Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 65: Kế hoạch phản công

Cập nhật lúc: 2026-05-30 17:38:05 | Lượt xem: 1

Tiếng trống sấm vừa dứt, một khoảng không gian tĩnh lặng đến rợn người bao trùm lấy khu vực Giếng Ngọc. Nhưng cái sự im lặng ấy không mang lại cảm giác bình yên, mà giống như mặt biển lặng sóng ngay trước khi một cơn sóng thần ập đến. Dưới ánh trăng máu đỏ bầm, bóng cây đa cổ thụ đổ dài, vặn vẹo như một con quỷ nghìn tay đang vươn móng vuốt về phía hai bóng người đơn độc.

Lý Trưởng Lâm đứng bên miệng giếng, tà áo pháp sư màu đen bay phần phật trong gió chướng. Lão cười khanh khách, giọng cười khàn đặc như tiếng hai mảnh kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau:
– Trần Vũ, mày mang dòng máu của kẻ phản bội, nhưng hôm nay dòng máu ấy sẽ là thứ quý giá nhất để nuôi dưỡng vĩnh hằng cho tao. Nhìn xem, dân làng của mày, những kẻ mà mày muốn cứu, giờ là thuộc hạ của tao cả rồi!

Theo cái chỉ tay xương xẩu của lão, đám dân làng mộng du bắt đầu chuyển động. Họ đi loạng choạng, miệng lẩm bẩm những lời vô nghĩa, nhưng đôi mắt trắng dã lại toát ra sát khí lạnh lẽo. Thanh – người bạn nối khố của Vũ – dẫn đầu đám người đó. Những rễ cây dưới da thịt Thanh giật lên từng hồi, khiến cơ thể anh ta co quắp một cách đau đớn, nhưng bàn tay vẫn siết chặt một con dao phát rẫy rỉ máu.

Vũ nghiến răng, Long Vĩ Tiên trong tay run rẩy. Anh không thể xuống tay với Thanh, cũng không thể làm hại những người dân tội nghiệp đang bị tà thuật thao túng. Cửu Nhãn trên trán anh đập liên hồi, tỏa ra những luồng khí nóng hầm hập, khiến tầm nhìn của Vũ bắt đầu nhòe đi bởi những bóng ma quá khứ và hiện tại chồng chéo lên nhau.

– Vũ! Đừng nhìn vào mắt họ! – Tiếng của Lê Linh vang lên, thanh thoát nhưng đầy uy lực, kéo anh ra khỏi sự bối rối.

Linh đứng lùi lại nửa bước, đôi mắt sáng rực của cô không nhìn vào Lý Trưởng Lâm, mà lại đăm đăm quan sát mặt đất – nơi những rễ đa khổng lồ đang bò lổm ngổm như những con trăn. Cô cầm lấy một nắm đất ngay sát miệng giếng, đưa lên mũi ngửi rồi liếc nhanh sang các hướng Đông Nam, Tây Bắc. Trong đầu cô, hàng nghìn dữ liệu về điển tích, bản đồ phong thủy cổ của làng Mộc và các nghi lễ hiến tế nghìn năm đang xoay chuyển kịch liệt.

– Linh, chúng ta không thể cứ né tránh mãi được. – Vũ vừa gạt một đòn tấn công của một gã thanh niên trong làng, vừa nói gấp gáp – Anh cảm nhận được oán khí từ Giếng Ngọc đang bóp nghẹt linh hồn của cha mẹ anh dưới kia. Nếu không phá trận, họ sẽ tan biến mất!

Linh hít một hơi thật sâu, cô bắt đầu di chuyển theo một bộ pháp kỳ lạ, mỗi bước chân đều dẫm lên một vị trí rễ đa mọc ngược. Cô hét lớn:
– Vũ, bình tĩnh nghe em nói! Trận pháp này không phải là “Bách Quỷ Độc Màn” thông thường. Lão Lý đã tráo đổi vị trí của Thiên môn và Địa hộ. Nhìn kìa!

Vũ vừa lộn vòng tránh một tảng đá bay tới, vừa đưa Cửu Nhãn nhìn theo hướng tay Linh chỉ. Nhờ sức mạnh của con mắt thứ chín, anh thấy được điều mà người thường không thể thấy: Những luồng oán khí đỏ quạch không phải phát ra từ thân cây đa, mà chúng được dẫn từ phía Giếng Ngọc, chạy qua 12 cái đinh đồng mà tổ tiên họ Trần và họ Lý đã đóng vào năm 1924, sau đó mới đi vòng quanh làng để tạo thành một vòng lặp vĩnh cửu.

