Bí Mật Dưới Bóng Cây Đa Cổ
Chương 66: Đột nhập nhà thờ họ Lý

Cập nhật lúc: 2026-05-30 17:38:59 | Lượt xem: 1

Tiết trời làng Mộc về đêm chưa bao giờ mang lại cảm giác bình yên, nhất là sau khi những biến cố kinh hoàng tại Giếng Ngọc vừa tạm lắng xuống. Sương mù từ phía sông Vong Hồn cuồn cuộn đổ về, đặc quánh như nhựa thông, nuốt chửng những rặng tre già và biến những con đường mòn thành những cái miệng đen ngòm sâu hoắm.

Trần Vũ nép sát mình vào bức tường đá rêu phong của phủ thờ họ Lý. Hơi thở anh nặng nhọc, mỗi nhịp đập của trái tim đều kéo theo một cơn đau nhói từ vết sẹo hình hoa bỉ ngạn trên trán – dấu tích của việc cưỡng cầu mở Cửu Nhãn. Mái tóc anh, vốn đen lánh của tuổi trẻ, giờ đây lốm đốm những sợi bạc trắng như sương muối, là cái giá cắt cổ mà thời gian đòi lại từ sinh mạng anh.

Lê Linh nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Vũ, đôi mắt cô sáng quắc trong bóng đêm, ẩn chứa một sự kiên định lạ thường. Cô thì thầm, giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe thấy:
– Vũ, anh cố chịu đựng một chút. Chỉ cần tìm được Bản đồ Long mạch, chúng ta mới có cơ hội đóng lại cánh cổng u minh dưới gốc đa. Lão Lý đã bị cây đa cuốn đi, nhưng linh hồn lão vẫn chưa tan biến, và lũ vong nhân ở đây vẫn đang canh giữ căn nhà này rất nghiêm ngặt.

Vũ khẽ gật đầu, môi anh mím chặt. Anh cảm nhận được chiếc vòng dâu tằm trên cổ tay – di vật của mẹ – đang tỏa ra một hơi ấm dìu dịu, như muốn che chở anh trước làn sóng oán khí nồng nặc đang bủa vây từ phía trong dinh cơ.

Dinh cơ họ Lý không giống như những ngôi nhà cổ bình thường. Nó được xây dựng theo sơ đồ “Hồi Long Hổ Cứ”, nhưng lại bị bẻ lái một cách tà dị để biến thành một ma trận phong thủy khổng lồ. Hai con rồng đá trên mái đình không chầu mặt nguyệt mà lại ngoảnh mặt xuống đất, đôi mắt làm bằng đá đỏ rực lên như đang nhỏ máu dưới ánh trăng mờ đục.

Vũ quan sát một lượt các vọng canh. Kể từ khi Lý Trưởng Lâm bị thực thể dưới gốc đa bắt đi, ngôi nhà tưởng chừng như vô chủ này lại toát ra một thứ uy quyền đen tối hơn. Đám gia nhân trong nhà di chuyển chậm chạp như những thây ma, ánh mắt họ đờ đẫn, trên cổ mỗi người đều quấn lấy một dải lụa đỏ – dấu hiệu của việc bị “ngải lụa” điều khiển.

– Chúng ta đi cửa sau, men theo lối tẩm phòng. – Vũ khẽ ra hiệu. Với tư cách là một kiến trúc sư, anh nhạy cảm với các cấu trúc không gian đến lạ kỳ. Dù là lần đầu xâm nhập vào lõi của phủ thờ, nhưng những đường nét kiến trúc lọt vào tầm mắt anh đã tự động ghép lại thành một sơ đồ mạch lạc trong trí não.

Họ len lỏi qua khu vườn chuối tiêu xào xạc. Những tán lá chuối to bản, rách nát vẫy vùng trong gió như những bàn tay của người chết đang cố ngoi lên từ lòng đất. Khi đến sát cửa hông của nhà thờ tổ, Linh ra hiệu cho Vũ dừng lại. Cô lấy từ trong túi áo bà ba ra một nắm gạo muối đã được trì chú, khẽ rắc xuống bậc thềm đá.

