Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 34: Cơn sốt của Thanh

Cập nhật lúc: 2026-05-30 17:02:08 | Lượt xem: 2

Bóng tối bao trùm lấy làng Mộc, một thứ bóng tối đặc quánh và lạnh lẽo, mang theo mùi của bùn lầy bốc lên từ lòng sông Vong Hồn. Gió rít qua kẽ lá, tiếng tán đa cổ thụ ở đằng xa xào xạc nghe như tiếng nghiến răng của một thực thể khổng lồ đang thức tỉnh.

Trần Vũ vừa dìu Thanh, vừa cố gượng dậy sau trận kịch chiến ở nhà kho họ Lý. Sức lực của anh gần như cạn kiệt, mỗi bước chân đều nặng nề như đeo chì, còn linh lực của “Cửu Nhãn” vẫn đang âm ỉ thiêu đốt từ sâu bên trong nhãn cầu, khiến đầu óc anh đau nhức như có hàng ngàn mũi kim châm vào. Nhưng nỗi lo lớn nhất của Vũ lúc này không phải là sự suy kiệt của bản thân, mà là người bạn nối khố đang rũ rượi trên vai anh.

Thanh bắt đầu phát sốt.

Ban đầu, chỉ là những tiếng lầm bầm vô nghĩa và hơi thở nóng rực phả vào cổ Vũ. Nhưng chỉ trong một đoạn đường ngắn hướng về phía Giếng Ngọc, tình trạng của Thanh chuyển biến xấu đi một cách kinh khủng.

– Vũ… lạnh quá… trong người tôi… như có ai đang cào xé… – Giọng Thanh khản đặc, yếu ớt như một ngọn đèn trước gió.

Vũ khựng lại, đỡ Thanh ngồi xuống cạnh một bức tường đá cũ rêu phong. Linh vội vã tháo chiếc khăn tay, thấm chút nước từ bình tông còn lại, định lau mặt cho Thanh nhưng rồi cô bỗng giật nảy mình, đánh rơi chiếc khăn xuống đất.

– Vũ! Nhìn kìa! – Linh thốt lên, giọng lạc đi vì kinh hãi.

Dưới ánh trăng mờ đục và ánh sáng leo lắt từ chiếc đèn pin sắp hết pin, Vũ nhìn thấy một cảnh tượng khiến da gà anh nổi rần rần. Cơn sốt của Thanh không giống bất kỳ một loại bệnh lý nào của con người. Mồ hôi vã ra trên trán anh ta không có màu trong suốt, mà lại có màu xanh đen sền sệt, đặc quánh như nhựa cây đa.

Đáng sợ hơn, ngay dưới lớp da cổ và đôi bàn tay đang run rẩy của Thanh, những mảng màu xám xịt bắt đầu nổi lên. Chúng không phải là vết bầm tím, mà là những lớp vảy cứng, ráp, sắp xếp lớp lang hệt như lớp vỏ xù xì của cây đa cổ thụ trăm tuổi. Những cái vảy này mọc ra từ chính trong máu thịt, đẩy bật lớp biểu bì mỏng manh khiến máu tươi ứa ra quanh rìa, nhưng ngay sau đó, máu cũng bị đông cứng lại bởi thứ nhựa cây quái dị kia.

Vũ vội vàng giật phăng những hàng cúc áo trên người Thanh. Cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến anh chết lặng. Toàn bộ vùng ngực và bụng của Thanh giờ đây đã không còn phẳng phiu. Những đường gân xanh xao trước kia giờ sưng phồng lên, bò lổm ngổm dưới da như những con giun đất khổng lồ, và tại những điểm nút của chúng, rễ cây bắt đầu đâm xuyên qua da thịt để lộ ra những mấu gỗ nhọn hoắt.

– Trời ơi… đây là… – Linh đưa tay che miệng, đôi mắt rớm lệ – Rễ đa đã chiếm quyền kiểm soát hoàn toàn huyết mạch của anh ấy rồi. Anh Thanh không còn chỉ là vật chứa nữa, anh ấy đang… đang biến thành một phần của cái cây đó!

