Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 58: Đối đầu trên sân đình

Cập nhật lúc: 2026-05-30 17:28:45 | Lượt xem: 1

Tiếng trống đồng rền rĩ vang lên giữa sân đình làng Mộc, từng nhịp, từng nhịp gõ vào lồng ngực những kẻ có mặt như tiếng đập của một trái tim mục nát.

Trần Vũ đứng ở lối vào sân đình, thân hình gầy rộc của anh bị che lấp trong chiếc áo khoác đen rộng khổ. Gió từ phía cây đa cổ thụ thổi tới, tạt vào mặt anh mùi vị của đất ẩm, lá đa thối nồng nặc và cả mùi tanh tưởi của máu đã khô. Mái tóc của Vũ, sau những biến cố liên tiếp tại biển xương trắng và cuộc chạm trán với vệ thần rễ ma, giờ đây đã bạc trắng như sương muối, lòa xòa trước trán, che đi một phần đôi mắt trũng sâu, mệt mỏi nhưng lại ánh lên vẻ sắc lạnh kỳ dị.

Bên cạnh anh, Lê Linh tay cầm chặt chiếc la bàn phong thủy bằng đồng, các đầu ngón tay cô rỉ máu vì phải bấm ấn quyết liên tục để duy trì vòng bảo vệ nhỏ hẹp xung quanh hai người. Ánh sáng từ chiếc la bàn le lói giữa màn sương đen của trận pháp “Bách Quỷ Độc Màn” vẫn đang bủa vây cả ngôi làng.

“Anh Vũ, nhìn kìa…” Linh thì thào, giọng cô run rẩy.

Giữa sân đình, dưới bóng của những cây cột lim già nua đen bóng, Lý Trưởng Lâm đang ngồi tĩnh tọa trên một chiếc sập gụ. Lão không còn vẻ đạo mạo của một vị trưởng tộc quyền uy thường ngày. Lúc này, lão mặc một bộ áo thụng đỏ sậm thêu những hình thù quái dị mà Vũ nhận ra ngay đó là đồ hình “Ngũ Quỷ Vận Tài” bị biến tấu thành “Ngũ Quỷ Đoạt Mạng”. Da mặt lão nhăn nheo, sạm đen, những đường gân tím tái nổi lên như rễ cây bò lổm ngổm dưới lớp da cổ, kéo dài xuống tận lồng ngực.

Trước mặt lão là một cái lư hương khổng lồ đang tỏa ra thứ khói xanh lét, đặc quánh. Hàng chục dân làng Mộc đứng xung quanh như những pho tượng đá, mắt họ mở trừng trừng, tròng trắng chiếm đa số, miệng lầm bầm những bài tụng niệm bằng một thứ ngôn ngữ cổ xưa, vô nghĩa.

Lý Trưởng Lâm chậm rãi mở mắt. Đôi mắt lão lúc này không còn con ngươi, chỉ là hai hố đen sâu thẳm tỏa ra oán khí ngút trời. Lão nhếch mép, tiếng cười khàn đục như tiếng gỗ mục cọ xát vào nhau.

“Vũ… đứa cháu ngoan của họ Trần. Mày vẫn sống sót để bò đến tận đây sao? Tao đã đánh giá thấp cái mạng của mày rồi.”

Vũ bước một bước về phía trước, hơi thở anh nặng nề, mỗi nhịp tim đập đều khiến con mắt Cửu Nhãn trong tiềm thức nhói lên đau đớn. Anh đưa tay lên, lau vệt máu khô bên khóe miệng, giọng nói khàn đặc nhưng rành mạch:

“Lý Trưởng Lâm, dừng lại đi. Lão đã giết cha mẹ tôi, đã biến ngôi làng này thành địa ngục suốt 20 năm. Lão nghĩ rằng dùng máu của dân làng và tà thuật từ cây đa này có thể cho lão sự bất tử sao? Lão chỉ đang làm nô lệ cho bà Chúa Đa mà thôi.”

