Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 40: Vũ bị bắt cóc
CHƯƠNG 40: ĐÊM DÀI TRONG NGỤC TỐI
Ánh trăng sau đêm rằm tháng Bảy không còn vẻ sáng trong mà khoác lên mình một màu vàng đục như nước mắt người chết. Trong căn nhà lá đơn sơ của bà cụ câm bìa rừng, khói nhang hòa quyện với mùi thuốc nam đắng ngắt tạo nên một bầu không khí u uẩn. Trần Vũ ngồi tựa lưng vào vách nứa, đôi mắt nhắm nghiền nhưng hơi thở vẫn gấp gáp. Mái tóc trắng rũ xuống trán anh, che đi vết sẹo đỏ sẫm của Cửu Nhãn – con mắt thứ chín đang tạm thời khép lại sau khi đã vắt kiệt tinh huyết của chủ nhân.
Vết thương trên cánh tay anh, nơi rễ cây đa từng cào xước, bắt đầu rỉ ra một thứ dịch đen đặc thay vì máu đỏ. Đau đớn không chỉ đến từ thể xác, mà nó như có hàng ngàn mũi kim châm vào thần kinh.
“Vũ, anh cố uống nốt bát thuốc này đi.”
Tiếng của Lê Linh khẽ vang lên. Cô bê bát thuốc bốc khói nghi ngút, gương mặt phờ phạc vì nhiều đêm thức trắng. Sợi chỉ ngũ sắc trên cổ tay cô đã bạc màu, dấu hiệu cho thấy linh lực bảo vệ đang yếu dần trước sự xâm lấn của oán khí làng Mộc.
Vũ mở mắt, nhìn Linh bằng ánh mắt đau đáu. Anh định nói điều gì đó, nhưng cổ họng lại khô khốc như có cát. Đúng lúc ấy, bên ngoài mái hiên, tiếng lá đa khô xào xạc vang lên một cách bất thường. Không phải tiếng gió lùa, mà là tiếng bước chân lê lết, nặng nề như thể người ta kéo theo một bao tải nặng trên nền đất thịt.
“Có chuyện gì sao?” Linh giật mình, đặt bát thuốc xuống, tay nắm chặt lấy chiếc ấn đồng của ông nội để lại.
Vũ nhíu mày, trực giác của người mang dòng máu “Canh giữ” trỗi dậy. Dù Cửu Nhãn đang đóng, nhưng cảm quan linh tính của anh vẫn rung lên bần bật. Một mùi hôi thối, tanh tưởi của xác chết mục rữa xộc vào mũi.
“Linh, chạy mau!” Vũ thốt lên, giọng khản đặc.
Nhưng đã quá muộn. Một tiếng “rắc” chói tai vang lên, cánh cửa gỗ mục nát của căn nhà bị một lực đạo kinh hồn tông văng vào trong. Từ trong bóng tối của màn sương đỏ, hàng chục bóng người bước ra. Họ là dân làng Mộc, nhưng đôi mắt chỉ còn lại lòng trắng, môi tím tái, trên cổ mỗi người đều quấn lấy một sợi rễ đa xanh xám như những con rắn ký sinh. Đứng đầu đám người ấy chính là Thanh – người bạn nối khố của Vũ.
Gương mặt Thanh giờ đây vặn vẹo đến dị hình, nửa bên mặt da thịt đã bong tróc, lộ ra lớp rễ đa đang ngoe nguẩy dưới biểu bì. Thanh gầm lên một tiếng không phải tiếng người:
“Vũ… trả… trả lại chìa khóa…”
Linh chắn trước mặt Vũ, tay bắt quyết, miệng lầm rầm đọc chú. Chiếc ấn đồng phát ra ánh sáng vàng nhạt, tạo thành một quầng bảo vệ mong manh. Thế nhưng, giữa đám dân làng bị ma ám ấy, một bóng người mặc áo thụng đen thong thả bước ra. Đó là Lý Trưởng Lâm.
Lão không còn vẻ ngoài đức cao vọng trọng như thường ngày. Đôi mắt lão sáng quắc dưới ánh đuốc, nụ cười nửa miệng đầy tà độc. Trên tay lão là cái trống da người – báu vật tà môn đã khiến cả ngôi làng chao đảo trong mưa máu đêm qua.