Cơn sốt của Thanh lên đến đỉnh điểm. Anh bắt đầu co giật dữ dội, đôi mắt trợn ngược chỉ còn lại lòng trắng. Mỗi khi Thanh gồng người lên, Vũ có thể nghe rõ tiếng xương cốt bên trong cơ thể bạn mình phát ra những tiếng “răng rắc” khô khốc, giống như tiếng gỗ mục bị bẻ gãy. Dường như cấu trúc xương của con người đang bị bẻ lái để tạo thành hình dáng của các nhánh cây.

– Thanh! Thanh tỉnh lại đi! Đừng bỏ cuộc! – Vũ gầm lên, bàn tay tóc bạc của anh nắm chặt lấy bả vai của bạn, cố truyền một chút hơi ấm nhưng phản hồi lại chỉ là sự lạnh lẽo như gỗ đá.

Vũ nhắm mắt lại, ép mình phải vận dụng Cửu Nhãn. Cảm giác đau đớn ngay lập tức truyền về não bộ, nhưng trong tầm nhìn tâm linh, anh thấy rõ một mạng lưới oán khí màu đen kịt đang tỏa ra từ gốc đa cổ thụ ở phía xa, nối liền bằng một sợi dây vô hình đến tận trái tim của Thanh.

Trái tim ấy đang đập một cách khó nhọc. Xung quanh nó, những sợi rễ nhỏ như tơ hồng quấn chặt, đâm sâu vào các tâm thất, liên tục rút đi sinh khí và máu huyết của Thanh để gửi ngược về phía cây đa. Mỗi khi cây đa ở đằng kia rùng mình vì oán khí, Thanh lại đau đớn quằn quại.

Thanh bất chợt chộp lấy cổ áo Vũ, sức mạnh lúc này của anh ta lớn một cách bất thường. Anh ta kéo Vũ lại gần, đôi môi rách nát vì vảy gỗ lắp bắp:

– Vũ… chạy đi… Bà ấy… Bà ấy đang ở đây… Bà ấy đói… Bà ấy cần máu họ Trần…

– Bà Chúa Đa sao? Bà ấy đang điều khiển cậu? – Vũ gạn hỏi.

Nhưng Thanh không còn là Thanh nữa. Ánh mắt anh bỗng dưng chuyển sang màu đỏ rực của máu, khuôn mặt biến dạng vì đau đớn đột ngột giãn ra, trở nên thanh thản một cách kỳ quái. Anh ta nhìn vào khoảng không sau lưng Vũ, rồi cười một nụ cười rợn người, âm thanh phát ra không còn là giọng nam trầm của Thanh mà là tiếng nỉ non của nhiều người trộn lẫn vào nhau.

– Trăm năm… chờ đợi một giọt máu tinh ranh… Đất làng này mặn quá, vì máu đã thấm quá nhiều… Cây này già quá, vì xương người đã chất thành núi…

Linh vội vàng lấy từ trong túi áo ra một chiếc phù Bản Mệnh mà Cụ Tứ đã giao, dán mạnh lên trán Thanh:

– Tà ma cút đi! Linh hồn của người làng Mộc không phải chỗ cho ngươi trú ngụ!

Lá phù vừa chạm vào trán Thanh liền bốc cháy dữ dội bằng một ngọn lửa màu xanh lục. Thanh rú lên một tiếng thảm thiết rồi đổ sụp xuống đất, mê man bất tỉnh. Cơn sốt vẫn không hề giảm, trái lại, những lớp vảy gỗ bắt đầu lan lên đến tận mang tai, khiến một bên mặt của anh trông như thể được điêu khắc từ một thân cây mục.

Vũ run rẩy chạm vào lớp vảy trên má Thanh. Nó khô khốc và chứa đầy âm khí. Anh biết, thời gian của Thanh không còn nhiều. Nếu không tìm được cách hóa giải ngay tại Giếng Ngọc, Thanh sẽ vĩnh viễn biến thành một cái cây sống, bị giam cầm trong thân xác bằng gỗ cho đến tận đời đời kiếp kiếp, linh hồn sẽ bị bà Chúa Đa nghiền nát để nuôi dưỡng tà thuật.

– Linh, em còn cách nào không? Bản Mệnh Phù cũng không ngăn được sao? – Vũ hỏi, giọng anh đã có phần tuyệt vọng.

