Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 38: Sự phản bội
Chương 38: Sự phản bội
Bóng đêm bao phủ làng Mộc không còn là cái bóng của thời gian đơn thuần, mà là một tấm lụa đen tẩm liệm lấy những linh hồn còn sót lại. Gió rít qua từng khe hở của những ngôi nhà hoang vắng, âm thanh nghe như tiếng xương khô cọ xát vào nhau. Sau cái chết của Thanh dưới Giếng Ngọc, mỗi bước đi của Trần Vũ đều nặng nề như thể anh đang kéo theo cả một chuỗi xiềng xích của nghiệp chướng.
Mái tóc của Vũ, sau những lần cưỡng ép mở Cửu Nhãn, đã bạc đi quá nửa. Những sợi tóc trắng ấy lạc lõng giữa tuổi thanh xuân, như một minh chứng cho cái giá mà anh phải trả để thấu thị cõi âm ti. Vũ quấn chặt chiếc khăn rằn để che đi dấu vết suy kiệt, nhưng ánh mắt anh không còn sự run rẩy của kẻ mới vào nghề; giờ đây, nó chỉ còn sự lạnh lẽo của tro tàn.
“Vũ, anh không sao chứ?” Linh thì thầm, bàn tay cô siết chặt lấy sợi chỉ ngũ sắc đang bắt đầu rỉ ra những giọt nước màu đen sẫm. Đó là điềm báo của uế khí quá nặng.
Vũ không đáp, anh nhìn về hướng Giếng Ngọc. Trong không gian mờ ảo, mùi lá đa khô mục quyện với mùi tanh nồng nặc của máu tươi bốc lên từ lòng đất. Đột nhiên, từ trong lùm cây rậm rạp phía sau Miếu Cô, một bóng người lảo đảo bước ra.
“Cậu Vũ… Cô Linh… cứu tôi với…”
Vũ giật mình, theo bản năng đưa tay lên che chắn cho Linh. Cửu Nhãn trên trán anh chợt nhói lên, tỏa ra một luồng nhiệt nóng rực như muốn đốt cháy da thịt. Nhưng khi ánh đèn pin từ tay Linh quét qua, cả hai đều sững sờ.
Đó là chú Năm – người đánh xe bò ở đầu làng, cũng là người đã nhiều lần lén lút tiếp tế thức ăn cho Vũ khi anh bị dân làng cô lập. Chú Năm là người họ xa với mẹ Vũ, người hiếm hoi trong ngôi làng quỷ ám này còn giữ được một chút chân tình với kẻ hậu bối.
Người chú Năm lấm lem bùn đất, một cánh tay của chú bị rễ cây quấn chặt, những rễ đa tím tái găm sâu vào da thịt, bắt đầu mọc ra những chiếc lá li ti xanh lét như mắt mèo.
“Chú Năm! Sao chú lại ở đây?” Vũ lao đến, nhưng Linh đã kịp kéo tay anh lại.
“Cẩn thận, Vũ! Chú ấy có mùi của xác chết!” Linh cảnh báo, ánh mắt cô đầy vẻ ngờ vực.
Chú Năm quỵ xuống, hơi thở dồn dập, giọng khàn đặc: “Lý Trưởng Lâm… lão ta bắt hết dân làng rồi. Lão đang gom máu người… để tưới cho cái rễ chủ của Bà Chúa Đa. Tôi trốn được nhờ cái bùa của mẹ cậu để lại ngày xưa… Vũ ơi, cứu làng mình với!”
Vũ nhìn xuống vết thương của chú Năm. Quả thật, ở cổ chú có đeo một mảnh vải điều rách nát – đó chính là phù hộ mệnh của dòng họ Trần. Trái tim Vũ thắt lại. Trong sự hoang mang và đau đớn cùng cực sau cái chết của Thanh, hình ảnh một người thân thuộc còn sống sót giống như một sợi rơm cứu mạng cho tâm hồn đang dần chai sạn của anh.
