Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa CổChương 64: Linh an ủi
Gió rừng Độc Nhân rít qua những tán lá mục nát, âm thanh nghe như tiếng hàng ngàn linh hồn đang than khóc trong cơn đói khát trường cửu. Trần Vũ bước đi, hơi thở nặng nề và đứt quãng, mỗi bước chân lún xuống nền đất ẩm ướt là một lần cơ bắp anh run lên bần bật. Cửu Nhãn trên trán, dù đã được che phủ bằng vết máu đỏ thẫm, vẫn không ngừng mạch đập theo nhịp tim, mang lại những cơn đau thấu tận đại não.
Lê Linh tựa đầu vào vai anh, cảm nhận được hơi nóng hầm hập tỏa ra từ lồng ngực Vũ. Cô biết anh đang vắt kiệt những giọt sinh mệnh cuối cùng để bảo vệ mình. Mớ tóc trắng của Vũ vương lên má cô, bạc trắng như sương muối, là minh chứng nghiệt ngã cho cái giá mà anh phải trả để thức tỉnh tầng thứ ba của con mắt quỷ.
“Vũ… bỏ em xuống đi. Anh sẽ kiệt sức mất.”
Linh thì thầm, giọng cô lạc đi giữa tiếng gào thét của gió. Cô cố gắng cựa quậy, nhưng vòng tay của Vũ vẫn siết chặt, đôi bàn tay trầy trụa vì những cuộc chiến trước đó như được đúc bằng sắt đá.
“Sắp đến rồi.” Vũ gằn giọng qua kẽ răng, mồ hôi trộn lẫn máu chảy dài xuống cằm. “Anh đã nhìn thấy… luồng oán khí đỏ rực ở phía trước. Giếng Ngọc chỉ còn cách một quãng ngắn.”
Anh loạng choạng bước vào một cái hốc đá lớn, nằm nép mình bên cạnh một rễ đa khổng lồ trồi lên khỏi mặt đất như sống lưng của một loài thủy quái tiền sử. Đây là một khoảng không gian hiếm hoi còn sót lại chút sự sống, nơi màn sương đen chưa kịp xâm lấn hoàn toàn. Vũ nhẹ nhàng đặt Linh xuống một tảng đá phẳng. Ngay khi buông cô ra, anh đổ sụp xuống như một bức tường đổ nát, lưng tựa vào vách đá, hơi thở hổn hển đầy nhọc nhằn.
Linh vội vàng quỳ xuống cạnh anh. Trong bóng tối lờ mờ của rừng già, ánh sáng từ vầng trăng máu len lỏi qua kẽ lá, soi rõ khuôn mặt tiều tụy của Vũ. Gương mặt thư sinh ngày nào giờ hốc hác, đôi mắt u sầu hằn lên những tia máu đỏ. Anh không còn là chàng kiến trúc sư trẻ tuổi vô tư của những ngày đầu về làng, mà giống như một kẻ đã đi về từ cõi chết, mang trên mình hơi hướm của đất đèn và xác thối.
“Đừng cử động.” Linh run rẩy mở chiếc túi vải đeo bên hông, lấy ra những sợi chỉ ngũ sắc cuối cùng và một chút bột ngải cứu khô.
Cô kéo bàn tay Vũ lên. Những vết thương từ việc chém đứt Vệ thần rễ ma vẫn còn rỉ máu đen, một dấu hiệu cho thấy tà độc đang bắt đầu xâm nhập vào mạch máu. Linh cẩn trọng dùng nước thánh từ bình ngọc nhỏ rửa sạch vết thương cho anh. Mỗi khi nước chạm vào da thịt, khói trắng lại bốc lên xèo xèo kèm theo mùi tanh nồng đặc trưng của uế khí. Vũ nhíu mày, răng nghiến chặt đến mức phát ra tiếng lách cách, nhưng anh không thốt lên một lời đau đớn nào.
