Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 39: Cánh cửa âm dương mở hé

Cập nhật lúc: 2026-05-30 17:07:21 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 39: CÁNH CỬA ÂM DƯƠNG MỞ HÉ

Tiếng gió rít qua miệng giếng như tiếng hú dài của một loài mãnh thú cổ xưa đang đói mồi. Trần Vũ cảm thấy trọng lực biến mất, cả cơ thể anh và Linh bị nhấn chìm vào một khoảng không đặc quánh mùi bùn đất và nồng nặc vị rỉ sét của máu. Không có cảm giác chạm nước lạnh lẽo của một cái giếng thông thường. Thay vào đó, một luồng khí lạnh buốt xuyên qua lớp áo bám chặt vào da thịt, như có hàng nghìn cánh tay vô hình đang lôi kéo, xâu xé họ xuống tận cùng của địa ngục.

Vũ siết chặt lấy bàn tay Linh. Trong bóng tối mù mịt, bàn tay cô run rẩy nhưng vẫn cố nắm lấy anh như bám vào sợi dây cứu mạng duy nhất. Anh muốn hét lên một lời trấn an, nhưng họng anh nghẹn đắng, không gian xung quanh dường như bị hút hết dưỡng khí.

Cái chết đang cận kề, hay đây là sự bắt đầu của một vòng lặp đau khổ mới?

Bỗng nhiên, một tia sáng màu đỏ tía lóe lên từ trán Vũ. Cửu Nhãn sau khi bị chấn động bởi sự phẫn nộ cùng cực từ sự phản bội của chú Năm, nay lại bắt đầu đập liên hồi như một trái tim thứ hai. Ánh sáng ấy không dịu nhẹ như vầng trăng rằm đang treo lơ lửng trên đầu làng Mộc, mà nó gay gắt, mang theo sự nóng cháy của ngọn lửa âm ty.

“Uỵch!”

Một tiếng động khô khốc vang lên. Trần Vũ thấy mình rơi xuống một bề mặt nhầy nhụa và mềm lún. Anh vội vã bật dậy, cảm giác đau đớn từ khớp xương truyền đến khiến anh cau mày. Xung quanh anh là một không gian kỳ dị mà không một bản vẽ kiến trúc nào có thể mô phỏng được. Đây là lòng giếng, nhưng lại không phải lòng giếng.

Dưới chân họ không phải là đất đá, mà là một mạng lưới rễ cây đa đen ngòm, đan xen chằng chịt vào nhau như những thớ thịt của một sinh vật khổng lồ. Những chiếc rễ ấy to bằng bắp đùi người, thỉnh thoảng lại co thắt, phát ra tiếng động “rắc rắc” ghê rợn.

– Linh! Em có sao không? – Vũ quờ quạng trong ánh sáng mờ ảo phát ra từ Cửu Nhãn.

Lê Linh lồm cồm bò dậy từ phía sau một gốc rễ lớn. Khuôn mặt cô tái nhợt, chiếc áo bà ba rách vài đường dài, để lộ làn da trắng nõn nhưng giờ đây đã lấm lem bùn đất và những vệt đen kỳ quái. Cô thở dốc, đôi mắt vốn thông tuệ giờ đầy vẻ bàng hoàng.

– Em không sao… Vũ, nhìn kìa! Chúng ta không phải đang ở dưới giếng bình thường. Đây là… trung tâm của ma trận.

Vũ nhìn theo hướng tay Linh chỉ. Trước mắt họ, những rễ đa khổng lồ không chỉ bò dưới đất mà còn vươn lên cao, tạo thành những cây cột trụ chống đỡ cho một mái vòm bằng rễ cây dày đặc. Nhưng điều kinh hoàng nhất chính là những gì đang bị treo trên những cái rễ ấy.

Hàng trăm, có lẽ hàng ngàn cái kén được kết bằng rễ đa nhỏ như tơ nhện. Bên trong mỗi cái kén mờ đục là hình hài của những con người. Có người mặc quần áo thời nay, có người chỉ còn là những bộ xương khô mặc đồ quan gia thời phong kiến, và có cả những đứa trẻ với khuôn mặt còn vẹn nguyên nỗi sợ hãi lúc lìa đời.

