Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 21: Vòng dâu tằm nứt vỡ
Sương mù của vùng Làng Mộc về đêm không giống như sương ở thành phố. Nó không mang theo hơi ẩm dịu dàng của cơn mưa mà lại nồng nặc mùi bùn đất mục nát, mùi nhựa đa chát đắng và một thứ mùi tanh tao lờ lờ của máu cũ. Dưới ánh trăng khuyết xanh xao như mặt người chết, ba bóng người dìu nhau liêu xiêu bước đi trên con đường mòn dẫn vào phía sâu trong làng.
Trần Vũ thấy ngực mình như có một tảng đá ngàn cân đè nặng. Từng nhịp thở của anh đều rít lên đau đớn, mang theo cái lạnh thấu xương của oán khí vừa bủa vây tại Miếu Cô. Lê Linh một tay đỡ anh, một tay túm lấy vạt áo của Thanh – người vẫn còn đang trong cơn mê sảng, hai chân bước đi như kẻ vô hồn, miệng không ngừng lẩm bẩm những âm thanh vô nghĩa.
“Vũ, ráng lên một chút nữa. Sắp tới căn chòi cũ của ông nội em phía sau rặng tre rồi. Nơi đó có trận pháp trấn yểm, lũ quỷ sai của Lý Trưởng Lâm không dám tùy tiện xông vào đâu.”
Giọng của Linh run rẩy, hơi thở cô hóa thành những làn khói trắng đục trong không gian giá buốt. Vũ không trả lời được, anh chỉ khẽ gật đầu. Đầu óc anh lúc này là một mớ hỗn độn của những hình ảnh đứt quãng: Tà áo đỏ của Bà Chúa Đa, gương mặt vặn vẹo của Thanh khi bị rễ cây xâm nhập, và nụ cười thâm độc của lão Lý. Nhưng điều khiến anh bận tâm nhất lúc này chính là cái cảm giác nóng rát lạ lùng phát ra từ cổ tay trái.
Chiếc vòng dâu tằm – di vật cuối cùng của người mẹ quá cố, vật hộ thân mà anh chưa bao giờ tháo ra suốt hai mươi lăm năm qua – đang run rẩy.
Khi cả ba người vào được bên trong căn chòi mái lá ọp ẹp nằm khuất sau bụi tre ngà, Linh nhanh chóng đóng sầm cửa lại, chốt chặt bằng một thanh gỗ có khắc bùa chú lằng nhằng. Cô thắp lên một ngọn đèn dầu lạc. Ánh sáng vàng vọt, tù mù run rẩy tỏa ra, hắt lên vách đất những bóng đen vặn vẹo.
“Để em xem vết thương cho anh.”
Linh vội vàng kéo tay Vũ lại. Cô khựng người khi nhìn thấy cổ tay anh. Lớp vải sơ mi đã bị rách mướp, để lộ ra làn da trắng tái nay bầm tím thành một vòng tròn quanh cổ tay. Và nằm chính giữa vòng bầm đó là chiếc vòng dâu tằm. Những hạt gỗ dâu vốn bóng bẩy, đen nhánh vì được nước thời gian tôi luyện, giờ đây lại mang một màu xám xịt như tro tàn. Trên bề mặt mỗi hạt gỗ xuất hiện những vết nứt li ti, từ đó rỉ ra một thứ nhựa màu đỏ đen khét lẹt.
“Nó… nó cứu anh lúc nãy đúng không?” – Linh thào thào hỏi, đôi mắt thông minh thường ngày giờ tràn đầy lo âu.
Vũ tựa lưng vào cột nhà, ngồi phịch xuống mặt chõng tre. Anh nâng cánh tay mình lên, cảm nhận từng nhịp đập của mạch máu như đang va đập dữ dội với những hạt gỗ.
“Lúc bà ta… lúc Thị Mai đưa đôi bàn tay mục rữa đó định bóp nghẹt hồn phách anh, anh đã nghe thấy một tiếng ‘rắc’ khô khốc.” – Vũ nói, giọng khản đặc – “Chiếc vòng đột ngột nóng ran, nó tỏa ra một đạo hào quang trắng mờ ảo mới đẩy lùi được đám rễ cây đang quấn quanh cổ anh. Nhưng sau đó… anh cảm nhận được nó đang chết dần.”
