Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 53: Lời trăng trối của thầy cúng
CHƯƠNG 53: LỜI TRĂNG TRỐI CỦA THẦY CÚNG
Sương muối đặc quánh phủ lên mặt Sông Vong Hồn một lớp màng trắng đục, lạnh lẽo và ma mị. Tiếng nước vỗ vào mạn thuyền lạch cạch, khô khốc như tiếng những đốt xương người va chạm vào nhau. Trong căn chòi lá tạm bợ nép mình dưới một vách đá xám xịt ven bờ, không khí im lìm đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng những hạt sương đọng lại rồi tan ra trên mái rạ mục nát.
Trên chiếc chõng tre ọp ẹp, Cụ Tứ nằm đó. Hình hài của vị thầy cúng già nua vốn đã gầy gò, nay sau nghi lễ cấm thuật càng trở nên nhỏ thó, héo hắt như một khúc gỗ mục bị vứt bỏ bên lề thời gian. Làn da của ông chuyển sang màu xám tro, từng đường gân xanh xao nổi lên như những rễ đa già bao lấy thân người. Hơi thở của ông đứt quãng, yếu ớt đến mức nếu không nhìn kỹ vào lồng ngực gầy guộc kia, người ta sẽ ngỡ ông đã thuộc về cõi âm từ lâu.
Lê Linh quỳ bên cạnh chõng, hai bàn tay cô nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của nội mình. Nước mắt cô không còn rơi lã chã như lúc đứng trước gốc đa nữa, mà chỉ âm thầm thấm vào dải áo bà ba vấy máu. Đôi mắt Linh đỏ hoe, chất chứa một nỗi đau thương u uất mà không từ ngữ nào tả xiết.
Ở góc chòi, Trần Vũ đứng im lìm như một pho tượng. Mái tóc trắng như tuyết của anh xõa xuống đôi vai gầy, tạo nên một sự tương phản đáng sợ với bóng tối bao trùm. Con mắt Cửu Nhãn giữa trán dù đã khép lại thành một vết sẹo dài nhưng vẫn thỉnh thoảng giật liên hồi, báo hiệu rằng sự yên bình này chỉ là một khoảng lặng ngắn ngủi trước cơn bão lớn hơn.
Bất chợt, Cụ Tứ khẽ rùng mình. Đôi mắt vốn chỉ còn một bên lành lặn của ông từ từ hé mở, ánh nhìn đục ngầu và lạc thần nhưng lại mang một sự thấu thị lạ lùng. Ông không nhìn Linh, cũng không nhìn Vũ, mà nhìn chăm chăm lên mái lá rách nát, nơi một nhành rễ đa héo úa vẫn còn vắt ngang qua.
“Linh… Vũ…”
Tiếng ông thào thào, khàn đặc như tiếng giấy nhám cọ sát vào gỗ. Linh vội vàng vươn người tới, giọng nghẹn ngào:
“Nội! Con đây, nội đừng cố quá, để con lấy thêm nước…”
Cụ Tứ khẽ lắc đầu, những ngón tay gầy guộc cử động một cách khó khăn. Ông ra hiệu cho Linh nâng đầu mình lên. Với một sự gắng gượng phi thường cuối cùng, ông thò bàn tay run rẩy xuống dưới lớp chiếu rách, mò mẫm một hồi rồi lôi ra một gói vải màu điều đã mục cũ, bám đầy bụi đất và mùi trầm hương ngai ngái.
“Mở ra đi con,” ông thì thầm.
Linh run rẩy mở lớp vải điều. Bên trong là một cuốn sách cổ được đóng bằng bìa da trâu già màu đen kịt. Sách dày cộp, mép giấy vàng ố, nhăn nheo và thấm đầy những vệt màu nâu thẫm đã khô từ lâu – mà Vũ nhận ra ngay, đó không phải mực, mà là máu người đã kết tinh qua hàng thế kỷ. Trên bìa sách, hai chữ “Mộc Kinh” được khắc chìm, tỏa ra một luồng linh khí lạnh lẽo đến thấu xương.