Vũ bàng hoàng tiến lại gần một cái kén. Qua lớp tơ nhện xanh rêu, anh nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc. Là Tuấn – người thanh niên trong làng vừa mất tích cách đây mấy ngày. Toàn bộ huyết dịch của anh ta dường như đã bị những sợi rễ nhỏ như kim đâm sâu vào mạch máu mà hút cạn, chỉ còn lại lớp da nhăn nheo bao lấy bộ xương.

– Cây đa này… nó không chỉ trấn yểm – Vũ thì thầm, giọng run rẩy – Nó đang nuôi dưỡng một thứ gì đó bằng mạng sống của cả ngôi làng này qua nhiều thế hệ.

Linh rút từ trong vạt áo ra một chiếc la bàn bằng đồng cũ kỹ, kim la bàn xoay tít không ngừng, phát ra những tiếng kêu lạch cạch. Cô lo lắng nhìn lên phía trên, nơi miệng giếng giờ đây chỉ còn là một đốm sáng nhỏ xa vời vợi.

– Hôm nay là đêm rằm. Khí âm ở đây đang đạt đến đỉnh điểm. Vũ, nhìn kìa, ranh giới âm dương đang bị xóa nhòa.

Dưới ánh trăng rằm soi thẳng xuống từ miệng giếng, một làn sương mù màu tím nhạt bắt đầu lan tỏa. Làn sương đi đến đâu, những cái kén xung quanh lại rung rinh đến đó. Những tiếng rên rỉ nhỏ nhoi, âm u bắt đầu vang vọng khắp không gian. Đó là tiếng khóc oán của hàng trăm linh hồn bị kẹt giữa hai cõi, không thể siêu thoát cũng không thể đầu thai.

Bất chợt, một hơi lạnh luồn qua gáy Vũ. Anh cảm thấy chiếc vòng dâu tằm trên cổ tay mình nóng ran lên rồi đột ngột vỡ vụn. Từng hạt gỗ dâu đen kịt rơi xuống, chạm vào rễ đa liền tan biến như băng gặp lửa. Đây là di vật của mẹ anh, vật bảo vệ cuối cùng đã tiêu tan.

– Kẻ canh giữ… đã đến…

Một giọng nói thanh tao nhưng chứa đựng nỗi hận thù sâu thẳm như lòng đại dương vang lên từ phía sau những bức tường rễ cây. Làn sương mù đỏ rực tựa máu từ đâu tràn về, kết tinh lại thành một hình bóng mảnh mai trong tà áo dài đỏ rách nát.

Bà Chúa Đa. Hay nói đúng hơn là oán hồn Thị Mai.

Mái tóc của bà ta không phải là tóc người bình thường, mà là những sợi rễ đa đen lánh, dài dằng dặc, quấn lấy mọi thứ xung quanh. Khuôn mặt bà ẩn hiện sau làn sương, chỉ để lộ đôi mắt đỏ ngầu không có đồng tử, nhìn thẳng vào Vũ như muốn xuyên thấu linh hồn anh.

– Một trăm năm… – Thị Mai cất giọng, tiếng vang như có hàng nghìn người cùng nói một lúc – Họ Trần các ngươi đã dùng xương máu của ta để đổi lấy vinh hoa. Các ngươi dùng Cửu Nhãn để giam cầm linh hồn ta trong địa ngục trần gian này. Và giờ đây, ngươi lại vác cái thân xác rữa nát ấy đến đây để tiếp tục phong ấn ta sao?

Vũ lùi lại một bước, tay che lấy con mắt thứ chín đang đau nhức dữ dội.

– Tôi không đến để phong ấn bà! – Vũ hét lên, cố gắng áp đảo tiếng rào rạo của rễ cây – Tôi đến để tìm sự thật về cha mẹ mình. Họ đã bị Lý Trưởng Lâm và cây đa này cướp đi. Tôi muốn kết thúc lời nguyền này!