Một tiếng xèo xèo nhỏ vang lên, những đốm lửa xanh leo lét bùng lên rồi tắt ngấm.
– Trấn gia thần ở đây đã bị tà hóa rồi. – Linh biến sắc – Họ Lý không chỉ hiến tế người ngoài, mà họ còn dùng cả linh hồn của những tiền nhân trong dòng tộc để làm vật canh giữ cửa địa ngục. Chúng ta phải thật nhanh.

Cánh cửa gỗ lim nặng nề rít lên một tiếng khô khốc khi Vũ dùng lực đẩy nhẹ. Không gian bên trong nhà thờ họ Lý bao trùm bởi mùi hương trầm nồng nặc đến nghẹt thở, quyện lẫn với mùi ẩm mốc và một chút mùi tanh tao của máu tươi chưa kịp khô.

Giữa đại điện, hàng trăm bài vị tổ tiên họ Lý được xếp thành hàng lối ngay ngắn trên các tầng sập gụ. Nhưng điều kinh dị nhất là trên mỗi bài vị đều được đóng một cây đinh đồng dài khoảng ba thốn. Đây không phải thờ cúng, đây là thuật “Đóng đinh giữ hồn”, khiến những linh hồn này mãi mãi không được siêu thoát, phải ở lại phục vụ cho tham vọng bất tử của Lý Trưởng Lâm.

Vũ cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Cửu Nhãn ở dạng tiềm ẩn bắt đầu rung động dữ dội. Qua đôi mắt của anh, thế giới không còn là những cột gỗ, xà ngang vô tri. Anh thấy những sợi tơ máu từ mỗi bài vị đang tập trung về phía bức đại tự treo trên cao, nơi ghi ba chữ “Lý Gia Tộc”.

– Bản đồ không ở dưới đất, Linh ạ. – Vũ nói, hơi thở anh phả ra một làn khói trắng dù thời tiết không hề lạnh – Nó nằm ở trên kia. Ngay sau bức đại tự đó.

Linh nheo mắt nhìn theo hướng chỉ của Vũ. Cô vội vã rút từ trong tay áo ra một sợi chỉ ngũ sắc, buộc vào đầu một mũi tên tre nhỏ.
– Để em kiểm tra bẫy.

Linh phóng mũi tên về phía bức đại tự. Ngay khi mũi tên chạm vào khung gỗ, một tiếng chuông đồng đột ngột vang lên từ phía dưới gầm sập. Âm thanh ấy lạnh lẽo, thấu xương, làm rung chuyển cả không gian nhà thờ. Ngay lập tức, những cái bóng đen từ trong các góc tối của điện thờ bắt đầu bò ra. Đó là những con quỷ rết – một loại tà vật được luyện từ xác trẻ con chết yểu, chân của chúng là những thanh thép nhỏ gắn chặt vào xương cốt, tạo nên tiếng động lạch cạch ghê rợn trên sàn gỗ.

– Chết tiệt! Bẫy Liên Hoàn. – Vũ nghiến răng.

Anh rút chiếc la bàn gỗ từ trong ba lô, xoay nhanh bát quái. Chiếc kim la bàn quay cuồng điên loạn rồi chỉ thẳng về phía Linh.
– Linh, tránh ra!

Linh nhanh nhẹn lộn nhào về phía sau ngay khi một con quỷ rết lao tới, móng vuốt của nó xé toạc một mảng lụa trên vai áo cô. Vũ không chần chừ, anh cắt ngón tay mình, để dòng máu nóng hổi thấm vào mặt la bàn. Một quầng sáng vàng nhạt tỏa ra, ngăn cản đám tà vật tiến lại gần.

– Cửu Nhãn… Khai! – Vũ hét lên một tiếng đau đớn.

