Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 36: Chiếc gương bát quái ngược
**CHƯƠNG 36: CHIẾC GƯƠNG BÁT QUÁI NGƯỢC**
Không khí ở làng Mộc sau trận “mưa máu” dường như đã bị vắt cạn sự sống. Những con đường đất đỏ sũng nước không hề khô đi, trái lại, chúng chuyển sang một màu nâu xỉn, bốc lên mùi ngai ngái của xác thực vật thối rữa và một chút tanh nồng lẩn khuất trong từng cơn gió. Sương mù không tan mà ngày càng đặc lại, quấn quýt lấy chân người như những xúc tu lạnh lẽo từ lòng đất trồi lên.
Trần Vũ bước đi một cách nặng nề. Cơn đau từ bên trong lồng ngực không còn dữ dội như lúc đầu nhưng nó âm ỉ, mỗi nhịp tim đập đều kèm theo một cảm giác nhói buốt, như thể có hàng ngàn chiếc kim tẩm phèn chua đang đâm xuyên qua huyết quản. Những đường gân đen vẫn hiện rõ dưới lớp da trắng nhợt của anh, len lỏi từ vai hướng về tim – một bản đồ chết chóc đang dần được hoàn thiện.
Lê Linh đi bên cạnh, bàn tay nhỏ nhắn của cô liên tục run rẩy khi cầm chiếc la bàn cổ bằng đồng. Kim la bàn xoay tít, không thể xác định nổi phương hướng, cứ chốc chốc lại bật lên những tiếng kêu lạch cạch khô khốc.
– Vũ, anh cố thêm chút nữa, về đến miếu ông nội em sẽ có cách – Linh nói, giọng lạc đi vì lo lắng.
Vũ không đáp, anh khẽ gật đầu, nhưng tầm mắt của anh đang dồn vào những ngôi nhà dọc hai bên đường làng. Sau cái đêm kinh hoàng tại Giếng Ngọc, người dân làng Mộc dường như đã tự giam mình trong những bức tường gạch cũ kỹ. Cửa đóng then cài, không một tiếng chó sủa, không một bóng người qua lại. Cảnh tượng vắng lặng như một nghĩa địa lộ thiên.
Đột nhiên, vết sẹo Cửu Nhãn trên trán Vũ giật mạnh. Một luồng điện xẹt qua đại não khiến anh lảo đảo, tay bám chặt vào một bờ rào nứa.
– Anh sao vậy? Cửu Nhãn lại phát tác à? – Linh hốt hoảng đỡ lấy anh.
Vũ nheo mắt, hơi thở dồn dập. Anh không nhìn Linh mà đang nhìn chăm chằm vào tấm biển gỗ treo trên cửa chính của ngôi nhà bà cụ câm bìa rừng. Giữa cửa nhà là một chiếc gương bát quái bằng gỗ đào, mặt gương hơi ố vàng vì sương gió. Nhưng dưới góc nhìn của Cửu Nhãn, chiếc gương đó không hề bình thường. Nó không tỏa ra kim quang trấn trạch mà lại phát ra những sợi chỉ đen kịt, giống hệt như rễ của cây đa cổ thụ, đang không ngừng hút oán khí từ không trung rồi truyền ngược vào bên trong ngôi nhà.
– Linh… chiếc gương kia… có gì đó không ổn.
Lê Linh buông Vũ ra, bước lại gần để quan sát. Cô vốn là người am hiểu sâu sắc về phong thủy dân gian, chỉ cần liếc mắt qua, gương mặt xinh đẹp của cô lập tức biến sắc, đôi đồng tử co rụt lại vì kinh hãi.
– Tại sao… tại sao lại có thể như vậy được?
– Có chuyện gì? – Vũ thều thào hỏi.
Linh run rẩy chỉ tay vào những ký hiệu trên chiếc gương bát quái:
– Anh nhìn xem, cung Càn vốn phải nằm ở phía trên cùng, tượng trưng cho Trời, cho sự chính trực và ánh sáng. Nhưng trên chiếc gương này, cung Khôn lại nằm ở trên, cung Càn bị đảo xuống dưới. Đây không phải là bát quái đồ bình thường, đây là “Hậu Thiên Phản Nghịch Trận”.