“Trần Vũ, mày định trốn đến bao giờ?” Lý Trưởng Lâm trầm giọng, âm thanh vang dội như từ dưới lòng đất vọng lên. “Dòng họ Trần tụi mày đã canh giữ cái bí mật đó quá lâu rồi. Đã đến lúc đưa nó cho người biết cách sử dụng.”
“Ông… ông đã giết bao nhiêu người để đạt được mục đích?” Vũ gượng đứng dậy, tựa vào cột nhà, ánh nhìn tóe lửa. “Cây đa đó sắp sụp đổ, thứ dưới giếng sắp trồi lên. Ông không sợ nó sẽ nuốt chửng cả họ Lý sao?”
Lý Trưởng Lâm cười sằng sặc, tiếng cười khô khốc: “Nuốt chửng? Không, nó sẽ tôn thờ tao như một vị thần khi tao giao cho nó dòng máu tinh khiết nhất của họ Trần. Bắt lấy nó! Đứa con gái kia, nếu cản đường thì giết không tha.”
Đám dân làng như nhận được lệnh, gầm rống lao vào. Linh ném một nắm muối vừng trộn máu gà chọi về phía trước, tạo thành một dải lửa tâm linh ngăn cách. Tuy nhiên, Thanh – với sức mạnh của quỷ đa – đã băng qua ngọn lửa mà không hề hấn gì. Đôi tay gầy guộc như gọng kìm của hắn chộp lấy vai Linh, nhấc bổng cô lên.
“Thanh! Dừng lại!” Vũ hét lên. Anh cố gượng sức mở Cửu Nhãn. Một luồng hơi nóng sực tỏa ra từ trán, nhưng cơn đau ập đến như muốn vỡ tung đại não khiến anh khụy xuống, máu từ vết sẹo cũ rỉ ra chảy xuống khóe mắt.
Sự suy kiệt về tuổi thọ đã khiến anh không còn đủ linh lực để chống lại trận pháp oán khí của Lý Trưởng Lâm. Lão Trưởng tộc thong thả bước tới, giơ cái trống lên, gõ nhẹ một tiếng: *Cộc!*
Một làn sóng âm thanh vô hình đánh thẳng vào ngực Vũ, khiến anh văng vào vách nứa, ngất lịm đi. Trước khi bóng tối phủ kín tầm mắt, anh chỉ kịp thấy Linh bị chúng kéo lê vào màn sương, và gương mặt quỷ quyệt của Lý Trưởng Lâm đang cúi sát xuống mặt anh.
***
Vũ tỉnh lại bởi một cơn đau buốt xương tủy. Anh nhận ra mình đang bị xích bằng những sợi xích sắt nặng nề, tẩm máu chó mực, treo lơ lửng trong một không gian hầm ngập mùi ẩm mốc và nhang đen.
Dưới chân anh là một vòng tròn trận pháp được vẽ bằng máu khô, xung quanh đặt mười hai cái thủ cấp bằng đất nung, mỗi cái đều dán bùa yểm đỏ chót. Đây chính là mật thất dưới nhà thờ họ Lý – nơi mà tổ tiên lão đã dùng để thực hiện những nghi lễ hiến tế kinh tởm suốt một thế kỷ qua.
“Tỉnh rồi à, kiến trúc sư?”
Tiếng của Lý Trưởng Lâm vang lên từ góc tối. Lão đang ngồi trên một chiếc ghế chạm trổ hình rắn, tay mân mê một chiếc hộp gỗ trắc cũ kỹ.
Vũ thở hắt ra, mái tóc bạc trắng bết lại vì mồ hôi và máu. “Linh đâu? Ông đã làm gì cô ấy?”
Lý Trưởng Lâm đứng dậy, bước đến gần Vũ, gõ gõ ngón tay vào sợi xích: “Con bé đó tạm thời vẫn ổn. Nó có căn cốt của người giữ đền, ta cần nó làm vật dẫn khí. Nhưng mày mới là nhân vật chính của đêm nay, Trần Vũ. Hay ta nên gọi mày là ‘Kẻ canh giữ Nhãn Ma’?”