Lần này, anh không mở hoàn toàn để tránh mất mạng, anh chỉ tập trung linh lực vào một điểm. Đôi mắt anh rực lên ánh tím nhạt. Toàn bộ kiến trúc của ngôi nhà như trở thành xuyên thấu. Anh nhìn thấy cơ quan bí mật bên trong cột trụ chính.

– Ở đó! – Vũ lao về phía cột trụ, mặc kệ những cơn đau như hàng ngàn mũi kim đâm vào đại não. Anh đấm mạnh vào một ô chạm khắc hình rồng uốn khúc.

Một tiếng “cạch” khô khốc vang lên. Bức đại tự “Lý Gia Tộc” phía trên cao đột ngột nứt làm đôi, để lộ ra một ngăn kéo ngầm bằng đá cẩm thạch.

Nhưng đúng lúc đó, một tiếng cười lảnh lót nhưng khàn đặc vang lên từ phía sau cánh cửa rèm ngăn cách với hậu điện.
– Các ngươi thực sự nghĩ rằng có thể lấy đi linh hồn của làng Mộc dễ dàng như thế sao?

Một cái bóng bước ra từ trong bóng tối. Đó không phải Lý Trưởng Lâm. Đó là vợ lão – Bà Cả Lý. Nhưng lúc này, trông bà ta không khác gì một cái xác khô héo. Da mặt bà ta căng bóng một cách lạ thường, đôi mắt không có lòng trắng, đen thẳm như hai lỗ vực sâu. Bà ta đang mặc một bộ đồ cưới đỏ rực, cổ tay bà ta treo lủng lẳng một chiếc đầu lâu nhỏ làm bằng đồng.

– Bà ta bị quỷ ám rồi! – Linh cảnh báo, tay kết ấn chuẩn bị phản công.

Bà Cả Lý rít lên:
– Lão nhà tôi đã hòa làm một với Thần Cây, còn tôi… tôi sẽ là kẻ tiễn các ngươi đi gặp cha mẹ các ngươi dưới suối vàng. Vũ à, cha mẹ cậu lúc bị đóng đinh vào gốc đa, họ khóc lóc thảm thiết lắm đấy…

Cơn giận dữ bùng lên trong lòng Vũ như một ngọn núi lửa. Ký ức về những giấc mơ đau đớn, về hình ảnh người phụ nữ treo cổ dưới gốc đa mà giờ đây anh đã biết chính là nỗi oan khuất của họ Trần và họ Lý cộng hưởng, khiến máu trong người anh sôi lên.

– Bà… không có quyền nhắc đến họ! – Vũ gầm lên.

Anh không dùng bùa chú, mà dùng chính sức mạnh của Cửu Nhãn để điều khiển linh khí trong phòng. Áp lực từ đôi mắt Vũ mạnh đến mức những con quỷ rết đang bò trên sàn bị ép vỡ vụn thành những đống bùn đen tanh hôi. Bà Cả Lý lùi lại một bước, sự kinh ngạc hiện rõ trên gương mặt quỷ dị.

– Cửu Nhãn của dòng họ Trần… sao nó lại mạnh thế này?

Tận dụng thời cơ, Linh ném một cuộn chỉ ngũ sắc lên phía ngăn kéo đá. Cuộn chỉ chuẩn xác quấn lấy một ống tre cũ kỹ nằm bên trong rồi kéo mạnh về phía mình.

– Lấy được rồi! Vũ, đi mau! – Linh hét lên khi thấy trần nhà bắt đầu rung chuyển.

Ngôi nhà thờ này được thiết kế để tự hủy nếu có người chạm vào bảo vật tối cao. Những thanh xà ngang nặng cả tấn bắt đầu rơi xuống, khói bụi mịt mù. Bà Cả Lý điên cuồng lao tới, bộ móng tay đen xì dài ra như những lưỡi dao. Vũ chặn ngang trước mặt Linh, chiếc vòng dâu tằm trên tay anh đột nhiên phát nổ, bắn ra những tia sáng trắng chói lòa, hất tung bà ta vào đống đổ nát của bài vị.