Vũ cố gượng dậy, bước đến gần hơn. Dù anh là một kiến trúc sư với tư duy logic, nhưng dưới tác động của những hiện tượng siêu nhiên liên tiếp, anh bắt đầu hiểu ra tính nghiêm trọng của vấn đề.
– Đảo ngược cung vị thì có hậu quả gì?
Linh hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, cô giải thích giọng run rẩy:
– Gương bát quái thông thường là vật phẩm dùng để xua đuổi tà khí, ngăn chặn âm hồn không cho vào nhà. Nhưng khi treo ngược theo cách này, chiếc gương lại biến thành một “mắt bão hút âm”. Cung Khôn thuộc về Đất, về Cõi Âm. Đặt cung Khôn lên đầu là mời gọi quỷ dữ, biến ngôi nhà thành một hang quỷ. Chưa hết, anh nhìn vào phần gương lõm ở giữa đi…
Vũ tập trung nhìn vào tâm chiếc gương. Trong những chiếc gương bát quái trấn trạch, gương lồi dùng để phản xạ tà khí, gương lõm dùng để thu hút vượng khí. Nhưng chiếc gương này lại kỳ quái vô cùng. Nó dường như được tạo thành từ một loại đồng đen quạnh quẽ, và bên trong mặt lõm đó, thay vì phản chiếu hình ảnh của cảnh vật xung quanh, Vũ chỉ thấy một vùng đen ngòm, sâu thẳm như một cái hố không đáy.
– Nó đang thu thập cái gì đó – Vũ lẩm bẩm.
Linh run lên bần bật:
– Không phải thu thập vượng khí. Nó đang dẫn dụ linh hồn của những người trong nhà. Những chiếc gương bát quái ngược này đóng vai trò như một cái ống dẫn, nó hút cạn dương khí của người sống và dẫn dụ oán khí từ Cây Đa Cổ vào trong để nuôi dưỡng thứ gì đó bên trong thể xác họ.
Hai người bắt đầu nhìn rộng ra xung quanh. Kinh hoàng thay, không chỉ nhà bà cụ câm, mà mọi ngôi nhà trong tầm mắt họ – từ nhà của trưởng thôn cho đến những căn lán lụp xụp của dân lao động – tất cả đều treo cùng một loại gương như vậy. Hàng chục, hàng trăm chiếc gương bát quái ngược nằm lẳng lặng trong sương mù, như những con mắt của ác quỷ đang rình rập, nuốt chửng linh hồn của làng Mộc.
Vũ cảm thấy một cơn lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Anh chợt nhớ lại lời của Lý Trưởng Lâm trước khi chết: *“Cả làng này đều đã là của bà ấy rồi…”*
Hóa ra, âm mưu của dòng họ Lý không chỉ dừng lại ở việc tế sống một vài người. Bọn chúng đã dùng quyền lực và sự mê tín của dân làng để thực hiện một cuộc diệt chủng tâm linh trên quy mô lớn. Người dân vì quá sợ hãi tà ma sau những cái chết liên tiếp, đã dễ dàng tin lời Lý Trưởng Lâm mà rước những “vật phẩm trấn yểm” này về nhà, mà không biết rằng chính mình đang tự mở cửa đón quỷ vào giường.
Đúng lúc đó, cửa nhà bà cụ câm khẽ kẹt mở. Một tiếng động khô khốc phát ra giữa không gian tĩnh mịch.
Vũ và Linh giật mình lùi lại. Từ bên trong căn nhà tối tăm, bà cụ câm lừ lừ bước ra. Bà ta vẫn mặc bộ quần áo đen cũ kỹ, mái tóc trắng lòa xòa che khuất nửa khuôn mặt. Nhưng điểm bất thường nhất chính là đôi mắt của bà. Đôi mắt ấy không còn chút tròng đen nào, chỉ còn một màu trắng dã, đục ngầu như nước gạo.