Lão mở chiếc hộp gỗ. Bên trong là một mảnh mảnh lụa vàng đã mục, trên đó vẽ bản đồ huyệt đạo của làng Mộc và một hình vẽ cây đa cổ với chín con mắt ẩn hiện trong tán lá.
“Họ Trần các người thật ích kỷ,” Lý Trưởng Lâm rít lên qua kẽ răng. “Nắm giữ bí mật về Cửu Nhãn, nắm giữ chìa khóa để điều khiển long mạch của vùng đất này, vậy mà lại chọn cách phong ấn nó để dân làng sống trong nghèo đói. Tổ tiên ta đã phải quỳ lạy xin họ Trần cứu giúp, nhưng ông nội mày, rồi đến cha mày, đều khư khư giữ cái ‘đạo đức giả tạo’ đó. Họ thà để người dân chết chùm còn hơn mở cửa giếng Ngọc!”
Vũ cười nhạt, vết máu trên môi càng làm gương mặt anh thêm phần thê lương: “Đó không phải là giàu có. Đó là vay mượn của âm tào. Cái giá phải trả là mạng sống của con cháu đời sau. Ông nhìn cái làng này đi, có bao nhiêu người thực sự sống như một con người?”
Lý Trưởng Lâm tức giận tát mạnh vào mặt Vũ. Một tiếng “chát” vang dội trong căn hầm.
“Câm miệng! Đạt được quyền năng tối thượng thì hy sinh vài mạng người có là gì? Đêm nay, khi mặt trăng khuất sau đỉnh núi, tao sẽ dùng máu của mày để kích hoạt Long Vĩ Tiên, bẻ gãy phong ấn của mụ Thị Mai. Lúc đó, ‘Hắn’ sẽ thức tỉnh, và tao sẽ là chủ nhân của vùng đất này!”
Vũ cảm thấy một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. “Hắn” mà lão nói chính là thực thể mà oán hồn Thị Mai đã cảnh báo. Cây đa cổ thụ không phải là ác quỷ, nó chỉ là một cái lồng gia cố để nhốt một thứ tà thần cổ đại bị trấn yểm từ ngàn năm trước. Nếu phong ấn vỡ hoàn toàn, làng Mộc không phải trở nên giàu có, mà sẽ trở thành cổng địa ngục.
Lý Trưởng Lâm lấy ra một con dao găm chuôi đồng, trên lưỡi dao khắc đầy những chữ bùa ngoằn ngoèo. Lão bước tới chỗ Vũ, đôi mắt hiện rõ sự điên cuồng.
“Giao ra báu vật dòng họ Trần đi. Sáu cái vòng dâu tằm mẹ mày để lại, thực chất là sáu mắt xích của phong ấn. Mày đã giấu chúng ở đâu sau khi chúng vỡ?”
Vũ lặng thinh. Chiếc vòng dâu tằm đã vỡ tan trong trận chiến tại Giếng Ngọc, nhưng linh hồn của chúng – sáu hạt dâu tằm tâm linh – đang được anh phong ấn ngay trong lồng ngực mình bằng Cửu Nhãn.
“Không nói?” Lý Trưởng Lâm cười lạnh. “Được, để xem mày chịu được bao lâu.”
Lão bắt đầu rạch một đường dài trên cánh tay Vũ. Kỳ lạ thay, dao găm này không chỉ cắt vào da thịt mà như cắt thẳng vào phần hồn. Vũ gào lên đau đớn, tiếng vang vọng qua các khe thông gió, lọt vào tai Lê Linh đang bị giam ở căn phòng bên cạnh.
Máu của Vũ chảy xuống vòng tròn trận pháp dưới đất. Ngay lập tức, những cái đầu đất nung bắt đầu rung rinh. Một luồng khói đen bốc lên từ những lá bùa, hóa thành những cánh tay hư ảo bám lấy người Vũ, rút lấy linh lực ít ỏi còn sót lại của anh.
Trong cơn mê sảng vì đau đớn, Vũ thấy hình ảnh của cha mình hiện về. Ông đứng dưới bóng cây đa, ánh mắt buồn bã: *“Vũ, đừng để hận thù của họ Lý làm mờ mắt. Con mắt thứ chín không dùng để nhìn thấy ma quỷ, nó dùng để nhìn thấu nỗi đau của nhân gian…”*
“Cha…” Vũ thì thào.