Lý Trưởng Lâm đứng dậy, chiếc áo thụng đỏ bay phấp phới trong cơn gió âm phong lạnh lẽo. Lão bước xuống sân đình, mỗi bước chân chạm đất đều để lại một dấu chân cháy xém màu đen.

“Nô lệ? Không!” Lão gầm lên, tay vung ra, một luồng âm khí màu đen đậm đặc hình đầu lâu lao vút về phía Vũ. “Tao là chủ nhân của mảnh đất này! Họ Lý tao đã hiến tế, đã chịu đựng sự nguyền rủa để giữ cho long mạch này không đứt. Cha mẹ mày, những kẻ yếu đuối đó, họ muốn phá bỏ khế ước trăm năm, họ muốn giải thoát cho con mụ Thị Mai đó… Chính họ đã tự tìm đến cái chết!”

Vũ không lùi bước. Anh khẽ nhắm mắt, bàn tay đeo chiếc vòng dâu tằm đã vỡ vụn từ chương trước lúc này quấn đầy những sợi chỉ đỏ ngũ sắc. Anh lầm rầm quyết chú, ngón trỏ và ngón giữa đặt lên trước trán.

“Khai!”

Một luồng sáng vàng nhạt xen lẫn sắc đỏ rực rỡ bùng lên từ giữa trán Vũ. Cửu Nhãn dù đang bị tổn thương nghiêm trọng nhưng dưới sự kích thích của thù hận và chính khí, nó lại một lần nữa cưỡng ép khai mở. Ánh sáng của nó chiếu đến đâu, sương mù đen đặc xung quanh tan biến đến đó. Đầu lâu âm khí của Lý Trưởng Lâm vừa chạm vào hào quang từ Cửu Nhãn đã tan rã thành những làn khói trắng gào thét.

Lý Trưởng Lâm lùi lại nửa bước, đôi mắt không con ngươi của lão co rụt lại. “Cửu Nhãn… thứ sức mạnh chết tiệt của họ Trần. Mày càng dùng nó, mày càng nhanh chết thôi. Tóc mày bạc rồi, thọ nguyên của mày còn được bao nhiêu?”

“Đủ để tiễn lão xuống dưới kia gặp cha mẹ tôi!”

Vũ vung tay, những sợi chỉ đỏ trên tay anh bắn ra như những con xích xà, lao thẳng về phía Lý Trưởng Lâm. Những sợi chỉ này đã được Linh tẩm máu gà chọi và bột hùng hoàng, mang theo dương khí cực mạnh.

Lý Trưởng Lâm hừ lạnh, lão rút từ trong ống tay áo ra một chiếc trống nhỏ bọc bằng da người – chiếc trống đã từng gây ra trận mưa máu ở Giếng Ngọc. Lão dùng một đoạn xương ngón tay khô khốc gõ mạnh lên mặt trống.

*Tùng!*

Một làn sóng âm thanh mắt thường có thể thấy được khuếch tán ra ngoài. Những sợi chỉ đỏ của Vũ khựng lại giữa không trung rồi bị đánh bật trở lại. Dân làng xung quanh bắt đầu gào thét, họ lao vào Vũ và Linh như những con thú dại, tay móng vuốt nhọn hoắt.

“Vũ! Đừng để họ chạm vào anh, họ đang bị trùng độc điều khiển!” Linh hét lớn, cô rút ra một xấp bùa “Định Thân”, tung lên không trung. Xấp bùa biến thành những đốm sáng lập lòe, dán chặt lên trán những dân làng đang lao tới, khiến họ cứng đờ ngay lập tức.

Tuy nhiên, sức mạnh của Lý Trưởng Lâm không chỉ dừng lại ở đó. Lão gõ nhịp trống thứ hai.

*Tùng!*

Mặt đất sân đình rung chuyển dữ dội. Những phiến đá xanh lâu đời nứt toác, từ bên dưới, những sợi rễ cây đa thô ráp như cánh tay người khổng lồ trồi lên, quấn chặt lấy chân Vũ. Những chiếc rễ này không phải rễ cây bình thường, chúng mang theo những gai nhọn tẩm kịch độc và oán khí của những trinh nữ từng bị hiến tế.