Bà cụ không nhìn Vũ, mà bà ta đang nhìn thẳng vào chiếc gương bát quái treo trên cửa. Bà ta bắt đầu thực hiện một động tác kỳ quái: đưa tay lên cào cấu mặt gương. Tiếng móng tay rít trên mặt đồng nghe chói tai, sởn gai ốc.
– Bà cụ! Bà làm gì vậy? – Linh lên tiếng gọi nhưng giọng cô nhỏ hẳn đi khi thấy từ miệng bà cụ, một loại chất lỏng đen kịt như nhựa cây đang chảy ròng ròng xuống cằm.
Bà cụ đột ngột dừng lại, đầu bà xoay ngoắt một vòng 180 độ về phía Vũ và Linh với một tốc độ kinh hồn. Cái cổ bà phát ra tiếng xương gãy răng rắc.
“Về… đi… Vũ…”
Tiếng nói không phát ra từ miệng bà cụ, mà nó vang vọng trực tiếp trong đầu Vũ. Một giọng nói trầm đục, nghẹn ngào, tràn đầy đau khổ. Vũ nhận ra ngay, đó chính là tiếng của oán hồn đang trú ngụ trong lòng ngực anh – thực thể Bà Chúa Đa.
– Ngươi muốn gì ở dân làng này? – Vũ thét lên, tay nắm chặt lấy chiếc vòng dâu tằm dù nó đã vỡ vụn, chỉ còn lại sợi chỉ đỏ thẫm.
Bà cụ câm bắt đầu cười. Tiếng cười không thành tiếng, chỉ là những cái rung động kịch liệt từ lồng ngực gầy guộc. Cùng lúc đó, những chiếc gương bát quái trên các ngôi nhà xung quanh đồng loạt phát ra tiếng rung bần bật. Mặt gương vốn đen ngòm bỗng chuyển sang màu đỏ rực như máu nung.
Từ dưới chân tường các ngôi nhà, những rễ đa đen thẫm bắt đầu trồi lên, len lỏi qua các khe cửa, quấn chặt lấy cột nhà. Một cảnh tượng hãi hùng diễn ra trước mắt: Những người dân làng từ trong các ngôi nhà khác cũng bắt đầu bước ra trong tư thế mộng du. Tất cả đều có đôi mắt trắng dã, miệng chảy ra thứ nhựa cây hôi thối. Họ đứng lặng im dưới hiên nhà, khuôn mặt ngước lên nhìn chiếc gương bát quái phía trên đầu mình, trông giống như những kẻ sùng đạo đang chiêm bái một vị thần tối cao.
– Linh, chúng ta phải tháo những chiếc gương này xuống! – Vũ quyết đoán nói.
– Đừng! – Linh vội ngăn lại – Đây là một trận pháp liên hoàn. Nếu anh tháo một chiếc mà không có trình tự, oán khí bị dồn nén sẽ nổ tung, giết chết ngay lập tức người bên trong nhà.
– Vậy phải làm sao? Không lẽ nhìn họ bị hút cạn mạng sống thế này? – Vũ cảm thấy máu trong người mình đang sôi lên. Cửu Nhãn trên trán bắt đầu rỉ ra một chút máu đỏ tươi.
– Chúng ta phải tìm chiếc gương gốc. Chiếc “Gương Chủ”. Tất cả những chiếc gương bát quái ngược này đều được điều khiển bởi một chiếc gương mẹ. Nếu phá được nó, trận pháp sẽ tự tan – Linh giải thích nhanh, mắt cô không ngừng quan sát sự dịch chuyển của các luồng âm khí.
Vũ nhắm mắt lại, anh cố gắng khống chế nỗi đau và cả con quỷ đang cào xé tâm trí mình. Anh tập trung toàn bộ tinh thần vào vết sẹo trên trán. Cửu Nhãn mở ra lần nữa, nhưng lần này tầm nhìn của anh không chỉ dừng lại ở thực thể vật chất. Anh thấy làng Mộc hiện lên như một tấm bản đồ ma thuật rực lửa đen. Hàng trăm tia oán khí từ những ngôi nhà đều tụ hội về một hướng duy nhất.