Thị Mai cười, tiếng cười lanh lảnh nhưng bi ai lạ thường. Cả không gian rung chuyển theo tiếng cười ấy. Những rễ đa dưới chân Vũ bắt đầu vươn lên, quấn chặt lấy cổ chân anh và Linh.

– Kết thúc? – Bà ta vung tay, một bức tường rễ cây tách ra, để lộ một góc khuất sâu thẳm – Nhìn cho kỹ đi, hậu duệ của kẻ phản bội. Cha mẹ ngươi… họ không bị ta giết. Họ đang ở đó, bảo vệ cái thứ mà ngươi hằng căm ghét.

Trong bóng tối của hốc cây khổng lồ, Vũ thấy hai bóng người ngồi tĩnh lặng. Họ không nằm trong kén. Họ ngồi đó, dựa lưng vào nhau, tay kết ấn chú. Toàn bộ cơ thể họ đã bị rễ cây hóa mộc một phần, nhưng trên khuôn mặt vẫn giữ được vẻ thanh thản kỳ lạ. Một lá bùa vàng rực vẫn còn dán trên trán họ, phát ra ánh sáng nhàn nhạt ngăn cản oán khí của Thị Mai xâm nhập.

– Cha… Mẹ… – Vũ quỵ xuống. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má anh, chạm vào rễ đa khô khốc.

Cha mẹ anh không hề bỏ rơi anh. Hai mươi năm qua, họ đã dùng chính sinh mệnh của mình, dùng sức mạnh của những người mang huyết thống họ Trần để trì hoãn sự thức tỉnh của Bà Chúa Đa, để ngăn cản bà ta san phẳng ngôi làng này. Họ là những vật tế tự nguyện, để sửa chữa sai lầm của tổ tiên.

– Họ thật ngu ngốc – Thị Mai tiến lại gần, bàn tay nhợt nhạt chạm nhẹ vào lớp sương đỏ bao quanh Vũ – Họ tưởng có thể dùng tình yêu để hóa giải hận thù trăm năm. Nhưng trăng rằm hôm nay, khi cánh cửa âm dương hé mở, không ai có thể ngăn cản ta nữa. Ngay cả linh hồn họ cũng sẽ trở thành chất dinh dưỡng cho ta.

Linh vội vàng rút ra mấy lá bùa hộ thân, ném về phía Thị Mai:

– Đừng hòng động vào họ!

Lá bùa chưa kịp chạm vào tà áo đỏ đã bốc cháy thành tro bụi. Thị Mai không hề nổi giận, bà ta chỉ nhìn Linh bằng ánh mắt thương hại:

– Con gái lão Từ… cha ngươi đã bán đứng tất cả để giữ lấy mạng sống của ngươi. Ngươi có biết vì sao mỗi đêm rằm, làng này không ai dám ra khỏi nhà không? Vì đó là lúc ranh giới yếu nhất, và cũng là lúc bọn họ mang một đứa trẻ ra để cúng tế. Đêm nay, kẻ đó chính là ngươi.

Vũ sững sờ. Anh quay sang nhìn Linh. Linh cúi đầu, đôi vai nhỏ nhắn run rẩy. Cô biết điều đó. Cô biết sự thật về ngôi làng này còn tàn khốc hơn những gì anh tưởng tượng. Nhưng cô vẫn chọn đi cùng anh, chọn đối mặt với cái chết.

Bên trên miệng giếng, tiếng trống âm thanh vang lên dồn dập. Lý Trưởng Lâm cùng đám dân làng mộng du đang tiến hành nghi lễ ở trên mặt đất. Mỗi nhát trống giáng xuống, mặt đất lại rung chuyển, rễ đa dưới lòng giếng lại co thắt mạnh hơn.

– Trăng đã lên đến đỉnh đầu – Thị Mai ngước nhìn ánh trăng tròn vành vạnh – Cánh cửa đã mở. Kẻ canh giữ, ngươi có muốn thấy địa ngục thực sự không?