“Đi lối này… tôi biết lối bí mật dẫn thẳng vào huyệt giếng mà không qua cổng phủ họ Lý.” Chú Năm vừa nói vừa chỉ tay về phía một hang đá hẹp nằm khuất dưới rễ của một cây cổ thụ đã chết khô.
Vũ gật đầu, sự nôn nóng cứu người khiến anh nhất thời quên đi quy tắc cơ bản nhất mà ông cụ Tứ từng dạy: *Ở làng Mộc, ma quỷ không đáng sợ bằng lòng người bị bóng tối đồng hóa.*
Càng đi sâu vào trong đường hầm, không khí càng trở nên đặc quánh và hôi hám. Những tiếng kêu khóc u uất từ phía Giếng Ngọc bắt đầu vang lên rõ hơn. Vũ cảm thấy mạch máu trên cổ tay mình – nơi chiếc vòng dâu tằm đã vỡ – bắt đầu giật liên hồi.
“Chú Năm, sao lối này lại dài thế?” Linh đột ngột dừng lại. Cô lấy ra một lá bùa Bình An, hơ trên ngọn nến nhỏ. Ngọn lửa bùng lên màu xanh lè rồi tắt ngóm.
Linh biến sắc: “Dừng lại! Có bẫy!”
Nhưng đã quá muộn.
“Vụt!”
Từ bóng tối, những sợi dây thừng bện bằng tóc người và chỉ đen tẩm máu chó mực lao ra, trói chặt lấy chân tay Vũ và Linh. Vũ ngã nhào xuống đất, Cửu Nhãn của anh bắt đầu đau dữ dội, một luồng khói đen kịt tràn vào tầm nhìn khiến anh mất đi khả năng thấu thị.
Giữa bóng tối đó, chú Năm đứng dậy. Người chú không còn run rẩy, những rễ đa trên tay chú bỗng nhiên mềm ra, chuyển động như những con rắn trung thành dưới trướng chủ nhân. Chú quay lại, gương mặt hiền lành thường ngày biến mất, thay vào đó là một nụ cười méo mó, tham lam.
“Cậu Vũ ạ, trách thì trách cái số cậu thôi. Tôi cũng muốn tốt cho cậu, nhưng lão Lý hứa sẽ cho thằng con trai tôi một vị trí trong điện thờ Bà Chúa. Nó sẽ không bao giờ chết, nó sẽ trường sinh…”
“Chú phản bội tôi?” Vũ gằn giọng, nỗi đau bị phản bội còn kinh khủng hơn cả những đòn tấn công của âm binh. “Chú đã nhận ơn nghĩa của mẹ tôi, chính mảnh phù đó đã cứu mạng chú bao nhiêu năm qua!”
“Ơn nghĩa có ăn được đâu? Ơn nghĩa có giúp thằng con tôi khỏi bệnh nan y không?” Chú Năm hét lên, sự cuồng tín hiện rõ trong đáy mắt. “Ở cái làng này, hoặc là làm rễ cây, hoặc là làm phân bón. Tôi chọn làm rễ!”
Một tiếng vỗ tay giòn giã vang lên từ góc tối. Lý Trưởng Lâm bước ra, tà áo dài đen của lão phất phơ trong làn sương mù ảo ảnh. Lão cầm trên tay một chiếc lư hương tỏa ra mùi nhang lạ lẫm, khiến đầu óc Vũ lờ đờ, linh lực trong người như bị rút cạn.
“Làm tốt lắm, Năm.” Lý Trưởng Lâm vứt cho chú Năm một thỏi vàng đen – thứ được luyện từ oán khí và vàng thật. Chú Năm vồ lấy, cúi đầu lạy lục rồi nhanh chóng biến mất vào bóng tối như một con chuột cống.