Hướng đó không phải là Cây Đa Cổ thụ đầu làng.
Nó nằm ở phía sâu nhất của ngôi làng, tại chính căn hầm bên dưới phủ họ Lý cũ – nơi Lý Trưởng Lâm đã từng tiến hành các nghi lễ tà ác.
– Ở phủ họ Lý! Gương chủ nằm ở đó! – Vũ vừa nói vừa ho sặc sụa, văng ra một ngụm máu đen.
Linh đỡ lấy anh, lo lắng vô cùng. Nhưng lúc này, họ không còn đường lùi. Dân làng bắt đầu có những hành động quá khích. Bà cụ câm và những người khác bắt đầu từ từ tiến về phía họ, tay chân họ cứng đờ nhưng sức mạnh lại vô cùng khủng khiếp. Bà cụ câm bóp nát một thanh tre chắn rào một cách dễ dàng.
– Chạy mau! – Vũ hét lớn.
Hai người băng qua màn sương mù, chạy về phía trung tâm làng. Phía sau họ là tiếng bước chân dập dình, đều tăm tắp của hàng chục con người bị điều khiển. Âm thanh ấy như tiếng gõ mõ trong đám ma, đều đặn và ám ảnh.
Khi họ chạy ngang qua ngôi miếu hoang của cụ Tứ, Vũ chợt nhìn thấy một chiếc gương bát quái treo ngay trước cửa miếu. Tuy nhiên, chiếc gương này không bị treo ngược. Nó rạng rỡ với sắc đồng nguyên thủy và các cung vị được sắp xếp hoàn hảo theo Tiên Thiên Bát Quái. Xung quanh miếu, một vòm hào quang nhạt nhòa hiện ra ngăn không cho những rễ đa đen và oán khí xâm nhập.
– Cụ Tứ đã biết chuyện này từ trước – Linh nghẹn ngào – Nội em đã cố bảo vệ miếu này bằng những mảnh phù pháp còn sót lại, nhưng ông ấy không thể cứu cả làng một mình.
Vũ khựng lại một nhịp, nhìn vào sự đối lập giữa ngôi miếu nhỏ và cả vùng đất đang bị nuốt chửng bởi bóng tối. Anh nhận ra gánh nặng trên vai mình và cụ Tứ kinh khủng đến nhường nào. Dòng họ Trần và dòng họ Lê đã bảo vệ ngôi làng này suốt trăm năm qua, dù cái giá phải trả là mạng sống và linh hồn.
Đến cổng phủ họ Lý, sự lạnh lẽo đã tăng lên đến mức cực điểm. Sương mù ở đây không còn màu xám mà đã chuyển sang màu đỏ thẫm như một buồng phổi rỉ máu. Hai cánh cổng gỗ lim cao vút đã bị tàn phá sau cuộc đụng độ trước đó, nhưng lúc này chúng đang được kết nối lại bởi một lớp màng đen nhớp nháp.
Vũ dùng toàn lực đạp mạnh. Cánh cổng mở ra, để lộ một không gian rộng lớn âm u. Giữa sân phủ, một chiếc gương bát quái khổng lồ bằng đá đang đặt trên một bệ thờ cao. Mặt gương hướng lên bầu trời đang đầy những đám mây đen cuộn xoáy.
– Đó là nó! Chiếc Gương Chủ! – Linh thốt lên.
Nhưng điều đáng sợ không chỉ là chiếc gương. Đứng xung quanh bệ thờ là bốn “hình nhân” bằng gỗ nhưng kích cỡ bằng người thật, mặc áo quan sặc sỡ nhưng gương mặt bị đục rỗng. Phía sau chiếc gương, lơ lửng trong không trung, là bóng dáng tà mị của Thị Mai (Bà Chúa Đa). Lần này, bà ta không còn là oán hồn rách nát với mái tóc dài nữa. Bà ta hiện lên với dáng vẻ của một vị thần tà ác, mặc bộ lễ phục màu đỏ rực như tân nương, gương mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng như đá băng, đôi mắt rực cháy ánh lửa tím.