Linh lau vệt mồ hôi trên trán, bàn tay cô run lên khi cầm cuốn sổ tội ác của họ Lý:

– Vũ, cơn sốt này là “Huyết Hỏa Phù thân”. Lý Trưởng Lâm đã sử dụng máu của người dân làng để nuôi cây đa từ rất lâu rồi. Anh Thanh bị ký sinh từ khi còn nhỏ, chỉ là bây giờ khi nghi lễ bắt đầu, cây đa cần nhiều năng lượng hơn, nó đang rút cạn vật chứa. Bản Mệnh Phù chỉ là biện pháp tạm thời để bảo vệ linh thức cho anh ấy không bị bóng tối nuốt mất, nhưng về mặt thể xác… em e rằng nếu không đóng được cổng long mạch dưới Giếng Ngọc, anh Thanh sẽ hóa mộc hoàn toàn trong vòng nửa canh giờ nữa.

Vũ nhìn lên bầu trời. Trăng tròn đã lên đến đỉnh, màu đỏ của mưa máu lúc trước đã tan đi nhưng lại để lại một màn sương tím mờ mờ cực kỳ bất tường.

– Chúng ta không thể mang anh ấy đi tiếp theo kiểu này. – Vũ nói đoạn cởi chiếc áo khoác của mình, quấn chặt lấy người Thanh như để ngăn không cho các rễ cây phát triển thêm nữa – Anh sẽ dùng linh lực của Cửu Nhãn để tạm thời đóng kín các luân xa của Thanh. Nó sẽ khiến anh tổn thọ, nhưng không còn cách nào khác.

– Anh điên rồi sao? – Linh hét lên – Tóc anh đã bạc rồi, nếu anh dùng Cửu Nhãn thêm nữa, anh sẽ chết trước khi gặp được Lý Trưởng Lâm!

– Anh không thể để Thanh chết. – Vũ nhìn Linh, ánh mắt kiên định đến mức khiến cô lặng đi – Tổ tiên họ Trần chúng anh đã gây ra nợ máu này. Thanh là bạn anh, anh ta là người vô tội. Nếu một mạng của anh đổi lại được mạng của Thanh và sự giải thoát cho Thị Mai, anh chấp nhận.

Vũ đặt tay lên ngực Thanh. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của hư vô bắt đầu bò lên từ gáy. Một tiếng thét gào im lặng bùng phát trong đầu anh khi nhãn cầu Cửu Nhãn rục rịch. Anh tập trung toàn bộ tinh thần, điều khiển một dòng chảy ấm áp từ trái tim mình, luồn lách qua cánh tay, rồi truyền vào cơ thể Thanh.

Đó không phải là pháp lực bình thường, mà là chân khí huyết mạch của họ Trần – những người từng canh giữ cái cây này.

Khi máu họ Trần xâm nhập vào cơ thể đang hóa gỗ của Thanh, những lớp rễ đa lập tức phản ứng. Chúng quặn lên, xù ra những gai nhọn đâm vào bàn tay Vũ. Đau đớn thấu xương tủy khiến Vũ quỵ xuống, nhưng anh vẫn không buông tay. Một luồng hào quang màu bạc mờ ảo từ bàn tay Vũ dần bao phủ lấy cơ thể Thanh, ép những vảy gỗ lặn xuống, làm chậm lại quá trình hóa mộc.

Nhưng cái giá phải trả là ngay tức khắc. Vũ cảm thấy một mảng tóc nữa của mình trở nên trắng xóa dưới ánh trăng. Hơi thở anh trở nên dồn dập, lồng ngực đau thắt lại.

– Được rồi… tạm thời… tạm thời ổn rồi… – Vũ nói một cách khó nhọc.

Thanh giờ đây đã lịm đi, cơn co giật dừng lại, hơi thở dù yếu ớt nhưng đã trở nên đều đặn hơn. Lớp vảy gỗ trên mặt đã mờ đi, chỉ còn lại những đường vân sẫm màu.

– Chúng ta phải đi. – Vũ đứng dậy, loạng choạng.