Vừa thấy cuốn sách, hơi thở của Cụ Tứ đột nhiên trở nên dồn dập. Ông nắm lấy tay Linh, ánh mắt nghiêm nghị đến đáng sợ:
“Đây là… Mộc Kinh. Là tất cả những gì… tổ tông họ Lê ta dùng tính mạng để ghi chép lại. Bí mật về Cây Đa, bí mật về Bà Chúa Đa… và cả tội ác mà người sống đã cố tình vùi lấp…”
Cụ Tứ quay sang nhìn Vũ. Đôi mắt một bên bị hỏng của ông bỗng dưng ánh lên một tia sáng quái dị, như thể xuyên thấu qua lớp da thịt của anh để chạm vào dòng máu họ Trần đang chảy trong huyết quản.
“Vũ… lại đây.”
Trần Vũ bước tới, quỳ xuống bên cạnh chõng tre. Anh thấy rõ một luồng oán khí màu đen đang từ rễ đa cũ quấn lấy cổ chân cụ Tứ, kéo dần linh hồn ông xuống sâu hơn. Cụ Tứ đưa bàn tay khô khốc đặt lên chiếc vòng dâu tằm đã vỡ vụn trên tay Vũ, khẽ thở dài:
“Oán thù nhà họ Trần các anh… không chỉ dừng lại ở Thị Mai đâu. Cây Đa cổ thụ ấy… thực chất chỉ là cái nắp đậy cho một hầm chứa xương trắng khổng lồ. Một trăm năm trước, tổ tiên anh vì muốn chiếm lấy long mạch làng Mộc, đã lừa gạt chín gia tộc khác trong làng, biến họ thành vật tế sống dưới danh nghĩa xây dựng phong thủy. Thị Mai… bà ấy không phải là người duy nhất bị đóng đinh… bà ấy chỉ là người có oán niệm mạnh nhất, là kẻ được chọn để trở thành cai ngục cho đám vong hồn kia.”
Vũ bàng hoàng, cảm giác lồng ngực như bị ai đó bóp nghẹt. Những mảnh ký ức vụn vặt về cha mẹ anh hiện lên. Anh run giọng hỏi:
“Vậy cha mẹ con… tại sao họ lại phải chết?”
Cụ Tứ ho sù sụ, máu đỏ tươi trào ra khóe miệng. Linh hốt hoảng lau đi nhưng ông vẫn tiếp tục:
“Vì cha mẹ cậu… đã nhận ra sự thật kinh tởm này. Họ muốn dùng máu của mình để phá bỏ Mộc Kinh, để giải thoát cho chín dòng họ đang bị xiềng xích dưới gốc đa. Nhưng Lý Trưởng Lâm… hắn ta cần oán khí đó để tu luyện tà thuật bất tử. Hắn đã mượn tay ma đa… để tiêu diệt cha mẹ cậu ngay đêm trăng khuyết.”
Ông dừng lại để lấy hơi, khuôn mặt dần mất đi thần sắc của người sống. Ông dùng chút sức tàn cuối cùng, ép Linh phải cầm lấy cuốn Mộc Kinh cho thật chặt.
“Linh… nội đã dùng phần hồn còn lại để tạm thời đóng cánh cổng dưới gốc đa. Nhưng đó chỉ là giải pháp tạm thời. Khi rễ đa khô hẳn, phong ấn của nội cũng sẽ tan. Lúc đó… Bà Chúa Đa sẽ dẫn đầu binh đoàn vong huyễn quét sạch cái làng này. Con phải theo Vũ… dùng những trang bùa cuối cùng trong Mộc Kinh, tìm đến hang Độc Nhãn phía sau Sông Vong Hồn. Ở đó có một vật phẩm gọi là ‘Thanh Tâm Ấn’. Chỉ có nó… mới có thể hóa giải oán hận nghìn năm của Thị Mai.”
Cụ Tứ đột nhiên nắm lấy cổ áo Vũ, lôi anh sát vào mặt mình. Hơi thở của ông nồng nặc mùi tử khí, nhưng lời nói lại rành rọt như những tiếng chuông cảnh tỉnh:
“Vũ! Cửu Nhãn của cậu… là món quà cũng là lời nguyền. Nếu cậu không dùng nó để cứu rỗi những oan hồn dưới gốc đa, thì khi tóc cậu bạc hết toàn bộ, linh hồn cậu sẽ trở thành cái gốc rễ thứ mười cho cây đa mới mọc lên. Họ Trần nợ làng Mộc một đời thái bình, cậu… phải trả!”
Trần Vũ cúi đầu, bàn tay anh siết chặt lấy đất cát dưới nền chòi. Một giọt lệ nóng hổi từ mắt trái rơi xuống, thấm vào lớp da của Cụ Tứ.