Một luồng áp lực vô hình từ trên cao ập xuống, đè nặng lên vai Vũ. Không khí bỗng chốc trở nên loãng dần, mùi nhang khói và mùi giấy tiền vàng mã từ cõi âm tràn qua kẽ hở không gian, xộc thẳng vào mũi.

Dưới ánh trăng rằm chiếu rọi trực diện xuống đáy giếng, một khe nứt đen ngòm bắt đầu xuất hiện giữa hư không. Từ trong khe nứt ấy, những tiếng hú hét thất thanh của hàng vạn âm binh, oan hồn đang chực chờ thoát khỏi sự kiềm tỏa của địa mạch.

Đây chính là “Cánh cửa âm dương” mà Lý Trưởng Lâm khao khát. Một khi cửa mở, lão có thể điều khiển âm binh để thống trị cả vùng đất này, còn Thị Mai sẽ có sức mạnh để phá tan phong ấn của cây đa cổ, biến cả làng Mộc thành một nghĩa địa sống.

Vũ cảm nhận được sức mạnh của Cửu Nhãn đang trào dâng đến mức cực hạn. Mắt anh đỏ như lửa, máu bắt đầu chảy ra từ khe hở trên trán. Anh hiểu rằng, để đóng cánh cửa này, anh phải trả một cái giá tương đương với cha mẹ mình.

Tuổi thọ. Linh hồn. Và cả tương lai.

– Linh, nghe anh nói – Vũ thì thầm, giọng anh trở nên khàn đặc – Em phải leo lên trên ngay khi anh mở đường. Dùng lá bùa Trấn Hồn của chú Tứ mà anh đã cướp lại được, dán nó vào gốc cây phía Đông. Chỉ có như vậy, ma trận mới bị phá vỡ.

– Còn anh? – Linh khóc, ôm lấy cánh tay anh – Anh không thể bỏ em ở lại!

Vũ mỉm cười, một nụ cười đầy xót xa. Anh đưa tay vuốt nhẹ những sợi tóc bạc trắng của mình.

– Anh không bỏ em. Anh chỉ đang thực hiện nghĩa vụ của người họ Trần. 20 năm là quá đủ cho một lời nói dối rồi.

Vũ đứng phắt dậy. Anh cắn ngón tay mình, vẽ một đường huyết ấn ngang qua Cửu Nhãn. Sức mạnh bộc phát dữ dội khiến những rễ cây đang quấn quanh anh bị đánh bật ra. Một luồng hào quang vàng kim pha lẫn huyết sắc bao trùm lấy thân ảnh anh.

– Cửu Nhãn Kiến Quang! Phá! – Vũ gầm lên.

Con mắt thứ chín trên trán anh mở to hết cỡ. Một tia sáng cực mạnh phóng ra, đánh thẳng vào khe nứt âm dương đang mở rộng. Không gian quanh họ vặn vẹo, tiếng nổ chát chúa vang lên như tiếng sét giữa đêm hè.

Thị Mai lùi lại, đôi mắt đỏ ngầu lộ vẻ kinh ngạc:

– Ngươi dám tự thiêu đốt bản mệnh để ép đóng cửa âm dương? Ngươi sẽ chết trước khi cửa kịp đóng!

– Nếu chết mà xóa sạch được đống bùn nhầy nhụa các người tạo ra, tôi cam lòng! – Vũ đáp trả, máu trên trán anh tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ cả nửa khuôn mặt.

Cánh cửa đen ngòm bắt đầu thu hẹp lại dưới tác động của ánh sáng từ Cửu Nhãn. Nhưng cùng lúc đó, những rễ đa xung quanh điên cuồng tấn công Vũ. Chúng đâm xuyên qua bắp tay, vai và đùi anh, muốn găm chặt anh lại để làm vật tế.