Phải, chiếc vòng dâu tằm đang “chết”. Trong quan niệm của người làm nghề huyền thuật dân gian, một vật linh hộ thân khi đã đỡ lấy một đòn chí mạng thay cho chủ nhân, nó sẽ tiêu biến linh tính.
Linh vội vàng mở chiếc tráp gỗ nhỏ mang theo bên mình, lấy ra một lọ gốm chứa nước sương sớm pha lẫn bột chu sa. Cô dùng một nhành lá bưởi nhỏ, nhúng vào nước phép rồi cẩn thận vẩy lên chiếc vòng, miệng lầm rầm niệm chú:
“Trần tâm giải kết, u uế tiêu vong. Dâu già hóa mộc, hộ thể cường thân…”
Thế nhưng, trái với mong đợi của Linh, nước phép vừa chạm vào những hạt gỗ dâu tằm liền bốc lên một làn khói đen kịt. Tiếng xèo xèo vang lên như thể nước tạt vào than nóng. Vũ nghiến răng ngăn một tiếng thét đau đớn. Những hạt dâu tằm bắt đầu xoay chuyển trên sợi dây tơ hồng, chúng va vào nhau tạo ra những âm thanh lạch cạch gấp gáp như tiếng răng của người chết đang run cầm cập.
“Không được rồi Vũ ơi!” – Linh hốt hoảng dừng tay, khuôn mặt cô trắng bệch – “Oán khí của Bà Chúa Đa quá mạnh, cộng thêm tà thuật của Lý Trưởng Lâm đã ám vào chiếc vòng này rồi. Nó không còn là vật hộ thân nữa, nó đang trở thành một phong ấn bị rạn nứt.”
“Ý em là sao?”
“Chiếc vòng này không chỉ bảo vệ anh,” Linh nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt cô đầy vẻ đau xót, “nó còn có nhiệm vụ che giấu khí tức của Cửu Nhãn. Khi mẹ anh đưa nó cho anh, bà muốn dùng linh lực của dâu tằm già để trấn áp ấn ký trên trán anh, không cho quỷ thần phát hiện. Giờ đây vòng vỡ, sức mạnh của Cửu Nhãn sẽ bộc phát không kiểm soát. Anh sẽ trở thành một ngọn đèn lồng đỏ giữa đêm đen, thu hút mọi oán hồn trong vòng mười dặm tìm đến xâu xé.”
Vũ bàng hoàng. Anh đưa tay chạm nhẹ vào ấn ký hình con mắt ở giữa trán. Nó nóng hổi, phập phồng như có một con quái vật đang cố gắng cào cấu lớp da thịt để chui ra ngoài. Sự đau đớn từ linh hồn khiến anh đổ mồ hôi hột.
Trong góc tối của căn chòi, Thanh chợt rú lên một tiếng rồi bật dậy. Đôi mắt cậu ta trợn ngược, chỉ toàn lòng trắng. Thanh lao về phía Vũ, bàn tay gầy guộc như những chiếc vuốt của loài chim ưng bám chặt lấy vai anh.
“Trả lại cho tao… trả lại mạng cho tao…”
“Thanh! Tỉnh lại đi!” – Vũ dùng hết sức bình sinh đẩy bạn mình ra, nhưng sức mạnh của Thanh lúc này lớn đến lạ thường.
Dưới lớp áo mỏng của Thanh, những đường rễ đa xanh xám bắt đầu trồi lên, chúng bò ngoằn ngoèo từ xương quai xanh lên đến cổ, như muốn bóp nghẹt thanh quản của cậu ta. Lê Linh nhanh tay rút ra một lá bùa màu vàng, dán mạnh vào trán Thanh.
“Án ma ni bát minh hồng!”
Lá bùa bốc cháy một nửa, Thanh đổ ập xuống như một bao tải gạo, ngất lịm đi. Linh thở dốc, mồ hôi chảy ròng ròng trên thái dương. Cô nhìn Vũ, giọng đầy kiên quyết:
“Vũ, chúng ta không còn nhiều thời gian nữa. Chiếc vòng của anh sắp tan rã rồi. Một khi hạt cuối cùng vỡ nát, Lý Trưởng Lâm sẽ biết chính xác vị trí của chúng ta. Lão sẽ dùng toàn bộ âm binh trong làng để lấy mạng anh. Chúng ta phải tìm cách gắn kết lại những hạt dâu này, dù chỉ là tạm thời.”