Linh tiếp tục, giọng cô đầy sự tự tin của một người đã nắm thấu bản chất:
– Theo kiến thức về “Địa lý u minh” mà ông nội từng dạy, mọi cuộc tế thần bằng mạng người đều phải có một điểm “Thoát”. Lý Trưởng Lâm dùng 12 đinh đồng đóng vào long mạch để giữ Thị Mai lại, biến bà ấy thành bình chứa oán khí. Nhưng lão ta đã phạm một sai lầm chết người trong việc tính toán vận khí năm nay là năm Trăng Máu trùng với hạn Thiên La.

– Điểm yếu ở đâu? – Vũ gầm lên, dùng kiếm khí hất văng đám xác sống đang bao vây.

Linh chỉ tay về phía ba rễ đa to nhất đang quấn chặt lấy thành giếng:
– Tam tài không chính, ngũ hành khuyết thủy! Lão ta dùng lửa của sự thù hận để đốt cháy long mạch, nhưng chính cái giếng này vốn là nguồn thủy của làng. Nhìn vào cách các rễ cây đang run rẩy đi, chúng không phải đang hấp thụ sức mạnh, chúng đang bị quá tải bởi chính oán khí của Thị Mai. Lão Lý không thể điều khiển được Thị Mai lâu hơn nữa, bà ấy đang tìm cách phản phệ!

Lý Trưởng Lâm nghe thấy lời Linh, sắc mặt lão đại biến. Lão không ngờ một con nhóc vắt mũi chưa sạch lại có thể nhìn thấu sơ hở trong trận pháp mà lão đã mất hàng chục năm để hoàn thiện.
– Câm miệng! Con ranh, mày thì biết cái gì về sức mạnh vĩnh hằng? – Lão vung tay, một luồng hắc khí hình đầu lâu lao vút về phía Linh.

Vũ nhanh như cắt chắn trước mặt cô, Long Vĩ Tiên vung ra một vòng tròn ánh sáng vàng kim, đánh tan luồng hắc khí. Anh cảm nhận được máu nóng chảy xuống từ Cửu Nhãn trên trán, nhưng bù lại, trí tuệ anh thông suốt hơn bao giờ hết nhờ sự dẫn dắt của Linh.

– Vũ, anh nghe kỹ đây. – Linh nắm chặt vai anh, giọng cô thì thầm nhưng kiên định giữa tiếng gió gào thét – Chúng ta không thể đánh trực diện với Lý Trưởng Lâm khi lão còn giữ quyền điều khiển các đinh đồng. Phải dùng “Nghịch pháp phá trận”.

– Phải làm thế nào?

– Anh sở hữu Cửu Nhãn và dòng máu họ Trần – chính là “Chìa khóa” của xiềng xích này. Lão Lý đang dùng máu của anh để củng cố phong ấn, vậy thì anh hãy dùng chính máu ấy để quá tải nó. Em sẽ dùng “Lục Tự Minh Chú” kết hợp với linh khí của Giếng Ngọc để tạo ra một điểm “Tịch” trong tâm trận. Lúc đó, trận pháp sẽ bị khuyết mất một góc. Anh phải ngay lập tức dùng Cửu Nhãn phóng hỏa nhãn vào đinh đồng thứ 13!

Vũ ngẩn người:
– Đinh thứ 13? Nhưng trong ký ức anh chỉ thấy 12 đinh…

– Có đinh thứ 13! – Linh khẳng định, ánh mắt cô lấp lánh sự tinh anh – Nó không làm bằng đồng, mà làm bằng xương người. Chính là mảnh xương chìa khóa của mẹ anh mà chúng ta tìm được ở rừng Độc Nhân. Lão Lý đã lừa anh, lão không muốn anh dùng nó để mở cửa, mà muốn anh dùng nó để đóng sập cánh cửa luân hồi của Thị Mai lại mãi mãi. Anh hãy đưa mảnh xương đó cho em!

Vũ lục trong túi áo, lôi ra mảnh xương nhỏ màu trắng ngà tỏa ra hơi ấm kỳ lạ. Khi Linh chạm vào mảnh xương, một luồng ánh sáng dịu nhẹ lan tỏa, át đi phần nào hơi lạnh của oán khí.

Linh nhanh chóng bày ra một trận đồ nhỏ bằng cát và gạo muối ngay dưới chân. Cô giải thích:
– Văn hóa Việt mình coi trọng sự hài hòa giữa người chết và người sống. Bà Chúa Đa – Thị Mai – không phải là quỷ dữ tự nhiên, bà ấy là kết quả của sự bất công. Lý Trưởng Lâm dùng oán hận làm dây xích, vậy chúng ta sẽ dùng sự thấu hiểu làm lưỡi dao. Vũ, anh hãy thu hút sự chú ý của lão, đẩy lùi đám người làng ra xa 10 mét để em có không gian lập trận “Giải Oan”.