Lão Lý tiến lại gần Vũ, dùng mũi giầy đạp mạnh lên bàn tay đang rỉ máu của anh.
“Trần Vũ, cậu tài giỏi, cậu có Cửu Nhãn, cậu có dòng máu họ Trần thanh thuần… nhưng cậu quá ngây thơ. Cậu vẫn tin vào cái gọi là tình người ở mảnh đất này sao? Một trăm năm trước, tổ tiên cậu vì cái gọi là ‘bình yên cho làng’ mà đóng đinh Thị Mai. Hai mươi năm trước, cha mẹ cậu vì cái gọi là ‘sự thật’ mà phải nằm xuống đất sâu. Và hôm nay, cậu cũng sẽ vì ‘lòng tin’ mà chết.”
Linh hét lên, cố gắng dùng những ngón tay yếu ớt vẽ ấn chú vào lòng bàn tay: “Lý Trưởng Lâm! Lão sẽ bị trời phạt!”
Lý Trưởng Lâm cười sằng sặc, tiếng cười khô khốc như tiếng gió hú qua kẽ mộ. “Trời phạt? Ta đã sống đến 60 tuổi, thống lĩnh cái làng này, làm bạn với quỷ dữ còn lâu hơn làm người. Trời của làng Mộc này chính là Bà Chúa Đa, và Bà ta… đang khát!”
Lão cúi xuống, tóm lấy tóc Vũ, bắt anh nhìn thẳng vào hố sâu thăm thẳm bên dưới hang đá – nơi Giếng Ngọc đang tỏa ra ánh sáng màu huyết dụ lờ mờ.
“Nhìn cho kỹ đi, đứa con của họ Trần. Kẻ phản bội hôm nay không chỉ có chú Năm của cậu đâu. Mà là cả cái làng này đã phản bội lại chính nhân tính của mình từ lâu rồi. Mỗi người một nhát dao, mỗi người một lời nguyền, chúng đã dệt nên cái mạng lưới rễ đa này để bao che cho tội lỗi của chính họ.”
Vũ cảm thấy một cơn lạnh lẽo lan tỏa từ xương sống. Anh nhận ra, sự phản bội của chú Năm chỉ là một mẩu nhỏ của bức tranh tàn khốc. Lý Trưởng Lâm đã dùng lòng tham và nỗi sợ hãi để mua chuộc linh hồn của từng người dân. Ngôi làng này đã thối rữa từ bên trong gốc rễ.
“Chát!”
Lý Trưởng Lâm tát mạnh vào mặt Vũ, máu rỉ ra từ khóe môi anh.
“Nào, hãy cống hiến đôi mắt của cậu cho ta. Với Cửu Nhãn của dòng họ Trần, ta sẽ hoàn thành phong ấn cuối cùng. Ta không cần trấn yểm Bà Chúa nữa, ta sẽ nuốt chửng Bà ta, ta sẽ trở thành Thần của vùng đất này!”
Nói đoạn, lão lấy ra một chiếc kim bằng bạc, loại kim dài dùng để đóng vào huyệt đạo của tử thi. Lão nhắm thẳng vào vị trí giữa trán của Vũ – nơi con mắt thứ chín đang ẩn hiện dưới lớp da bạc trắng.
“Dừng tay!” Linh gào thét, cô điên cuồng cắn nát đầu ngón tay mình, nhỏ máu lên sợi chỉ ngũ sắc. Máu của cô – máu của con gái người giữ đền – mang theo sức mạnh của sự thánh khiết cuối cùng. Sợi chỉ đỏ bỗng nhiên rực cháy, thiêu rụi đám tóc người đang trói buộc.
Linh lao đến như một con hổ đói, cô không dùng bùa chú mà dùng toàn bộ sức nặng cơ thể đẩy ngã Lý Trưởng Lâm.
“Vũ! Chạy đi!”
