Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 52: Cụ Tứ hy sinh

Cập nhật lúc: 2026-05-30 17:22:21 | Lượt xem: 2

Ánh sáng mờ đục từ phía trần hầm bị sụp đổ không đủ để xua đi bóng tối đặc quánh đang vón cục lại dưới gốc cây đa cổ. Trần Vũ tỉnh dậy trong một cơn ho sặc sụa, phổi anh tràn đầy cát bụi và mùi hôi thối của rễ cây bị thối rữa. Toàn thân anh đau nhức như bị nghiền nát, đôi mắt Cửu Nhãn sau khi bộc phát năng lượng ở chương trước nay chỉ còn là một hố sâu thăm thẳm, âm ỉ những cơn đau giật lên tận óc. Mái tóc trắng như sương của anh bết chặt vào vầng trán đẫm máu.

“Linh… Linh ơi…”

Vũ thào thào gọi, cánh tay run rẩy quờ quạng trong đống đổ nát. Anh chạm phải một bàn tay lạnh ngắt, tim anh thắt lại, nhưng rồi hơi ấm nhàn nhạt tỏa ra khiến anh thở phào. Linh nằm đó, bất tỉnh, gương mặt thanh tú lấm lem bùn đất. Ngay trên đỉnh đầu họ, cái hầm ngầm của nhà họ Lý đang oằn mình dưới sức ép của hàng tấn đất đá. Những rễ cây đa khổng lồ, vốn đã bị lửa bùa chú thiêu rụi một phần, nay lại bắt đầu uốn éo như những con giun đất khổng lồ bị chặt đứt đầu, chúng đang cố gắng tái tạo trong cơn cuồng nộ của Bà Chúa Đa.

Bỗng một tiếng rên rỉ u uất từ lòng đất vọng lên, không phải tiếng người, cũng chẳng phải tiếng gió. Đó là tiếng khóc của Thị Mai. Phong ấn dưới Giếng Cổ đã hoàn toàn vụ vỡ sau cái chết của Lý Trưởng Lâm và sự hy sinh của Thanh. Oán khí tích tụ trăm năm mất đi vật chứa, nó như một cơn lũ đen kịt tràn ra, hóa thành những dải lụa máu bay lượn trên đầu họ.

“Nợ… máu… phải… trả… bằng… mạng…”

Tiếng nói rin rít như dao cạo vào đá khiến Vũ dựng tóc gáy. Từ trong những khe nứt của vách hầm, bóng dáng của người phụ nữ mặc áo đỏ hiện ra. Bà Chúa Đa không còn mang vẻ u sầu như trước, giờ đây bà là một thực thể oán hận thuần túy. Mái tóc dài của bà ta tủa ra, bám vào trần hầm, kéo sập từng tảng đá lớn xuống chỗ Vũ và Linh đang nằm.

Vũ gắng gượng che chắn cho Linh, nhắm mắt chờ đợi một cái chết tan xương nát thịt. Thế nhưng, một tiếng động lạ vang lên.

*Cộp. Cộp. Cộp.*

Tiếng gậy gỗ gõ xuống mặt đất vang lên giữa không gian chết chóc một cách đều đặn và uy nghiêm. Một luồng chính khí mạnh mẽ bất ngờ quét qua, thổi bạt những sợi rễ đang lao tới. Vũ hé mắt nhìn. Qua làn sương mù đen đặc, một bóng người gầy gò nhưng vững chãi như núi đá đang đứng đó.

Cụ Tứ.

Ông cụ giữ đền chỉ còn lại một con mắt sáng quắc như sao đêm, tay cầm một dải lụa đỏ thêu đầy chỉ ngũ sắc, tay kia chống chiếc gậy mây già đen bóng. Bộ quần áo nâu sồng của cụ đã rách mướp, máu từ đôi mắt hỏng cũ bắt đầu rỉ ra, hòa cùng mồ hôi chảy dài xuống bộ râu trắng.

“Cụ… Cụ Tứ…” Vũ thốt lên, giọng nghẹn lại.

“Thằng ranh, bảo ở ngoài sao lại đâm đầu vào đây? Muốn để họ Trần tuyệt tự sao?” Cụ Tứ gầm lên, giọng nói đầy uy lực nhưng lại chứa đựng một nỗi đau thương thâm thầm.