“Nói mau!” Lý Trưởng Lâm ép con dao sâu hơn, máu bắt đầu nhuộm đỏ cả mặt đất. “Sáu hạt dâu tâm linh đang ở đâu? Nếu không giao ra, tao sẽ cho Thanh giết chết con bé Linh ngay trước mắt mày!”
Vũ run rẩy. Anh nhìn qua ô cửa sắt nhỏ phía trên, thấy Thanh đang cầm một nhành đa sắc nhọn đứng bên cạnh Linh. Đôi mắt Thanh vô hồn, chỉ còn là một cỗ máy giết người. Linh đang nhìn anh, nước mắt chảy dài, nhưng cô vẫn lắc đầu, ra hiệu cho anh đừng đầu hàng.
Cơn đau từ Cửu Nhãn lại trỗi dậy. Vết sẹo trên trán Vũ bắt đầu nứt ra một khe hở nhỏ. Một luồng ánh sáng tím sẫm, mang theo nồng độ sát khí khủng khiếp, bắt đầu rò rỉ ra ngoài.
Lý Trưởng Lâm hoảng sợ lùi lại một bước, nhưng sau đó lão lại cuồng lạc: “Đúng rồi! Nó đây rồi! Sức mạnh của Nhãn Ma! Mở ra đi! Tao cần cái nhìn của thần linh để mở cổng!”
Vũ cảm thấy tuổi thọ mình đang bị đốt cháy như một ngọn đèn dầu trước gió bão. Mỗi giây trôi qua, anh như già thêm một tuổi. Tóc anh đã trắng nay lại càng khô xơ như cỏ chết. Nhưng trong lòng anh, một sự quyết tâm cháy bỏng bùng lên. Nếu anh chết ở đây, bí mật sẽ vĩnh viễn bị kẻ tà ác nắm giữ.
Anh hít một hơi thật sâu, nghiến răng nén đau, cố gắng điều động chút thần thức còn sót lại để giao tiếp với Linh qua sợi chỉ ngũ sắc dù khoảng cách là hai bức tường.
*“Linh… nghe anh nói không… Hãy dùng ấn đồng… đánh vào rễ cây dưới chân em…”*
Bên kia tường, Linh hơi giật mình. Cô nghe thấy giọng nói của Vũ vang vọng trong đầu. Cô nhìn xuống sàn đất, nơi có một mầm đa nhỏ đang len lỏi mọc lên. Đó chính là tai mắt của cây đa cổ thụ, cũng là điểm yếu của mạng lưới oán khí mà Lý Trưởng Lâm đang điều khiển.
Trong khi đó, ở căn hầm giam, Lý Trưởng Lâm đã bắt đầu thực hiện nghi lễ hiến tế máu. Lão cầm cái trống da người, gõ liên tục vào không trung:
*“Hồn về từ giếng thẳm,*
*Xác gửi dưới gốc đa,*
*Huyết thống Trần Vũ trả,*
*Mở cổng đón Chúa bà!”*
Mặt đất rung chuyển dữ dội. Từ dưới lòng đất căn hầm, những chiếc rễ đa to bằng bắp tay người lớn trồi lên, quấn chặt lấy chân Vũ, bắt đầu hút máu anh một cách tham lam. Vũ cảm thấy ý thức mình mờ dần. Hình ảnh Lý Trưởng Lâm biến thành một cái bóng đen khổng lồ với đôi mắt rực lửa.
Đúng lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên từ phòng bên cạnh. Một luồng ánh sáng vàng từ ấn đồng của nhà họ Lê bùng phát. Linh đã thành công đánh gãy sợi rễ đa mồi, khiến toàn bộ trận pháp oán khí của Lý Trưởng Lâm bị nghẽn mạch.
Sự phản phệ của tà thuật diễn ra ngay lập tức. Lý Trưởng Lâm hộc máu, văng lùi về phía sau. Cái trống da người trên tay lão nứt toác một đường.
“Không thể nào! Đứa con gái kia…!” Lão rít lên, định xông qua giết Linh.
“Đối thủ của ông… là tôi!”
