Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 32: Ngôi mộ không tên
Chương 32: Ngôi mộ không tên
Bầu trời làng Mộc đêm nay như bị một tấm vải liệm khổng lồ che phủ. Những tia chớp tím tái thỉnh thoảng lại rạch ngang không gian, soi rõ khung cảnh điêu tàn của phủ thờ nhà họ Lý. Tiếng rên rỉ của gió lách qua những kẽ lá đa nghe như tiếng nghiến răng của một bầy quỷ đói.
Trần Vũ đứng bên mép Giếng Ngọc, bàn tay anh vẫn siết chặt lấy thanh Long Vĩ Tiên. Cửu Nhãn ở giữa trán, dù vẫn đang ẩn dưới lớp da thịt, nhưng bắt đầu nhói lên từng nhịp. Nó không chỉ là đau đớn thể xác, mà là một cảm giác bồn chồn, một sự thúc giục âm ỉ từ sâu trong tiềm thức.
“Vũ, anh sao thế?” Linh nhận ra sự khác lạ trên gương mặt xanh xao của anh. Cô bước tới, một tay giữ chặt túi bùa chú, tay kia chạm nhẹ vào vai anh.
Vũ không trả lời ngay. Anh xoay người lại, bỏ mặc miệng giếng đang sủi bọt trắng xóa phía sau. Ánh mắt anh xoáy sâu vào góc khuất nhất của khu vườn phủ họ Lý – nơi những tán đa cổ thụ bị sụp đổ đang tạo thành một mê cung của rễ và gỗ mục.
“Có thứ gì đó… không phải ở dưới giếng.” Vũ khàn giọng nói, bước chân anh lảo đảo nhưng dứt khoát hướng về phía sau vườn. “Cửu Nhãn đang nhìn về hướng kia. Có một nỗi oan ức còn lớn hơn cả những gì chúng ta đã thấy.”
Linh hơi ngập ngừng, cô nhìn sợi chỉ ngũ sắc đang run rẩy trên tay mình. Các nút thắt pháp bảo trên dây chỉ đang xoay vòng một cách hỗn loạn, báo hiệu rằng nguồn oán khí quanh đây đang biến đổi theo một quỹ đạo cực kỳ phức tạp. Tuy nhiên, cô vẫn quyết định tin vào trực giác của Vũ. Cả hai băng qua những đống gạch vụn và những đoạn rễ đa đứt lìa vẫn còn đang rỉ ra thứ nhựa đỏ quánh như máu tâm mạch.
Khu vườn sau của nhà họ Lý vốn dĩ là vùng cấm địa. Cỏ dại ở đây mọc cao quá đầu người, lá sắc như dao cạo. Khi Vũ vung Long Vĩ Tiên gạt đi lớp cây cỏ um tùm, một mùi ẩm mốc, thối rữa và cả mùi hương trầm thoang thoảng từ thuỷ tổ của bóng tối xộc thẳng vào mũi.
Cửu Nhãn đột ngột nhói đau cực độ. Vũ quỵ xuống, một tay ôm lấy trán, tay kia chống xuống mặt đất trơn trượt rêu xanh. Chính lúc này, anh nhận ra bàn tay mình không chạm vào đất đá bình thường.
Anh đang chạm vào rễ cây.
Nhưng đó không phải là một chiếc rễ đơn lẻ. Đó là một hệ thống rễ chằng chịt, to lớn và rắn chắc như những gân máu khổng lồ của một con quái vật ẩn mình dưới lòng đất. Chúng cuộn tròn, thắt chặt lấy một khối vật chất gì đó ở chính giữa.
“Vũ! Nhìn kìa!” Linh thốt lên, giọng cô lạc đi vì kinh hãi.
Bên dưới lớp lá mục và mạng lưới rễ đa nhằng nhịt, một nấm đất nhỏ hiện ra. Gọi là nấm đất thì không chính xác, vì nó đã bị những chiếc rễ đa quấn chặt đến mức biến dạng, trông giống như một quả tim gỗ khổng lồ đang bị bóp nghẹt.
Vũ dùng chút sức lực cuối cùng, gượng dậy và bắt đầu dùng đôi bàn tay trần cào xới lớp lá đa khô khốc. Linh cũng tiến lại hỗ trợ, cô rút ra một chiếc chuông đồng nhỏ – linh vật bảo mạng của ông cụ Tứ. Tiếng chuông vang lên từng nhịp *keng… keng…* thanh tao nhưng lại khiến không gian xung quanh trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ.