“Bằng cách nào?” – Vũ nhìn mười hai hạt dâu tằm, lúc này đã nứt toác hơn phân nửa.
Linh do dự một chút rồi nói nhỏ: “Máu của anh. Anh là con cháu dòng họ Trần, là người có huyết thống của Kẻ Canh Giữ. Chỉ có máu tim của người giữ cửa mới có thể làm dịu đi oán khí bên trong gỗ dâu tằm đã bị nhiễm tà. Nhưng làm vậy… tuổi thọ của anh sẽ bị rút ngắn đi rất nhiều. Cửu Nhãn sẽ ăn mòn sinh lực của anh nhanh hơn.”
Vũ nhìn sang Thanh đang đau đớn trong cơn hôn mê, rồi nhìn vết sẹo đỏ ngầu trên tay mình. Anh mỉm cười cay đắng, nụ cười phảng phất sự mệt mỏi nhưng không hề có chút sợ hãi. Từ ngày đặt chân trở lại làng Mộc này, anh đã biết mình không còn đường lui. Những bí mật đen tối của cha mẹ anh, sự phản bội của họ Lý, và cả nỗi đau của người phụ nữ mang tên Thị Mai kia… tất cả đang chờ anh hóa giải.
“Làm đi, Linh. Anh không sợ mất vài năm tuổi thọ. Anh chỉ sợ mình không còn sống đủ lâu để bắt kẻ thủ ác phải đền tội.”
Linh gật đầu, ngón tay cô run rẩy rút ra một chiếc kim bạc dài. Cô cầm bàn tay trái của Vũ, dùng kim đâm mạnh vào đầu ngón tay giữa – nơi dẫn máu từ tâm thất đi ra. Từng giọt máu đỏ thẫm, mang theo hơi nóng hôi hổi nhỏ xuống những hạt dâu tằm đang rên rỉ.
*Tách. Tách.*
Ngay khi giọt máu đầu tiên chạm vào, hạt gỗ dâu tằm bỗng nhiên im bặt. Màu xám tro của nó bắt đầu bị đẩy lùi bởi một sắc đỏ thắm li ti như những sợi tơ máu. Nhưng cái giá phải trả ngay lập tức hiện rõ. Vũ thấy đầu óc mình như bị nổ tung. Một cơn lốc ký ức từ đâu tràn về, quét qua đại não anh như những nhát dao cắt.
*Anh thấy mẹ mình, bà đang quỳ dưới gốc cây đa cổ thụ, tóc tai rũ rượi, nước mắt chảy thành dòng. Trên tay bà chính là chiếc vòng này. Bà vừa khóc vừa đọc chú văn, dùng chính linh hồn mình để thắt lại sợi dây tơ hồng cho anh. Bà đang cầu xin một thế lực nào đó ẩn sâu trong rễ cây đa: “Xin hãy để con tôi được làm một người bình thường… đừng để nó phải nhìn thấy những gì chúng tôi đã thấy…”*
“Mẹ…” – Vũ thốt lên, giọng nghẹn ngào.
Linh càng lúc càng vội vã, cô không để ý đến biểu hiện của Vũ vì bản thân cô cũng đang phải chống chọi với luồng oán khí toát ra từ căn chòi. Những hạt dâu tằm lúc này đã hút cạn máu của Vũ, chúng bắt đầu phát ra ánh sáng đỏ nhạt, yếu ớt nhưng kiên cường. Tuy nhiên, đến hạt thứ mười một, một tiếng nổ lớn vang lên.
*Đoàng!*
Hạt dâu tằm thứ mười một không chịu hấp thụ máu nữa, nó nứt toác làm đôi rồi vỡ vụn thành những mảnh gỗ sắc nhọn. Một mảnh bay sượt qua má Vũ, để lại một vết cắt rỉ máu.
“Không!” – Linh hét lên – “Sợi dây liên kết bị đứt rồi!”
Chiếc vòng dâu tằm tuột khỏi cổ tay Vũ, rơi xuống sàn đất. Những hạt gỗ còn lại lăn lóc mỗi hướng, sắc đỏ trên chúng nhanh chóng lụi tàn, trả lại một màu đen kịt như gỗ bị cháy rụi.
Vũ nhìn vật hộ thân của mình nằm tan tác dưới đất, lòng anh trống rỗng đến lạ kỳ. Ngay lúc đó, từ phía bên ngoài rặng tre, tiếng quạ kêu lên thảm thiết xé toạc không gian yên tĩnh. Gió bắt đầu rít lên qua những khe hở của vách đất, nghe như tiếng cười gằn của lão già họ Lý.