“Con thề,” Vũ nói, giọng khản đặc nhưng cương quyết. “Con sẽ dùng mạng này để chấm dứt lời nguyền. Dòng họ Trần sẽ không còn là nỗi nhục của vùng đất này nữa.”
Cụ Tứ nghe xong câu ấy, gương mặt bỗng giãn ra một chút. Sự căng thẳng trên các thớ cơ biến mất, ông từ từ buông thõng đôi tay. Ánh sáng từ bên ngoài bình minh bắt đầu hắt vào trong chòi qua những khe lá, rọi thẳng vào gương mặt già nua đang lịm dần của ông.
“Linh… con gái của ta…” giọng ông yếu hẳn, chỉ còn như hơi gió thoảng. “Đừng hận những kẻ đã giết cha mẹ con. Ở làng này… ai cũng là nạn nhân của sự tham lam… Hãy cùng thằng Vũ đi đến cùng. Nếu có thấy nội… dưới bóng cây đa… thì cũng đừng gọi tên nội…”
Đôi mắt cụ Tứ từ từ nhắm lại. Một hơi thở dài và sâu thoát ra khỏi lồng ngực khô héo, đó là hơi thở cuối cùng của một người dành cả cuộc đời để sửa sai cho tiền nhân. Ông không chết hoàn toàn, mà rơi vào trạng thái “Tịch Diệt Vong Thân” – một kiểu hôn mê sâu trong huyền thuật để linh hồn có thể tiến nhập vào ranh giới âm dương, dùng chính mình làm cái lõi để cố định phong ấn bị lung lay.
Cả căn chòi chìm vào sự im lặng nghẹt thở. Lê Linh không còn khóc thành tiếng, cô chỉ áp mặt vào đôi bàn tay lạnh giá của nội, bả vai rung lên bần bật. Bên ngoài, dòng sông Vong Hồn bỗng nhiên nổi lên những đợt sóng dữ dội, nước sông đục ngầu cuộn xoáy như đang phẫn nộ trước sự ra đi của vị thầy cúng già.
Cuốn Mộc Kinh trên tay Linh bỗng dưng tỏa ra một làn khói trắng, những dòng chữ cổ trong trang đầu tiên bắt đầu nhúc nhích như những con giun, rồi từ từ chuyển thành một bản đồ mờ ảo dẫn về phía rừng Độc Nhân.
Vũ đứng dậy, anh nhìn mái tóc mình qua hình ảnh phản chiếu trong vũng nước dưới nền. Những sợi tóc đen cuối cùng đang dần chuyển sang sắc bạc tro ngay trước mắt anh. Thời gian của anh không còn nhiều. Mỗi nhịp đập của tim, anh lại cảm thấy sinh mệnh mình bị một thứ gì đó vô hình từ phía làng Mộc xa xôi kia kéo đi.
“Linh, đi thôi.”
Vũ đặt tay lên vai cô gái trẻ. Linh ngước nhìn anh, đôi mắt sáng bừng lên giữa khuôn mặt lem luých máu và bụi. Trong đôi mắt ấy, không chỉ có nỗi đau, mà đã bắt đầu nảy sinh một ý chí sắt đá được tôi luyện từ sự hy sinh của Cụ Tứ.
Cô đứng dậy, cẩn thận nhét cuốn Mộc Kinh vào bọc vải, thắt chặt bên hông. Cô nhìn nội lần cuối, rồi không quay đầu lại nữa, cùng Vũ bước ra khỏi căn chòi.
Gió từ sông thổi lộng, mang theo tiếng lá đa xào xạc vang vọng từ làng Mộc. Nhưng lần này, giữa tiếng xào xạc u ám ấy, dường như có cả tiếng tụng kinh trầm mặc phát ra từ linh đài của Cụ Tứ, bảo vệ hai bóng người đang đơn độc bước đi trong màn sương mờ mịt của định mệnh.
Bên gốc đa khô héo ở làng Mộc, một chiếc rễ mới vừa nhú ra khỏi mặt đất, đen như mun và sắc như dao. Cuộc chơi sinh tử mới chỉ thực sự bắt đầu khi bí mật cổ xưa nhất của Mộc Kinh được hé lộ. Sự thật, đôi khi còn tàn khốc hơn cả cái chết.