Khi lớp lá và bùn đất được gạt ra, một tấm bia đá nhỏ hiện ra. Tấm bia không có tên, không có tuổi, cũng chẳng có lấy một dòng đề tặng của người thân. Nó chỉ là một phiến đá xanh vỡ nát ở một góc, trên mặt bia hằn sâu một ký tự cổ bằng máu khô – một loại chữ trấn yểm mà chỉ những kẻ am tường tà thuật như Lý Trưởng Lâm mới dám sử dụng.
Điều kinh khủng nhất là chiếc rễ chính của cây đa cổ thụ, chiếc rễ già nua và đen đúa nhất, không mọc vòng qua ngôi mộ. Nó đâm xuyên qua chính giữa ngôi mộ nhỏ ấy, như một mũi giáo khổng lồ ghim chặt lấy kẻ nằm dưới sâu lòng đất.
“Đây là… mộ trẻ con.” Linh thầm thì, đôi mắt sáng của cô đong đầy sự xót xa. “Không thể nào… Người ta thường trồng đa để lấy bóng mát, để trấn mạch, nhưng ai lại trồng một cây đa ngay trên thân xác một đứa trẻ? Trừ khi…”
“Trừ khi đứa trẻ này chính là cái dằm trong long mạch.” Vũ cắt lời, hơi thở anh nặng nề. “Bà Chúa Đa – Thị Mai – bị đóng đinh dưới gốc cây để trấn giữ linh khí cho làng. Nhưng ngôi mộ này nằm ở hướng tử của phủ họ Lý. Đây là ‘Nhãn trong Nhãn’, một tầng phong ấn tàn độc hơn.”
Vũ cảm thấy trái tim mình thắt lại. Một ký ức xa lạ, không thuộc về anh, đột ngột xẹt qua tâm trí. Anh thấy một người phụ nữ trẻ đang gào khóc thảm thiết trong một đêm mưa gió bão bùng của một trăm năm trước. Bà ta bị hai người đàn ông họ Trần và họ Lý kéo đi. Trong vòng tay bà ta là một bọc vải nhỏ đỏ ngỏm. Đứa bé không khóc, nó chỉ nhìn trừng trừng vào gốc đa bằng đôi mắt đen láy lạ thường.
“Là con của Thị Mai.” Vũ thốt lên, nước mắt anh vô thức rơi xuống. “Dân làng không chỉ giết Thị Mai. Họ còn lấy đi thứ quý giá nhất của bà ta để làm mồi nhử linh hồn bà không thể thoát ra khỏi gốc đa này. Ngôi mộ không tên này chính là xiềng xích thực sự của Bà Chúa Đa.”
Bỗng nhiên, chiếc vòng dâu tằm trên cổ tay Vũ nóng rực lên. Màu đen của gỗ dâu vốn đã đậm màu nay chuyển sang sắc đỏ tía. Từ bên dưới ngôi mộ, một tiếng động lục cục vang lên. Những chiếc rễ đa đang quấn chặt bỗng nhiên bắt đầu co thắt, như thể chúng cảm nhận được sự xâm nhập của kẻ lạ.
“Cẩn thận!” Linh hét lên, cô tung ra một nắm gạo muối đã được trì chú.
*Rắc! Rắc!*
Mặt đất rung chuyển. Những chiếc rễ đa đen ngòm như những con rắn khổng lồ trồi lên từ dưới mộ, vươn thẳng về phía Vũ. Chúng không muốn giết anh ngay lập tức, mà dường như muốn quấn lấy anh, kéo anh xuống cùng với ngôi mộ không tên kia.
Vũ không lùi bước. Anh cảm thấy một luồng sức mạnh cuồn cuộn chảy từ lòng bàn tay vào thanh Long Vĩ Tiên. Cửu Nhãn trên trán anh đột ngột mở ra một khe hở nhỏ.
Thế giới trong mắt Vũ lập tức thay đổi. Anh không còn thấy rễ cây hay bùn đất. Anh thấy một vầng hào quang xám xịt của tử khí đang bốc lên nghi ngút từ nấm mộ. Và ở trung tâm của làn khói ấy, có một đôi bàn tay nhỏ bé, trắng bệch, đang cố gắng bấu víu vào những sợi rễ cây khô khốc.
“Hết rồi… Tất cả đã kết thúc rồi.” Vũ gầm lên. Anh vung Long Vĩ Tiên, một đạo ánh sáng vàng nhạt từ linh vật chém ngang qua những sợi rễ đang lao tới.