“Chúng nó tới rồi…” – Linh thầm thì, tay cô nắm chặt thanh gươm gỗ đào vắt ngang lưng – “Bản Mệnh Phù bị chôn ở Giếng Cổ đang gọi bọn chúng. Vũ, anh nghe thấy không?”
Vũ nhắm mắt lại. Không còn chiếc vòng ngăn cản, cảm quan của anh nhạy bén đến mức đáng sợ. Anh không nghe thấy tiếng gió, mà nghe thấy tiếng của hàng ngàn linh hồn đang khóc than dưới lòng đất. Anh không thấy bóng tối, mà thấy những luồng khí đen kịt đang cuồn cuộn đổ về phía căn chòi này từ hướng nhà thờ họ Lý.
Và ở chính giữa vòng xoáy oán khí đó, anh nhìn thấy một đôi mắt. Một đôi mắt đỏ rực như hai hòn than đang cháy dở, lơ lửng phía trên ngọn đa cổ. Đó chính là Nhãn Ma – thực thể tà ác đang trú ngụ trong linh hồn của ngôi làng này.
“Nó đang gọi anh, Linh ạ.” – Vũ đứng dậy, cử chỉ lúc này đã không còn chút gì của một kiến trúc sư thư sinh nữa. Ánh mắt anh lạnh lùng, sắc lẹm.
Lớp tóc sau gáy Vũ đột ngột chuyển sang màu trắng xóa như sương muối, dấu hiệu của việc sinh lực bị rút cạn quá nhanh khi Cửu Nhãn hoàn toàn thức tỉnh mà không có sự che chở.
Linh nhìn mái tóc của anh mà xót xa không nói nên lời. Cô nhặt lấy những mảnh vụn của hạt dâu tằm dưới đất, cẩn thận gói vào một mảnh vải lụa đỏ rồi nhét vào túi áo Vũ.
“Vật này tuy đã hỏng, nhưng nó vẫn mang hơi ấm của mẹ anh. Hãy giữ lấy nó, nó có thể là thứ duy nhất nhắc nhở anh mình còn là một con người khi anh dấn thân vào con đường âm khí này.”
Vũ siết chặt mảnh vải lụa đỏ trong lòng bàn tay. Anh quay lại nhìn Thanh – người bạn nối khố của mình giờ chỉ còn là một xác sống đang chờ đợi cái chết. Rồi anh nhìn Linh, người con gái đã liều mạng bên anh từ đầu đến giờ.
“Linh, em không cần phải theo anh nữa. Lý Trưởng Lâm muốn là mạng của anh, muốn là con mắt này. Em hãy đưa Thanh ra khỏi làng bằng đường sông Vong Hồn ngay đêm nay. Ông nội em sẽ có cách cứu Thanh.”
Linh nhìn anh bằng ánh mắt đầy phẫn nộ, cô nắm lấy cổ áo anh kéo lại:
“Trần Vũ! Anh nghĩ em là hạng người nào? Ông nội em đã dặn, dòng họ Lê giữ đền làng Mộc này nợ người đàn bà họ Trần đó một mạng. Mẹ anh đã hy sinh để cứu cha em năm xưa khỏi hầm hiến tế. Giờ đến lượt em. Anh đừng hòng một mình đi vào cái Giếng Cổ đó!”
Vũ im lặng. Anh cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Linh truyền sang, nó khiến trái tim đang dần băng giá của anh khẽ rung động. Nhưng anh biết, chuyến đi đến Giếng Cổ đêm nay có lẽ là đi không có ngày về.
Bỗng nhiên, một âm thanh vang lên, trầm đục và nặng nề, dội từ phía xa tới.
*Cộc… cộc… cộc…*
Tiếng gậy chống chạm xuống mặt đường đá. Mỗi nhịp gõ như gõ trực tiếp vào ngực của Vũ và Linh. Linh biến sắc, cô vội vàng dập tắt ngọn đèn dầu. Bóng tối bao trùm căn chòi.