Bà Chúa Đa ré lên một tiếng căm hận khi thấy kẻ thù cũ. Những rễ đa quấn chặt lấy chân cụ Tứ, gai nhọn đâm xuyên qua lớp vải, máu già thấm xuống đất. Nhưng cụ không lùi bước, cụ vung dải lụa ngũ sắc lên không trung, miệng lầm rầm quyết chú. Mỗi chữ cụ đọc ra như một tiếng sấm rền trong hầm tối, khiến oán khí đen phải dạt ra.

“Oan có đầu, nợ có chủ!” Cụ Tứ hét lên, ánh mắt đục ngầu nhìn xoáy vào thực thể áo đỏ. “Thị Mai, nợ trăm năm trước họ Trần và họ Lý nợ cô, nay lão phu xin thay mặt tổ tiên mà trả lại một lần cho sòng phẳng. Đừng đụng đến đám trẻ này, chúng nó vô tội!”

“Không ai… vô tội…” Thị Mai gào lên, những rễ cây đa khổng lồ đột ngột từ trần hầm lao xuống như mũi tên hướng thẳng về phía Vũ và Linh.

Cụ Tứ không chút do dự, cụ ném chiếc gậy về phía Vũ, tạo ra một vòng tròn bảo vệ vô hình quanh hai người trẻ. Sau đó, cụ quay lại, bàn tay gầy guộc nắm chặt lấy những chiếc rễ sắc nhọn đang lao tới mình. Máu từ lòng bàn tay cụ tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ cả một vùng rễ cây.

“Vũ! Nghe lão nói đây!” Cụ Tứ quay đầu lại, hơi thở dồn dập. “Cửu Nhãn của con là do trời ban để hóa giải, không phải để hủy diệt. Đừng hận Thị Mai, hãy thương cho kiếp đàn bà bị đọa đày. Mau đưa cái Linh ra ngoài, men theo phía Tây hầm có một mạch ngầm dẫn ra Sông Vong Hồn. Đừng nhìn lại, tuyệt đối không được nhìn lại!”

“Cụ! Con không thể bỏ cụ ở đây!” Vũ gào lên, cố gắng lết ra khỏi vòng bảo vệ nhưng một luồng lực lượng mạnh mẽ từ chiếc gậy mây giữ anh lại.

Lúc này, Linh đã tỉnh lại. Cô bàng hoàng nhìn thấy ông nội mình đang bị hàng ngàn rễ cây bao vây, toàn thân cụ đã nhuộm một màu máu đỏ thẫm. “Nội! Nội ơi!” Linh khóc lặng đi, hai tay cào xuống mặt đất đến rỉ máu.

Cụ Tứ khẽ mỉm cười, một nụ cười hiền hậu hiếm hoi trên khuôn mặt khắc khổ. Cụ rút từ trong ngực áo ra một chiếc chuông đồng nhỏ – bảo vật trấn phái của thầy cúng làng Mộc.

“Linh, sau này hãy thay nội giữ miếu. Đừng để lòng tham con người gieo mầm xuống đất này thêm lần nào nữa.”

Nói đoạn, cụ Tứ bất ngờ bấm quyết, tự đập tay vào lồng ngực mình. *Huyết Nhục Trấn Yểm* – đại pháp cấm kỵ của huyền thuật, dùng toàn bộ tinh huyết và linh hồn của bản thân để phong ấn một thực thể oán linh.

Toàn bộ căn hầm bừng sáng bởi một màu đỏ rực như hoàng hôn. Máu từ cơ thể cụ Tứ hóa thành những sợi tơ hồng li ti, bay lên không trung, dệt thành một chiếc lưới khổng lồ quấn chặt lấy Bà Chúa Đa và gốc cây đa cổ thụ. Thị Mai gào thét đau đớn, oán khí bị sức mạnh của một kẻ tình nguyện hy sinh đẩy lùi.

“Chạy đi!” Cụ Tứ quát lớn một tiếng cuối cùng.