Vũ gật đầu. Anh biết thời gian không còn nhiều. Ánh trăng đã bắt đầu lên đến đỉnh đầu, ranh giới giữa hai cõi đang mỏng manh hơn bao giờ hết.

– Được! Hãy tin ở anh.

Trần Vũ bước lên phía trước, Cửu Nhãn của anh bỗng dưng mở rộng. Không còn là những tia sáng vàng đơn thuần, lần này nó mang theo một sắc đỏ rực như lửa rèn. Anh cắn đầu ngón tay, vẽ một đường huyết phù lên lưỡi kiếm.
– Lý Trưởng Lâm! Ngươi nói dòng máu này là kẻ phản bội? Vậy hôm nay, dòng máu này sẽ kết thúc sự tham lam của ngươi!

Vũ lao vào như một cơn lốc. Thay vì phòng thủ, anh tấn công trực diện vào những luồng hắc khí mà lão Lý phóng ra. Mỗi lần va chạm là một tiếng nổ lớn khiến cả khu vườn rung chuyển. Vũ cố ý dẫn dụ đám người làng đi lệch hướng, dùng kiếm khí tạo ra một bức tường ánh sáng vô hình bao bọc lấy họ, ngăn không cho họ tiến gần đến vị trí của Linh.

Ở phía sau, Lê Linh bắt đầu hành động. Cô không dùng các loại bùa chú tàn bạo, mà lấy ra một chiếc chuông đồng nhỏ – di vật của người giữ đền. Tiếng chuông vang lên: “Keng… keng…”. Giữa tiếng gào rú của gió ma, tiếng chuông ấy lạc lõng nhưng lại mang đến một cảm giác tĩnh tâm kỳ lạ.

Linh vừa đi quanh Giếng Ngọc theo hình xoắn ốc ngược chiều kim đồng hồ, vừa rải những hạt chỉ ngũ sắc xuống đất. Cô lẩm bẩm:
– “Đất có linh, nước có tính, hồn về với gốc, xác quy về bùn. Một trăm năm oan khuất, một chén rượu nhạt xin mời…”

Cô đặt mảnh xương chìa khóa vào ngay vết nứt của thành giếng – nơi rễ cây đa đang thắt chặt nhất. Kỳ lạ thay, khi mảnh xương vừa chạm vào đá, những rễ đa hung hãn bỗng dưng dịu lại, chúng khẽ run lên như thể nhận ra mùi hương quen thuộc của người đã từng bảo vệ ngôi làng này – mẹ của Vũ.

Lý Trưởng Lâm nhận ra điểm bất thường, lão điên cuồng gào lên:
– Ngừng lại! Con khốn kia, mày đang làm gì?

Lão định bỏ mặc Vũ để lao về phía Linh, nhưng Vũ đã không để lão toại nguyện. Cửu Nhãn của Vũ phát ra một luồng áp lực kinh người, khóa chặt mọi hướng di chuyển của lão.
– Đối thủ của ngươi là ta!

Lúc này, Linh đã hoàn thành xong vòng tròn ngũ sắc. Cô đứng giữa tâm trận, nhìn lên tán cây đa đang xào xạc dữ dội. Cô phát hiện ra, cây đa không phải đang giúp Lý Trưởng Lâm, mà nó đang oằn mình chống lại sự điều khiển tàn độc của lão. Sự liên kết giữa văn hóa vùng miền và linh hồn thực vật trong đầu Linh sáng rõ hơn bao giờ hết. Cây đa là thần hộ mệnh, nhưng khi bị làm nhục bằng máu người, nó sẽ trở thành hung thần.

– Vũ! Ngay bây giờ! Hãy nhìn vào điểm giao nhau giữa bóng của ngọn đa và mặt nước giếng! Đó là mắt trận thực sự của Bách Quỷ! – Linh hét lên giữa tiếng nổ lớn của sấm sét.

Vũ xoay người trên không trung, tập trung toàn bộ tinh thần lực vào Cửu Nhãn. Anh thấy rồi. Ngay giữa lòng Giếng Ngọc, nơi ánh trăng máu phản chiếu xuống, không phải là nước, mà là một trái tim bằng gỗ đang đập phập phồng – trái tim của trận pháp, cũng là nơi chứa đựng tàn hồn của Thị Mai bị lão Lý cầm tù.

Lý Trưởng Lâm hốt hoảng, lão phun ra một ngụm máu đen lên cây trượng, cố gắng kích hoạt chiêu bài cuối cùng:
– Hiến tế! Hiến tế toàn bộ lũ dân làng cho tao!

Ngay lập tức, đám dân làng, bao gồm cả Thanh, đều ngã quỵ xuống đất, máu từ mũi và mắt họ bắt đầu chảy ra, bị hút về phía cây đa.