“Tại sao lại phải gánh vác một mình?” Linh vừa quấn chỉ ngũ sắc lên vết thương cho anh, vừa nức nở. Nước mắt cô rơi xuống, hòa vào dòng máu trên tay Vũ. “Anh biết mà, họ Trần nợ Thị Mai, nhưng anh không phải là kẻ gây ra lỗi lầm đó. Trăm năm trước, anh chưa hề sinh ra. Tại sao ông trời lại tàn nhẫn với anh đến thế?”
Vũ đưa bàn tay còn lại, run rẩy chạm vào gò má của Linh, lau đi những giọt nước mắt nóng hổi. Một nụ cười chua chát hiện lên trên môi anh:
“Huyết mạch là một thứ xiềng xích, Linh ạ. Người họ Trần đã hưởng sự vinh hoa phú quý từ việc trấn yểm người phụ nữ ấy suốt một thế kỷ. Anh là hậu duệ cuối cùng, nếu không phải anh trả, thì ai sẽ trả? Nếu anh không đứng ra, sự oán hận ấy sẽ thiêu trụi cả ngôi làng này, bao gồm cả em.”
Linh nắm lấy tay anh, áp chặt vào mặt mình. “Em không sợ chết. Em chỉ sợ anh chết. Nhìn mái tóc này đi… anh mới 25 tuổi, Vũ ơi. Cửu Nhãn đang nuốt chửng anh.”
Trong sự tĩnh lặng chết chóc của rừng Độc Nhân, họ ngồi đó, giữa ranh giới của sự sống và cái chết. Tiếng trống da người của Lý Trưởng Lâm vẫn dội về từ phía Giếng Ngọc, mỗi nhịp trống như một nhát búa đóng vào thần hồn của người nghe, thúc giục sự trỗi dậy của Bà Chúa Đa.
Linh đột ngột vòng tay ôm lấy cổ Vũ, kéo anh vào lòng mình. Cô muốn dùng hơi ấm từ cơ thể mình để xua đi cái lạnh lẽo của âm khí đang bủa vây anh. Vũ ngẩn người trong giây lát, rồi từ từ buông thõng đôi vai, tựa đầu vào hõm cổ Linh. Mùi hương mộc mạc của hoa bưởi và lá thuốc Nam trên người cô là thứ duy nhất lúc này nhắc nhở anh rằng mình vẫn còn là con người, vẫn còn một điều gì đó đáng để chiến đấu và hy vọng.
“Nghe em nói đây,” Linh thì thầm bên tai anh, giọng nói chứa chan một sức mạnh tâm linh kỳ lạ. “Ông nội em từng dạy rằng, vạn vật trên đời đều có căn nguyên. Cây đa là biểu tượng của oán hận vì nó bám rễ sâu vào bóng tối, nhưng dưới mỗi cây đa già đều ẩn chứa một mạch nước ngầm thanh khiết. Thị Mai không phải là ác quỷ, bà ấy chỉ là một nạn nhân bị hóa quỷ. Anh không đi để tiêu diệt bà ấy, anh đi để giải phóng. Đừng mang tâm thế của một kẻ sát nhân hay một kẻ hành pháp, hãy mang tâm thế của một người đi tìm sự thật.”
Cô buông Vũ ra, nhìn thẳng vào mắt anh bằng ánh mắt sáng rực, như thể muốn dùng sự thông tuệ của một người làm nghề văn hóa học để giải mã nút thắt định mệnh này.
“Vũ, anh có nhớ giấc mơ về người phụ nữ dưới gốc đa không? Bà ấy không giết anh ngay từ đầu. Bà ấy dẫn dắt anh trở về. Có lẽ trong thâm tâm của linh hồn oán hận đó, bà ấy đã chọn anh là người để kết thúc chuỗi bi kịch này. Cửu Nhãn của anh không phải là tà vật, nó là con mắt nhìn thấu nhân quả. Chỉ có anh mới thấy được sự đau đớn thật sự phía sau cơn điên cuồng của bà ấy.”
Vũ cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng. Những lời của Linh như một liều thuốc trấn an, xoa dịu cơn đau nhói ở tầng thứ ba của Cửu Nhãn. Anh nhận ra mình đã quá tập trung vào nỗi sợ hãi và gánh nặng dòng họ mà quên mất bản chất của sự cứu rỗi.
