị cỏ dại và những gốc cây lạ lùng bao phủ.

Càng đi sâu, không gian càng trở nên đặc quánh. Ánh sáng từ chiếc đèn lồng của Linh run rẩy, từng vệt sáng màu lúa chín yếu ớt cố gắng xé toạc màn sương nhưng dường như nó bị bóng tối xung quanh nuốt chửng ngay lập tức. Những rễ đa già cỗi, đen ngòm và gân guốc trồi lên mặt đất, bò lổm ngổm như những con rắn khổng lồ đang say ngủ, chắn ngang lối đi của họ.

“Dừng lại đã,” Vũ thầm thì, giọng anh khản đặc.

Anh đặt Thanh xuống cạnh một phiến đá phủ rêu xanh rì. Máu từ vết thương trên trán Vũ – nơi chứa đựng con mắt thứ chín chưa hoàn thiện – vẫn không ngừng rịn ra. Nó không chảy thành dòng mà cứ thấm qua lớp băng, mang theo một cơn đau buốt tận tủy não. Vũ cảm thấy tầm nhìn của mình bắt đầu phân tách. Một bên là cảnh thực tại tiêu điều, bên kia là những luồng hắc khí cuồn cuộn đang bốc lên từ mặt đất, tụ lại phía trên ngọn cây đa cao vút phía xa kia như một cơn lốc âm u.

Lê Linh vội vã tháo túi gấm bên sườn, lấy ra một ít bột gạo muối cùng với ba nén nhang ngắn. Cô cắm nhang vào khe đá, đôi môi mấp máy đọc những lời chú trấn tâm. Khói nhang thay vì bay thẳng lên trời thì lại tạt xuống đất, bò loằng ngoằng trên những chiếc lá đa khô héo rồi tắt ngấm.

Sắc mặt Linh tái mét. Cô nhìn Vũ, đôi mắt chứa đầy vẻ lo âu: “Vũ, nhang không bén. Đất ở đây đã bị oán khí phong tỏa hoàn toàn. Bà ta… bà ta đang ở rất gần.”

Vũ chưa kịp trả lời thì một cơn gió lốc đột ngột nổi lên. Nó không mang theo hơi ấm của mùa hạ hay cái lạnh của mùa đông, mà là một luồng khí lạnh lẽo thấu xương giống như thể vừa thổi qua một căn hầm chứa xác người. Tiếng lá đa xào xạc trên cao vang lên, ban đầu chỉ là âm thanh của tự nhiên, nhưng dần dần, nó biến tấu thành tiếng cười kẽo kẹt của những bộ xương khô va vào nhau.

“Hee… hee…”

Tiếng cười mỏng manh như tơ, xa xôi nhưng lại vô cùng rõ ràng ngay bên tai.

Vũ cảm thấy chiếc vòng dâu tằm trên cổ tay mình nóng rực lên. Những hạt gỗ dâu vốn đã chuyển sang màu đen kịt giờ đây bắt đầu nứt ra, phát ra những tiếng *lách tách* khô khốc. Đây là điềm báo xấu nhất – vật bảo mệnh đã chạm tới giới hạn chịu đựng.

“Đằng kia!” Linh thét lên, ngón tay run rẩy chỉ về phía một tán đa rủ xuống mặt đất.

Trong màn sương mù xám xịt, một bóng người dần dần hiện rõ. Đó là một người phụ nữ với chiều cao bất thường, đứng bất động như thể được treo vào hư không. Bà ta mặc một bộ áo dài màu đỏ thẫm – cái màu đỏ của máu đã khô lâu ngày, nhợt nhạt và loang lổ những vệt đen rách nát. Tà áo dài bay lất phất trong gió, nhưng kỳ lạ thay, bóng của bà ta dưới đất lại không hề chuyển động.

Mái tóc của bà ta dài đến gót chân, không mượt mà mà khô xơ, rối nùi, trông giống như một mạng lưới rễ đa đen đúa quấn chặt lấy cơ thể. Khi bóng dáng ấy từ từ ngẩng đầu lên, Vũ cảm thấy tim mình như ngừng đập.

Đó là khuôn mặt của Thị Mai, nhưng không còn là người phụ nữ xinh đẹp trong những lời kể xưa cũ. Da mặt bà ta trắng bệch, căng bóng đến mức trông như thể lớp mỡ dưới da đã biến mất hoàn toàn. Hai hố mắt đen ngòm không có nhãn cầu, chỉ có hai dòng huyết lệ chảy xuống ròng ròng, khắc sâu thành hai rãnh đen trên gò má. Miệng bà ta hơi há ra, lộ ra những chiếc răng lởm chởm và một cái lưỡi tím tái đã bị cắt cụt một nửa.