Vũ nghiến răng, cảm nhận nỗi đau thấu xương khi gai đâm vào da thịt. Cửu Nhãn trên trán anh bắt đầu chảy máu, từng giọt máu đỏ tươi chảy xuống sóng mũi, nhuộm đỏ cả một bên mặt.

“Mày thấy chưa? Cây đa này là mẹ của làng Mộc, cũng là mộ huyệt của dòng tộc mày!” Lý Trưởng Lâm cười sằng sặc, lão giơ cao chiếc trống da người. “Thị Mai! Nhìn xem, dòng máu của kẻ đã đóng đinh bà đang ở đây. Hãy nuốt chửng lấy nó!”

Bầu trời làng Mộc bỗng nhiên tối sầm lại dù đang là ban ngày. Một luồng âm khí khổng lồ từ phía gốc cây đa già tràn về sân đình. Trong làn khói đen đó, bóng dáng một người phụ nữ mặc áo đỏ, mái tóc dài quết đất hiện ra. Bà ta treo lơ lửng trên không trung, chiếc cổ bị bẻ ngoặt sang một bên, lưỡi thè dài, đôi mắt rỉ máu nhìn chằm chằm vào Vũ.

Áp lực từ Bà Chúa Đa khiến Linh ngã khuỵu xuống, cô hộc ra một búng máu tươi, la bàn phong thủy trên tay vỡ làm đôi.

“Vũ… chạy đi…” cô thào thào.

Vũ đứng lặng giữa những vòng vây rễ ma và oán hồn. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi tâm trí anh dường như sắp bị oán khí nhấn chìm, hình ảnh cha mẹ anh mỉm cười trong giấc mơ ngày nào hiện về. Anh nhớ lại di thư của cha, nhớ lại lời dạy cuối cùng của ông Tứ: *“Sức mạnh của Cửu Nhãn không nằm ở việc tiêu diệt, mà nằm ở sự thấu thị và bao dung.”*

Vũ thở hắt ra một hơi dài, anh không dùng tay gỡ rễ cây, cũng không dùng pháp quyết tấn công nữa. Anh chắp tay trước ngực, đôi mắt Cửu Nhãn vốn đang đỏ ngầu bỗng chốc dịu lại, chuyển sang một màu vàng kim thuần khiết.

“Hỡi những linh hồn oán hận dưới gốc đa này…” Vũ cất giọng, tiếng nói không lớn nhưng vang vọng cả vùng trời, át cả tiếng trống của Lý Trưởng Lâm. “Các người không phải là công cụ của kẻ thủ ác. Thị Mai, bà đã chịu oan ức một trăm năm, nhưng giết người làng không giúp bà giải thoát. Hãy nhìn xem, ai mới là kẻ đang xiềng xích linh hồn các người?”

Vũ đưa tay chỉ thẳng vào Lý Trưởng Lâm. Lúc này, qua ánh sáng của Cửu Nhãn, mọi người (nếu còn tỉnh táo) sẽ thấy một cảnh tượng kinh hoàng: Sau lưng Lý Trưởng Lâm là hàng vạn sợi rễ li ti cắm sâu vào gáy lão, chúng đang không ngừng hút lấy sinh mệnh của dân làng thông qua lão, và ngược lại, lão đang dùng oán khí của Bà Chúa Đa để nuôi mạng sống thối nát của mình.

Lý Trưởng Lâm biến sắc: “Câm miệng! Đừng nghe nó!” Lão điên cuồng gõ trống, nhưng nhịp trống lần này lại lạc nhịp.

Bà Chúa Đa dừng lại giữa không trung. Bà ta nhìn vào đôi mắt đang chảy máu của Vũ, rồi nhìn sang Lý Trưởng Lâm. Một tiếng rú thảm khốc phát ra từ miệng người đàn bà áo đỏ, một thứ âm thanh xé toạc không gian.