Linh tiến tới đỡ lấy anh, khuôn mặt cô đầy vẻ đau đớn:

– Anh đừng gắng gượng quá. Lý Trưởng Lâm đang chờ ở đó. Lão có cả làng trong tay, có cả sự hậu thuẫn của tà thần dưới giếng. Anh như thế này thì làm sao đối đầu nổi?

Vũ nhìn về phía ngôi miếu xa xa, nơi bóng cây đa cổ thụ đang vươn rộng như một bàn tay tử thần muốn ôm trọn cả bầu trời.

– Lý Trưởng Lâm nghĩ lão đã thắng. Lão nghĩ dòng máu họ Trần đã cạn kiệt và sự tham lam sẽ dẫn đường cho lão tới bất tử. Nhưng lão quên mất rằng, cây đa này không chỉ lớn lên bằng oán hận của Thị Mai, mà còn lớn lên bằng sự bao che tội ác của làng Mộc. Hôm nay, anh sẽ kết thúc tất cả.

Họ tiếp tục tiến bước. Trên con đường làng u tịch, những bóng đen mờ ảo bắt đầu xuất hiện. Đó là những người dân làng Mộc. Họ đứng dọc hai bên đường, lặng lẽ như những pho tượng. Đôi mắt họ trống rỗng, vô hồn, giống hệt như Thanh lúc nãy. Họ đang mộng du. Tất cả đều đang hướng về phía cây đa, bước đi trong vô thức theo tiếng gọi của rễ cây đang rung động dưới lòng đất.

Không khí lúc này sặc mùi đất ẩm và nhựa đa hăng hắc. Những chiếc lá đa đỏ như máu rụng xuống mặt đất, bị những bàn chân vô hồn giẫm lên nghe sột soạt. Càng đến gần khu vực Giếng Ngọc, không khí càng trở nên đặc quánh, như thể họ đang đi dưới đáy một hồ nước oán khí sâu thẳm.

Tiếng chuông từ ngôi miếu cổ bỗng vang lên một hồi dài, âm thanh trầm đục nhưng vang xa, xé tan bầu không khí tĩnh mịch. Đó không phải là tiếng chuông cầu an, mà là tiếng chuông báo tử.

– Nghi lễ bắt đầu rồi! – Linh hốt hoảng nói – Tiếng chuông Trấn Hồn đang bị đánh ngược. Họ đang mở phong ấn Giếng Ngọc!

Họ chạy nhanh nhất có thể. Vũ cảm nhận được từng thớ thịt trong cơ thể mình đang run rẩy phản kháng. Thanh vẫn nặng trĩu trên vai, mỗi bước đi là một lần rễ cây bên dưới lòng đất cuộn lên dưới gan bàn chân anh như muốn níu giữ.

Và rồi, cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt khi họ chạm đến cổng phủ nhà họ Lý.

Khuôn viên phủ họ Lý nằm sát cạnh Giếng Ngọc và gốc đa cổ thụ giờ đây biến thành một đại trận pháp kinh hoàng. Hàng trăm người dân làng đang quỳ sụp dưới đất, đầu họ chạm xuống rễ đa, miệng lầm rầm những bài đồng dao bị biến tấu thành thần chú gọi hồn.

Ở giữa sân, trên một đài cao được dựng bằng những khúc gỗ đa mục nát, Lý Trưởng Lâm đứng đó trong bộ trang phục pháp sư màu đen thẫm, tay cầm chiếc gậy gỗ được khảm bằng răng và xương người. Phía sau lão, cái cây đa khổng lồ dường như đang to phình ra, tán lá của nó không còn xanh mà chuyển sang màu đỏ sậm rực rỡ dưới ánh trăng.

Bà Chúa Đa hiện hình. Không phải một ảo ảnh xa vời nữa, mà là một thực thể rõ ràng. Thị Mai treo lơ lửng giữa những sợi rễ rủ xuống từ trên cao, mái tóc dài hàng mét quấn chặt lấy thân cây như những sợi xích. Đôi mắt bà ta không còn là hố sâu tối tăm, mà phát ra thứ ánh sáng xanh le lói, hận thù và bi thương tột cùng.

Dưới chân đài hiến tế là Giếng Ngọc – cái miệng giếng cổ xưa mà Vũ hằng ám ảnh. Từ lòng giếng, một thứ chất lỏng màu đen như mực đang dâng trào, tràn ra ngoài và bò đi khắp sân như những xúc tu của một con quái vật.