Tiếng rễ cây đứt lìa nghe như tiếng thịt da bị xé rách. Một thứ nhựa lỏng, nóng hổi và có mùi tanh của máu bắn lên mặt Vũ. Linh ở phía sau liên tục lắc chuông đồng, miệng niệm chú: “Thiên địa huyền tông, vạn khí bản căn. Oan có đầu, nợ có chủ, linh hồn nhỏ bé hãy nghe lệnh tôi, tan vào hư không, về nơi cửa Phật!”
Nhưng linh hồn dưới mộ không tan đi. Trái lại, một tiếng thét lanh lảnh, đau đớn vang vọng khắp khu vườn. Tiếng thét ấy làm vỡ tung những ô cửa kính còn sót lại của phủ thờ, khiến những con quạ đêm trên cành đa bay loạn xạ.
Ngôi mộ bắt đầu nứt ra. Những mảnh đá xanh bị áp lực từ bên dưới đẩy văng lên không trung. Từ kẽ nứt ấy, một luồng oán khí màu đỏ máu phun trào, tạo thành hình bóng của một đứa trẻ không có mặt. Nó chỉ là một khối bóng tối với những sợi rễ cây xuyên qua tay chân, trông đau đớn vô cùng.
Linh sững sờ: “Nghi lễ ‘Mộc Hài Trấn Quỷ’… Họ đã dùng linh hồn đứa trẻ để làm lõi cho cây đa. Vũ, nếu chúng ta không phá bỏ ngôi mộ này, oán linh của đứa bé sẽ biến cây đa này sống lại một lần nữa bằng cách chiếm đoạt cơ thể của Thanh!”
Vũ nhìn về phía ngôi miếu xa xa, nơi Thanh đang nằm thoi thóp. Anh hiểu ra tất cả. Lý Trưởng Lâm dù đã chết, nhưng cái bẫy lão để lại vẫn đang vận hành. Lão không muốn xây khu nghỉ dưỡng tâm linh, lão muốn dùng sự sụp đổ của cây đa để kích hoạt ngôi mộ này, dùng linh hồn đứa trẻ chiếm xác một người trẻ khỏe mạnh trong làng để tạo ra một con quỷ thực sự có thể đi lại dưới ánh mặt trời.
“Phải mở ngôi mộ ra!” Vũ quyết định.
“Anh điên sao? Oán khí sẽ nuốt chửng anh mất!” Linh can ngăn, tay cô run rẩy giữ chặt lấy tay áo anh.
“Nếu không mở, nó sẽ nuốt chửng cả ngôi làng. Dòng họ Trần của tôi đã gây ra chuyện này, giờ tôi phải là người kết thúc nó.”
Vũ quỳ xuống trước ngôi mộ. Anh không dùng vũ khí nữa. Anh đặt cả hai bàn tay lên bia đá nứt vỡ, truyền linh lực từ Cửu Nhãn trực tiếp xuống dưới sâu lòng đất. Vòng dâu tằm trên cổ tay anh nứt ra từng mảnh nhỏ, rơi xuống bùn. Sự bảo vệ cuối cùng đã mất, giờ đây anh đối mặt với oán linh bằng chính linh hồn của mình.
Cái lạnh thấu xương lan tỏa từ đôi tay lên đến tận đại não. Vũ thấy mình đứng giữa một khoảng không mênh mông, sương mù dày đặc. Trước mặt anh, một đứa trẻ đang ngồi bó gối dưới gốc cây khô.
“Về thôi bé con… Mẹ cháu đang đợi ở phía bên kia.” Vũ nhẹ nhàng nói, dù hơi thở của anh đã hóa thành làn khói trắng vì quá lạnh.
Đứa trẻ từ từ ngẩng đầu lên. Nó không có mắt mũi, nhưng Vũ cảm nhận được một cái nhìn khao khát tình thương vô hạn. Nó đưa bàn tay nhỏ bé về phía anh. Khi bàn tay hai người chạm vào nhau, một luồng điện xẹt qua, những mảnh ký ức về cái chết đau đớn của đứa trẻ ùa vào tâm trí Vũ khiến anh đau đớn đến mức muốn nổ tung.