– Các người đã đến sớm hơn ta tưởng – Giọng của Thị Mai thanh tao nhưng chứa đựng oán hận nghìn năm, khiến mặt đất dưới chân Vũ rung chuyển.
– Dừng lại đi, Thị Mai! Bà đã giết đủ người rồi! – Vũ hét lên, bàn tay nắm lấy ngực trái, nơi con quỷ đang điên cuồng đòi thoát ra để quy phục chủ nhân.
– Giết? Không, ta đang ban cho họ sự bất tử. Ta sẽ biến làng Mộc thành một cõi u minh vĩnh cửu, nơi không còn đau khổ, không còn sự phản bội, và không còn… kẻ mang họ Trần của các người hành hạ ta – Thị Mai cười lanh lảnh.
Chiếc gương đá khổng lồ bắt đầu xoay vòng. Một cột ánh sáng đen xộc thẳng lên trời, chiếu ngược xuống những chiếc gương nhỏ khắp làng. Vũ thấy qua Cửu Nhãn hình ảnh hàng trăm người dân làng ngã xuống, linh hồn họ bị rút ra khỏi đỉnh đầu, hóa thành những đóm sáng xanh xao bị chiếc gương chủ hút lấy.
– Phải phá chiếc gương ngay! – Vũ quay sang Linh – Có bùa chú nào phá được nó không?
Linh nhìn chiếc gương, rồi nhìn Vũ với ánh mắt đau đớn:
– Đây là đá Thái Sơn kết hợp với máu người hiến tế. Bùa thông thường không có tác dụng. Muốn phá nó, cần một sức mạnh tinh thần cực đại và máu của một người sở hữu “Căn Dương” thuần khiết để đảo ngược dòng chảy âm khí… Vũ, đó là anh.
Vũ hiểu ngay ý của Linh. Anh không hề do dự. Anh tiến lại gần bệ thờ, mặc cho bốn hình nhân gỗ bắt đầu cử động, cầm những thanh kiếm gỉ sét chém về phía anh. Linh vung ra những lá bùa ngũ sắc, tạo thành một vòng bảo vệ xung quanh Vũ, đồng thời miệng đọc chú định hồn:
– “Thiên địa huyền tông, vạn khí bản căn. Quảng tu ức kiếp, chứng ngô thần thông!”
Vũ bước lên bậc tam cấp. Mỗi bước đi, rễ đa từ lòng đất lại quấn lấy chân anh. Thị Mai trừng mắt, một dải lụa đỏ từ ống tay bà ta vút ra như một con rắn độc, quấn chặt lấy cổ Vũ, nhấc bổng anh lên không trung.
– Ngươi muốn phá trận sao? Kẻ sở hữu con mắt của quỷ, ngươi nghĩ máu của ngươi đủ sạch để hóa giải oán hận trăm năm của ta sao?
Vũ bị siết chặt, mặt anh tím tái lại, nhưng đôi mắt anh vẫn kiên định nhìn thẳng vào Thị Mai. Anh dùng tay, không phải để gỡ dải lụa, mà là để bấu mạnh vào vết sẹo Cửu Nhãn trên trán. Anh xé toạc lớp da đang lên da non, để máu tươi chảy dài xuống khuôn mặt.
– Máu của tôi có thể không sạch… nhưng nó chứa đựng sự chuộc lỗi của cha mẹ tôi và của chính tôi!
Dòng máu từ Cửu Nhãn rơi xuống mặt chiếc gương đá. Một âm thanh chói tai vang lên, như tiếng kính vỡ vụn từ sâu thẳm trong lòng đất. Những linh hồn xanh xao bị giam cầm trong mặt gương bắt đầu gào thét.