Cả hai chạy thục mạng ra phía cửa sau khi ngôi nhà thờ cổ thụ bắt đầu sụp đổ trong một tiếng gầm vang trời. Lửa đỏ bùng lên từ những bình dầu đổ vỡ, thiêu rụi hàng trăm năm bí mật đen tối của tộc họ Lý.

Khi đã thoát ra đến bìa rừng Độc Nhân, Vũ gục xuống, hơi thở đứt quãng. Tóc anh lại bạc thêm một phần, và vết sẹo trên trán đang chảy ra một dòng máu tươi màu tím sậm. Linh vội vàng đỡ anh dậy, tay cô run rẩy mở ống tre vừa lấy được ra.

Bên trong không phải là một tờ bản đồ giấy thông thường. Đó là một tấm da người khô héo, được tẩm bằng một loại nham thạch lỏng khiến nó có độ đàn hồi và tỏa ra hơi ấm kinh người. Trên tấm da, những đường gân máu chạy ngoằn ngoèo, hiện rõ lên hình dáng của toàn bộ làng Mộc dưới dạng một con rồng đang bị xiềng xích. Và trái tim của con rồng đó, điểm đỏ rực rỡ nhất, chính là vị trí của Cây Đa Cổ.

Vũ nhìn vào tấm bản đồ, dù tầm nhìn đang nhòe đi vì kiệt sức, anh vẫn nhận ra một điều kinh khủng.
– Linh… nhìn xem… Long mạch không chỉ dừng lại ở cây đa…

Linh chăm chú nhìn theo ngón tay run rẩy của Vũ. Cô sững người khi thấy một đường gân máu lớn nhất đang đâm thẳng xuống lòng đất, nối liền với một khu vực không hề có trên bản đồ hành chính của làng – một khu vực nằm sâu bên dưới lòng sông Vong Hồn.

– Đó là… Cổng Địa Ngục thực sự? – Linh thì thầm.

Vũ gật đầu nhẹ, cảm nhận được một sự kết nối đau đớn giữa dòng máu của mình và những nét vẽ trên tấm da người. Anh nhận ra rằng, cha mẹ anh năm xưa không chỉ cố phá hủy cây đa, họ đã tìm cách chuyển dịch Long mạch để cứu ngôi làng khỏi sự diệt vong hoàn toàn. Và tấm bản đồ này chính là chìa khóa mà Lý Trưởng Lâm đã cất công che giấu để duy trì sự thịnh vượng bất chính của lão.

Từ phía xa, tiếng gầm rú của Cây Đa Cổ vang lên, xé tan màn đêm yên tĩnh. Những rễ cây bắt đầu vươn dài ra khỏi mặt đất, cuồn cuộn như những con rắn khổng lồ đang truy tìm kẻ vừa lấy cắp bảo vật.

– Chúng ta không còn nhiều thời gian. – Vũ cố gắng đứng dậy, dựa vào vai Linh – Chúng ta phải giải mã tấm bản đồ này trước khi trăng lặn.

Bóng tối của ngôi nhà thờ họ Lý đã biến mất sau làn khói, nhưng một bóng đen lớn hơn, tàn độc hơn từ quá khứ đang thực sự thức tỉnh. Bí mật không còn nằm dưới bóng cây đa nữa, nó đang chảy trong chính huyết mạch của Vũ, chờ đợi một cái kết đẫm máu mà anh phải là người đặt bút ký tên cuối cùng.

Cả hai dìu nhau đi vào bóng tối sâu thẳm của rừng Độc Nhân, mang theo bản đồ của một định mệnh nghiệt ngã, để lại sau lưng một ngôi làng đang bắt đầu rên xiết trong cuộc thanh trừng của những oan hồn. Đêm nay, sương mù trên sông Vong Hồn dường như còn đỏ hơn cả máu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8