“Chết… tất cả phải chết!” Bà ta gào lên, nhưng lần này rễ cây đa không tấn công Vũ nữa mà lại quay sang quấn chặt lấy Lý Trưởng Lâm.

“Không! Bà làm gì thế này? Ta đã nuôi bà suốt 50 năm qua!” Lý Trưởng Lâm kinh hoàng la hét, lão dùng đoạn xương ngón tay đánh liên tiếp vào mặt trống nhưng chiếc trống da người đột ngột bốc cháy, lửa xanh liếm trọn lấy tay lão.

Thấy thời cơ đã đến, Vũ dồn toàn bộ linh lực còn lại vào một chiêu cuối cùng. Anh dùng máu từ Cửu Nhãn vẽ lên không trung một chữ “Phóng” (Phóng thích).

“Cửu Nhãn Kiến Quang – Vạn Vong Giải Thoát!”

Luồng ánh sáng vàng kim từ trán Vũ phóng ra như một vòi rồng, quét qua toàn bộ sân đình. Ánh sáng ấy không mang theo sát khí, nó dịu dàng như nắng sớm, chạm vào đâu, những sợi rễ ma héo rũ đến đó. Những dân làng đang bị trùng độc khống chế ngã rạp xuống, hắc khí thoát ra khỏi miệng họ.

Luồng sáng đánh thẳng vào ngực Lý Trưởng Lâm, khiến lão bay ngược ra sau, va rầm vào bức đại tự trong đình. Bức đại tự “Đức Lưu Quang” sụp đổ, đè nghiến lấy đôi chân lão.

Vũ quỵ xuống sân đình, mái tóc trắng của anh giờ đã khô xơ như rơm, hơi thở mỏng manh như sợi tơ trời. Cửu Nhãn khép lại, để lại một vết sẹo dài màu đỏ sậm giữa trán. Anh đã hoàn toàn cạn kiệt sinh lực.

Lý Trưởng Lâm nằm dưới đống đổ nát, máu đen ứa ra từ miệng. Lão vẫn cố nhìn Vũ với ánh mắt căm hận tận xương tủy.

“Mày… mày nghĩ thế là xong sao? Trận pháp ở Giếng Ngọc đã khởi động… Máu của mày… rốt cuộc vẫn phải chảy về đó…”

Chưa kịp nói hết câu, những rễ đa từ phía dưới sân đình đột ngột vươn lên như những con rắn độc, quấn chặt lấy cổ và người Lý Trưởng Lâm, lôi tuột lão xuống hố sâu vừa nứt toác. Tiếng thét của lão lịm dần trong lòng đất, để lại một khoảng lặng đầy tang tóc.

Bà Chúa Đa nhìn Vũ một lần cuối, bóng áo đỏ mờ dần rồi biến mất vào hư vô, tiếng khóc ai oán cũng im bặt.

Linh bò đến bên cạnh Vũ, cô đỡ lấy đầu anh, nước mắt rơi lã chã xuống khuôn mặt tái nhợt của chàng kiến trúc sư.

“Vũ… anh đừng chết… xin anh…”

Vũ khẽ mở mắt, môi anh run run. “Nhanh… đến Giếng Ngọc… lão ta nói đúng… đây mới chỉ là… sự bắt đầu của phong ấn cuối cùng…”

Trên bầu trời, đám mây đen dần tan đi, để lộ một vầng trăng khuyết đỏ như máu. Ánh trăng chiếu xuống sân đình làng Mộc, nơi vừa diễn ra một cuộc chiến kinh tâm động phách, nhưng bầu không khí lúc này còn đáng sợ hơn cả lúc nãy. Một tiếng chuông chùa xa xăm vang lên, tiếng chuông thanh thoát nhưng chứa đựng sự cảnh báo về một thảm họa còn lớn hơn đang rình rập ở Giếng Ngọc – trái tim của mọi tội lỗi họ Trần và họ Lý.

Bí mật dưới bóng cây đa chưa hề kết thúc, nó chỉ vừa mới bắt đầu phơi bày cái cốt lõi tàn khốc nhất của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8