Lý Trưởng Lâm quay đầu lại khi thấy sự xuất hiện của Vũ. Một nụ cười tàn độc nở trên gương mặt nhăn nheo của lão:

– Trần Vũ, mày cuối cùng cũng đến. Ta đã lo mày sẽ chết gục trên đường vì sức lực mọn của dòng họ suy tàn ấy. Nhìn xem bạn mày đi, nó đã sắp thành phân bón tốt nhất cho cây thần rồi.

– Lão già khốn kiếp! Thả người dân ra! Thả linh hồn bà Mai ra! – Vũ hét lớn, đặt Thanh xuống bên cạnh Linh, anh bước lên phía trước, Cửu Nhãn mở to hoàn toàn, ánh sáng bạc chiếu thẳng vào Lý Trưởng Lâm.

Lão Lý cười hô hố, tiếng cười vang động cả khu rừng:

– Thả sao? Mày không hiểu sao? Chính cái làng này đã chọn sự giàu sang từ xác chết. Chính bà ta đã chọn việc trả thù này. Ta chỉ là người đứng giữa để hưởng thành quả thôi. Nhìn đi, long mạch sắp mở rồi, ta sẽ có được bí mật của sự bất tử dưới Giếng Ngọc!

Ngay khi lão dứt lời, Thanh bỗng dưng tỉnh dậy. Nhưng sự tỉnh lại này còn đáng sợ hơn cả lúc anh ta hôn mê. Thanh đứng dậy bằng những động tác cứng nhắc như một con rối gỗ. Những rễ đa dưới đất vươn lên, quấn chặt lấy chân anh ta rồi kéo Thanh về phía miệng giếng.

– Thanh! – Vũ lao tới định ngăn lại nhưng một bức tường oán khí đen đặc đẩy văng anh ra ngoài.

Linh nhìn thấy dưới da Thanh, những vảy gỗ bắt đầu rung lên. Thanh quay lại nhìn Vũ, lần này là ánh mắt của người bạn thân, tràn đầy nước mắt và sự tuyệt vọng:

– Vũ… không cứu được tôi đâu… Bà ấy nói… tôi là chìa khóa… Cố lên bạn tôi… Đừng để lão già đó… đạt được… mục đích…

Nói rồi, Thanh gieo mình xuống lòng giếng đang sôi sục chất lỏng màu đen.

– KHÔNG! – Tiếng gào thét của Vũ xé nát màn đêm.

Cùng lúc đó, mặt đất rung chuyển dữ dội. Cây đa cổ thụ như được tiếp thêm một nguồn sinh lực khổng lồ, nó bắt đầu rên rỉ, tán lá mở rộng đến vô tận che lấp cả ánh trăng. Cơn sốt của Thanh lúc trước chỉ là màn dạo đầu. Giờ đây, máu thịt của anh đã chính thức hòa làm một với cội nguồn oán khí dưới Giếng Ngọc.

Mưa máu lại bắt đầu rơi. Lần này không phải từ trên trời, mà là từ những chiếc lá đa. Những giọt máu nóng hổi, tanh nồng, xối xả rơi xuống như khóc cho một linh hồn vô tội vừa bị nghiền nát.

Trần Vũ đứng đó, giữa trận mưa máu, tóc trắng bay trong gió. Đôi mắt Cửu Nhãn của anh chuyển từ màu bạc sang một màu trắng xóa hoàn toàn, mất đi con ngươi. Anh cảm nhận được nỗi đau của Thanh, cảm nhận được tiếng khóc của Thị Mai và cả tội ác hàng trăm năm đang đè nặng lên vai mình.

Sức mạnh trong anh bắt đầu bộc phát, không phải để bảo vệ, mà là để hủy diệt. Hủy diệt cái cây này, hủy diệt ngôi làng mục nát này và hủy diệt kẻ đang đứng cười ngạo nghễ trên kia.

Bí mật cuối cùng của Giếng Ngọc sắp được phơi bày, và cái giá phải trả không chỉ là tuổi thọ, mà là sự tồn vong của toàn bộ làng Mộc dưới bóng cây đa cổ thụ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8