Bà Chúa Đa.

Mỗi bước bà ta di chuyển, những chiếc rễ đa xung quanh lại trồi lên, uốn lượn theo như để lót đường. Những âm thanh rên rỉ bắt đầu phát ra từ dưới lòng đất, như thể hàng ngàn linh hồn bị giam cầm đang cố gắng ngoi lên mặt đất để bái kiến chủ nhân của họ.

“Trần… Vũ…”

Cái tên của anh vang lên không phải bằng tiếng người, mà là một sự rung động kỳ quái tác động thẳng vào trí não. Âm thanh ấy lạnh lẽo, đầy oán hận và mang theo nỗi đau khổ tích tụ suốt một trăm năm.

Vũ nghiến răng, cố đứng vững. Anh kéo Linh ra sau lưng, một tay nắm chặt sợi chỉ ngũ sắc, tay kia ấn lên con mắt Cửu Nhãn đang nhói đau. “Thị Mai… bà chết đã một thế kỷ, oán hận dù sâu cũng đã đến lúc buông tay. Sao còn muốn ám hại những người không liên quan?”

“Không… liên… quan?”

Cái xác áo đỏ bỗng nhiên nghiêng đầu, một tiếng xương cổ gãy *rắc* vang lên khô khốc. Bà ta tiến tới một bước, sương mù xung quanh lập tức hóa thành những dải lụa đỏ quấn chặt lấy không gian.

“Máu của họ Trần các người… mùi vị vẫn thế. Phản bội… tàn ác… và thối rữa.”

Thị Mai giơ bàn tay gầy guộc với những móng tay đen dài ra phía trước. Ngay lập tức, hàng loạt rễ đa từ dưới đất lao vút lên như những ngọn thương, nhắm thẳng vào ngực Vũ. Vũ phản ứng rất nhanh, anh vung cuộn chỉ ngũ sắc ra, tạo thành một tấm lưới chắn trước mặt. Khi rễ đa chạm vào sợi chỉ ngũ sắc đã được tẩm máu gà chọi và bùa chú của Linh, những tia lửa xanh lóe lên, kèm theo tiếng gào thét của quỷ dữ.

Tuy nhiên, sức mạnh của oán hồn áo đỏ quá lớn. Một rễ cây to bằng bắp tay bất thần trồi lên từ phía dưới chân Thanh, quấn lấy cổ anh ta và nhấc bổng lên không trung.

“Thanh!” Linh hét lên, cô tung một nắm gạo muối về phía rễ cây nhưng bóng ma áo đỏ chỉ cần phất nhẹ tà áo, một luồng gió đen lập tức thổi bay tất cả.

Vũ cảm thấy một sự phẫn nộ bùng lên lấn át cả nỗi sợ hãi. Anh biết, nếu cứ phòng thủ thế này, tất cả họ sẽ chết. Anh quay sang Linh, giọng nói kiên định đến đáng sợ: “Linh, dùng Chu Sa bôi lên gáy Thanh, giữ lấy hồn vía nó. Để tôi đối phó với bà ta!”

“Vũ, đừng! Cửu Nhãn sẽ thiêu rụi linh hồn anh mất!” Linh gào lên trong gió.

Nhưng Vũ không còn lựa chọn nào khác. Anh giật phăng lớp gạc trên trán. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng màu tím sẫm xen lẫn huyết quang bùng phát từ vết thương giữa chân mày anh. Con mắt thứ chín không nằm trên bình diện vật chất, nó là một kẽ nứt không gian tỏa ra sát khí của một vị hộ pháp cổ xưa.

Thế giới trước mắt Vũ biến đổi hoàn toàn. Anh không còn thấy màn sương xám nữa, mà thấy toàn bộ hệ thống rễ đa là những mạch máu đen kịt đang hút linh khí từ đất làng Mộc. Và đứng giữa tâm điểm của sự thối nát đó, Thị Mai hiện nguyên hình là một cột khí đen ngùn ngụt, trái tim của bà ta là một hòn đá oán hận rỉ máu.