Hóa ra, cha mẹ Vũ 20 năm trước không chỉ mất tích. Họ đã phát hiện ra ngôi mộ này và cố gắng giải trừ nó. Cha anh đã dùng chính máu của mình để bao phủ nấm mộ, cố gắng làm dịu oán khí. Mẹ anh đã để lại chiếc vòng dâu tằm như một lời hứa sẽ quay lại cứu đứa bé. Nhưng họ đã bị Lý Trưởng Lâm hãm hại trước khi kịp hoàn thành tâm nguyện.
“Bố… Mẹ…” Vũ thầm thì.
Dưới sự tác động của linh lực và tấm lòng thuần khiết của Vũ, oán khí màu đỏ dần chuyển sang màu trắng đục. Những chiếc rễ đa đang ghim chặt lấy nấm mộ bỗng chốc khô héo, mủn nát rồi biến thành tro bụi.
Ngôi mộ nhỏ nổ tung một tiếng trầm đục.
Sương mù dần tan biến. Khi Vũ mở mắt ra, anh thấy mình vẫn đang quỳ giữa đống đổ nát của phủ họ Lý. Trước mặt anh, ngôi mộ đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một hố sâu chứa đầy bùn nước. Ở đáy hố, lộ ra một thứ ánh sáng lấp lánh như ngọc lục bảo.
“Mắt của Đất!” Linh thốt lên, cô vội vã chạy lại.
Dưới đáy ngôi mộ, giữa những mẩu xương trắng đã hóa thạch của đứa bé, là một viên đá hình con mắt, trong suốt và thuần khiết. Đây chính là thứ cốt lõi mà cây đa đã hấp thụ suốt trăm năm, cũng là thứ có thể cứu lấy Thanh và xóa tan oán khí của làng Mộc.
Vũ đưa tay nhặt viên đá lên. Ngay khi viên đá chạm vào tay anh, những sợi tóc bạc trên đầu anh càng trở nên trắng xóa hơn, gương mặt anh già đi trông thấy vì tổn hao tuổi thọ. Nhưng đổi lại, Cửu Nhãn trên trán anh dần đóng lại, để lại một vết sẹo nhỏ hình con mắt bí ẩn.
Trời tạnh mưa đột ngột.
Trong không gian yên tĩnh đến lạ kỳ ấy, Vũ nghe thấy một tiếng cười trẻ thơ trong trẻo thoảng qua bên tai. Anh nhìn sang Linh, cô cũng đang mỉm cười, dù mắt vẫn còn hoen lệ.
“Chúng ta tìm thấy rồi.” Linh nói, giọng nhẹ nhàng như hơi thở.
Vũ gật đầu, nhưng ánh mắt anh lại nhìn về phía Giếng Ngọc. “Mắt của Đất” đã có trong tay, nhưng hành trình xuống giếng để tìm lại xác cha mẹ anh mới thực sự là bước chân vào tử địa. Anh biết, linh hồn đứa bé đã được giải thoát, nhưng bí mật dưới bóng cây đa cổ vẫn còn những tầng sâu mà anh chưa thể thấu hết.
Anh nhìn vào viên đá trong lòng bàn tay, thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình – một kẻ mang dòng máu kẻ gây tội nhưng lại đang mang trên vai sứ mệnh của một người cứu chuộc.
Phía sau họ, gốc đa cổ thụ chỉ còn là một khối đen xì, khô héo. Không còn tiếng lá xào xạc, không còn tiếng khóc oán than. Chỉ có gió đêm thốc qua khu vườn hoang, mang theo hơi thở của một sự khởi đầu mới đầy đau thương nhưng cũng đầy hy vọng.
“Đi thôi Vũ, Thanh không đợi được lâu nữa đâu.” Linh nhắc nhở.
Vũ đứng dậy, thu cất “Mắt của Đất” vào lòng áo. Anh không nhìn lại ngôi mộ không tên ấy lần nào nữa. Anh biết, từ nay về sau, dưới bóng cây đa cổ, sẽ không còn đứa trẻ nào phải chịu cảnh bị đóng đinh bởi những tham vọng đen tối của con người.
Bước chân của hai người trẻ tuổi lại hướng về phía Giếng Ngọc, nơi bí mật cuối cùng của làng Mộc đang đợi được phơi bày dưới ánh trăng vừa mới ló ra khỏi những đám mây đen kịt. Hành trình này vẫn còn dài, và cái giá phải trả có thể còn lớn hơn cả tuổi thọ mà anh vừa đánh đổi. Nhưng Vũ không sợ, vì lần đầu tiên sau 20 năm, anh cảm thấy linh hồn mình thực sự được bình yên.