“Linh…” Vũ khàn giọng nói, “Cảm ơn em. Nếu không có em, có lẽ anh đã lạc lối trong sự hận thù của chính mình từ lâu rồi.”
Anh vươn tay vào túi áo, lấy ra mảnh Bản Mệnh Phù đã sờn cũ và mảnh Huyết Thư vừa tìm thấy. Dưới ánh trăng máu, những dòng chữ bằng máu của tổ tiên họ Trần như đang run rẩy dưới cái nhìn của anh.
“Anh đã thấy sự phản bội trong huyết thư,” Vũ tiếp tục, giọng đã ổn định hơn. “Họ đã đóng đinh bà ấy khi bà ấy vẫn còn hơi thở. Sự tàn độc đó không thể rửa sạch bằng bùa chú, chỉ có thể rửa sạch bằng sự thừa nhận. Tối nay, ở Giếng Ngọc, anh sẽ phơi bày toàn bộ tội ác của Lý Trưởng Lâm và cả tổ tiên họ Trần trước mặt Thị Mai. Anh sẽ dùng Cửu Nhãn để bà ấy thấy rằng, công lý rốt cuộc cũng đã đến, dù muộn màng một trăm năm.”
Linh gật đầu, ánh mắt kiên định. Cô rút từ trong ống tay áo ra một gói nhỏ, mở ra là một nắm hạt bồ đề khô được xâu thành chuỗi.
“Đây là di vật cuối cùng của ông nội để lại cho em trước khi ông nhắm mắt. Ông dặn chỉ được dùng khi đứng trước cái chết. Những hạt bồ đề này được lấy từ cây mẹ ở ngôi chùa cổ nhất vùng, có tác dụng định thần và thanh tẩy tâm thức. Em sẽ quấn nó vào chuôi kiếm của anh.”
Linh tỉ mỉ quấn chuỗi hạt bồ đề vào tay cầm của thanh Long Vĩ Tiên. Sự kết hợp giữa đạo pháp của Cụ Tứ và sức mạnh của Cửu Nhãn dường như tạo ra một sự cộng hưởng kì lạ. Thanh kiếm bằng gỗ quý bỗng phát ra một luồng sáng vàng nhạt, ôn hòa nhưng đầy uy lực, xua tan những sợi khói đen đang lởn vởn xung quanh họ.
Vũ nhìn Linh, trái tim anh dâng lên một cảm xúc nghẹn ngào. Trong cuộc đời đầy rẫy những bóng tối và lừa lọc của mình, cô chính là đốm sáng nhỏ nhoi nhưng không bao giờ tắt. Anh biết rằng, trận chiến sắp tới có thể là dấu chấm hết cho cuộc đời mình, nhưng anh không còn thấy sợ hãi. Nếu anh ngã xuống, ít nhất linh hồn anh đã được thanh thản, và cô sẽ là người kể lại câu chuyện về sự thật phía sau cây đa cổ thụ cho những đời sau.
“Linh này,” Vũ bất ngờ lên tiếng, giọng anh trầm xuống, đầy vẻ chân thành. “Nếu sau tối nay, anh không thể cùng em trở về… em đừng buồn quá nhé. Hãy mang những gì chúng ta tìm thấy ra ánh sáng. Hãy cho thế giới thấy ngôi làng Mộc này thực sự đã giấu giếm điều gì.”
Linh đặt ngón tay lên môi anh, ngăn anh nói tiếp. Đôi mắt cô hoe đỏ nhưng miệng lại mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và đẹp đẽ như đóa hoa nở muộn giữa rừng hoang.
“Đừng nói về cái chết khi chúng ta đang chiến đấu cho sự sống. Anh sẽ không sao cả. Anh đã thề là sẽ xây cho làng Mộc một ngôi trường mới thay cho khu nghỉ dưỡng của lão Lý mà, quên rồi sao? Một kiến trúc sư không thể thất hứa với bản vẽ của mình đâu.”