Vũ hét lớn. Một sức mạnh từ tiềm thức bùng nổ. Sáu hạt dâu tằm trong lồng ngực anh đồng loạt phát sáng, tạo thành một lá chắn đẩy lùi đám khói đen. Cửu Nhãn trên trán anh dù không mở hoàn toàn, nhưng đã phóng ra một luồng hắc quang đánh tan xiềng xích máu chó mực.
Vũ ngã rơi xuống đất, nhưng anh nhanh chóng gượng dậy. Anh không chạy trốn mà lao tới chỗ cái hộp gỗ, chộp lấy mảnh lụa vàng.
“Lý Trưởng Lâm, bí mật này ông không bao giờ có được!”
Vũ dùng chút linh lực cuối cùng, châm một ngọn lửa tâm linh từ đầu ngón tay, đốt cháy mảnh lụa. Đó là bản đồ dẫn đến điểm hội tụ của Long mạch làng Mộc – thứ mà Lý Trưởng Lâm thèm khát nhất để đạt được sự bất tử.
“Mày… mày dám phá hủy nó!” Lý Trưởng Lâm gầm lên như một con thú bị thương. Lão lao tới, đôi bàn tay gầy guộc biến thành những vuốt quỷ, đâm thẳng vào ngực Vũ.
Nhưng đúng lúc ấy, trần hầm rung chuyển dữ dội. Một tiếng gầm kinh thiên động địa phát ra từ phía cây đa đầu làng, vang xa hàng dặm. Đêm rằm đã qua, nhưng sự thức tỉnh của “Hắn” không vì trận pháp bị lỗi mà dừng lại. Một chiếc rễ khổng lồ xuyên thủng trần hầm, quấn lấy Lý Trưởng Lâm kéo ngược lên trên.
“Không! Ta là chủ nhân! Buông ta ra!” Lão Trưởng tộc la hét thảm thiết khi bị chính cái thực thể mình tôn thờ bắt đi.
Vũ lảo đảo chạy về phía phòng giam của Linh. Anh dùng sức bình sinh phá cửa, ôm lấy cô gái đang kiệt sức vào lòng.
“Anh Vũ… tóc anh…” Linh nức nở khi nhìn thấy người thanh niên trẻ trung ngày nào giờ đây tóc trắng như tuyết, gương mặt già đi cả chục tuổi.
“Anh không sao. Chúng ta phải đi… Cây đa đang điên rồi.”
Hai người dắt díu nhau chạy ra khỏi nhà thờ họ Lý giữa lúc cả ngôi làng bắt đầu chìm vào một trận động đất kinh hoàng. Những ngôi nhà xung quanh sụp đổ, dân làng ma ám quỳ rạp dưới đất, miệng lầm rầm những lời tế lễ xa xưa.
Khi ra đến cổng, Vũ quay lại nhìn. Dưới ánh trăng mờ đục, bóng của cây đa cổ thụ cao sừng sững như một tòa tháp quỷ, và bên trong tán lá, hàng nghìn con mắt (Nhãn Ma) đang đồng loạt mở ra, nhìn chằm chằm vào ngôi làng nhỏ bé.
Cuộc bắt cóc của Lý Trưởng Lâm chỉ là ngòi nổ cho một quả bom oán hận đã dồn nén suốt trăm năm. Vũ biết, anh vừa bảo vệ được bí mật dòng họ, nhưng đồng thời, anh cũng đã kích hoạt hồi kết cho làng Mộc.
Một cuộc chạy đua với thời gian thực sự đã bắt đầu, khi mạng sống của Vũ giờ đây chỉ còn tính bằng ngày, và thế lực tà ác dưới gốc đa đã không còn gì để che giấu.
“Chúng ta cần tìm Cụ Tứ,” Vũ nói, giọng thều thào nhưng kiên định. “Chỉ còn Long Vĩ Tiên mới có thể giúp chúng ta lúc này.”
Đêm tối trùm lên hai cái bóng nhỏ bé đang dìu nhau đi giữa rừng đa, trong khi sau lưng họ, tiếng cười thảm thiết của Thị Mai hòa cùng tiếng gầm của “Hắn” tạo nên một bản nhạc tang thương cho làng Mộc. Bí mật đã lộ diện, nhưng cái giá phải trả để khép nó lại có lẽ sẽ là tất cả những gì họ đang có.