– Không bao giờ! – Linh quát lớn. Cô ném một nắm bùa giải oán vào Giếng Ngọc, đồng thời rung chuông liên hồi – “Hồn ai nấy giữ, xác ai nấy về, trăm năm oan thác, hóa thành hư không!”

Sự can thiệp của Linh tạo ra một luồng năng lượng thuần khiết đẩy lùi hắc khí của Lý Trưởng Lâm trong một khoảnh khắc cực ngắn. Khoảnh khắc ấy là quá đủ cho Vũ.

Vũ hét lên, một tiếng hét mang theo sức mạnh của cả dòng tộc họ Trần đang thức tỉnh trong anh. Cửu Nhãn phóng ra một luồng hỏa hận đỏ rực, xuyên thẳng vào mặt nước giếng, trúng ngay tâm nhãn của trái tim gỗ.

“OÀNH!”

Một tiếng nổ chấn thiên động địa phát ra từ dưới lòng đất. Những rễ đa khổng lồ đồng loạt đứt lìa, phun ra thứ dịch đen ngòm hôi thối. Trận pháp “Bách Quỷ Độc Màn” vỡ vụn như một tấm gương bị búa tạ đập vào. Ánh sáng đỏ rực bao trùm toàn bộ khu vườn, nuốt chửng những tiếng gào khóc oán hận.

Lý Trưởng Lâm bị phản phệ, lão văng mạnh vào gốc đa, miệng phun máu tươi không ngừng. Đám dân làng thoát khỏi sự điều khiển, đổ rụp xuống đất như những khúc gỗ, họ chỉ còn thở hổn hển nhưng tính mạng đã tạm thời được giữ lại.

Linh đứng đó, dù mồ hôi nhễ nhại và gương mặt tái nhợt, nhưng đôi mắt cô vẫn rạng ngời chiến thắng. Cô nhìn về phía Vũ – người đang đứng hiên ngang giữa đống đổ nát của trận pháp, Cửu Nhãn dần khép lại, để lại một vết sẹo hình đóa hoa bỉ ngạn rực rỡ.

Tuy nhiên, cuộc chiến vẫn chưa kết thúc. Từ sâu trong lòng Giếng Ngọc, nơi tâm nhãn vừa bị phá hủy, một tiếng thở dài trầm uất và bi thảm vang lên. Bóng dáng một người phụ nữ mặc áo dài đỏ, tóc dài che khuất mặt, từ từ nổi lên mặt nước.

Linh rùng mình, cô thì thầm:
– Bà Chúa Đa… Thị Mai thực sự đã thức tỉnh rồi.

Vũ thu kiếm, đứng cạnh Linh. Anh cảm nhận được oán khí nồng đậm nhưng không còn sự tà ác của lão Lý, mà là một nỗi đau thấu trời xanh. Kế hoạch phản công đã thành công bước đầu: phá vỡ xiềng xích của kẻ sống, nhưng giờ đây họ phải đối mặt với sự trừng phạt của người chết.

Gió thổi mạnh hơn, lật tung tà áo của Thị Mai. Lý Trưởng Lâm ở dưới gốc cây cố bò dậy, run rẩy nhìn về phía hồn ma đỏ rực:
– Không… không thể nào… ta là chủ nhân của ngươi…

Hồn ma không trả lời bằng lời, mà bằng một tràng cười thê lương. Cả khu rừng Độc Nhân đồng loạt lên tiếng than khóc theo. Vũ và Linh liếc nhìn nhau, họ biết chương đen tối nhất của lịch sử làng Mộc chỉ vừa mới thực sự bắt đầu.

– Cẩn thận, Linh. – Vũ vươn tay che chở cho cô – Kế hoạch của chúng ta đã thả con hổ khỏi lồng. Bây giờ là lúc để xem ai mới là kẻ cuối cùng phải trả nợ máu.

Linh siết chặt tay Vũ, chiếc áo bà ba của cô nhuộm đỏ bởi ánh trăng, tư thế kiên định lạ thường. Cô đã dùng kiến thức của người sống để giải mã mê hồn trận của kẻ gian, và giờ đây, cô sẵn sàng cùng anh đối mặt với bóng tối sâu thẳm nhất dưới bóng cây đa cổ thụ.

Dưới gốc đa, máu vẫn thấm xuống đất, và bí mật của trăm năm trước bắt đầu hiện hình rõ nét hơn bao giờ hết qua bóng lưng gầy guộc của người phụ nữ mang tên Thị Mai. Sự im lặng quay lại, nhưng lần này, nó báo hiệu một cuộc thanh trừng đẫm máu mà không một tà thuật nào có thể ngăn cản.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8