Vũ bật cười, tiếng cười khan đặc vì cổ họng khô rát nhưng chứa đựng một sự tự tin mới mẻ. Anh dùng sức đứng dậy, dù đôi chân vẫn còn hơi run rẩy, nhưng luồng linh lực từ Cửu Nhãn bây giờ đã không còn xung đột với cơ thể anh nữa. Sự an ủi và tình cảm của Linh đã trở thành một thứ chất xúc tác, biến sức mạnh của con mắt thứ chín từ tà năng thành thần thông bảo hộ.
Linh đứng dậy bên cạnh anh, tay nắm lấy tay anh thật chặt.
“Đi thôi Vũ. Trăng máu đã sắp đến lúc cực thịnh. Lý Trưởng Lâm đang đợi, và Thị Mai cũng đang đợi chúng ta.”
Họ cùng nhau bước ra khỏi hốc đá, quay trở lại với con đường đầy chông gai dẫn đến trung tâm của lời rủa sả. Ở phía xa, bóng cây đa cổ thụ hiện lên khổng lồ và ma quái dưới ánh trăng đỏ. Tán lá của nó không còn xanh mướt mà xám xịt như màu da người chết, rủ xuống những sợi rễ khí sinh dài ngoằng như những dải lụa thòng lọng của các bà goá treo cổ.
Gió lạnh lại thổi mạnh hơn, mang theo mùi nến nhang và mùi máu. Tiếng trống của Lý Trưởng Lâm đã dừng lại, thay vào đó là một tiếng hú dài, vang vọng từ sâu dưới lòng đất, nơi Giếng Ngọc tọa lạc. Đó là tiếng gọi của sự kết thúc.
Vũ siết chặt chuôi kiếm có quấn chuỗi hạt bồ đề, ánh nhìn hướng về phía trước, nơi định mệnh đang đón đợi. Bên cạnh anh, Linh bước đi hiên ngang, chiếc áo bà ba của cô dù đã lấm lem bùn đất và máu, nhưng tư thế của cô lại rực sáng vẻ thanh cao.
Càng tiến gần Giếng Ngọc, không khí càng trở nên đặc quánh, đến mức họ có thể cảm thấy những sợi oán khí va chạm vào da thịt như những mũi kim. Vũ cảm nhận được linh hồn cha mẹ mình đang gào thét gần đó, họ bị cầm tù bởi những rễ ma của Lý Trưởng Lâm, trở thành những bình năng lượng nuôi dưỡng cây đa.
“Mẹ, cha… hãy đợi con thêm một chút nữa thôi.” Vũ thầm nhủ trong lòng.
Họ bước qua ranh giới cuối cùng của rừng Độc Nhân, hiện ra trước mắt là một khoảng sân rộng, lát đá cũ kỹ, giữa sân là cái Giếng Ngọc danh tiếng một thời, nay miệng giếng tuôn trào một luồng khói đỏ như máu nung chảy. Đứng cạnh miệng giếng là Lý Trưởng Lâm trong bộ đồ pháp sư màu đen, gương mặt lão lộ vẻ điên cuồng tột độ dưới ánh trăng. Xung quanh lão, hàng chục cái xác người làng đang đứng sững như những quân cờ, đôi mắt họ trắng dã, bị điều khiển bởi tà thuật.
Vũ dừng bước, giơ cao thanh Long Vĩ Tiên. Cửu Nhãn trên trán anh rực sáng, phá tan lớp máu khô, tỏa ra ánh sáng rực rỡ lấn át cả tà khí xung quanh.
“Lý Trưởng Lâm! Một trăm năm nợ máu, tối nay phải được rửa sạch!”
Tiếng thét của Vũ vang động cả một vùng, khiến những con quạ trên tán cây đa hoảng loạn bay lên. Linh đứng ngay sau anh, tay kết ấn, miệng lâm râm đọc những bài kinh cầu nguyện cho linh hồn. Sự an ủi đã qua, giờ là lúc cho sự đối đầu.
Cuộc chiến cuối cùng bắt đầu bằng một tiếng sét khô khốc xé toạc bầu trời màu máu. Dưới bóng cây đa cổ thụ, sự thật không còn là bí mật, mà nó đang đòi lại công bằng bằng một cái giá đắt đỏ nhất: Máu và Sự thật.