Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 56: Mua thời gian

Cập nhật lúc: 2026-05-30 17:27:00 | Lượt xem: 1

Tiếng gió rít qua kẽ lá đa cổ thụ không còn là thanh âm của thiên nhiên, mà giống như hàng ngàn tiếng thì thầm của kẻ chết đói đang đòi nợ máu. Màn sương sau phiên Chợ Âm Dương không tan đi mà đặc quánh lại, phủ lên làng Mộc một màu xám xịt của tro tàn.

Trần Vũ quỳ trên nền đất lạnh, hai tay run rẩy ôm lấy thân hình của Thanh. Người bạn nối khố của anh lúc này không còn hình thù của một con người bình thường. Dưới lớp áo vải thô rách nát, những sợi rễ đa nhỏ như tơ hồng, xanh loang lổ như gân máu, đang vặn xoắn và găm chặt vào tủy sống của Thanh. Mỗi khi Thanh khẽ nấc lên, những chiếc lá khô từ miệng anh ta lại rơi ra, vấy đầy dịch nhầy tanh tưởi.

“Linh… không xong rồi, mạch của Thanh… nó không đập theo nhịp người nữa.” Vũ nghẹn ngào, giọng anh khản đặc.

Lê Linh quỳ bên cạnh, đôi bàn tay nhỏ nhắn bấm chặt vào nhau đến bật máu. Cô vừa dùng toàn bộ số bùa Trấn Hồn còn sót lại để đóng đinh vào bốn góc giường tre nơi Thanh nằm, nhưng chỉ trong chốc lát, những lá bùa màu vàng rực đã chuyển sang đen kịt, mục nát như bị lửa âm thiêu cháy.

“Vũ, rễ cây đã ăn vào Phách thứ bảy rồi. Nếu không tìm được thứ gì để kìm hãm oán khí của Thị Mai ngay lập tức, sáng mai khi mặt trời mọc, Thanh sẽ biến thành một ‘Nhân Mộc’ – vật chứa cho bà ta hồi sinh.” Linh nhìn anh bằng ánh mắt đau đớn, “Dược liệu của thầy em… không thể cứu được một người đã bị ma đa chọn làm mồi.”

Vũ nhìn sâu vào gương mặt hốc hác của Thanh. Anh nhớ về những ngày thơ ấu, khi cả hai còn tung tăng dưới gốc cây này mà không biết rằng dưới chân mình là một nghĩa địa của những oan hồn. Anh không thể để Thanh chết. Anh đã mất cha, mất mẹ, mất cả tuổi thơ bình yên, anh không thể để mất thêm người anh em cuối cùng này.

Bất chợt, ấn ký Cửu Nhãn trên trán Vũ nhói lên một nhịp kinh hoàng. Một luồng ánh sáng tím nhạt lóe lên, soi thấu qua màn sương mù dày đặc ngoài cửa chòi. Trong thế giới của Cửu Nhãn, Vũ thấy một con đường mòn phủ đầy tiền giấy vàng mã hiện ra, dẫn sâu về phía bìa rừng Độc Nhân, nơi có một ánh đèn lồng màu xanh lét đang treo lơ lửng giữa không trung.

“Mua thời gian… có kẻ đang bán thời gian ở đó.” Vũ lầm bầm, đôi mắt anh chuyển sang màu xám tro.

“Anh nói gì cơ? Đó là lối vào Quan Lộ của quỷ, Vũ! Anh không được đi!” Linh hoảng sợ níu chặt lấy cánh tay anh.

Vũ gỡ tay cô ra, ánh mắt cương nghị đến đáng sợ: “Cụ Tứ từng nói, dưới gốc đa này có những thực thể trung gian không thuộc về người, cũng chẳng thuộc về ma. Chúng giữ những thứ mà ngay cả Diêm Vương cũng không muốn quản. Linh, em hãy giữ lấy hồn cốt của Thanh ở đây bằng mọi giá. Chỉ một canh giờ thôi.”