Qua khe cửa hở, họ nhìn thấy một hình bóng quen thuộc. Lý Trưởng Lâm. Lão đang đứng ngay giữa rặng tre, phía sau lão là bốn gã thanh niên vạm vỡ của làng, nhưng mắt đứa nào cũng lờ đờ, vô hồn. Điều kinh khủng nhất là trên tay mỗi đứa đều cầm một chiếc xẻng dài, lưỡi xẻng còn dính đầy đất mới đỏ quạch – loại đất chỉ có ở quanh khu vực mộ phần.
“Vũ ơi… Vũ à…” – Giọng của lão Lý ngọt sớt nhưng lạnh lẽo như tiếng rắn bò qua lá khô – “Mẹ mày mất bao nhiêu công sức để làm cái vòng dâu tằm đó cho mày, sao mày không giữ gìn cho cẩn thận? Giờ vòng vỡ rồi, khí tức nồng nặc thế kia, mày muốn trốn cũng trốn không xong đâu con.”
Lão dừng lại, cái đầu già nua hơi nghiêng nghiêng như đang lắng nghe tiếng nhịp tim của họ.
“Tao biết mày đang ở trong đó. Ra đây đi. Đưa cho tao cái vật báu trên trán mày, tao sẽ để cho con bé họ Lê và thằng bạn mày được chết toàn thây. Bằng không, tao sẽ ném tụi nó vào giếng cổ để nuôi rễ đa thêm mười năm nữa. Chọn đi!”
Linh siết chặt thanh gươm gỗ đào, cô định lao ra nhưng Vũ đã giữ tay cô lại. Anh lắc đầu, ra hiệu hãy ở lại chăm sóc Thanh.
“Anh sẽ dẫn dụ bọn họ đi hướng khác. Đợi anh chạy ra được đoạn dốc ven sông, em hãy lập tức đưa Thanh xuống thuyền. Trong tráp của ông nội em có lá bùa ẩn thân, hãy dùng nó.”
“Còn anh?”
“Anh sẽ gặp lại em tại Giếng Cổ. Anh thề.”
Vũ không đợi Linh trả lời. Anh đẩy cửa, bước ra ngoài.
Gió lạnh ùa vào bên trong căn chòi, làm tung bay mái tóc bạc trắng của người thanh niên trẻ. Dưới ánh trăng khuyết, trông Vũ như một thực thể không thuộc về cõi người. Trên cổ tay anh, nơi hạt dâu tằm vừa vỡ nát, mười một vệt đỏ tựa như những dòng máu chưa khô vẫn đang lấp lánh một cách ma mị.
Thấy Vũ xuất hiện, Lý Trưởng Lâm nheo đôi mắt vằn tia máu, cười ha hả:
“Khá lắm! Đúng là khí phách của dòng họ Trần. Có điều, nhìn mái tóc của mày… tao lại thấy tiếc cho mẹ mày. Bà ta đã dùng cả mạng sống để mày được tóc xanh, vậy mà mày lại chọn con đường tóc bạc sớm thế này.”
“Ông không xứng đáng nhắc đến mẹ tôi!” – Vũ gầm lên.
Ngay lập tức, anh lao vụt đi về phía rừng Độc Nhân. Cửu Nhãn trên trán anh đột ngột bừng sáng, một đạo huyết quang đỏ rực bắn thẳng ra, quét qua lũ thanh niên đang đứng chắn đường. Bọn chúng như bị một luồng sức mạnh vô hình đẩy văng, ngã xuống đống lá tre khô.
“Đuổi theo nó! Đừng để nó nhảy xuống giếng!” – Lão Lý hét lên, vẻ mặt trở nên cuồng loạn.
Cuộc rượt đuổi bắt đầu trong bóng đêm dày đặc. Vũ chạy điên cuồng, từng bước chân anh như dẫm trên xương trắng của những người đã khuất. Những hạt dâu tằm nát vụn trong túi áo anh dường như đang cựa quậy, chúng nóng ran như muốn nhắc nhở anh về một lời hứa, một sứ mệnh mà anh chưa hoàn thành.
Hết chương này, bóng tối của Làng Mộc càng thêm đậm đặc, và bí mật dưới bóng cây đa cổ thụ đang dần được bóc trần qua từng mảnh vỡ của niềm tin và định mệnh. Chiếc vòng dâu tằm đã vỡ, lá chắn cuối cùng đã mất, Trần Vũ giờ đây hoàn toàn đơn độc trong cuộc chiến đối mặt với Nhãn Ma – thứ ác quỷ thực sự đang thống trị linh hồn làng Mộc.