Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 57: Tà thuật nuôi vong

Cập nhật lúc: 2026-05-30 17:27:50 | Lượt xem: 1

Gió rít qua những tán lá đa già cỗi, âm thanh không còn là tiếng xào xạc tự nhiên của cỏ cây mà tựa hồ như hàng ngàn tiếng nghiến răng ken két của những kẻ chết oan dưới hầm tối. Đêm ở Làng Mộc vốn dĩ đã nặng nề, nhưng đêm nay, cái lạnh không đến từ không khí mà thấm ra từ trong tận tủy xương của kẻ sống.

Trần Vũ đứng giữa khoảng sân rộng trước dinh thự họ Lý, đôi vai gầy guộc run lên dưới lớp áo sờn cũ. Mái tóc trắng như tuyết của anh xõa xuống, che khuất một phần khuôn mặt hốc hác nhưng lại càng làm nổi bật giọt lệ máu đỏ sẫm vừa khô lại trên gò má. Phía sau anh, Lê Linh cầm chặt chiếc đèn lồng giấy bóng kính, ánh lửa lập lòe xanh xao, run rẩy như chính hơi thở của cô lúc này.

“Vũ… nhìn kìa.”

Linh thì thầm, giọng nói nghẹn lại nơi cổ họng. Cô chỉ tay về phía những bóng đen đang dần hiện rõ sau màn sương muối dày đặc.

Từ phía cổng chính dẫn vào nhà thờ tổ họ Lý, một mùi tanh nồng của máu hủ và hương hỏa âm ám xông lên nồng nặc. Lý Trưởng Lâm bước ra, bộ quần áo gấm thêu chữ Thọ lấp lánh dưới ánh trăng khuyết tàn tạ. Lão không còn mang vẻ đạo mạo của một vị trưởng tộc quyền uy, mà thay vào đó là một khuôn mặt biến dạng với đôi mắt lồi ra, đen ngòm không có tròng trắng.

Nhưng thứ khiến Vũ và Linh kinh hãi nhất không phải là lão, mà là thứ đang lững lờ trôi theo sau lão.

Đó là hàng chục, hàng trăm cái bóng xám xịt, tay chân vặn vẹo theo những góc độ không tưởng. Có những bóng người mất nửa đầu, có những cái xác trẻ con khô quắt đang bò lổm ngổm dưới chân lão như bầy chó dại. Tất cả chúng đều bị kết nối với Lý Trưởng Lâm bằng những sợi chỉ đỏ thấm máu, xuyên thẳng qua yết hầu của các vong linh và buộc vào các đầu ngón tay của lão.

“Chào mừng cháu trở lại, Vũ ạ.” Lý Trưởng Lâm cất tiếng, giọng lão trầm đục, như tiếng sỏi đá cọ xát dưới đáy mộ. “Bảy ngày cuối cùng… Cháu thấy đội quân của ta thế nào? Đều là người quen cả đấy.”

Vũ siết chặt chuôi kiếm gỗ dâu, gân xanh nổi lên trên bàn tay nhợt nhạt. Qua nhãn lực của Cửu Nhãn đang nhói lên từng hồi, anh bàng hoàng nhận ra trong đám vong linh dật dờ kia, có bác trưởng thôn mất tích tháng trước, có cả bà lão bán nước đầu làng… Những người mà anh nghĩ đã rời làng lánh nạn, hóa ra đều đã nằm lại đây, trở thành nô lệ cho thứ tà thuật kinh tởm này.

“Ông… ông đã luyện ‘Âm Binh Vong Thực’?” Vũ gằn giọng, từng chữ phát ra đều mang theo sự căm hờn tột độ.

Lý Trưởng Lâm bật cười, tiếng cười khục khục trong cổ họng nghe đầy sảng khoái: “Thằng nhóc kiến trúc sư có vẻ hiểu biết đấy. Nhưng không chỉ đơn thuần là vong thực. Ta dùng máu của cây đa, dùng đất từ long mạch bị nguyền rủa để nuôi dưỡng chúng. Mỗi một tấc đất dưới chân chúng ta đều thấm đẫm oán hận trăm năm của họ Lý và họ Trần. Chúng không chỉ là ma, chúng là hận thù được hóa thân!”