Thị Mai rú lên một tiếng đau đớn, dải lụa đỏ nới lỏng. Vũ rơi xuống đất, nhưng anh không lùi lại. Anh dùng tay đẫm máu, đặt lên cung vị cung Khôn đang bị đảo ngược trên chiếc gương đá, rồi gồng hết sức bình sinh để… xoay nó lại.
– Linh! Hỗ trợ anh!
Linh lao đến, đôi bàn tay cô đặt lên trên tay Vũ. Hai người họ đồng thanh hô vang một câu chú mà ông cụ Tứ đã truyền lại trong những giờ phút nguy kịch nhất:
– “Càn Khôn chuyển vận, chính khí quy tâm. Tà không thể thắng chánh, âm không thể lấn dương! TRẢ LẠI!”
Một tiếng nổ lớn rung chuyển toàn bộ ngôi làng Mộc. Một luồng sáng vàng kim chói lòa bùng phát từ tâm chiếc gương đá, đẩy lùi màn sương mù đỏ thẫm. Sức mạnh của sự đảo ngược cung vị một lần nữa được thiết lập lại. Những tia oán khí đen kịt từ các ngôi nhà trong làng đang chảy ngược về gương chủ bỗng dưng bị chặt đứt.
Răng rắc!
Chiếc gương đá vỡ làm đôi. Thị Mai bị chấn động bởi luồng kim quang, bóng hình bà ta mờ dần, rồi biến mất vào tán cây đa cổ thụ phía xa, để lại một lời nguyền rủa vang vọng trong không trung:
– “Chưa kết thúc đâu… Các người mới chỉ cứu được thể xác của bọn chúng thôi…”
Trận pháp bị phá hủy. Những chiếc gương bát quái treo ngược trên khắp các ngôi nhà đồng loạt vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ. Người dân làng đang đứng như những xác không hồn bỗng đổ gục xuống đất, ngất lịm đi.
Vũ quỵ xuống sân phủ họ Lý, máu từ trán vẫn không ngừng chảy. Chiếc vòng dâu tằm trên cổ tay anh giờ đây đã tan biến hoàn toàn, chỉ còn lại một vết sẹo vòng quanh cổ tay như một lời nhắc nhở về sự hy sinh.
Linh vội vã băng bó vết thương cho anh. Cô nhìn xung quanh, thấy sự tĩnh lặng đã trở nên dịu đi đôi chút. Những rễ đa đen đã rụt lại dưới lòng đất, hơi thở hôi thối cũng nhạt dần.
– Chúng ta… chúng ta thắng rồi sao? – Linh thầm thì.
Vũ nhìn xuống ngực mình. Mạch máu đen không biến mất. Chúng vẫn nằm đó, nhưng dường như đang im lìm, bị trấn áp bởi sức mạnh của kim quang bát quái vừa rồi. Anh biết, Thị Mai nói đúng. Trận chiến này chỉ mới là phá hủy công cụ của bà ta. Sự hiện diện của con quỷ bên trong cơ thể anh và bí mật thật sự dưới gốc cây đa cổ vẫn là một dấu hỏi lớn chưa có lời giải.
Trong cơn mệt mỏi cùng cực, Vũ ngước nhìn bầu trời. Những đám mây đen bắt đầu giãn ra, để lộ ra vầng trăng khuyết xanh xao. Anh mỉm cười cay đắng, hơi thở anh nhọc nhằn phát ra một câu nói khiến Linh phải lặng người:
– Cứu được dân làng… nhưng linh hồn của làng Mộc… có lẽ đã không còn nguyên vẹn sau đêm nay nữa rồi.
Phía xa, một tiếng chim lợn kêu lên khô khốc, xé tan không gian tĩnh mịch. Bóng tối dưới cây đa cổ thụ vẫn im lìm, chờ đợi một âm mưu tàn khốc hơn đang nhen nhóm từ chính sự yếu ớt của con người.
Chương 36 khép lại trong dư âm của những mảnh kính bát quái vỡ nát, mở ra một cuộc hành trình đầy tăm tối hơn, nơi mà mỗi bước đi của Vũ đều là một bước tiến gần hơn đến cái chết để tìm ra sự thật cuối cùng.