Cửu Nhãn quét qua đến đâu, không gian ở đó bị đóng băng đến đấy. Thị Mai rú lên một tiếng chói tai, dường như bà ta cũng kinh ngạc trước sức mạnh này. Đôi mắt không tròng của bà ta xoáy sâu vào Vũ, sự kinh ngạc nhanh chóng chuyển sang sự thèm khát điên cuồng.

“Con mắt đó… con mắt của kẻ canh giữ… Hãy đưa nó cho ta! Với nó, ta sẽ phá tan xiềng xích của cây đa này!”

Thị Mai biến mất tại chỗ, hóa thành một luồng khói đỏ lao trực diện về phía Vũ. Vũ không né tránh, anh đứng trụ vững chãi, hai tay kết thành Chu Tước Ấn. Ánh sáng từ Cửu Nhãn tập trung lại thành một tia sáng sắc lẹm bắn ra.

*Uỳnh!*

Một tiếng nổ chấn động nổ ra ngay giữa không gian. Một vòng tròn sóng xung kích đánh dạt cỏ dại xung quanh, làm vỡ tan những phiến đá cổ. Vũ bị hất văng ra xa, lưng va mạnh vào một gốc cây, máu tươi từ miệng phun ra. Thị Mai cũng không khá hơn, tà áo đỏ của bà ta bị đốt cháy loang lổ, cánh tay gầy guộc bốc khói xám xịt.

Nhưng ngay sau đó, oán hồn này lại cười. Tiếng cười lần này nghe như tiếng rít của hàng vạn con côn trùng.

“Vô ích thôi… Cậu nhỏ ạ. Ngươi dùng mạng để đổi lấy sức mạnh, nhưng ngươi không biết rằng… gốc rễ của ta nằm dưới kia. Chừng nào cây đa còn đứng vững, ta là bất tử!”

Từ thân cây đa khổng lồ phía xa, hàng vạn chiếc lá đa bỗng rụng xuống đồng loạt. Chúng không rơi tự do mà lơ lửng trong không trung, xoay tròn rồi lao về phía Vũ như những mảnh dao lam bằng thép.

Vũ loạng choạng đứng dậy, hơi thở đứt quãng. Mỗi lần con mắt Cửu Nhãn nhấp nháy, anh lại thấy hình bóng của cha mẹ mình hiện ra trong đau đớn bên dưới rễ cây. Sự thật mà Thị Mai vừa nói không sai, bà ta được nuôi dưỡng bởi sự sống của cả ngôi làng, bởi những người đã bị hiến tế.

Linh lao đến bên Vũ, cô dùng bàn tay run rẩy đưa cho anh một miếng bùa gỗ mục nát – đó chính là mảnh gỗ từ chiếc hộp của ông Cụ Tứ giao lại. “Vũ, bôi máu của anh vào miếng gỗ này! Đây là gỗ từ tâm cây bồ đề bị sấm sét đánh trúng, nó là khắc tinh duy nhất của rễ đa tà ác này!”

Vũ không chần chừ, anh dùng ngón tay còn đẫm máu từ trán quệt mạnh lên miếng gỗ. Ngay khi máu của kẻ mang huyết mạch họ Trần chạm vào vật thánh, miếng gỗ tỏa ra một hào quang vàng nhạt ấm áp.

Thấy miếng gỗ bồ đề, sắc mặt của Thị Mai lộ rõ vẻ hoảng sợ lần đầu tiên. Bà ta không còn tiến lại gần một cách ngạo mạn nữa mà bắt đầu lùi vào bóng tối, hai bàn tay múa may khiến mặt đất rung chuyển dữ dội.

“Cút đi! Những kẻ mang nợ máu phải ở lại đây! Các ngươi không thoát được đâu!”

Mặt đất dưới chân Vũ bắt đầu sụp lún. Một cái hố đen ngòm hiện ra ngay chỗ họ đứng, toát ra một mùi tử khí nồng nặc. Từ dưới hố, hàng chục cánh tay nhợt nhạt, da thịt bong tróc của những kẻ đã chết vì nghi lễ hiến tế vươn lên, cố gắng níu kéo lấy chân của Vũ, Linh và Thanh.

“Họ đòi nợ… họ đòi mạng đấy!” Tiếng của Thị Mai vang vọng từ khắp bốn phương tám hướng.

Trong cơn hỗn loạn, Vũ nhìn thấy một bóng người áo đỏ khác đang treo lơ lửng ngay phía trên đầu mình. Đó chính là hình ảnh mà anh vẫn luôn thấy trong mơ – người phụ nữ thắt cổ dưới gốc đa. Sợi dây thừng dường như được làm từ rễ đa đang dần dần thắt chặt lại quanh cổ bà ta, và đồng thời, cổ của Vũ cũng bắt đầu hiện lên một lằn tím đen rỉ máu.