Lão đột ngột vung tay. Những sợi chỉ đỏ căng ra như dây đàn. Hàng loạt vong linh rú lên một tiếng thê lương, đôi mắt vốn trống rỗng của chúng đột ngột lóe lên sắc đỏ tà mị. Chúng bắt đầu lao về phía Vũ như một cơn lũ đen kịt.

“Linh, lùi lại! Dùng bột nếp và máu gà chọi bao quanh lấy cô!” Vũ hét lên.

Lê Linh nhanh chóng thực hiện, cô hiểu rằng mình không có thiên tư võ học hay nhãn lực siêu phàm như Vũ, nhưng kiến thức về các nghi thức dân gian là vũ khí duy nhất cô có. Cô rắc một vòng tròn bột gạo trộn chu sa xung quanh chỗ đứng, đồng thời tay bấm quyết “Trấn Hồn Ấn”, môi lẩm nhẩm chú thuật cầu an.

Vũ bước lên phía trước, chiếc vòng dâu tằm trên cổ tay vốn đã vỡ giờ chỉ còn lại một sợi dây đỏ bạc màu, nhưng nó lại là thứ đang rung lên kịch liệt nhất để cảnh báo.

Một vong linh to lớn, xác của một thanh niên lực lưỡng bị rạch nát lồng ngực, lao đến phía Vũ đầu tiên. Móng tay của nó dài ra đen ngòm, quắp lấy bả vai anh. Vũ không né tránh, anh nghiêng người, thanh kiếm gỗ dâu trong tay vạch một đường cung tuyệt đẹp trên không trung, trực tiếp chém đứt cánh tay đen đúa kia.

Một luồng khí đen thối rữa xịt ra, con vong rú lên đau đớn rồi tan biến vào sương mù. Nhưng ngay sau đó, năm sáu bóng đen khác đã ập đến.

“Tà thuật nuôi vong này… ông đã giết chết bao nhiêu người để đạt được nó?” Vũ vừa chiến đấu vừa chất vấn, giọng anh lạc đi vì hụt hơi. Mỗi lần dùng sức, trái tim anh như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Tuổi thọ đang rút cạn, mỗi hơi thở bây giờ đều đắt giá như một thỏi vàng.

Lý Trưởng Lâm đứng trên bậc tam cấp, thong dong quan sát như một vị bạo chúa đang xem trò giải trí: “Người sống trong ngôi làng này từ khi sinh ra đã là vật hy sinh cho cây đa cổ. Ta chỉ là người giúp họ hoàn thành sứ mệnh đó sớm hơn mà thôi. Cháu biết không, để nuôi được một ‘Đại Vong’ có sức mạnh áp chế được Cửu Nhãn của cháu, ta đã phải dìm ba đứa trẻ họ Lý vào giếng Ngọc vào đúng đêm trừ tịch. Tiếng khóc của chúng chính là chất dinh dưỡng tốt nhất đấy!”

Lòng ngực Vũ phập phồng kịch liệt. Sự tàn nhẫn của lão Lý đã vượt qua mọi giới hạn của nhân tính. Cảm xúc phẫn nộ bùng lên khiến Cửu Nhãn trên trán anh vốn đang khép hờ đột ngột mở trừng ra.

Một luồng sáng màu vàng kim nhạt hòa lẫn với sắc đỏ của máu phóng ra. Không gian xung quanh dường như bị đình trệ trong một tích tắc. Vũ nhìn thấy rõ mồn một từng sợi oán khí li ti đang dao động quanh đám vong linh. Anh thấy cả sợi chỉ mẹ gắn kết tâm trí của Lý Trưởng Lâm với đám âm binh kia.

“Dừng lại đi!”

Vũ hét lớn, đôi chân anh lướt đi trên mặt đất tựa như không trọng lượng. Thanh kiếm gỗ dâu được bôi máu đầu ngón tay của anh, tỏa ra uy áp mạnh mẽ của một vị thần trấn giữ cõi âm. Anh đi xuyên qua đám đông vong linh, bỏ mặc những vết cào cấu đang rướm máu trên lưng, mục tiêu duy nhất của anh là Lý Trưởng Lâm.