Không đợi Linh kịp ngăn cản, Vũ lao mình vào màn sương. Cửu Nhãn mở lối, bước chân anh hẫng hụt trên nền đất trơn trượt. Không khí xung quanh lạnh buốt, một cái lạnh không chạm vào da thịt mà thấm sâu vào tận xương tủy, làm đóng băng cả những dòng máu đang chảy trong người.

Càng đi sâu, tiếng chuông đồng từ phía xa vọng lại càng rõ rệt: *Lạch cạch… lạch cạch…*

Vũ dừng lại trước một gian hàng dựng bằng lá dừa mục, nằm trơ trọi giữa ba ngôi mộ kết phát khổng lồ. Ngồi bên trong là một bóng người cao gầy, khoác chiếc áo tơi sờn rách, chiếc nón lá che khuất nửa khuôn mặt nhưng để lộ ra một cái cằm nhọn hoắt với làn da xanh xao như người chết trôi. Trên sạp gỗ không bày thuốc men, cũng không bày vàng bạc, mà chỉ có những chiếc lọ thủy tinh nhỏ xíu, bên trong chứa những đốm sáng lập lòe đủ màu sắc.

“Người sống lạc bước, hay kẻ tìm đường chết tìm đến?” Giọng nói của kẻ đó rít qua kẽ răng, nghe như tiếng hai miếng gỗ mục cọ xát vào nhau.

“Tôi muốn mua ‘Tức Thời Cao’ để chặn rễ đa cứu người.” Vũ đứng vững, khí lực từ Cửu Nhãn tỏa ra quanh người tạo thành một lớp màn bảo vệ mỏng manh.

Gã bán thuốc ngước mắt lên. Đôi mắt gã không có tròng đen, chỉ là một vùng trắng dã đầy những sợi chỉ đỏ chằng chịt. Gã cười, tiếng cười làm rung động những tán lá đa trên cao.

“Tức Thời Cao? Đó là dược phẩm của cõi âm, có thể đóng băng sự mục nát trong vòng bảy ngày. Nhưng giá của nó… không có vàng bạc nào trên trần thế trả nổi.”

Vũ nắm chặt bàn tay, nơi chiếc vòng dâu tằm đã vỡ vụn: “Ngươi muốn gì? Tuổi thọ của ta?”

Gã bán thuốc lắc đầu, ngón tay dài ngoằng như xương khô chỉ thẳng vào tim Vũ: “Tuổi thọ của ngươi đã bị Cửu Nhãn gặm nhấm gần hết rồi, bán cho ta cũng chỉ là mớ rác rưởi. Thứ ta cần là ‘Thức’ – những ký ức mà ngươi trân trọng nhất. Mỗi bình Tức Thời Cao đổi lấy một mảng hồi ức. Khi ký ức mất đi, sự tồn tại của ngươi trong thực tại này cũng sẽ mờ nhạt dần. Ngươi có dám đánh đổi không?”

Vũ lặng người. Ký ức? Đó là thứ duy nhất định nghĩa anh là ai. Đó là nụ cười của người mẹ trước khi bà bị lôi đi trong đêm mưa gió năm ấy, là bóng lưng của cha khi ông cố gắng đẩy anh vào chiếc tủ kính để trốn thoát, là cả hình ảnh của Lê Linh trong những đêm hai người cùng nhau giải mã những bùa chú huyền bí. Nếu mất đi ký ức, liệu anh còn là Trần Vũ nữa không? Hay chỉ còn là một cái xác mang tên Cửu Nhãn?

Nhưng rồi, hình ảnh Thanh đang oằn mình đau đớn, tiếng khóc của Linh, và sự tàn độc của Lý Trưởng Lâm hiện về trong tâm trí anh.

“Lấy đi… nếu nó cứu được người anh em của ta.” Vũ khàn giọng nói, đôi mắt anh rực lửa.

Gã bán thuốc khẽ gật đầu, vươn tay chộp lấy không trung. Vũ cảm thấy một cơn đau thấu trời xanh chạy dọc từ đại não xuống sống lưng. Cửu Nhãn trên trán anh rung lên dữ dội như muốn thoát ra khỏi da thịt.