Vũ choàng tỉnh khỏi cơn u mê của nhang tà. Trong giây phút sinh tử, anh nhận ra sự phản bội của chú Năm tuy cay đắng, nhưng sự hy sinh của Linh mới là thứ thực tại mà anh cần phải bám lấy.
Anh cắn chặt môi đến bật máu để duy trì tỉnh táo, dồn toàn bộ tàn lực vào đôi bàn chân. Nhưng thay vì bỏ chạy, Vũ lại lao về phía trước. Anh không chạy thoát thân, anh lao về phía chiếc lư hương trên tay Lý Trưởng Lâm – thứ đang trấn giữ tà khí trong căn phòng này.
“Rầm!”
Lư hương đổ sập, nhang khói tan tác. Ma khí bị nhiễu loạn đột ngột tạo ra một luồng phản phệ cực mạnh. Lý Trưởng Lâm hét lên một tiếng đau đớn khi đôi mắt lão bị khói nhang thổi ngược vào.
Vũ nắm lấy tay Linh, kéo cô chạy về phía lối thoát hiểm duy nhất – chính là miệng Giếng Ngọc đang sôi sục.
“Vũ! Anh làm gì vậy? Xuống đó là tự sát!” Linh hốt hoảng.
Vũ nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự kiên định cùng một chút bi thương. Tóc anh lại bạc thêm một vài sợi, rơi xuống trán.
“Dưới đó có Thanh. Dưới đó có cha mẹ anh. Và dưới đó… là sự thật. Nếu cả làng đã phản bội chúng ta, thì chúng ta chỉ có cách đối mặt với oán linh mạnh nhất để đòi lại công bằng!”
Đằng sau, tiếng gào thét của Lý Trưởng Lâm cùng đám âm binh do lão vừa triệu hồi từ rễ cây đang đến gần. Những tiếng “rắc rắc” vang lên, cả đường hầm bắt đầu sụp xuống do rễ cây đa bên trên đang điên cuồng quăng quật.
Vũ quay đầu lại nhìn về phía bóng tối mà chú Năm đã tan biến vào. Anh lẩm bẩm: “Sự phản bội sẽ được rửa sạch bằng máu, chú Năm ạ. Nhưng không phải máu của cháu, mà là máu của những kẻ đã biến lòng tốt thành mồi nhử.”
Hai bóng người gieo mình xuống lòng giếng sâu thẳm.
Bóng tối bao trùm. Tiếng rễ cây nổ lách tách như tiếng vỗ tay tán thưởng cho một vở kịch vừa kết thúc một màn đầy bi kịch. Phía trên cao, cây đa cổ thụ khẽ rung chuyển, một chiếc lá đa to như bàn tay người rụng xuống, đỏ rực như được tẩm bằng máu tươi của kẻ vừa bị bán đứng.
Bí mật dưới bóng cây đa cổ không chỉ là ma quỷ. Mà là sự thối rữa của lòng tin giữa những người anh em, hàng xóm. Vũ hiểu rằng, kể từ khoảnh khắc này, anh không còn chiến đấu để cứu làng nữa.
Anh chiến đấu để phán xét nó.
Cửu Nhãn trên trán Vũ chợt mở ra một khe hở nhỏ trong không gian hẹp của lòng giếng. Không có ánh sáng vàng của thần thánh, chỉ có một màu đỏ của sự phẫn nộ cùng cực.
Chương truyện khép lại trong tiếng cười ma mị của Bà Chúa Đa, kẻ đã chờ đợi một trăm năm để thấy kẻ thừa kế họ Trần bước chân vào tử lộ của chính mình. Sự phản bội của chú Năm chỉ là quân cờ đầu tiên trong ván cờ tàn mà Lý Trưởng Lâm đã bày sẵn từ hai mươi năm trước.
Trần Vũ đang rơi. Rơi vào quá khứ, rơi vào oan khiên, và rơi vào trái tim rỉ máu của ngôi làng quỷ ám.