Lão Lý biến sắc. Lão không ngờ rằng trong trạng thái suy kiệt nhất, Trần Vũ vẫn có thể bộc phát sức mạnh khủng khiếp đến thế.

“Lũ vô dụng, chặn nó lại! Bách Vong Trận, lập cho ta!”

Lão giật mạnh đôi tay, những sợi chỉ đỏ biến hóa thành một cái lưới lớn, kéo những vong linh còn lại xếp thành một vòng tròn đồng tâm bao quanh lấy Vũ. Những tiếng tụng kinh tà ác vang lên từ miệng của các vong hồn, tạo thành một loại sóng âm chấn động thẳng vào màng nhĩ.

Vũ cảm thấy trời đất chao đảo. Máu từ tai và mũi anh bắt đầu chảy ra. Tà thuật nuôi vong của họ Lý thực sự quỷ dị, nó không đánh vào cơ thể mà đánh trực diện vào thần thức.

“Vũ! Đừng nghe chúng! Cắn vào đầu lưỡi để giữ tỉnh táo!” Tiếng của Linh vọng lại từ xa, nghe mờ mịt như thể từ một thế giới khác.

Vũ làm theo lời cô, cơn đau buốt tận óc giúp anh tỉnh táo trong thoáng chốc. Anh nhìn thấy Lý Trưởng Lâm đang lén lút lấy ra một cái hũ sứ nhỏ quấn đầy chỉ ngũ sắc – đó chắc chắn là hũ đựng linh hồn chủ chốt, là hạt nhân của toàn bộ tà thuật này.

“Kết thúc ở đây thôi, Lý Trưởng Lâm!”

Vũ dồn hết linh lực còn lại vào Cửu Nhãn. Giọt lệ máu thứ hai lăn dài.

*Xoẹt!*

Thanh kiếm gỗ dâu của Vũ không nhắm vào người lão Lý, mà nhắm thẳng vào cái hũ sứ kia. Anh ném thanh kiếm đi như một mũi tên xé gió.

Lý Trưởng Lâm hốt hoảng xoay người định che chắn, nhưng thanh kiếm mang theo sức mạnh thanh tẩy của một kiến trúc sư chuyên về phong thủy và thuật trấn yểm đã chuẩn xác xuyên qua lớp màng oán khí.

*Choảng!*

Cái hũ sứ vỡ tan.

Một luồng khí đen khổng lồ cuồn cuộn trào ra từ mảnh vỡ, nhưng kỳ lạ thay, nó không tấn công Vũ. Những vong linh đang bao vây anh bỗng khựng lại. Tiếng gào rú hung tợn chuyển thành tiếng rên rỉ nghẹn ngào.

Nhờ nhãn lực, Vũ thấy được cảnh tượng lay động tâm can: Những sợi chỉ đỏ gắn trên cổ các vong linh đang đứt đoạn. Những khuôn mặt méo mó dần trở lại hình dáng con người vốn có. Họ không còn là quỷ dữ, họ chỉ là những linh hồn bị giam cầm, đang nhìn Vũ với ánh mắt van nài sự giải thoát.

Lý Trưởng Lâm bị oán khí phản phệ, lão ngã quỵ xuống đất, da thịt bắt đầu nhăn nheo, sụt sịt như trái táo thối. Lão điên cuồng cào cấu đống mảnh vỡ hũ sứ: “Không… Không thể nào… Trăm năm khổ luyện… Đám súc vật này sao dám phản kháng ta?”

“Chúng không phản kháng ông. Chúng chỉ không còn thuộc về ông nữa.” Vũ bước tới, mỗi bước đi đều nặng nề như đeo chì. Anh đứng trước mặt lão Lý, nhìn kẻ đã hủy hoại cả cuộc đời anh và gia đình mình. “Hợp đồng âm dương bằng máu đã kết thúc. Giờ đây, ông sẽ phải trả nợ cho chính những kẻ ông đã nuôi dưỡng.”