Chiếc gậy mây bỗng phát ra một luồng gió mạnh, đẩy Vũ và Linh văng vào lối thoát hiểm phía Tây. Vũ chỉ kịp nhìn thấy một hình ảnh cuối cùng: Cụ Tứ đứng thẳng giữa tâm bão oán khí, mái tóc cụ bốc cháy, làn da héo hắt lại nhưng đôi mắt ấy vẫn nhìn theo họ, đầy hy vọng.

Gầm!

Căn hầm sụp đổ hoàn toàn. Bụi cuốn mù mịt che lấp hình bóng người ông già.

Vũ và Linh bị luồng nước từ mạch ngầm cuốn trôi đi trong bóng tối mù mịt. Vũ ôm chặt lấy Linh, mặc cho dòng nước va đập vào vách đá. Trong lòng anh, một cái gì đó vừa tan vỡ, cũng vừa có một thứ gì đó nảy mầm. Anh cảm thấy trên cổ tay mình, hạt vòng dâu tằm duy nhất còn sót lại nóng ran như lửa đốt, hấp thụ oán khí và tinh huyết cuối cùng từ hơi ấm của cụ Tứ truyền qua qua chiếc gậy mây anh đang nắm chặt.

Đến khi dòng nước đẩy họ ra đến bờ Sông Vong Hồn, ánh mặt trời đầu tiên của buổi sớm mai đã bắt đầu ló rạng qua màn sương muối dày đặc. Vũ nằm trên cát sỏi, nhìn về phía ngôi làng xa xăm. Ở đó, tán cây đa cổ thụ khổng lồ vốn sừng sững hàng thế kỷ, giờ đây đang rùng mình một cách kinh hoàng. Những chiếc lá đa rụng xuống như một cơn mưa màu đen, và từ xa, một tiếng chuông đồng thanh tao vang lên, sau đó im bặt.

Linh quỳ trên mặt đất, hướng về phía làng Mộc mà lạy ba lạy, tiếng khóc của cô tan vào trong gió sớm, đau thương đến xé lòng. Vũ nhìn xuống đôi bàn tay mình, đôi bàn tay của kẻ mang dòng máu họ Trần nợ máu đầy mình, nay được gột rửa bằng sinh mạng của bạn bè và tiền nhân.

Cây đa cổ không còn rung động nữa. Nó khô héo hoàn toàn trong chớp mắt, trở thành một cái xác gỗ mục nát, trơ trọi giữa trời đất. Phong ấn của cụ Tứ đã có hiệu lực, nhưng đó chỉ là sự khởi đầu cho một sự kết thúc khác. Bà Chúa Đa không mất đi, bà chỉ bị giam giữ trong sự hy sinh của cụ.

Vũ đứng dậy, mái tóc trắng của anh tung bay trong gió, đôi mắt Cửu Nhãn đột nhiên hé mở. Không còn là cơn đau, mà là một sự tĩnh lặng thấu thị. Anh thấy linh hồn cụ Tứ đang ngồi dưới gốc cây đã héo khô, mỉm cười nhìn đám trẻ đã bình an. Cạnh đó là Thanh, cả cha mẹ anh nữa… những bóng hình mờ ảo ấy như đang che chở cho vùng đất này khỏi những tai ương đang rình rập phía sau bóng tối của lịch sử.

“Đi thôi Linh.” Vũ khàn giọng, nắm lấy bàn tay đang run rẩy của cô gái trẻ. “Sự thật đã có cái giá của nó. Bây giờ, chúng ta phải hoàn thành việc còn dở dang.”

Dưới chân họ, dòng Sông Vong Hồn vẫn trôi lững lờ, mang theo bí mật của làng Mộc vào dĩ vãng, nhưng dưới bóng cây đa cổ đã chết khô, một mầm xanh nhỏ bé – không phải đa, mà là một nhành bồ đề – đang lặng lẽ đâm chồi từ chỗ máu của cụ Tứ thấm xuống.

Hy sinh của cụ Tứ không phải để tiêu diệt, mà là để bắt đầu một vòng lặp của sự cứu rỗi. Chương 52 khép lại trong màu đỏ của máu và màu vàng của bình minh, đau thương nhưng đã thấp thoáng ánh sáng của sự giải thoát.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8