Trước mắt Vũ, những thước phim bắt đầu chạy ngược. Anh thấy mình năm năm tuổi, đang ngồi trong lòng mẹ bên cửa sổ làng Mộc. Mẹ anh đang chải tóc cho anh, mùi hương trầm nồng ấm phảng phất. Mẹ khẽ hát một bài đồng dao về cây đa…

*“Bộp!”* – Một lọ thủy tinh trên sạp gã bán thuốc bỗng rực lên ánh sáng màu vàng nhạt ấm áp.

Vũ cảm thấy lồng ngực mình trống rỗng một mảng lớn. Anh cố nhớ về mặt mẹ, cố nhớ về giọng hát ấy, nhưng tất cả bỗng chốc mờ mịt như một bức tranh bị tạt nước. Anh chỉ biết mình từng có một người mẹ, nhưng bà trông thế nào, bà đã nói gì với anh lần cuối… anh hoàn toàn không còn chút ấn tượng nào nữa. Nỗi đau ấy còn kinh khủng hơn cả khi bị rễ đa đâm vào da thịt.

“Tiếp tục!” Vũ nghiến răng, mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt.

Gã bán thuốc không dừng lại. Gã lại vươn tay. Lần này là ký ức về ngày Vũ nhận được thư trúng tuyển ngành kiến trúc – niềm hy vọng duy nhất để anh rời khỏi ngôi làng ám ảnh này để bắt đầu một cuộc đời mới. Đó là khoảnh khắc anh cảm thấy mình tự do.

*“Bộp!”* – Lọ thủy tinh thứ hai chuyển sang màu xanh hy vọng.

Cứ mỗi lọ thủy tinh đầy lên, một mảng đời của Vũ lại chết đi. Anh mất đi ký ức về nụ hôn đầu đời lén lút sau sân trường, mất đi cả ký ức về người thầy đầu tiên dạy anh vẽ những bản thiết kế. Từng chút một, linh hồn anh bị khoét rỗng.

Cuối cùng, gã bán thuốc cầm lấy một lọ thuốc màu đỏ thẫm như máu, đưa cho Vũ.

“Ngần ấy đủ để cứu bạn ngươi trong bảy ngày. Nhưng hãy nhớ, sau bảy ngày, nợ máu phải trả bằng máu. Cửu Nhãn của ngươi đã mất đi sự liên kết với ký ức nhân gian, nó sẽ càng trở nên điên cuồng và tàn bạo hơn.”

Vũ đón lấy lọ thuốc bằng đôi tay run rẩy. Anh không cảm nhận được niềm vui chiến thắng, chỉ thấy một sự hụt hẫng mênh mông bao trùm lấy tâm trí. Anh quay lưng chạy đi, không thèm nhìn lại gian hàng quỷ quái ấy.

Khi Vũ trở về căn chòi, Linh đã kiệt sức. Cô ngước mắt nhìn anh, định nói gì đó nhưng khựng lại. Ánh mắt của Vũ… nó xa lạ quá. Nó lạnh lùng và chứa đựng một sự vô cảm khiến cô lạnh sống lưng.

“Vũ… anh có sao không? Anh tìm được thuốc rồi ư?”

Vũ không đáp, anh tiến đến bên Thanh, mở nút lọ thuốc đỏ thẫm. Một mùi hương nồng đậm vị ngải cứu pha lẫn máu gà chọi lan tỏa. Anh đổ chất lỏng ấy lên những rễ đa đang ký sinh trên người Thanh.

Ngay lập tức, những sợi rễ đang ngọ ngoậy bỗng nhiên co rúm lại, phát ra những tiếng xì xèo như gặp phải axit. Chúng chuyển từ màu xanh loang lổ sang xám tro rồi rụng dần xuống đất thành những mảnh gỗ mục. Da thịt Thanh bắt đầu hồng hào trở lại, nhịp thở dần ổn định.

Linh vỡ òa trong nước mắt, cô nắm lấy tay Vũ: “Cứu được rồi! Thanh cứu được rồi! Anh đã làm thế nào? Anh đã đổi thứ gì?”