Đám vong linh bắt đầu quay lại, từ từ bao vây lấy Lý Trưởng Lâm. Không còn sự điều khiển của sợi chỉ đỏ, chúng hành động theo bản năng oán hận bản nguyên nhất.

“Cứu… Cứu ta với… Vũ! Ta là trưởng tộc của cháu mà! Ta giữ bí mật về cha mẹ cháu…” Lão Lý lùi lại, đôi tay quờ quạng trong vô vọng.

Nhưng ngay khi những bóng ma định vồ lấy lão, một tiếng cười lảnh lót như chuông bạc vang lên từ phía cây đa cổ thụ. Tiếng cười khiến ngay cả Vũ cũng phải nổi gai ốc.

Màn sương đột ngột chuyển sang màu đỏ rực. Một bóng áo đỏ rách nát bay lướt qua sân đình, rễ cây đa từ dưới đất trồi lên như những con rắn khổng lồ, quấn chặt lấy tay chân Lý Trưởng Lâm và lôi lão vào trong bóng tối.

“Chưa đến lúc để hắn chết dễ dàng thế đâu.” Giọng của một người phụ nữ – Thị Mai – vang lên trong gió, chứa đầy sự trêu ngươi và oán hận thấu tận trời xanh.

Vũ định đuổi theo nhưng đôi chân anh khuỵu xuống. Cửu Nhãn từ từ khép lại, để lại một nỗi đau xé tâm can. Anh đã dùng quá giới hạn. Tóc anh không chỉ bạc mà còn bắt đầu rụng xuống từng mảng.

Linh lao đến đỡ lấy anh, cô bật khóc khi thấy Vũ trông không khác gì một người già trăm tuổi đang thoi thóp.

“Anh đừng cử động… Vũ ơi, anh đã thắng rồi. Đám vong linh đó đã được tự do.”

Vũ nhìn quanh. Những bóng xám đã mờ dần, họ cúi đầu chào anh một lần cuối trước khi tan vào hư vô, tìm đường về cõi vĩnh hằng. Sân nhà họ Lý giờ chỉ còn lại đống đổ nát và mùi hôi hám của tà thuật bị đánh bại.

Nhưng Vũ biết, trận chiến với tà thuật nuôi vong chỉ là màn khởi đầu của Lý Trưởng Lâm. Lão bị Bà Chúa Đa mang đi không phải để cứu mạng, mà là để bắt đầu một hình phạt còn kinh khiếp hơn cái chết.

“Bảy ngày…” Vũ thào thào trong vòng tay Linh. “Chúng ta còn… sáu ngày rưỡi nữa. Giếng Ngọc… rễ đa đang rút máu hắn… Chúng ta phải nhanh lên…”

Đêm trăng khuyết hôm đó, Làng Mộc chứng kiến một trận mưa lạ kỳ. Nước mưa rơi xuống không màu nhưng có mùi thơm của lá đa non, rửa trôi những vết máu đỏ bầm trên sân đình. Những người dân đang mộng du trong làng bỗng nhiên tỉnh giấc, ngơ ngác không biết vì sao mình lại đứng giữa đường vào đêm khuya.

Dưới bóng cây đa cổ thụ, Lý Trưởng Lâm bị treo ngược trên một rễ cây lớn, đôi mắt lão vẫn mở trừng trừng, nhưng toàn bộ máu trong người lão đang từ từ chảy ngược vào thân cây. Tà thuật nuôi vong mà lão tôn thờ giờ đây đang nuốt chửng lấy kẻ đã tạo ra nó.

Trong căn chòi nhỏ ở bìa rừng, Trần Vũ hôn mê sâu. Chiếc vòng dâu tằm trên bàn bỗng nhiên lóe lên một tia sáng yếu ớt rồi vỡ vụn hoàn toàn thành tro bụi.

Phía chân trời, tia sáng đầu tiên của ngày mới ló rạng, nhưng nó không mang lại sự ấm áp. Màu của rạng đông đêm nay xám xịt như tro tàn của người chết, báo hiệu cho một chương kinh hoàng sắp sửa diễn ra tại Giếng Ngọc – trái tim của mọi tội ác dòng họ Trần – Lý.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8