Linh thấy Vũ đang tự bóp lấy cổ mình, cô hốt hoảng dùng chuông đồng rung liên hồi: “Vũ! Tỉnh lại! Đó là thuật Chiêu Hồn Đoạt Mệnh! Đừng nhìn vào bà ta!”

Nhưng trí óc Vũ lúc này đang chìm vào một ký ức xa lạ. Anh thấy mình đứng trong một ngôi miếu vào một đêm mưa bão của một trăm năm trước. Một nhóm đàn ông mặc quần áo thô sơ, khuôn mặt hung ác, trong đó có cả một người rất giống ông nội anh và một người giống Lý Trưởng Lâm. Họ đang ép một cô gái trẻ vào chân cây đa. Cô gái ấy kêu khóc thảm thiết, nhưng họ vẫn lạnh lùng dùng những chiếc đinh đồng lớn đóng xuyên qua lòng bàn tay cô, đóng chặt cô vào thân cây cổ thụ.

Máu của cô gái ấy chảy xuống, bị rễ đa khát máu tham lam nuốt trọn. Họ đang làm một nghi lễ trấn yểm tàn độc nhất: dùng linh hồn trinh nữ để “giữ chân” long mạch cho làng. Cô gái ấy chính là Thị Mai.

Nỗi uất ức tột cùng ấy tràn vào tâm trí Vũ như sóng thần. Anh cảm nhận được cái đau của từng mũi đinh, cái lạnh của cơn mưa và sự phản bội của những người mà cô từng coi là lối xóm.

“Giết… giết hết chúng!”

Một giọng nói thì thầm trong đầu Vũ, xúi giục anh buông xuôi để cho bóng tối xâm chiếm. Con mắt Cửu Nhãn trên trán anh bắt đầu chuyển sang màu đỏ rực, một dấu hiệu cho thấy nó đang bị oán khí đồng hóa.

“Vũ! TRẦN VŨ!”

Một cái tát đau điếng vang lên. Linh đã bò sát lại gần, cô không ngại nguy hiểm mà tát mạnh vào mặt anh, tay kia áp miếng gỗ bồ đề vào tim anh. Hơi ấm từ miếng gỗ và tình cảm chân thành trong ánh mắt Linh đã kéo Vũ trở lại từ bờ vực hóa quỷ.

Vũ hít một hơi thật sâu, máu từ Cửu Nhãn chảy dài xuống má như một giọt lệ máu. Anh nhìn về phía Thị Mai, giọng anh giờ đây không còn sự đối kháng gắt gao, mà là một sự bi ai thâm trầm.

“Thị Mai, tôi đã thấy rồi. Tôi thấy nỗi đau của bà. Dòng họ Trần của tôi nợ bà một lời tạ tội… nhưng bà biến cả ngôi làng này thành nghĩa địa không phải là cách để bà siêu thoát. Nếu bà muốn máu, hãy lấy của tôi, nhưng hãy thả người vô tội ra!”

Oán linh áo đỏ ngừng cười. Bà ta lơ lửng trên không, những dải sương đỏ quanh bà ta dao động không ngừng. Có vẻ như lời nói chân thành từ một kẻ mang dòng máu kẻ thù đã tác động đến chút thần trí cuối cùng của bà ta.

Nhưng đúng lúc đó, một âm thanh lạ vang lên từ phía dinh cơ họ Lý. Tiếng trống đồng lạch cạch vang lên từng nhịp nhanh, dồn dập.

*Cắc… tùng… cắc…*

“Hừ, Lý Trưởng Lâm!” Linh nghiến răng. “Lão ta đang dùng trống âm để kích động oán tính của cây đa!”

Ngay lập tức, Thị Mai như bị một lực lượng vô hình điều khiển. Cơ thể bà ta co giật mạnh mẽ, hai hố mắt đen ngòm bỗng nhiên phát ra ánh sáng đỏ rực đầy thú tính. Bà ta rú lên một tiếng vang động trời đất, móng tay vươn dài ra định bóp nát cổ Vũ.