Vũ nhìn Linh. Ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt cô rất lâu. Anh cảm thấy một sự rung động mỏng manh trong trái tim mình, nhưng anh không thể giải thích được tại sao mình lại thấy buồn khi nhìn cô. Những kỷ niệm về buổi chiều đầu tiên gặp cô tại miếu hoang, lời cảnh báo của cô, cả những khi họ cùng nhau trốn chạy khỏi đám tay sai của Lý Trưởng Lâm… dường như chúng đã bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc.

“Tôi… tôi không nhớ mình đã đổi gì.” Vũ khẽ đẩy tay Linh ra, giọng anh đều đều như một cỗ máy, “Chỉ biết là thuốc có tác dụng. Thế là đủ rồi.”

Linh bàng hoàng lùi lại. Cô nhận ra trên tóc Vũ, những sợi tóc bạc đã xuất hiện, không phải bạc vì tuổi già, mà bạc vì sự cạn kiệt của sinh mệnh lực. Sự hy sinh của anh không chỉ là tuổi thọ, mà là cả nhân tính vốn có.

“Vũ… anh đừng nói vậy. Nhìn em đi, anh không nhớ ngày mình ở bờ sông sao?”

Vũ nhắm mắt lại. Cửu Nhãn trên trán anh bắt đầu rỉ ra một giọt lệ máu. “Đừng hỏi nữa, Linh. Chúng ta chỉ mua được bảy ngày thôi. Bảy ngày để tìm ra Giếng Ngọc, để kết thúc tất cả chuyện này trước khi cả tôi và Thanh đều biến thành một phần của cây đa.”

Bên ngoài, tiếng cười của Lý Trưởng Lâm dường như lại vang vọng trong gió. Lão đứng trên ban công nhà thờ tổ, nhìn về phía bìa rừng với nụ cười đắc ý. Lão biết, mỗi khi Vũ sử dụng sức mạnh hoặc giao dịch với cõi âm, cái bẫy mà tổ tiên họ Lý đã giăng ra suốt trăm năm qua lại càng siết chặt hơn.

“Kẻ giữ bí mật đã tự bán đi linh hồn mình…” Lý Trưởng Lâm lẩm bẩm, bàn tay lão mân mê mẩu xương ngón tay người đã xỉn màu, “Thị Mai ơi, mồi ngon đã dâng tận miệng, ngày của bà sắp đến rồi.”

Trong căn chòi nhỏ, Thanh khẽ cựa mình tỉnh dậy, những tiếng rên rỉ nhỏ dần. Anh nhìn Vũ, ánh mắt vẫn còn chút lờ mờ nhưng đầy sự biết ơn. Anh không biết rằng, để đổi lấy một hơi thở bình thường của mình, bạn anh đã phải tự tay xé nát quá khứ của chính mình.

Vũ đứng dậy, bóng anh đổ dài dưới ánh đèn dầu leo lét, gầy guộc và cô độc. Anh bước ra cửa chòi, nhìn về phía cây đa cổ thụ khổng lồ đang sừng sững trong đêm trăng khuyết đỏ rực. Anh biết, hành trình sắp tới sẽ không còn những ký ức đẹp đẽ để làm động lực. Anh giờ đây là một thanh kiếm đã tuốt khỏi vỏ, sắc lạnh và chứa đầy hận thù của Cửu Nhãn.

“Bà Chúa Đa… Lý Trưởng Lâm… bảy ngày. Tao sẽ trả nợ cho dòng họ này bằng thứ máu cuối cùng còn sót lại.”

Vũ nắm chặt lấy thanh đoản kiếm gỗ dâu trong tay, bước ra khỏi ánh đèn. Màn sương lại một lần nữa nuốt chửng lấy anh, bắt đầu bảy ngày đếm ngược của một cuộc đại hiến tế nghẹt thở.

Dưới gốc đa, một chiếc lá già lại rụng xuống. Màu của nó không phải màu vàng, mà là màu đỏ sậm – màu của một khế ước âm dương vừa mới được thành lập. Cuộc chiến thực sự bây giờ mới chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8