Trong cơn đau đớn tột cùng, Vũ thấy hình bóng cha mẹ mình khẽ động đậy. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi của sự giao thoa âm dương, dường như linh hồn họ đã thức tỉnh để trợ giúp cho đứa con trai duy nhất. Hai bóng người hóa mộc ấy đột ngột bốc lên ngọn lửa xanh dịu mắt, hòa quyện vào ánh sáng của Cửu Nhãn, đẩy lui sự hung hãn của Thị Mai.

– Vũ… chạy đi! – Tiếng nói của cha mẹ anh vang vọng trong tâm tưởng.

Tận dụng khoảnh khắc đó, Vũ dùng hết sức bình sinh đẩy Linh vào một luồng khí đang cuộn xoáy đi lên phía trên miệng giếng.

– Đi đi! Nhớ những gì anh dặn!

Linh gào thét tên anh, nhưng dòng xoáy khí lực đã kéo cô đi.

Chỉ còn lại Trần Vũ trong lòng đất tối tăm, đối diện với Bà Chúa Đa đang phát điên vì kế hoạch bị đổ bể và những rễ cây đang rình rập nuốt chửng lấy anh.

Phía trên cao, mặt trăng rằm đột ngột bị mây đen che khuất. Một tia sét rạch ngang bầu trời làng Mộc, đánh thẳng vào ngọn cây đa cổ thụ.

Cánh cửa âm dương đã hé mở, và dù Vũ đã cố gắng đóng nó lại, nhưng một thứ gì đó tàn độc hơn, cổ xưa hơn đã kịp len lỏi vào thế gian qua khe hở nhỏ nhoi ấy. Một bàn tay đen ngòm với những móng vuốt dài ngoẵng khẽ vịn vào mép khe nứt trước khi nó biến mất, để lại một hơi thở lạnh lẽo báo hiệu một khởi đầu của thảm họa.

Vũ ngã gục xuống lớp rễ cây nhầy nhụa. Tóc anh lúc này đã bạc trắng hoàn toàn, không còn lấy một sợi đen. Anh cảm thấy tuổi thọ của mình đang trôi đi như cát chảy qua kẽ tay. Cửu Nhãn khép lại, để lại một vết sẹo đỏ sẫm như một con rết bò ngang trán.

Bóng đỏ của Thị Mai lướt đến, bà ta không giết anh ngay. Bà ta cúi xuống, nâng cằm anh lên bằng những ngón tay rễ cây sắc nhọn:

– Ngươi nghĩ mình đã thắng? Không. Ngươi chỉ vừa mới mở ra một chương kinh hoàng hơn cho ngôi làng này thôi. Kẻ vừa chui qua khe cửa ấy… chính là thứ mà tổ tiên ngươi và họ Lý sợ hãi nhất. Cây đa này vốn không phải để nhốt ta. Nó là để nhốt “Hắn”.

Thị Mai cười thảm thiết, tiếng cười vang vọng khắp lòng giếng sâu thẳm.

Trên mặt đất, tiếng trống của Lý Trưởng Lâm chợt dừng lại. Lão nhìn xuống giếng, đôi mắt già nua lộ vẻ kinh hoàng khi thấy dòng máu đỏ từ dưới lòng đất bắt đầu rỉ ra, thấm qua các kẽ gạch của sân nhà thờ họ Lý.

Ranh giới đã mở. Và không có gì có thể đóng nó lại như cũ.

Đêm rằm tháng Bảy năm ấy, làng Mộc không đón sự trở về của những linh hồn tổ tiên. Họ đón nhận sự thức tỉnh của một lời nguyền cổ xưa mà rễ của nó đã cắm sâu vào mạch máu của mỗi người dân trong làng, từ trăm năm trước cho đến tận bây giờ.

Vũ nằm đó, giữa đống xương trắng và rễ cây, nghe tiếng tim mình đập từng nhịp yếu ớt. Anh nhìn thấy bóng dáng cha mẹ mình tan biến thành tro bụi sau khi đã dùng chút tàn lực cuối cùng bảo vệ anh. Một sự hy sinh thầm lặng, đổi lấy một tia hy vọng mong manh trong bóng tối dày đặc của làng Mộc.

Trận chiến thực sự, giờ mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8