Vũ biết mình không thể chần chừ nữa. Anh dùng hết sức lực cuối cùng, dồn tất cả khí huyết vào miếng gỗ bồ đề rồi ném mạnh nó về phía bóng ma áo đỏ, đồng thời hét lớn một câu chân ngôn mà ông Cụ Tứ đã âm thầm dạy anh trong một giấc chiêm bao trước đó:

“Lục tự đại minh, thanh tịnh trần ai, hỏa hóa oan khiên, cấp cấp như luật lệnh!”

Miếng gỗ bồ đề khi chạm vào bóng áo đỏ bỗng bùng cháy thành một ngọn lửa màu vàng kim tinh khiết. Ngọn lửa này không nóng, nhưng nó đi đến đâu, oán khí tan biến đến đấy. Thị Mai gào thét trong đau đớn, không phải nỗi đau da thịt, mà là sự thanh lọc tột cùng.

Trong khoảnh khắc ngọn lửa bao phủ lấy bà Chúa Đa, màn sương mù bỗng nhiên bị xé toạc một góc, để lộ ra ánh trăng tròn khuyết nhợt nhạt phía trên cao. Một bàn tay đen ngòm từ phía thân cây đa khổng lồ đột nhiên vươn dài ra, tóm lấy tà áo đỏ của Thị Mai rồi kéo xồng xộc bà ta trở lại vào bên trong lòng cây.

“Không… chưa đủ… máu chưa đủ…” Tiếng của Thị Mai nhỏ dần rồi biến mất vào sâu trong lớp rễ già nua.

Mọi thứ xung quanh đột ngột trở nên yên tĩnh đến mức đáng sợ. Không còn tiếng cười, không còn những rễ cây chuyển động. Chỉ còn lại tiếng gió xào xạc của một khu vườn hoang lạnh.

Vũ khuỵu xuống, hai đầu gối chạm đất đầy mệt mỏi. Cửu Nhãn trên trán anh dần khép lại, để lại một vết sẹo dài màu đỏ tím như một dấu ấn không thể xóa nhòa. Máu chảy nhiều khiến tầm nhìn anh mờ đi, đầu óc quay cuồng.

Linh vội vàng chạy lại đỡ lấy anh, khuôn mặt cô đầy vết xước và dính đầy đất cát nhưng ánh mắt vẫn ngời sáng: “Vũ! Anh ổn chứ? Bà ta… bà ta lui rồi.”

Vũ nhìn về phía cây đa xa xa, nơi bóng tối vẫn dày đặc như một hố đen khổng lồ. Anh thầm thì: “Bà ta không tự lui… bà ta bị ‘thứ đó’ kéo về. Linh ạ, cây đa đó không phải là chỗ dựa của bà ta… nó là cái lồng giam của bà ta. Và Lý Trưởng Lâm… lão đang nuôi một thứ gì đó kinh khủng hơn cả oán hồn Thị Mai.”

Linh nhìn theo hướng mắt anh, cô cũng cảm thấy một sự rùng mình lạnh sống lưng. Cô dìu Vũ đứng dậy, một tay đỡ lấy Thanh đang bắt đầu có dấu hiệu hồi tỉnh.

“Dù sao đi nữa, đêm nay chúng ta đã thoát chết. Nhưng bùa của ông nội chỉ còn tác dụng một lần nữa thôi. Vũ, chúng ta phải đến Giếng Cổ ngay. Nếu không trước khi trăng tròn, tất cả mọi người trong làng này sẽ trở thành rễ cây cho nó mất.”

Vũ gật đầu. Anh cảm thấy cái vòng dâu tằm trên cổ tay mình đã vỡ nát hoàn toàn, những hạt gỗ rụng lả tả xuống mặt đất, biến mất trong lớp cỏ héo. Từ bây giờ, anh không còn gì để che chở nữa.

Họ lầm lũi bước đi trong bóng đêm, để lại phía sau bóng ma áo đỏ và những bí mật rợn người dưới bóng cây đa cổ thụ. Gió lại thổi lên, mang theo tiếng khóc nỉ non âm u, báo hiệu rằng cuộc chiến này chỉ mới thực sự bắt đầu. Ở góc tối của ngôi làng, Lý Trưởng Lâm đứng trên ban công cao của dinh cơ, nhìn về phía họ bằng ánh mắt sắc lẹm như của một con diều hâu già. Trên tay lão, một con rối gỗ mặc áo đỏ đang từ từ bị lão bẻ gãy đôi.

“Họ Trần… để xem con mắt đó cứu được mày bao lâu,” Lão cười lạnh, nụ cười biến mất vào đêm đen đặc quánh của làng Mộc.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8